Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 136
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Ngày đi thảm đỏ giải Kim Lân, sáng sớm Thẩm Liên đã phải tới phòng làm việc.
Làm tạo hình thay quần áo, không mất bao lâu nhưng Hồ Khải Lam rất nhọc lòng.
"Đúng rồi, đồng hồ..." Hồ Khải Lam vỗ tay một cái.
"Không cần." Thẩm Liên vươn cánh tay phải ra, phía trên đeo một chiếc đồng hồ màu bạc lóng lánh, dưới ánh đèn tỏa ra mùi hương nhân dân tệ rất rõ ràng.
Hồ Khải Lam nhận ra nhãn hiệu, trừng to mắt: "Tự cậu tìm nhà tài trợ?"
"Không phải, đi mượn."
Hồ Khải Lam vô cùng đau lòng: "Là tôi tất trách! Lại đợi thêm một thời gian, bảo đảm sau này một thân quần áo và trang sức của chúng ta đều là nhà tài trợ đưa tới, sẽ không để cậu phải đi mượn."
Có gì đâu, Thẩm Liên nghĩ, lấy trong ngăn tủ của bạn trai ấy mà, hì hì.
Sở Dịch Lan không thiếu mấy thứ này, nhãn hiệu cố định dùng chỉ có mấy cái như vậy, mỗi lần vừa có kiểu dáng mới thì Tôn Bỉnh Hách sẽ đúng hạn đưa tới. Dù gì hai ngăn kéo được sắp xếp ngay ngắn đâu ra đó, Thẩm Liên nói muốn mượn một món để nở mày nở mặt, Sở Dịch Lan hận không thể treo đầy cả người y.
Đới Đồng vốn định kéo Thẩm Liên đi cùng mình nhưng Triệu Văn Thư không đồng ý, nói Thẩm Liên lấy thân phận nam chính của 《Liệt Hỏa》 tham dự. Nam số một Lâm Phú trêu Thẩm Liên: "Hàng ngon ai cũng tranh."
Thẩm Liên xua tay.
Đi thảm đỏ là vào buổi chiều, trong lúc nhàm chán, Thẩm Liên ôm điện thoại tán dóc trên trời dưới biển.
Y và Sở Dịch Lan vẫn nhắn tin với nhau, sau đó ở trong nhóm cùng Phùng Duyệt Sơn đâm chọc nhau vài câu. À, Trần Mộc đã ký hợp đồng với Tinh Khai, nhìn xem, rời xa đống người và chuyện rác rưởi thì ngày tháng sau này chỉ có trôi chảy!
Đối với "đi thảm đỏ", Thẩm Liên xem như là ngựa quen đường cũ.
Lúc MC đọc đến đoàn phim 《Liệt Hỏa》, y và Lâm Phú một trái một phải đi theo phía sau Triệu Văn Thư, hai phó đạo diễn và ba diễn viên khác đi theo phía sau họ, người của đoàn phim không nhiều lắm nhưng đẹp mắt.
【Trời đất ơi! Lâm Phú và Thẩm Liên cùng chung khung hình, trái tim tôi cũng phải đánh rơi một nhịp.】
【Phong Chính! Lục Tiểu Khai của anh đã về rồi!】
【Lầu trên lừa nước mắt của tôi, hu hu hu.】
Thật ra sau khi 《Liệt Hỏa》 trở thành con hắc mã bùng nổ, bên kia có từng mập mờ hỏi Thẩm Liên muốn lăng xê CP với Lâm Phú trong một thời gian ngắn hay không. Bởi vì độ nóng thật sự rất cao, dù là cùng nhận phỏng vấn, gọi một cuộc điện thoại, hay tương tác mắt với nhau đều có thể tạo ra rất nhiều đề tài.
Lâm Phú xem trọng phẩm chất con người Thẩm Liên, biết y sẽ không làm bậy nhưng Thẩm Liên vốn không đồng ý.
"Không được! Thật sự không được! Mọi người bảo tôi một ngày chạy mười chỗ tuyên truyền phim cũng được nhưng lăng xê CP là tuyệt đối không được!"
