Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 132
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Bên phía Đới Đồng, phân cảnh của Thẩm Liên và Trần Mộc gần như là kết thúc cùng lúc.
Hai người, mỗi người nhận một vai bị giết chết, sau khi phun một ngụm máu, bày một dáng chết ra đã nghe hô một tiếng "Cắt".
Đới Đồng cười khanh khách xách khăn ấm tới. Thẩm Liên mới vừa đứng vững đã bị che mặt, Đới Đồng thân thiết tựa như ba của Thẩm Liên, dùng khăn ấm lau vết máu đạo cụ cho y: "Cảm ơn, cảm ơn. Cậu đợi tin tốt từ tôi, về sau tôi sẽ giới thiệu một bộ phim hay cho cậu."
Thẩm Liên cố gắng kéo khăn mặt xuống: "Được, được, được."
Trần Mộc ra phía sau thay quần áo.
Thẩm Liên đã báo thời gian kết thúc quay chụp cho Sở Dịch Lan, vừa tới giờ, điện thoại từ Sở Dịch Lan đã tới: "Buổi chiều có rảnh không? Đi, tôi dẫn em tới rừng mơ ở ngoại thành đi dạo."
"Tài sản của anh?"
"Của Chu Nguyên Lâm." Sở Dịch Lan nói: "Nghe bảo bánh hoa mơ ở đó là làm tại chỗ, ngon lắm."
Thẩm Liên hảo ngọt, ở nhà cứ quấn lấy dì Phân làm bánh ngọt, đồ ăn ngọt cho y, Sở Dịch Lan đều nhớ rõ trong lòng.
Thẩm Liên thích những lời nói tràn ngập hơi thở cuộc sống này của Sở Dịch Lan, không hề nghĩ ngợi: "Vậy được, em tới tìm anh."
"Đúng rồi, dẫn Trần Mộc theo nữa." Sở Dịch Lan nói: "Nghe Bỉnh Hách nói hôm nay Khuông Thành Hải cũng tới."
Những bữa tiệc họp mặt của họ sẽ không chỉ đơn giản như vậy, nhiều ít đều mang theo nhiệm vụ và lợi ích.
Đợi Trần Mộc đi ra, vừa nhìn đã thấy Thẩm Liên đang chờ trước cửa.
"Anh Thẩm."
"Chiều nay có rảnh không?" Thẩm Liên nói: "Dẫn cậu đi một nơi, giới thiệu vài người cho cậu làm quen."
Thẩm Liên thích Trần Mộc, trừ diễn xuất của người này ra, còn có tính cách của cậu ta nữa. Trần Mộc thiếu một Bá Nhạc, Thẩm Liên sẵn lòng dẫn đường cho cậu ta.
Trần Mộc hiểu được ý của Thẩm Liên, không từ chối: "Được, anh Thẩm."
Ngồi trên xe, Thẩm Liên cười hỏi Trần Mộc: "Tin tôi đến vậy hả? Không sợ tôi bán cậu à?"
Đời trước, Thẩm Liên từng bị lừa gạt như vậy vài lần, nói là giới thiệu tài nguyên và mối quan hệ cho y nhưng tới nơi lại là một đống lão già háo sắc, nếu không vắt hết đầu óc thì sẽ không có cách nào thoát được.
Trần Mộc lắc đầu: "Anh không phải loại người đó."
Đợi đến bãi đậu xe ngầm của Hanh Thái, Thẩm Liên dẫn Trần Mộc lên xe Sở Dịch Lan.
Vừa thấy Sở Dịch Lan, Trần Mộc đã bất giác ngồi thẳng.
Sở Dịch Lan buồn bực, anh đáng sợ đến thế sao?
Sở Dịch Lan nắm tay Thẩm Liên, Thẩm Liên không hề vùng ra, thậm chí ngón cái còn khẽ vuốt ve trên mu bàn tay người đàn ông. Những hành động mờ ám yêu chiều lẫn nhau của hai người họ quá nhiều, Trần Mộc thấy rõ nhưng không hề ngạc nhiên, mà chỉ lịch sự dời mắt đi.
