Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 131

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Không phải vậy. Trong mắt Thẩm Liên, đây không phải sát thần, đây là báu vật trong tim.

Sau khi lên xe, Thẩm Liên không nằm mà là mặt đối mặt ngồi trên đùi Sở Dịch Lan, cằm gác lên hõm vai người đàn ông, hô hấp đã đều đều.

"Mấy ngày nay mệt lắm à?" Trong giọng Sở Dịch Lan vẫn như thường, một bàn tay vỗ về nhè nhẹ phía sau lưng Thẩm Liên.

Nhưng Thẩm Liên sẽ không tin vẻ bình tĩnh mà anh biểu hiện ra này, y lập tức phủ nhận nói: "Không mệt, là do chuyện khác."

"Nói."

Thẩm Liên hơi lùi ra sau một chút. Đối diện với đôi con ngươi đen tối của Sở Dịch Lan, y nhìn chăm chú hồi lâu, sau đó áp sát tới, đặt môi lên mắt người đàn ông. Cảm giác lông mi quét qua cánh môi rất mềm mại khiến Thẩm Liên có trong nháy mắt muốn giấu Sở Dịch Lan đi.

Sao ai cũng muốn hại anh vậy?

"Minh Lâm, em họ của anh?" Thẩm Liên hỏi.

Họ Minh nhưng cụ thể là nhà ai, có quan hệ gì với anh, Sở Dịch Lan không có một chút ấn tượng nào.

"Người đó làm sao?"

"Hình như gã đang yêu đương với một diễn viên nữ trong đoàn phim của em." Thẩm Liên chậm rãi nói: "Lúc chiều em  có tình cờ gặp được. Gã biết em, còn đi tới chào hỏi nữa. Thật ra cũng chưa nói gì quá đáng, nhưng mà Dịch Lan, em nói người này rất nguy hiểm, anh có tin không?"

Sở Dịch Lan ôm lấy eo Thẩm Liên, cảm thấy y chống đỡ hơi vất vả, bèn ôm người vào lòng: "Nguy hiểm? Tôi cũng không để ý tới nhà họ Minh lắm."

"Vậy thì xin anh từ bây giờ phải thật để ý họ." Thẩm Liên nói: "Em vừa thấy gã đã khó chịu rồi."

Sở Dịch Lan: "Ừ."

Sở Dịch Lan có thể cảm nhận được trên người Thẩm Liên có gì đó khác thường.

Nhưng Sở Dịch Lan không cần Thẩm Liên lo nghĩ cái gì cả, anh thà rằng Thẩm Liên ngốc bạch ngọt nhưng khỏe mạnh.

"Đúng rồi, hôm nay Trần Mộc đã giúp em." Thẩm Liên bắt đầu mệt mỏi chỉ muốn ngủ, lời nói cũng hàm hồ: "Cậu ấy vô tình thấy Minh Lâm nói chuyện với em, cũng thấy Minh Lâm có vấn đề, nếu không nhờ cậu ấy tới kịp lúc lấy thuốc giúp thì có lẽ em còn phải đau thêm một lúc nữa."

Thẩm Liên nói nghe nhẹ nhàng nhưng Sở Dịch Lan vừa nghe mà trong lòng đã thít chặt: "Hay tôi cột sợi dây vào lọ thuốc để em treo trên cổ nhé."

Thẩm Liên: "..." Đừng có làm quá.

Trên đường về, Sở Dịch Lan gọi một cuộc điện thoại cho Ninh Tư Hàm. Ninh Tư Hàm vừa nghe đã hiểu, nói với anh không nghiêm trọng, chỉ cần không sốt, uống thuốc đúng giờ là không có vấn đề gì lớn cả.

Sau khi về đến nhà, Thẩm Liên ỉu xìu, chỉ xoa nhẹ Sở Trư Mễ vài cái rồi lập tức lên lầu nghỉ ngơi.

May mà lần này không mơ thấy cảnh tượng gì khiến y bất an nữa, Thẩm Liên rơi vào bóng tối, tinh thần được thong thả chữa trị.

Trăng lên tới giữa trời, toả ánh sáng như ngọc.

Sở Dịch Lan mặc áo ngủ ngồi trên ban công, không bật đèn, trên đầu gối đặt máy tính, đang lật xem tài liệu của một người.

Minh Lâm, cháu trai của Minh Tùng Sam, ba chết sớm, mẹ trừ đánh bài chơi mạt chược ra thì không có kỹ năng sinh tồn nào cả. Minh Lâm được Minh Tùng Sam giúp đỡ, từ nhỏ học trường chuyên, đại học cũng tạm. Dường như gã rất hiểu ưu thế của quyền lực, dựa theo điều tra của Tôn Bỉnh Hách, con đường phát triển mấy năm nay rất rõ ràng, gần như đều bắt được hết những cơ hội có thể bắt được. Trần Yên chính là một trong số nhiều người tình của gã. Mục tiêu cuối cùng của Minh Lâm là con gái của tập đoàn dược phẩm Khang Thịnh.

Cuối cùng khi nhìn tới tấm hình đó, Sở Dịch Lan đã có ấn tượng.

Là thanh niên cuối cùng mời rượu anh trên bàn cơm ngày đó.

Nói thật, lý lịch của Minh Lâm không đủ để Sở Dịch Lan nhìn nhiều. Sự ưu tú trong mắt người thường đối với những người đã quen ngồi trên cao như họ, chỉ là một cục đá ven đường không hề bắt mắt. Phỏng theo lời Tôn Bỉnh Hách, Minh Lâm chẳng là thứ gì cả.

Nhưng vì Thẩm Liên lại quá để ý, Sở Dịch Lan cũng tin người này có vấn đề.

Sở Dịch Lan dặn dò Tôn Bỉnh Hách, phải chú ý sát sao hướng đi của Minh Lâm.

Làm xong hết thảy, Sở Dịch Lan quay đầu lại, nhìn thấy Thẩm Liên đang nằm nghiêng trên giường, nửa khuôn mặt vùi trong chăn mềm mại, ngủ rất yên ổn.

Trong lúc mơ màng, Thẩm Liên bị người ôm lấy, y chỉ hơi phản kháng một chút, thân thể dường như đã quen thuộc đối phương lập tức mềm mại xuống, sau đó tìm một vị trí thoải mái, tiếp tục ngủ.

"Em sợ cái gì?" Sở Dịch Lan khẽ thở dài: "Cho dù trời có sập xuống, cũng có tôi đỡ cho em rồi."

Thẩm Liên lầm bầm hai tiếng.

*

Ngày hôm sau Thẩm Liên tỉnh dậy, tinh thần sảng khoái dễ chịu. Nhưng từ khi mở mắt tới khi ngồi trước bàn ăn, Sở Dịch Lan đều đi theo ở phía sau.

Thẩm Liên húp một muỗng cháo: "Thật sự không sao nữa rồi."

"Ừ." Sở Dịch Lan lên tiếng: "Trần Mộc gì đó, nếu hết hợp đồng với Hi Quang, có thể đến Tinh Khai."

Thẩm Liên: "Chuyện tốt quá. Ây da, theo con mắt của em, em thấy Trần Mộc chỉ thiếu một cơ hội thôi, người này rất bình tĩnh đáng tin, không chừng sẽ hot đó."

Sở Dịch Lan không cần Trần Mộc tạo ra giá trị gì cả, người này giúp Thẩm Liên, anh cũng vui lòng giúp một tay.

Gần giữa trưa Thẩm Liên mới đi phim trường, phân cảnh còn lại không nhiều lắm, sẽ không làm chậm tiến độ của đạo diễn Đới.

Ai ngờ mới vừa xuống xe đã phát hiện Trần Mộc đứng trên bậc thang, rõ ràng là đang đợi y.

Thẩm Liên tiến lên: "Chào buổi trưa."

Trần Mộc lúng ta lúng túng giống như đang nằm mơ: "Anh Thẩm, lúc sáng em nhận được lời mời từ Tinh Khai..."

Thẩm Liên nhướng mày: "Nhanh vậy?"

Là trợ lý Tôn làm việc sao?

"Anh Thẩm." Trần Mộc mím môi: "Có phải anh..."

"Nói thật, tôi cảm thấy cậu rất không tồi." Thẩm Liên ôn hoà ngắt lời: "Hi Quang không xem cậu là người thì cần gì phải bán mạng cho họ. Dù thật sự còn mắc nợ, thiếu tiền, đến Tinh Khai tập trung đóng vài bộ phim, chắc chắn kiếm được nhiều hơn ở đó nhiều, quan trọng hơn là không cần phải nhịn nhục chịu đựng."

Trần Mộc biết, mỗi lời Thẩm Liên nói đều đúng. Nhưng mà, nhưng mà...

Trần Mộc nhẹ giọng: "Em chỉ cảm thấy, số mệnh của em không nên tốt như vậy."

"Vậy chúc mừng cậu, cậu đổi vận rồi." Thẩm Liên nói xong lời này, nhìn thấy trong đôi mắt vốn tràn ngập tang thương lại phức tạp của Trần Mộc bắt đầu có độ ấm. Thẩm Liên không hề nghi ngờ, cậu ấy xem mình như "ân nhân cứu mạng".

Hình dung như vậy cũng không đủ.

Sau một hồi, Trần Mộc khàn giọng: "Thật ra em đã không còn phim để đóng nữa rồi. Trước khi gặp được anh, em cho rằng 《Vinh Quang Tình Yêu》 là tác phẩm cuối cùng của mình, cho dù diễn một vai phụ, trong lòng em vẫn xem nó là một dấu chấm hoàn mỹ cho sự nghiệp diễn xuất của mình. Bên Hi Quang... Rất chèn ép em. Em vốn đã nghĩ, rời khỏi Hi Quang sẽ mang theo tiền để dành về quê, mở tiệm tạp hóa, không bị đói chết là được."

"Người trẻ tuổi đừng nói lời ủ rũ, cứ đi ắt sẽ có đường."

Trần Mộc quyết tâm gật đầu: "Vâng!"

"Vậy tới không?"

"Tới!"

Sự nhiệt tình dành cho đóng phim của Trần Mộc cũng rất thuần túy, không có cơ hội thì thôi nhưng bây giờ cơ hội đưa tới cửa, nào có thể buông bỏ dễ dàng được.

Thẩm Liên đề nghị Trần Mộc đừng nói với ai cả, đợi khi nào hoàn toàn kết thúc hợp đồng với Hi Quang thì lập tức tới Tinh Khai. Tuy y chưa từng tiếp xúc với Tống Viên nhưng một người nhằm vào tính tình của Trần Mộc để bắt nạt cậu ta thì tính là thứ tốt gì?

Trên trường quay, Trần Mộc săn sóc Thẩm Liên còn hơn cả Giang Dữu. Đới Đồng nhìn một hồi, sau đó cười trêu chọc Thẩm Liên: "Đừng nói chứ, cậu giỏi thu phục lòng người lắm đấy." Ông ta đè thấp giọng nói: "Tôi đang định giới thiệu Trần Mộc cho một công ty của người quen, xem ra, cậu đã ra tay trước rồi hả?"

"Vâng." Thẩm Liên đắc ý: "Bây giờ đạo diễn Đới khoan hãy nói ra ngoài, ông chủ công ty trước của cậu ấy quá rác rưởi, tôi sợ nghe được tin tức gì lại làm khó cậu ấy."

Đới Đồng: "OK."

Bên kia, Tôn Bỉnh Hách tranh thủ giữa lúc bận rộn, truyền đạt ý của Sở Dịch Lan lại cho công ty con, thu xếp một hợp đồng quảng cáo cho Trần Mộc.

"Đây là ai?" Dương Bân tựa bên cạnh bàn làm việc của Tôn Bỉnh Hách, trong tay cầm bình giữ nhiệt, mà trên màn hình máy tính của Tôn Bỉnh Hách lúc này là tài liệu về Trần Mộc.

"Giúp cậu Thẩm. Sếp tràn ngập tình yêu tặng quà thay lời cảm ơn." Tôn Bỉnh Hách nói đùa. Sau đó cầm lấy bình giữ nhiệt của Dương Bân, nhìn vào bên trong: "Hoa cúc cùng thảo quyết minh, thật là dưỡng sinh."

Dương Bân cười khẽ, đứa trẻ từng nhạy cảm yếu ớt, trong nháy mắt đã có thể một mình gánh vác một phương, cảm giác này thật là kỳ diệu.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0