Lâm Phú cũng không cảm thấy mất mặt, Thẩm Liên không muốn thì thôi vậy.
Sự thật là khi ấy ngắt điện thoại, Sở Dịch Lan ở ngay bên cạnh, người đàn ông thản nhiên lật tài liệu: "Đều là công việc, không sao."
Thẩm Liên cũng không chiều anh, giơ điện thoại lên: "Vậy bây giờ em gọi lại nhé? Nói là lăng xê? PR một chuyện tình có đủ yêu hận dây dưa triền miên?"
Mặt Sở Dịch Lan không chút thay đổi ném điện thoại, đi tới đè Thẩm Liên xuống.
Lâm Phú tạo dáng trước màn hình, sau đó nghiêng đầu nói với Thẩm Liên: "Tôi nhớ đây là lần đầu cậu đi thảm đỏ? Không hồi hộp?"
Thẩm Liên cười khẽ một tiếng: "Tự thân đã rất mạnh."
Một đường đi mất ba năm phút, đợi đứng dưới ánh đèn loang loáng ký tên, chụp ảnh chung, mọi người di chuyển tới khu vực nghỉ ngơi ngồi, đợi bên này gần kết thúc sẽ vào bên trong tham gia lễ trao giải.
Triệu Văn Thư và Lâm Phú vừa đến khu nghỉ ngơi đã bị gọi đi rồi, Thẩm Liên được nữ MC hướng dẫn tới vị trí của họ, sau khi ngồi xuống bèn rót một chén trà.
"Thẩm Liên!" Một bóng dáng xinh đẹp màu trắng nhảy tới bên cạnh, Thẩm Liên quay đầu nhìn, thì ra là Thư Minh Nguyệt.
Lúc ấy tham gia chương trình thực tế 《Hải Thần giáng thế》, Vu Minh kiếm đủ cơ hội tới gần Thư Minh Nguyệt thể hiện bản thân, Thẩm Liên giúp giải vây mấy lần, Thư Minh Nguyệt rất biết ơn Thẩm Liên, hai người không liên lạc nhiều lắm nhưng khi nhìn thấy vòng bạn bè đều sẽ ấn like.
"Ngồi đi." Thẩm Liên cười đứng dậy kéo ghế giúp cô ấy, vừa thấy đôi cao gót hơn mười phân của Thư Minh Nguyệt là đã thấy đau cổ chân rồi.
Thư Minh Nguyệt hai má hơi hồng, cũng không từ chối, sau đó nhìn Thẩm Liên từ trên xuống dưới: "Đúng là ngày càng đẹp trai."
"Chị cũng vậy, xinh đẹp." Thẩm Liên không tiếc lời khen ngợi: "Gần đây đang bận làm gì?"
"Nhận một bộ phim, vai nữ số một." Thư Minh Nguyệt cười hì hì, sau đó không biết nhìn thấy gì mà sắc mặt trở nên khác thường, lập tức ghé tới gần Thẩm Liên nhỏ giọng nói: "Đoàn phim 《Hoa Cỏ Đua Nở》 cũng đến nhưng không mời một trong vai chính là Trịnh Ca. Tôi nhớ quan hệ hai người không tốt, Trịnh Ca không thể tới lễ trao giải, với tính nết của đám fan cậu ta hẳn là hôm nay sẽ náo loạn trên Weibo."
Thẩm Liên nhướng mày: "Sao không mời anh ta?"
"Cậu không biết?" Tinh thần hóng hớt của Thư Minh Nguyệt lập tức trỗi dậy: "Lúc ấy tôi đang trong đoàn phim của người bạn, mà 《Hoa Cỏ Đua Nở》 ở ngay bên cạnh, chính mắt tôi nhìn thấy hai lần, Trịnh Ca giống như kẻ điên, cảm xúc bất ổn, thường hay gào thét với điện thoại."
Đó có lẽ là đang gào thét với Chu Đường Tư ở bên kia đầu dây, Thẩm Liên thầm nghĩ.