Từ lần đầu tiên nhìn thấy Sở Dịch Lan, Trần Mộc đã đoán được quan hệ của họ không đơn giản. Tuy cậu ta không biết thân phận cụ thể của Sở Dịch Lan, hơi thở quanh người anh rất mạnh mẽ, nhưng khi đối mặt với Thẩm Liên lại dịu dàng thu về, ý nghĩa đã vô cùng rõ ràng.
"Chuyện khi trước, cảm ơn cậu." Sở Dịch Lan bỗng nhiên lên tiếng.
Trần Mộc hoảng sợ, sau một hồi sửng sốt mới hiểu ra Sở Dịch Lan đang nói chuyện hôm trước trong đoàn phim, mình giúp Thẩm Liên lấy thuốc.
"Không, chuyện tôi nên làm mà." Trần Mộc nhẹ giọng: "Anh Thẩm cũng giúp tôi rất nhiều."
"Chuyện nào ra chuyện đó." Sở Dịch Lan nói tiếp: "Đến Tinh Khai, đương nhiên tôi sẽ không bạc đãi cậu."
Lời này đúng là rất độc tài, Trần Mộc không thừa nhận nổi, chỉ có thể dè dặt gật đầu.
Tôn Bỉnh Hách tới rừng mơ ở ngoại thành trước. Hoa mơ trắng trẻo mọc thành cụm, gió thổi qua tựa như có tuyết rơi, cảnh tượng vô cùng xinh đẹp nên thơ, ai tiến vào mà không cảm thán một câu cõi tiên giữa trần gian? Nhưng vẫn không chịu nổi trợ lý Tôn lòng dạ sắt đá.
Ngày đó trong cuộc họp thường niên còn chưa nói xong, giờ phút này Tôn Bỉnh Hách đang tóm lấy Khuông Thành Hải nói tiếp.
Thương thay sếp Khuông, lúc tới tinh thần phơi phới, bây giờ muốn về cũng không có cách nào để về.
Thẩm Liên vừa xuống xe thấy cảnh đó, lập tức vui vẻ.
Chu Nguyên Lâm mời không ít người, cộng hết lại có chừng hai ba mươi người, phần nhiều là có liên quan tới việc làm ăn ở bến cảng sắp khai phá, gọi Sở Dịch Lan tới trấn thủ.
Mà Khuông Thành Hải thân ở giới giải trí, lẽ ra bữa tiệc này không liên quan tới ông ta, nhưng Chu Nguyên Lâm là muốn dắt mối cho người khác. Con gái của nhà nào đó muốn vào giới giải trí dạo chơi, cho nên muốn làm quen trước.
Trần Mộc là người có thân phận không bắt mắt nhất trong số mọi người. Nhưng cậu ta không tự ti, có người hỏi sẽ đáp lại, không có thì thêm trà rót nước. Dường như người này đã từng học nghệ thuật pha trà, bởi vì nhìn thao tác cùng nắm bắt độ lửa không phải là tay mới.
"Trợ lý mới của cậu à?" Chu Nguyên Lâm chú ý tới, hỏi một câu.
"Không." Sở Dịch Lan nói: "Bạn của Thẩm Liên."
Nơi này ngoài rừng mơ, bánh hoa mơ ra, còn có rượu mơ nữa. Nhưng ủ chưa lâu, ngửi thì thơm mà uống vào lại thiếu chút cảm giác. Chỉ vì hợp ý cảnh, cho nên tất cả mọi người đều không ngừng tâng bốc.
Sở Dịch Lan nắm tay Thẩm Liên đi vào sâu bên trong rừng mơ. Một người trước nay không thích chụp hình, vậy mà khi Thẩm Liên lấy điện thoại ra lại vô cùng phối hợp dựa sát vào.
Thẩm Liên vừa chụp vừa cảm thán: "Với vẻ ngoài như hai chúng ta, làm mặt quỷ cũng đẹp."
Sở Dịch Lan vô thức khẽ cười với ống kính: "Ừ, đẹp."
Thẩm Liên "răng rắc" hơn mười tấm. Sở Dịch Lan đứng bên cạnh nhắc nhở: "Đợi lát nữa gửi qua cho tôi."
