Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 135

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Thẩm Liên là giữa trưa tìm tới.

Trần Mộc chưa quay chụp quảng cáo được mấy lần, cảm giác màn ảnh không tốt nhưng may mà năng lực học hỏi rất mạnh, người lại khiêm tốn, nhiếp ảnh gia cũng không tức giận, giảng giải từng chút một, nói cảm giác mình mong muốn, Trần Mộc sẽ cố sức hoàn thành.

"Đó là Thẩm Liên!" Có cô gái trẻ giậm chân ngạc nhiên hô lên.

Trần Mộc quay đầu, ánh mắt lập tức sáng ngời: "Anh Thẩm?"

Thẩm Liên phối đồ lung tung quần thể thao và áo khoác gió, kiểu tóc cũng lộn xộn nhưng gương mặt đó vẫn trăm phần trăm thu hút chú ý như trước.

Có người giơ điện thoại lên chụp hình, Thẩm Liên cũng mặc kệ, hôm nay không làm việc cho nên không dẫn Giang Dữu theo, bên người cũng chỉ có mấy vệ sĩ.

"Chụp đến tận bây giờ?" Thẩm Liên hỏi.

Trần Mộc ngượng ngùng: "Là em quá vụng về."

"Không phải." Nhiếp ảnh gia giúp giải thích: "Chỉ là thiếu cảm giác thôi, tìm đúng là được."

"Cậu chụp đi." Thẩm Liên kéo ghế ngồi xuống: "Tôi không có gì làm bèn tới đây nhìn xem."

Trần Mộc sẽ không thẹn thùng, bản chất của diễn viên chính là phơi bày cảm xúc cho mọi người xem, cậu ta chỉ sợ Thẩm Liên thất vọng thôi.

Không, Thẩm Liên chỉ thầm mắng Hi Quang.

Ưu thế của Trần Mộc nằm ở thân hình thon cao, không mập không gầy, gương mặt dễ nhìn, đôi chân dài đó tròng quần tây đen vào còn rất đẹp. Khi trước không nổi được có một nguyên nhân là do Hi Quang không chăm chút tạo hình cho cậu ta.

"Tìm ánh sáng." Thẩm Liên làm động tác tay, nói: "Vẻ mặt kiêu căng hơn chút, nửa gương mặt còn lại áp sát phông màn, phải tựa vào bóng mờ thì hiệu quả ánh sáng hậu kỳ mới đen trắng rõ ràng được."

Trần Mộc nghe theo, ánh mắt hơi nhướng lên, nhiếp ảnh gia lập tức "ai ai ai", nắm bắt thời cơ chụp mấy tấm.

Phùng Duyệt Sơn xử lý công việc xong, từ thang máy đi xuống, gương mặt Trần Mộc cũng theo đó dần trở nên rõ ràng hơn.

Dường như Trần Mộc đã phát hiện gì đó, đột nhiên nhìn sang bên này, bàn tay Phùng Duyệt Sơn đang bắt lấy lan can hơi siết chặt lại.

Chỉ là một tiếp xúc rất ngắn ngủi, nhanh đến tựa ảo giác xảy ra trong chớp mắt.

"Cậu tới đây là để mê hoặc mấy cô gái cậu trai công ty tôi à?" Phùng Duyệt Sơn đi tới phía sau Thẩm Liên, cười nói.

Trần Mộc đã bắt được cảm giác cho nên Thẩm Liên cũng không quấy rầy nữa, y chỉ chỉ cái ghế bên cạnh bảo Phùng Duyệt Sơn ngồi xuống rồi nói.

Phùng Duyệt Sơn không hề khách sáo.

"Thế nào? Người tôi tự giới thiệu không tệ lắm phải không?" Thẩm Liên hỏi.

"Đúng là không tệ." Phùng Duyệt Sơn tiếp lời: "Nhưng tính cách quá mềm yếu, dễ bị ức hiếp."

Thẩm Liên: "Hửm?"

Phùng Duyệt Sơn kể lại chuyện vừa xảy ra, cuối cùng thêm một câu: "Đương nhiên đó cũng là trách nhiệm của tôi, đúng là trước nay không chú ý bên này nhiều."

Trợ lý bưng nước trà lên, Phùng Duyệt Sơn cầm lên uống một ngụm.

Sự chú ý của Thẩm Liên vô cùng khác người: "Vậy tại sao lại đột nhiên chú ý tới bên này?"

"Khụ! Khụ khụ khụ..." Phùng Duyệt Sơn thiếu chút bị sặc tới trợn trắng mắt.

Thẩm Liên đưa khăn giấy sang: "Không phải chứ, cậu hoảng cái gì?"

"Hoảng cái rắm!" Phùng Duyệt Sơn tức giận mắng: "Tôi chỉ bị sặc thôi."

Có chỗ nào không đúng lắm, Thẩm Liên nhạy bén cảm thấy như vậy nhưng không nói được cụ thể là gì.

"Dù gì cũng là công ty của tôi." Phùng Duyệt Sơn bất đắc dĩ: "Có thế nào cũng phải định kỳ đến tuần tra chứ?"

Lời này không có chỗ nào sai.

Khi nói chuyện, Trần Mộc đã chụp xong một cảnh, đi tới: "Anh Thẩm, nhiếp ảnh gia nói được rồi."

"Khá lắm!" Sắc mặt Thẩm Liên lạnh xuống: "Nếu cậu Phùng không nói thì tôi cũng không biết, cái người Trúc gì đó còn muốn cướp tài nguyên của cậu, đây là suôn sẻ cậu nói đó hả?"

"Cậu Phùng đã giúp giải quyết ngay lúc đó rồi." Trần Mộc giải thích: "Em không muốn làm phiền anh."

Phùng Duyệt Sơn thổi lớp bọt trên mặt nước trà, dường như tâm trạng rất tốt uống một hơi.

Thẩm Liên nhìn chằm chằm Trần Mộc cho tới khi chụp xong, từ chối lời mời cùng ăn cơm của Phùng Duyệt Sơn. Bữa tiệc của người này càng về sau đều là múa may quay cuồng, cộng thêm quỷ khóc sói gào, y đã hẹn Sở Dịch Lan buổi tối về nhà nấu lẩu ăn rồi.

Thẩm Liên chào tạm biệt Trần Mộc, sau khi ngồi lên xe mới bảo tài xế chạy đến cửa hàng bán hoa.

Những thứ mang cảm giác nghi thức này không thể vì ở bên nhau quá lâu mà vứt bỏ được. Sự chờ mong và yêu thích của Sở Dịch Lan với những bất ngờ nho nhỏ này, Thẩm Liên đều xem trong mắt.

Chọn một bó sao baby kèm theo chín đóa hoa hồng đỏ, Thẩm Liên vô cùng hài lòng.

Phùng Duyệt Sơn ngồi lên xe, không bao lâu đã nhìn thấy Trần Mộc đi từ cửa chính công ty ra. Trần Mộc đã đổi lại quần áo của chính mình, quần jean đã giặt tới trắng bệch cùng áo len chui đầu không nhìn ra là nhãn hàng nào, đeo một chiếc cặp sách màu đen mà khoá kéo đã rỉ vàng. Nhưng do có việc làm, mắt thường có thể thấy thần thái Trần Mộc sáng ngời, ngay cả trên mặt cũng tỏa hào quang. Có cô gái nhỏ đi ngang qua bên cạnh cậu ta, không nhịn được quay đầu nhìn lại.

Phùng Duyệt Sơn lái xe chậm rì rì đi theo phía sau, không hiểu tại sao Thẩm Liên lại ném người ta ở nơi này mà không đưa trở về.

Trong đầu Phùng Duyệt Sơn suy nghĩ đủ thứ rối loạn, cứ thế đi theo Trần Mộc qua năm con phố.

Năm con phố, đi bộ mất bốn mươi phút.

Giữa chừng, Trần Mộc có mua một chai nước, còn là loại rẻ nhất chỉ tốn một đồng tiền.

Rốt cuộc tới trạm xe công cộng cuối cùng, Trần Mộc sờ soạng trong túi tiền. Dưới ánh mặt trời, một đồng tiền xu lóe ra ánh sáng.

Phùng Duyệt Sơn tựa ra phía sau ghế, bốn mươi phút này là hoàn toàn xa lạ với thế giới của cậu ta.

Cậu cả nhà họ Phùng, sinh ra đã sống trong cung vàng điện ngọc, được người nhà cưng chiều, sau lại học được đi đường, xe hơi đưa rước đều là cấp bậc Maybach. Chỉ trong thời kỳ nổi loạn từng cãi nhau với ông già nhà mình hai lần, bị cắt tiền sinh hoạt nhưng cũng không chịu ảnh hưởng. Ba mặc kệ vẫn còn có những người anh em, thật sự chưa từng chịu khổ bao giờ. Nếu đặt cuộc sống của Trần Mộc vào cậu ta của trước đây, ngẫm lại không bằng đầu thai sống lại từ đầu.

Nhưng Trần Mộc đi trên đường, dưới ánh mặt trời, bước từng bước một vừa mau lại vững vàng.

Phùng Duyệt Sơn chưa từng thấy, hoặc nói đúng hơn là cho dù bên người có nhiều người như vậy thì cậu ta cũng chẳng thèm nhìn tới, bởi vì không cần thiết. Giữa giai cấp và giai cấp có tồn tại một hàng rào rõ ràng, cậu ta tội gì phải cúi đầu khom lưng.

Dừng xe một lát, Phùng Duyệt Sơn hút một điếu thuốc, sau đó xoay vô lăng, đi rồi.

Phùng Duyệt Sơn cũng hiểu, không phải Thẩm Liên mặc kệ Trần Mộc, mà là con người Trần Mộc quá cứng cỏi.

Một khi ký hợp đồng quảng cáo với Quốc Tế Đỉnh Thiên, công ty sẽ trả trước 50% lương. Vừa rồi ở công ty, Phùng Duyên Sơn có cố ý lật xem thử thì một nửa lương của Trần Mộc đã gửi đi rồi. Tuy không nhiều lắm cũng có năm số, bắt một chuyến taxi cũng không thành vấn đề, mà Trần Mộc lại không đụng tới dù một đồng.

Trần Mộc trở về căn phòng trọ giá rẻ, tắm rửa thoải mái một hồi, sau đó sấy khô tóc, cuối cùng mới giang hai tay hai chân nằm soài lên trên giường.

Đôi mắt vốn luôn ôn hòa tĩnh lặng không nhúc nhích nhìn chằm chằm trần nhà, nay đã lộ ra tia sáng rõ ràng.

Không biết sống động hơn vẻ tang thương khi lần đầu Thẩm Liên nhìn thấy bao nhiêu lần.

Cuối cùng, Trần Mộc chậm rãi thở phào một hơi.

Cậu ta không biết bản thân ngủ từ khi nào, âm báo tin nhắn vang lên mới tỉnh lại, lập tức trở mình nhìn thử, là bên phía Hi Quang. Quyết định đã được đưa xuống, nói rõ cậu ta không còn liên quan tới công ty nữa.

Tốc độ thật nhanh, có lẽ Thi Trúc Kiệt cũng tốn không ít sức, chỉ mong sao cậu ta mau cút đi.

Trần Mộc phiền Thi Trúc Kiệt đã lâu, lần đầu tiên cảm thấy người này dễ thương.

Cũng vào lúc này, Trần Mộc phát hiện cuộc gọi và tin nhắn từ mấy dãy số lạ.

Lúc trước Trần Mộc đã xóa Tống Viên, mà sáng nay sau khi Tống Viên lại ra lệnh cho cậu ta nhường tài nguyên, Trần Mộc đã cho vào danh sách chặn, có lẽ Tống Viên phát hiện chuyện này cho nên đổi một số điện thoại khác.

【Chặn tôi?】

【? Tôi đã nói sẽ bồi thường rồi tại sao còn một hai phải gây khó dễ Thi Trúc Kiệt?】

【Trần Mộc, tới đây xin lỗi.】

【Trần Mộc, cậu ở đâu?】

Trần Mộc lại nhìn tài liệu Hi Quang gửi tới, tâm trạng sảng khoái, cuối cùng cậu ta đã không cần phải kiềm nén cảm xúc, có thể thoải mái nói ra suy nghĩ thật sự trong lòng mình rồi.

Phải biết rằng trước nay cậu ta không tùy tiện mắng người.

Trần Mộc trả lời Tống Viên: 【NGU NGỐC.】

Sau đó chặn lần thứ hai.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0