"Cậu ta giở bệnh ngôi sao, không hề là hình tượng hiền lành vô hại trước đây nữa, xung đột với nam số hai, có lần còn đánh nhau trong đoàn phim mà, lúc ấy tôi còn rất tiếc cho nam số hai đó, thầm nghĩ tự nhiên dính tới vậy? Ai ngờ đạo diễn đè chuyện này xuống, không làm gì Trịnh Ca cả." Thư Minh Nguyệt uống miếng nước rồi nói tiếp: "Sau chuyện đó nghe nói mấy bộ phim tiếp theo của Trịnh Ca đều đi tong, có vẻ như nhà đầu tư không muốn nể mặt cậu ta, thê lương quá đa."
Đúng vậy, gần đây Trịnh Ca không hoạt động sôi nổi nữa, trước đây riêng là ảnh chụp mơ hồ khi hắn ta và Chu Đường Tư ôm nhau cũng đủ làm người ta nhớ mặt rồi.
Như thế xem ra, bên Chu Đường Tư còn thê thảm hơn Trịnh Ca, chứ không thì tại sao không bảo vệ được cục cưng của mình?
Đột nhiên Thẩm Liên khá tò mò, mở nhóm trong điện thoại ra tag Phùng Duyệt Sơn: 【Cậu Phùng, nói nghe gần đây Chu Đường Tư thế nào rồi?】
Sở Dịch Lan: 【?】
Thẩm Liên: "..."
Phùng Duyệt Sơn: 【Muốn chết cũng đừng kéo tôi theo, OK?】
Thẩm Liên tức giận bật cười: 【Tôi thấy bạn nhắc tới Trịnh Ca, nghe bảo gần đây anh ta rất khó chịu cho nên mới tò mò một đương sự khác.】
Dù gì cũng là công thụ chính, ngang ngược hoành hành cùng với con đường trải đầy sao trời lộng lẫy trong sách đã ngày càng u ám rồi.
Phùng Duyệt Sơn bày tỏ không quan tâm, không biết.
Nhưng Chu Nguyên Lâm lại ngoi lên: 【Chẳng phải Chu Đường Tư đang tranh đấu quyết liệt với con riêng nhà họ Chu sao? Chắc trong thời gian này không có rảnh để ý tới Trịnh Ca đâu.】
Thẩm Liên: 【Ây da, thoải mái.】
Sở Dịch Lan nhìn điện thoại không khỏi cười ra tiếng.
Cười trên nỗi đau của người khác cũng quá là dễ thương.
Tôn Bỉnh Hách đi vào đưa tài liệu, vừa thấy Sở Dịch Lan như thế cũng đoán được sơ sơ, bên kia điện thoại không phải cậu Thẩm thì hắn sẽ vặn đầu ném xuống đất.
"Sếp, theo yêu cầu của anh, việc làm ăn gần đây của Minh Lâm đều bị chúng ta âm thầm xóa sạch rồi."
Sở Dịch Lan hỏi thêm: "Có gì khác thường không?"
Giọng Tôn Bỉnh Hách trầm xuống: "Có."
Sở Dịch Lan ngẩng đầu.
"Minh Lâm đang dùng đủ mọi cách rửa tiền, bạn gái nhỏ giới thiệu cho cậu ta đều là mấy gã đạo diễn con rệp trong giới. Em có cho người đi điều tra, nơi cậu ta gửi tiền đi là một tài khoản ở nước ngoài. Đương nhiên có thể hiểu là vì cậu ta muốn di dân nhưng vấn đề là, Kim Lôi cũng từng gửi không ít tiền cho tài khoản này." Tôn Bỉnh Hách dừng một chút, nói tiếp: "Sếp, linh cảm của cậu Thẩm rất chính xác, em cứ cảm thấy dù là Kim Lôi hay Minh Lâm thì mục đích cuối cùng của họ đều là xoay quanh Hanh Thái."
Xoay quanh anh, Tôn Bỉnh Hách không nói rõ lời này nhưng Sở Dịch Lan đã hiểu.
Ngày đi thảm đỏ giải Kim Lân, sáng sớm Thẩm Liên đã phải tới phòng làm việc.
Làm tạo hình thay quần áo, không mất bao lâu nhưng Hồ Khải Lam rất nhọc lòng.
"Đúng rồi, đồng hồ..." Hồ Khải Lam vỗ tay một cái.
"Không cần." Thẩm Liên vươn cánh tay phải ra, phía trên đeo một chiếc đồng hồ màu bạc lóng lánh, dưới ánh đèn tỏa ra mùi hương nhân dân tệ rất rõ ràng.
Hồ Khải Lam nhận ra nhãn hiệu, trừng to mắt: "Tự cậu tìm nhà tài trợ?"
"Không phải, đi mượn."
Hồ Khải Lam vô cùng đau lòng: "Là tôi tất trách! Lại đợi thêm một thời gian, bảo đảm sau này một thân quần áo và trang sức của chúng ta đều là nhà tài trợ đưa tới, sẽ không để cậu phải đi mượn."
Có gì đâu, Thẩm Liên nghĩ, lấy trong ngăn tủ của bạn trai ấy mà, hì hì.
Sở Dịch Lan không thiếu mấy thứ này, nhãn hiệu cố định dùng chỉ có mấy cái như vậy, mỗi lần vừa có kiểu dáng mới thì Tôn Bỉnh Hách sẽ đúng hạn đưa tới. Dù gì hai ngăn kéo được sắp xếp ngay ngắn đâu ra đó, Thẩm Liên nói muốn mượn một món để nở mày nở mặt, Sở Dịch Lan hận không thể treo đầy cả người y.
Đới Đồng vốn định kéo Thẩm Liên đi cùng mình nhưng Triệu Văn Thư không đồng ý, nói Thẩm Liên lấy thân phận nam chính của 《Liệt Hỏa》 tham dự. Nam số một Lâm Phú trêu Thẩm Liên: "Hàng ngon ai cũng tranh."
Thẩm Liên xua tay.
Đi thảm đỏ là vào buổi chiều, trong lúc nhàm chán, Thẩm Liên ôm điện thoại tán dóc trên trời dưới biển.
Y và Sở Dịch Lan vẫn nhắn tin với nhau, sau đó ở trong nhóm cùng Phùng Duyệt Sơn đâm chọc nhau vài câu. À, Trần Mộc đã ký hợp đồng với Tinh Khai, nhìn xem, rời xa đống người và chuyện rác rưởi thì ngày tháng sau này chỉ có trôi chảy!
Đối với "đi thảm đỏ", Thẩm Liên xem như là ngựa quen đường cũ.
Lúc MC đọc đến đoàn phim 《Liệt Hỏa》, y và Lâm Phú một trái một phải đi theo phía sau Triệu Văn Thư, hai phó đạo diễn và ba diễn viên khác đi theo phía sau họ, người của đoàn phim không nhiều lắm nhưng đẹp mắt.
【Trời đất ơi! Lâm Phú và Thẩm Liên cùng chung khung hình, trái tim tôi cũng phải đánh rơi một nhịp.】
【Phong Chính! Lục Tiểu Khai của anh đã về rồi!】
【Lầu trên lừa nước mắt của tôi, hu hu hu.】
Thật ra sau khi 《Liệt Hỏa》 trở thành con hắc mã bùng nổ, bên kia có từng mập mờ hỏi Thẩm Liên muốn lăng xê CP với Lâm Phú trong một thời gian ngắn hay không. Bởi vì độ nóng thật sự rất cao, dù là cùng nhận phỏng vấn, gọi một cuộc điện thoại, hay tương tác mắt với nhau đều có thể tạo ra rất nhiều đề tài.
Lâm Phú xem trọng phẩm chất con người Thẩm Liên, biết y sẽ không làm bậy nhưng Thẩm Liên vốn không đồng ý.
"Không được! Thật sự không được! Mọi người bảo tôi một ngày chạy mười chỗ tuyên truyền phim cũng được nhưng lăng xê CP là tuyệt đối không được!"
Lâm Phú cũng không cảm thấy mất mặt, Thẩm Liên không muốn thì thôi vậy.
Sự thật là khi ấy ngắt điện thoại, Sở Dịch Lan ở ngay bên cạnh, người đàn ông thản nhiên lật tài liệu: "Đều là công việc, không sao."
Thẩm Liên cũng không chiều anh, giơ điện thoại lên: "Vậy bây giờ em gọi lại nhé? Nói là lăng xê? PR một chuyện tình có đủ yêu hận dây dưa triền miên?"
Mặt Sở Dịch Lan không chút thay đổi ném điện thoại, đi tới đè Thẩm Liên xuống.
Lâm Phú tạo dáng trước màn hình, sau đó nghiêng đầu nói với Thẩm Liên: "Tôi nhớ đây là lần đầu cậu đi thảm đỏ? Không hồi hộp?"
Thẩm Liên cười khẽ một tiếng: "Tự thân đã rất mạnh."
Một đường đi mất ba năm phút, đợi đứng dưới ánh đèn loang loáng ký tên, chụp ảnh chung, mọi người di chuyển tới khu vực nghỉ ngơi ngồi, đợi bên này gần kết thúc sẽ vào bên trong tham gia lễ trao giải.
Triệu Văn Thư và Lâm Phú vừa đến khu nghỉ ngơi đã bị gọi đi rồi, Thẩm Liên được nữ MC hướng dẫn tới vị trí của họ, sau khi ngồi xuống bèn rót một chén trà.
"Thẩm Liên!" Một bóng dáng xinh đẹp màu trắng nhảy tới bên cạnh, Thẩm Liên quay đầu nhìn, thì ra là Thư Minh Nguyệt.
Lúc ấy tham gia chương trình thực tế 《Hải Thần giáng thế》, Vu Minh kiếm đủ cơ hội tới gần Thư Minh Nguyệt thể hiện bản thân, Thẩm Liên giúp giải vây mấy lần, Thư Minh Nguyệt rất biết ơn Thẩm Liên, hai người không liên lạc nhiều lắm nhưng khi nhìn thấy vòng bạn bè đều sẽ ấn like.
"Ngồi đi." Thẩm Liên cười đứng dậy kéo ghế giúp cô ấy, vừa thấy đôi cao gót hơn mười phân của Thư Minh Nguyệt là đã thấy đau cổ chân rồi.
Thư Minh Nguyệt hai má hơi hồng, cũng không từ chối, sau đó nhìn Thẩm Liên từ trên xuống dưới: "Đúng là ngày càng đẹp trai."
"Chị cũng vậy, xinh đẹp." Thẩm Liên không tiếc lời khen ngợi: "Gần đây đang bận làm gì?"
"Nhận một bộ phim, vai nữ số một." Thư Minh Nguyệt cười hì hì, sau đó không biết nhìn thấy gì mà sắc mặt trở nên khác thường, lập tức ghé tới gần Thẩm Liên nhỏ giọng nói: "Đoàn phim 《Hoa Cỏ Đua Nở》 cũng đến nhưng không mời một trong vai chính là Trịnh Ca. Tôi nhớ quan hệ hai người không tốt, Trịnh Ca không thể tới lễ trao giải, với tính nết của đám fan cậu ta hẳn là hôm nay sẽ náo loạn trên Weibo."
Thẩm Liên nhướng mày: "Sao không mời anh ta?"
"Cậu không biết?" Tinh thần hóng hớt của Thư Minh Nguyệt lập tức trỗi dậy: "Lúc ấy tôi đang trong đoàn phim của người bạn, mà 《Hoa Cỏ Đua Nở》 ở ngay bên cạnh, chính mắt tôi nhìn thấy hai lần, Trịnh Ca giống như kẻ điên, cảm xúc bất ổn, thường hay gào thét với điện thoại."
Đó có lẽ là đang gào thét với Chu Đường Tư ở bên kia đầu dây, Thẩm Liên thầm nghĩ.
"Cậu ta giở bệnh ngôi sao, không hề là hình tượng hiền lành vô hại trước đây nữa, xung đột với nam số hai, có lần còn đánh nhau trong đoàn phim mà, lúc ấy tôi còn rất tiếc cho nam số hai đó, thầm nghĩ tự nhiên dính tới vậy? Ai ngờ đạo diễn đè chuyện này xuống, không làm gì Trịnh Ca cả." Thư Minh Nguyệt uống miếng nước rồi nói tiếp: "Sau chuyện đó nghe nói mấy bộ phim tiếp theo của Trịnh Ca đều đi tong, có vẻ như nhà đầu tư không muốn nể mặt cậu ta, thê lương quá đa."
Đúng vậy, gần đây Trịnh Ca không hoạt động sôi nổi nữa, trước đây riêng là ảnh chụp mơ hồ khi hắn ta và Chu Đường Tư ôm nhau cũng đủ làm người ta nhớ mặt rồi.
Như thế xem ra, bên Chu Đường Tư còn thê thảm hơn Trịnh Ca, chứ không thì tại sao không bảo vệ được cục cưng của mình?
Đột nhiên Thẩm Liên khá tò mò, mở nhóm trong điện thoại ra tag Phùng Duyệt Sơn: 【Cậu Phùng, nói nghe gần đây Chu Đường Tư thế nào rồi?】
Sở Dịch Lan: 【?】
Thẩm Liên: "..."
Phùng Duyệt Sơn: 【Muốn chết cũng đừng kéo tôi theo, OK?】
Thẩm Liên tức giận bật cười: 【Tôi thấy bạn nhắc tới Trịnh Ca, nghe bảo gần đây anh ta rất khó chịu cho nên mới tò mò một đương sự khác.】
Dù gì cũng là công thụ chính, ngang ngược hoành hành cùng với con đường trải đầy sao trời lộng lẫy trong sách đã ngày càng u ám rồi.
Phùng Duyệt Sơn bày tỏ không quan tâm, không biết.
Nhưng Chu Nguyên Lâm lại ngoi lên: 【Chẳng phải Chu Đường Tư đang tranh đấu quyết liệt với con riêng nhà họ Chu sao? Chắc trong thời gian này không có rảnh để ý tới Trịnh Ca đâu.】
Thẩm Liên: 【Ây da, thoải mái.】
Sở Dịch Lan nhìn điện thoại không khỏi cười ra tiếng.
Cười trên nỗi đau của người khác cũng quá là dễ thương.
Tôn Bỉnh Hách đi vào đưa tài liệu, vừa thấy Sở Dịch Lan như thế cũng đoán được sơ sơ, bên kia điện thoại không phải cậu Thẩm thì hắn sẽ vặn đầu ném xuống đất.
"Sếp, theo yêu cầu của anh, việc làm ăn gần đây của Minh Lâm đều bị chúng ta âm thầm xóa sạch rồi."
Sở Dịch Lan hỏi thêm: "Có gì khác thường không?"
Giọng Tôn Bỉnh Hách trầm xuống: "Có."
Sở Dịch Lan ngẩng đầu.
"Minh Lâm đang dùng đủ mọi cách rửa tiền, bạn gái nhỏ giới thiệu cho cậu ta đều là mấy gã đạo diễn con rệp trong giới. Em có cho người đi điều tra, nơi cậu ta gửi tiền đi là một tài khoản ở nước ngoài. Đương nhiên có thể hiểu là vì cậu ta muốn di dân nhưng vấn đề là, Kim Lôi cũng từng gửi không ít tiền cho tài khoản này." Tôn Bỉnh Hách dừng một chút, nói tiếp: "Sếp, linh cảm của cậu Thẩm rất chính xác, em cứ cảm thấy dù là Kim Lôi hay Minh Lâm thì mục đích cuối cùng của họ đều là xoay quanh Hanh Thái."
Xoay quanh anh, Tôn Bỉnh Hách không nói rõ lời này nhưng Sở Dịch Lan đã hiểu.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro