Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 134

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Lúc ở rừng mơ, Thẩm Liên và Trần Mộc đã thêm phương thức liên hệ của nhau. Hôm qua nhận được tin nhắn từ Trần Mộc, nói là đã nộp đề nghị huỷ hợp đồng lên Hi Quang rồi.

Thẩm Liên vội vàng cảm thán: "Chuyện tốt."

Kế tiếp chính là kiên nhẫn chờ đợi, chỉ cần bên phía Hi Quang trả lời là Trần Mộc sẽ tự do.

Thẩm Liên lại nghỉ ngơi hai ngày, hôm nay thức dậy nhớ tới giữa trưa Trần Mộc sẽ đi chụp quảng cáo, vì thế hỏi có suôn sẻ không.

Cùng lúc đó, Trần Mộc đứng trong phòng chụp quảng cáo, sắc mặt của nhân viên công tác xung quanh đều lộ ra lúng túng.

Thật ra cũng không quá suôn sẻ, Trần Mộc đã đổi quần áo xong, lại vào mười phút trước bị ngắt ngang. Cách đó hơn ba mét, Thi Trúc Kiệt đang lộ vẻ mặt tươi cười đứng đó.

Thi Trúc Kiệt cầm ly trà sữa, trên mặt vô hại, đáy mắt lại là giễu cợt, mang theo ngạo mạn khi đã nắm chắc thắng lợi trong tay.

Không biết Thi Trúc Kiệt từ đâu biết được Trần Mộc nhận được quảng cáo sản phẩm của Đỉnh Thiên, hôm nay cố ý tới cướp.

Nẫng tay trên của người ta là bất lịch sự nhưng giới giải trí lại khác, đổi người giữa chừng cũng không phải số ít. Mà hoàn cảnh gia đình Thi Trúc Kiệt tốt, lại có Tống Viên chống lưng, cho nên không hề sợ hãi.

Trần Mộc trả lời: 【Anh Thẩm đừng lo lắng.】

Cùng lúc đó, một dãy số lạ cũng gửi tin nhắn tới, tuy không có ghi chú nhưng Trần Mộc vẫn nhận ra.

【Trần Mộc, nhường quảng cáo cho Thi Trúc Kiệt đi, tôi đã sắp xếp cái khác cho cậu rồi.】

Là Tống Viên.

Nhưng lời Tống Viên nói, Trần Mộc không tin dù là một chữ.

Lúc Tống Viên mới mập mờ với Thi Trúc Kiệt đã cắt giảm không ít tài nguyên của Trần Mộc, cũng hứa sẽ bồi thường nhưng một chút bọt nước cũng chưa nhìn thấy. Trần Mộc biết, Tống Viên qua cầu rút ván, thậm chí cho rằng cậu ta dễ bắt nạt. Nhưng đó không phải là dễ bắt nạt, Trần Mộc ký hợp đồng với Hi Quang cho nên chỉ có thể nghe theo công ty sắp xếp. Sau đó, Thi Trúc Kiệt ỷ vào quan hệ với Tống Viên lén giở trò, Trần Mộc cũng không có cách nào.

Từng có người biết quan hệ giữa họ cũng khuyên Trần Mộc: "Cậu nói chuyện với Tống Viên đi, cho dù thế nào thì trong hai năm cậu ta nghèo túng, là hai người dìu dắt nhau tiến về phía trước, hẳn phải có chút tình cảm chứ?"

Có, nhưng Trần Mộc không cần.

Trần Mộc từng tin lời hứa hẹn của Tống Viên một lần nhưng nếu đã buông thì phải buông thôi.

Trần Mộc nghĩ đến đây, ngẩng đầu nhìn về phía Thi Trúc Kiệt, hạ thấp giọng: "Quảng cáo lần này không phải Hi Quang cho tôi, nên cậu và sếp Tống không có quyền bắt tôi nhường tài nguyên."

Thi Trúc Kiệt lộ vẻ ngạc nhiên, trào phúng nơi đáy mắt càng sâu. Diện mạo của gã thiên về dễ thương, đôi mắt to nhưng khi nhằm vào một người lại lộ ra điệu bộ của kẻ tiểu nhân.

Thi Trúc Kiệt khẽ cười một tiếng: "Có gì khác nhau à? Cho dù ai đưa cho cậu, chỉ cần tôi muốn thì phải là của tôi. Trần Mộc, chắc cậu sẽ không cho rằng bản thân có tư cách tranh giành đồ vật với tôi đó chứ?"

Trần Mộc không nói lời nào.

Thi Trúc Kiệt hút trà sữa, nói tiếp: "Nhân lúc tôi còn nói chuyện đàng hoàng thì cậu mau nhường ra đi, chứ không đợi Tống Viên nhúng tay vào thì cậu sẽ không còn mặt mũi nữa đâu."

Trần Mộc khẽ nhíu mày.

"Cậu ghê gớm vậy sao?" Một giọng nói đột nhiên chen vào.

Mọi người quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông vóc người cao lớn đứng cách đó không xa.

"Sếp Phùng."

"Chào sếp Phùng."

Xung quanh Phùng Duyệt Sơn đứng đầy quản lý và giám đốc cấp cao, tối hôm qua cậu ta ngủ đủ giấc, hôm nay cũng không ra ngoài chơi cho nên ăn mặc quần tây áo sơ mi phẳng phiu, tóc đen vuốt ra sau. Vốn là mày rậm mắt to, bây giờ bởi vì nhíu mày mà chỗ xương mày chau lại có vẻ rất khó gần.

Phùng Duyệt Sơn đã đứng bên ngoài nghe được một hồi.

Lúc trước ở rừng mơ, Chu Nguyên Lâm và Khuông Thành Hải nói vài câu, ý đại khái là ông chủ của Trần Mộc rất tệ, bắt nạt người. Nhưng cậu ta lại cho rằng người sắp tới Tinh Khai cho nên sẽ không có vấn đề gì nữa.

Ai ngờ, con mẹ nó, đám ngu ngốc này còn dám đuổi tới cửa nhà cậu ta ra vẻ nữa.

Trần Mộc đối diện với tầm mắt của Phùng Duyệt Sơn, hơi cảm thấy kinh ngạc, môi cậu ta khẽ mấp máy giống như nói câu "Cậu Phùng".

Phùng Duyệt Sơn dời mắt đi, chất vấn một người đứng phía sau: "Người phụ trách quảng cáo này đâu? Gọi tới đây."

Hiện trường lập tức rối loạn.

Phùng Duyệt Sơn chưa bao giờ quan tâm tới chuyện quay chụp quảng cáo, trước đây mỗi lần đi ngang qua đều chỉ vội vàng nhìn lướt một vòng, cậu ta không có hứng thú với ngôi sao diễn viên, ai ngờ hôm nay không chỉ đến mà còn hỏi tới nữa.

Chưa đến nửa phút, người phụ trách lau mồ hôi chạy chậm lại đây, giữa đường còn vô thức nhìn về phía Thi Trúc Kiệt, sau đó lại cúi đầu khom lưng với Phùng Duyệt Sơn.

Nhưng Phùng Duyệt Sơn không quan tâm thái độ của người nọ. Lúc này chỉ vào Thi Trúc Kiệt hỏi người phụ trách: "Đây là ba anh?"

Hiện trường im phăng phắc.

"Không, không phải!"

"Không phải ba anh mà anh cho vào chỗ đang làm việc để tranh giành quảng cáo đã được quyết định? Không biết còn tưởng Đỉnh Thiên là do các anh làm chủ đấy!" Ban đầu Phùng Duyệt Sơn còn cười nói, càng về sau giọng điệu trầm xuống, đã bốc hỏa: "Hiếm khi tôi mới tới một lần, vừa tới đã thấy đám xúi quẩy các người!"

Phùng Duyệt Sơn rất ghét cấp dưới cấu kết với nhau. Chủ yếu là một đám ngu ngốc, nếu có năng lực của Dương Bân và Tôn Bỉnh Hách thì không thành vấn đề, đằng này người phụ trách lại để mặc cho tên mặt trắng đó ép buộc Trần Mộc nhường tài nguyên. Phùng Duyệt Sơn nhìn chăm chú một hồi, chỉ với dáng vẻ như vậy cũng xứng làm người phát ngôn cho sản phẩm nhà cậu ta?

Trong nhà Thi Trúc Kiệt làm về trang phục, cũng không tệ lắm nhưng không thể sánh với nhà họ Phùng. Đương nhiên gã biết Phùng Duyệt Sơn là người nào, bị đánh thẳng mặt như vậy trước mặt mọi người nói không xấu hổ là giả nhưng Thi Trúc Kiệt còn chưa có lá gan mắng lại Phùng Duyệt Sơn.

Mà Phùng Duyệt Sơn không tính buông tha gã: "Không phải vừa rồi uống trà sữa ngon lành lắm à? Sao không uống nữa đi?"

Sắc mặt Thi Trúc Kiệt đỏ bừng, ôm trà sữa ném không được mà không ném cũng chẳng xong, bởi vì trước khi Phùng Duyệt Sơn tới, gã còn đang khoe với Trần Mộc trà sữa là lúc sáng khi đến đón gã Tống Viên đã mua tới.

"Uống." Phùng Duyệt Sơn lạnh mặt: "Uống hết rồi cút."

Thi Trúc Kiệt cắn uống hút, cổ tay cũng đang run rẩy.

Phùng Duyệt Sơn nhìn về phía người phụ trách: "Anh làm trái quy định, không cần tôi phải nói đúng không? Tự tới phòng nhân sự báo cáo rồi cút đi."

Con người của Phùng Duyệt Sơn không sợ nhất là xấu hổ, trái lại, nếu một trường hợp đang tràn ngập xấu hổ thì cậu ta chắc chắn là người tự tại nhất, sẽ vô cùng hả hê vây xem chuyện vui đó.

Bảo vệ tiến vào, Thi Trúc Kiệt gần như là bị cưỡng chế rời đi. Dáng vẻ kiêu căng ngạo mạn, hung hăng càn quấy bị một chậu nước lạnh dập tắt, bóng lưng vô cùng chật vật.

Giải quyết xong hết thảy, Phùng Duyệt Sơn bước chậm tới trước mặt Trần Mộc.

Hai người trong một lúc cũng chưa ai nói gì.

Cuối cùng vẫn là Trần Mộc không chịu được áp lực mở miệng trước: "Cậu Phùng..."

"Bạn của Thẩm Liên chính là bạn của tôi, bị bắt nạt không biết dọn chỗ dựa ra à?"

Vẻ mặt Trần Mộc mờ mịt, chưa từng làm chuyện như thế bao giờ.

Phùng Duyệt Sơn thấy cậu ta như vậy, mày cũng chưa giãn ra đã cười: "Được lắm, đúng là không có nhiều người thành thật được như cậu. Chụp đi, quảng cáo này là của cậu, không ai lấy được đâu."

Trần Mộc chỉ có thể nói: "Cảm ơn cậu Phùng."

Phùng Duyệt Sơn không trò chuyện quá nhiều với Trần Mộc, tựa như trừng trị Thi Trúc Kiệt và người phụ trách cũng chỉ là chuyện thuận tay làm khi đến tuần tra công ty thôi vậy. Sau đó, cậu ta được mọi người vây quanh đi vào thang máy lên tầng cao nhất, bóng lưng chẳng mấy chốc đã biến mất.

Còn về Thi Trúc Kiệt, truyền thông Hi Quang gì đó, Phùng Duyệt Sơn vốn không quan tâm, chuối thối quýt dập cũng không đáng để cậu ta lãng phí thời gian suy nghĩ tới.

Tin nhắn của Thẩm Liên ong ong đuổi tới: 【Suôn sẻ thật?】

Trần Mộc gõ chữ: 【Thật.】

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0