Mọi người đi xung quanh chơi đùa, Trần Mộc lại ngồi một chỗ không nhúc nhích. Khuông Thành Hải đang trò chuyện với cô chủ nhà giàu cho nên cậu ta không tới làm phiền.
Trần Mộc ngồi đối diện Tôn Bỉnh Hách. Tôn Bỉnh Hách đang ôm điện thoại xử lý tài liệu, thật ra có để ý tới Trần Mộc.
Tôn Bỉnh Hách không nghiên cứu về giới giải trí nhưng nghĩ tới là cậu Thẩm vừa ý có lẽ không kém.
Trong đĩa còn dư lại hai miếng bánh hoa mơ cuối cùng, chắc không ai ăn nữa. Trần Mộc không thích lãng phí đồ ăn, mới vừa cầm một miếng, ghế dựa bên cạnh đã có một người tựa như pháo đạn nện đất mà ngồi xuống.
Tiếng động không nhỏ, Trần Mộc không dám động đậy.
Người vừa tới mặc một thân hàng hiệu nhưng trên áo vest có mấy nếp gấp, mùi rượu trên người cũng tỏa ra ngào ngạt, vừa thấy chính là chơi cả đêm. Mặt mũi trắng xanh nhưng vẻ mặt kiêu ngạo, trừ cậu Phùng, Phùng Duyệt Sơn ra thì còn có thể là ai?
Tôn Bỉnh Hách cũng rất khâm phục tần suất ăn nhậu chơi bời của Phùng Duyệt Sơn, thiếu một ngày hẳn sẽ chết.
Phùng Duyệt Sơn ngồi xuống lập tức kéo cà vạt, tóc tai lộn xộn, trên mặt tràn ngập bực dọc, rõ ràng là do không ngủ đủ giấc. Cậu ta nhìn quét một vòng, khẽ tặc lưỡi: "Giục tôi tới, rồi người đâu?"
"Sếp Chu và sếp Trần đang bàn chuyện hợp tác." Tôn Bỉnh Hách tiếp lời: "Sếp và cậu Thẩm đi chơi rồi, cần tôi gọi một tiếng không?"
Phùng Duyệt Sơn hơi sợ Tôn Bỉnh Hách, hỏi chính là lúc còn đi học, môn ngữ văn thường không đủ điểm sợ Tôn Bỉnh Hách biết được, sau đó bị trào phúng tới huyết áp tăng một trăm tám.
"Không cần không cần." Phùng Duyệt Sơn thật sự thức cả đêm, buổi sáng mới ngủ hai tiếng đã bị Chu Nguyên Lâm hết cuộc này tới cuộc kia tựa như gọi hồn, tinh thần không thoải mái đều viết lên trên mặt. Cậu ta nhìn lướt qua trên bàn bên cạnh còn thừa một miếng bánh hoa mơ, bèn vươn tay cầm lấy, kết quả không cầm chắc, đầu ngón tay buông lỏng, miếng bánh rơi xuống đất.
Mắt thường có thể thấy sắc mặt Phùng Duyệt Sơn trở nên càng thêm khó coi.
Đậu xanh rau má...
Giây tiếp theo, có người đưa một miếng bánh hoa mơ sạch sẽ tới.
Phùng Duyệt Sơn vô thức nhìn bàn tay đối phương, thầm nghĩ, khớp xương thật dài. Nhìn từ tay qua, đối diện với đôi con ngươi tĩnh lặng lại dịu dàng của Trần Mộc.
Trần Mộc hỏi: "Anh ăn không?"
Phùng Duyệt Sơn đã quen được người hầu hạ, đúng lúc cũng đang đói bụng, nhận lấy lập tức nhét vào miệng.
Sau đó, động tác nhai của cậu ta đột ngột chậm lại.
Trần Mộc cúi người, nhặt miếng bánh hoa mơ rơi dưới đất lên, thổi bụi đất bên trên, rồi hai ngụm ăn hết.
Có cánh hoa bị gió thổi, khẽ lướt qua gương mặt Trần Mộc, cậu ta nghiêng đầu tránh đi, trên người mang theo ôn hòa khó nói bằng lời, hòa làm một với khu rừng mơ yên tĩnh này.
Bên phía Đới Đồng, phân cảnh của Thẩm Liên và Trần Mộc gần như là kết thúc cùng lúc.
Hai người, mỗi người nhận một vai bị giết chết, sau khi phun một ngụm máu, bày một dáng chết ra đã nghe hô một tiếng "Cắt".
Đới Đồng cười khanh khách xách khăn ấm tới. Thẩm Liên mới vừa đứng vững đã bị che mặt, Đới Đồng thân thiết tựa như ba của Thẩm Liên, dùng khăn ấm lau vết máu đạo cụ cho y: "Cảm ơn, cảm ơn. Cậu đợi tin tốt từ tôi, về sau tôi sẽ giới thiệu một bộ phim hay cho cậu."
Thẩm Liên cố gắng kéo khăn mặt xuống: "Được, được, được."
Trần Mộc ra phía sau thay quần áo.
Thẩm Liên đã báo thời gian kết thúc quay chụp cho Sở Dịch Lan, vừa tới giờ, điện thoại từ Sở Dịch Lan đã tới: "Buổi chiều có rảnh không? Đi, tôi dẫn em tới rừng mơ ở ngoại thành đi dạo."
"Tài sản của anh?"
"Của Chu Nguyên Lâm." Sở Dịch Lan nói: "Nghe bảo bánh hoa mơ ở đó là làm tại chỗ, ngon lắm."
Thẩm Liên hảo ngọt, ở nhà cứ quấn lấy dì Phân làm bánh ngọt, đồ ăn ngọt cho y, Sở Dịch Lan đều nhớ rõ trong lòng.
Thẩm Liên thích những lời nói tràn ngập hơi thở cuộc sống này của Sở Dịch Lan, không hề nghĩ ngợi: "Vậy được, em tới tìm anh."
"Đúng rồi, dẫn Trần Mộc theo nữa." Sở Dịch Lan nói: "Nghe Bỉnh Hách nói hôm nay Khuông Thành Hải cũng tới."
Những bữa tiệc họp mặt của họ sẽ không chỉ đơn giản như vậy, nhiều ít đều mang theo nhiệm vụ và lợi ích.
Đợi Trần Mộc đi ra, vừa nhìn đã thấy Thẩm Liên đang chờ trước cửa.
"Anh Thẩm."
"Chiều nay có rảnh không?" Thẩm Liên nói: "Dẫn cậu đi một nơi, giới thiệu vài người cho cậu làm quen."
Thẩm Liên thích Trần Mộc, trừ diễn xuất của người này ra, còn có tính cách của cậu ta nữa. Trần Mộc thiếu một Bá Nhạc, Thẩm Liên sẵn lòng dẫn đường cho cậu ta.
Trần Mộc hiểu được ý của Thẩm Liên, không từ chối: "Được, anh Thẩm."
Ngồi trên xe, Thẩm Liên cười hỏi Trần Mộc: "Tin tôi đến vậy hả? Không sợ tôi bán cậu à?"
Đời trước, Thẩm Liên từng bị lừa gạt như vậy vài lần, nói là giới thiệu tài nguyên và mối quan hệ cho y nhưng tới nơi lại là một đống lão già háo sắc, nếu không vắt hết đầu óc thì sẽ không có cách nào thoát được.
Trần Mộc lắc đầu: "Anh không phải loại người đó."
Đợi đến bãi đậu xe ngầm của Hanh Thái, Thẩm Liên dẫn Trần Mộc lên xe Sở Dịch Lan.
Vừa thấy Sở Dịch Lan, Trần Mộc đã bất giác ngồi thẳng.
Sở Dịch Lan buồn bực, anh đáng sợ đến thế sao?
Sở Dịch Lan nắm tay Thẩm Liên, Thẩm Liên không hề vùng ra, thậm chí ngón cái còn khẽ vuốt ve trên mu bàn tay người đàn ông. Những hành động mờ ám yêu chiều lẫn nhau của hai người họ quá nhiều, Trần Mộc thấy rõ nhưng không hề ngạc nhiên, mà chỉ lịch sự dời mắt đi.
Từ lần đầu tiên nhìn thấy Sở Dịch Lan, Trần Mộc đã đoán được quan hệ của họ không đơn giản. Tuy cậu ta không biết thân phận cụ thể của Sở Dịch Lan, hơi thở quanh người anh rất mạnh mẽ, nhưng khi đối mặt với Thẩm Liên lại dịu dàng thu về, ý nghĩa đã vô cùng rõ ràng.
"Chuyện khi trước, cảm ơn cậu." Sở Dịch Lan bỗng nhiên lên tiếng.
Trần Mộc hoảng sợ, sau một hồi sửng sốt mới hiểu ra Sở Dịch Lan đang nói chuyện hôm trước trong đoàn phim, mình giúp Thẩm Liên lấy thuốc.
"Không, chuyện tôi nên làm mà." Trần Mộc nhẹ giọng: "Anh Thẩm cũng giúp tôi rất nhiều."
"Chuyện nào ra chuyện đó." Sở Dịch Lan nói tiếp: "Đến Tinh Khai, đương nhiên tôi sẽ không bạc đãi cậu."
Lời này đúng là rất độc tài, Trần Mộc không thừa nhận nổi, chỉ có thể dè dặt gật đầu.
Tôn Bỉnh Hách tới rừng mơ ở ngoại thành trước. Hoa mơ trắng trẻo mọc thành cụm, gió thổi qua tựa như có tuyết rơi, cảnh tượng vô cùng xinh đẹp nên thơ, ai tiến vào mà không cảm thán một câu cõi tiên giữa trần gian? Nhưng vẫn không chịu nổi trợ lý Tôn lòng dạ sắt đá.
Ngày đó trong cuộc họp thường niên còn chưa nói xong, giờ phút này Tôn Bỉnh Hách đang tóm lấy Khuông Thành Hải nói tiếp.
Thương thay sếp Khuông, lúc tới tinh thần phơi phới, bây giờ muốn về cũng không có cách nào để về.
Thẩm Liên vừa xuống xe thấy cảnh đó, lập tức vui vẻ.
Chu Nguyên Lâm mời không ít người, cộng hết lại có chừng hai ba mươi người, phần nhiều là có liên quan tới việc làm ăn ở bến cảng sắp khai phá, gọi Sở Dịch Lan tới trấn thủ.
Mà Khuông Thành Hải thân ở giới giải trí, lẽ ra bữa tiệc này không liên quan tới ông ta, nhưng Chu Nguyên Lâm là muốn dắt mối cho người khác. Con gái của nhà nào đó muốn vào giới giải trí dạo chơi, cho nên muốn làm quen trước.
Trần Mộc là người có thân phận không bắt mắt nhất trong số mọi người. Nhưng cậu ta không tự ti, có người hỏi sẽ đáp lại, không có thì thêm trà rót nước. Dường như người này đã từng học nghệ thuật pha trà, bởi vì nhìn thao tác cùng nắm bắt độ lửa không phải là tay mới.
"Trợ lý mới của cậu à?" Chu Nguyên Lâm chú ý tới, hỏi một câu.
"Không." Sở Dịch Lan nói: "Bạn của Thẩm Liên."
Nơi này ngoài rừng mơ, bánh hoa mơ ra, còn có rượu mơ nữa. Nhưng ủ chưa lâu, ngửi thì thơm mà uống vào lại thiếu chút cảm giác. Chỉ vì hợp ý cảnh, cho nên tất cả mọi người đều không ngừng tâng bốc.
Sở Dịch Lan nắm tay Thẩm Liên đi vào sâu bên trong rừng mơ. Một người trước nay không thích chụp hình, vậy mà khi Thẩm Liên lấy điện thoại ra lại vô cùng phối hợp dựa sát vào.
Thẩm Liên vừa chụp vừa cảm thán: "Với vẻ ngoài như hai chúng ta, làm mặt quỷ cũng đẹp."
Sở Dịch Lan vô thức khẽ cười với ống kính: "Ừ, đẹp."
Thẩm Liên "răng rắc" hơn mười tấm. Sở Dịch Lan đứng bên cạnh nhắc nhở: "Đợi lát nữa gửi qua cho tôi."
Mọi người đi xung quanh chơi đùa, Trần Mộc lại ngồi một chỗ không nhúc nhích. Khuông Thành Hải đang trò chuyện với cô chủ nhà giàu cho nên cậu ta không tới làm phiền.
Trần Mộc ngồi đối diện Tôn Bỉnh Hách. Tôn Bỉnh Hách đang ôm điện thoại xử lý tài liệu, thật ra có để ý tới Trần Mộc.
Tôn Bỉnh Hách không nghiên cứu về giới giải trí nhưng nghĩ tới là cậu Thẩm vừa ý có lẽ không kém.
Trong đĩa còn dư lại hai miếng bánh hoa mơ cuối cùng, chắc không ai ăn nữa. Trần Mộc không thích lãng phí đồ ăn, mới vừa cầm một miếng, ghế dựa bên cạnh đã có một người tựa như pháo đạn nện đất mà ngồi xuống.
Tiếng động không nhỏ, Trần Mộc không dám động đậy.
Người vừa tới mặc một thân hàng hiệu nhưng trên áo vest có mấy nếp gấp, mùi rượu trên người cũng tỏa ra ngào ngạt, vừa thấy chính là chơi cả đêm. Mặt mũi trắng xanh nhưng vẻ mặt kiêu ngạo, trừ cậu Phùng, Phùng Duyệt Sơn ra thì còn có thể là ai?
Tôn Bỉnh Hách cũng rất khâm phục tần suất ăn nhậu chơi bời của Phùng Duyệt Sơn, thiếu một ngày hẳn sẽ chết.
Phùng Duyệt Sơn ngồi xuống lập tức kéo cà vạt, tóc tai lộn xộn, trên mặt tràn ngập bực dọc, rõ ràng là do không ngủ đủ giấc. Cậu ta nhìn quét một vòng, khẽ tặc lưỡi: "Giục tôi tới, rồi người đâu?"
"Sếp Chu và sếp Trần đang bàn chuyện hợp tác." Tôn Bỉnh Hách tiếp lời: "Sếp và cậu Thẩm đi chơi rồi, cần tôi gọi một tiếng không?"
Phùng Duyệt Sơn hơi sợ Tôn Bỉnh Hách, hỏi chính là lúc còn đi học, môn ngữ văn thường không đủ điểm sợ Tôn Bỉnh Hách biết được, sau đó bị trào phúng tới huyết áp tăng một trăm tám.
"Không cần không cần." Phùng Duyệt Sơn thật sự thức cả đêm, buổi sáng mới ngủ hai tiếng đã bị Chu Nguyên Lâm hết cuộc này tới cuộc kia tựa như gọi hồn, tinh thần không thoải mái đều viết lên trên mặt. Cậu ta nhìn lướt qua trên bàn bên cạnh còn thừa một miếng bánh hoa mơ, bèn vươn tay cầm lấy, kết quả không cầm chắc, đầu ngón tay buông lỏng, miếng bánh rơi xuống đất.
Mắt thường có thể thấy sắc mặt Phùng Duyệt Sơn trở nên càng thêm khó coi.
Đậu xanh rau má...
Giây tiếp theo, có người đưa một miếng bánh hoa mơ sạch sẽ tới.
Phùng Duyệt Sơn vô thức nhìn bàn tay đối phương, thầm nghĩ, khớp xương thật dài. Nhìn từ tay qua, đối diện với đôi con ngươi tĩnh lặng lại dịu dàng của Trần Mộc.
Trần Mộc hỏi: "Anh ăn không?"
Phùng Duyệt Sơn đã quen được người hầu hạ, đúng lúc cũng đang đói bụng, nhận lấy lập tức nhét vào miệng.
Sau đó, động tác nhai của cậu ta đột ngột chậm lại.
Trần Mộc cúi người, nhặt miếng bánh hoa mơ rơi dưới đất lên, thổi bụi đất bên trên, rồi hai ngụm ăn hết.
Có cánh hoa bị gió thổi, khẽ lướt qua gương mặt Trần Mộc, cậu ta nghiêng đầu tránh đi, trên người mang theo ôn hòa khó nói bằng lời, hòa làm một với khu rừng mơ yên tĩnh này.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro