Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 133

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

*Lời của Thuỷ Tích:Khai xuân mùng 10 và lượt view đúng 100k, quá đã 🫶

Trans: Thuỷ Tích

Phùng Duyệt Sơn cảm thấy bản thân cần phải nghỉ ngơi vài hôm, chứ không thì tại sao Chu Nguyên Lâm gọi mấy lần cậu ta mới tỉnh táo lại.

"A, sao vậy?" Phùng Duyệt Sơn đáp.

"Cái gì sao vậy?" Chu Nguyên Lâm bật cười: "Đừng nói cậu uống rượu ngu người luôn rồi nhé."

"Không uống thì phải làm sao? Anh bàn hợp đồng giúp em?"

"Bàn cái rắm, chuyện của tôi còn chưa vào đâu đây này." Chu Nguyên Lâm vừa mới ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn thấy Tôn Bỉnh Hách ngồi ở đối diện, cái mông như mọc đinh, túm lấy Phùng Duyệt Sơn đổi chỗ khác.

Phùng Duyệt Sơn làm như vô tình quay đầu nhìn lại. Đợi đi ra xa mới hỏi: "Người vừa mới ngồi cạnh em là ai? Trông lạ mắt quá, mới gặp lần đầu."

"Tên Trần Mộc, anh cũng mới gặp lần đầu." Chu Nguyên Lâm nói: "Dịch Lan nói là bạn của Thẩm Liên, là diễn viên tuyến ba mươi tám, sắp vào Tinh Khai. À phải rồi, nghe bảo quảng cáo mỹ phẩm mới nhận là của Quốc Tế Đỉnh Thiên đó."

"Ồ?" Phùng Duyệt Sơn nhướng mày, Đỉnh Thiên là công ty của nhà họ Phùng cậu ta: "Ba mươi tám tuyến có đãi ngộ này?"

"Dịch Lan có ý cất nhắc là có thôi." Chu Nguyên Lâm nói tiếp: "Mà cậu cũng để ý mấy cái này á? Sản phẩm công ty nhà cậu có quá nhiều ngôi sao diễn viên làm đại diện rồi, không nhớ nổi mặt mới đúng chứ?"

"Chưa từng nhớ." Phùng Duyệt Sơn khẽ cười giễu: "Mặt mũi như nhau cả."

Ngoài miệng thì cậu ta nói vậy nhưng trong đầu lại hiện lên cảnh tượng thanh niên bị hoa mơ rơi trúng, nghiêng đầu tránh đi vừa rồi. So với Thẩm Liên bắn ra hoa quang đẹp đẽ, Trần Mộc trông có vẻ bình thường. Nhưng khuôn mặt đó, không hề có phấn nền trau chuốt kỹ lưỡng lại khiến người ta phải nhớ kỹ.

Thẩm Liên trở về, Khuông Thành Hải cũng vừa lúc trò chuyện xong, cộng thêm Trần Mộc, ba người ngồi cùng nhau nói tiền lương và chế độ đãi ngộ sau này.

Nếu không có Thẩm Liên, nhận Trần Mộc hoàn toàn không cần Khuông Thành Hải phải ra mặt, dù ông ta có bị Tôn Bỉnh Hách diss thành con chim cút thì đó cũng là nhân vật đứng đầu Tinh Khai.

Khuông Thành Hải bày ra giọng điệu cấp trên, bởi vì không phải rất xem trọng Trần Mộc. Nhưng tự sếp Sở phân phó, công ty nuôi thêm một Trần Mộc cũng không thành vấn đề. Trước cứ cho tài nguyên, nếu thật sự không được thì chậm rãi thu về là được. Trên phương diện đối phó người này, Khuông Thành Hải cũng là tay già đời.

Thẩm Liên nhấp một ngụm trà, cảm thấy tươi mát thanh ngọt, mùi vị hợp lòng người. Nhớ tới là do Trần Mộc pha bèn hỏi: "Độ lửa thế nào? Xào lá trà?"

"Không xào." Trần Mộc nhẹ giọng nói: "Hơ qua lửa tới khi lá trà hơi cuộn lại là được. Dùng nước ấm pha, nước sôi sẽ biến mùi trà trở nên quá nặng làm mất vị quả mơ."

Thẩm Liên bừng tỉnh hiểu ra: "Quá lợi hại."

Trần Mộc cười nhẹ: "Nghiên cứu lúc nhàm chán thôi."

Khuông Thành Hải: "Cậu tốt nghiệp trường nào?"

"Học viện hí kịch Vân Hải."

"Ồ?" Ánh mắt Khuông Thành Hải sáng lên: "Đó là trường số một số hai trong giới chúng ta. Lý thuyết chuyên ngành được bao nhiêu điểm?"

Trần Mộc: "Điểm tối đa."

Tôn Bỉnh Hách nghe vậy ngẩng đầu nhìn tới, đáy mắt lóe ra ánh sáng kỳ dị. Trần Mộc trong mắt hắn tựa như đột nhiên tiến hóa, điểm tối đa, từ ngữ êm tai tới cỡ nào.

Thẩm Liên: "Thần đồng?"

Trần Mộc lắc đầu: "Không. Đều là kiến thức lý thuyết, trong sách giáo khoa có hết, học thuộc là được."

Khuông Thành Hải: "... Đề thi trích lấy từ năm cuốn sách thật dày. Cậu, cậu thuộc hết?"

Trần Mộc: "Thuộc lòng không khó."

Cậu ta vừa nói ra lời này, bầu không khí xung quanh trở nên im lặng không ít.

Phùng Duyệt Sơn cảm thấy gương mặt hơi cứng đờ, thuộc lòng không khó? Vậy vì sao mỗi lần thi ngữ văn, phần điền vào chỗ trống của tác phẩm văn cổ, cậu ta đều gần như ăn trứng ngỗng?

Chỉ có Tôn Bỉnh Hách buông điện thoại, vỗ tay: "Nói hay lắm."

Mọi người: "..."

Thẩm Liên đã nói riêng với Khuông Thành Hải, Trần Mộc bị Hi Quang chèn ép đóng băng hoạt động nhưng bản thân không kém. Khuông Thành Hải không rõ khái niệm "không kém" này, cuối cùng tới hôm nay đã dần hiểu ra.

Khuông Thành Hải hứa hẹn chỉ cần Trần Mộc tới, sẽ có người đại diện tài giỏi, trợ lý đáng tin cậy, quảng cáo phim ảnh đều sẽ cho. Mà quảng cáo cho sản phẩm của Đỉnh Thiên mấy ngày sau là do Tôn Bỉnh Hách sắp xếp, xem như thử nghiệm.

Mọi người nán lại chơi tới chiều.

Nơi này trừ phong cảnh đẹp ra thì các thiết bị giải trí khác ít đến thê thảm.

"Cả ngày rồi, sao không nghe cậu kêu ca tiếng nào?" Sở Dịch Lan tò mò.

Phùng Duyệt Sơn trừng anh: "Ý gì?"

Sở Dịch Lan đánh thẳng trọng điểm: "Bình thường chỉ cần thiếu trò để chơi, qua nửa tiếng là như lấy mạng cậu vậy, sau đó sẽ thúc giục đòi về, thế mà hôm nay lại im lặng."

"Anh Sở! Sếp Sở! Ba Sở!" Phùng Duyệt Sơn tựa vào trên ghế ỉu xìu: "Em cũng là con người OK? Em đã làm việc liên tục hơn một tuần nay, bậc cửa của mấy câu lạc bộ và nhà hàng sắp bị em đạp nát rồi, hôm nay mới khó được nghỉ ngơi."

Sở Dịch Lan cứ cảm thấy lý do này không được hợp lý lắm. Cách thứ nghỉ ngơi trước giờ của Phùng Duyệt Sơn là không bàn việc làm ăn, mà là đi tham gia các vận động cảm giác mạnh, nhiệt huyết có thể so với Husky, không thể nào dùng hết được.

Phùng Duyệt Sơn híp mắt trông như là sắp ngủ.

Nhưng từ góc độ của Thẩm Liên nhìn tới, ánh sáng trong mắt cậu ta rõ ràng là ngưng tụ, chuẩn xác.

Thẩm Liên quay đầu, trong rừng mơ ở cách đó không xa là Trần Mộc đang đứng. Thanh niên rất thích cảnh sắc thiên nhiên, đang cầm chiếc điện thoại cũ kỹ đã dùng hơn bốn năm của cậu ta cố gắng tìm góc độ chụp hình.

Không biết vì sao, Thẩm Liên khá là để ý.

Trở về Trần Mộc cũng ngồi nhờ xe Sở Dịch Lan. Tài xế lúc lái đến đã bị Phùng Duyệt Sơn mượn đi, nên khi về là do Tôn Bỉnh Hách lái xe, còn Trần Mộc thì ngồi ghế phó lái.

Một đường kế tiếp chỉ nghe Tôn Bỉnh Hách và Trần Mộc giao lưu.

Giao lưu cái gì? Thành tích.

Thẩm Liên cũng là lần đầu biết, dù là kỳ thi lớn hay nhỏ thì thành tích của Trần Mộc đều rất đáng kinh ngạc.

Sở Dịch Lan có thể cảm nhận được rõ ràng, mỗi khi Trần Mộc nói ra một con số khiến Tôn Bỉnh Hách hài lòng, trợ lý nhà anh sẽ đạp chân ga càng thêm có sức lực hơn.

Không trách Tôn Bỉnh Hách, trong số những người hắn từng tiếp xúc, phần đông đều là không có thành tích lại không có đầu óc. Chẳng hạn như thực tập sinh mà công ty tuyển dụng hằng năm, trợ lý Tôn mới đầu đều là mang theo nhiệt tình trăm phần trăm, chưa hết một ngày đã đi càm ràm với Sở Dịch Lan. "Quá ngu ngốc", "Không thể khoan dung", "Năng lực thực tiễn và điểm số là tỷ lệ nghịch", "Em thật sự sẽ phạm pháp đó sếp, phái em đi công tác đi, em không muốn theo kèm người đó."

Trần Mộc hiền hòa nghiêm túc, có thể nhìn ra được có năng lực.

Trong mắt Tôn Bỉnh Hách, lại có thêm một điểm cộng.

"Sau này không muốn đóng phim, có thể tìm một công việc văn phòng." Tôn Bỉnh Hách chân thành đề nghị: "Tôi giới thiệu cho cậu, chắc chắn đãi ngộ sẽ không kém."

Cuối cùng đã hiểu tại sao cậu Thẩm lại cho Trần Mộc cơ hội rồi, nhân tài không nên bị lãng phí.

"Trợ lý Tôn." Sở Dịch Lan không nhịn được: "Cậu kiêm luôn HR à?"

Tôn Bỉnh Hách không hề chớp mắt, nghiêm túc lái xe.

Trần Mộc kiên trì xuống xe ở một trạm xe công cộng. Đợi cậu ta đi rồi, Tôn Bỉnh Hách mới cố ý nhìn thử. Là tuyến xe số 96. Sau đó nhớ ra đó là đi tới khu ngoại thành ở một đầu khác, có rất nhiều làng đô thị và nhà ở tự phát, được xem là nơi tập trung của những người làm công từ nơi khác đến. Tiền thuê nhà đều rất rẻ, từ đó có thể thấy điều kiện kinh tế của Trần Mộc đúng là rất eo hẹp.

"Được nghỉ ngơi vài ngày chứ?" Sở Dịch Lan hỏi.

Thẩm Liên: "Được được được."

Cho dù chỉ nghỉ ngơi một hai ngày, Sở Dịch Lan vẫn sẽ yên tâm đôi chút. Thẩm Liên đã báo với Hồ Khải Lam rồi, dù gì hiện giờ không có kịch bản, mà tiến độ y quay chụp quảng cáo luôn rất nhanh, sẽ không bị chậm trễ.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0