Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 118

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Sở Dịch Lan không ngờ tới vừa mở mắt đã có thể nhìn thấy Thẩm Liên.

Trong mấy phút đồng hồ vừa rồi, ngoài cửa sổ gió lạnh thấu xương, bên trong phòng lại ấm áp như xuân, làm anh có ảo giác bản thân như được cẩn thận che chở.

Không, không phải ảo giác.

Sở Dịch Lan cứ vậy vẫn không nhúc nhích, nhìn chằm chằm Thẩm Liên một hồi lâu.

Thật sự, dù bây giờ Thẩm Liên có đâm một dao vào lồng ngực anh thì chân mày anh cũng sẽ không nhăn dù một chút.

Anh đứng dưới làn nước ấm, cảm giác mỏi mệt cùng với nặng trĩu mấy ngày nay được cọ rửa sạch sẽ từng chút một. Giây tiếp theo, cửa phòng tắm bị đẩy ra, cách làn sương mỏng bốc lên, Sở Dịch Lan xoay người lại.

Thẩm Liên làm một cái khẩu hình "Ồ wow", đôi mắt cũng sáng lên. Y không hề che giấu, đôi mắt mang theo háo sắc xâm phạm Sở Dịch Lan từ đầu xuống chân, âm thầm cảm thán thắt lưng xịn, chân cũng xịn!

Thẩm Liên bóp kem đánh răng đánh răng, ánh mắt thường thường liếc sang đây.

Sở Dịch Lan nhìn buồn cười, thấp giọng: "Muốn tắm cùng không?"

"Đợi em đánh răng xong đã." Thẩm Liên nói không rõ ràng lắm: "Cũng đâu phải chưa từng tắm cùng. Tối qua anh xem em như cái khăn, cọ tới cọ lui cả người đều là mồ hôi."

Sở Dịch Lan thật bình tĩnh gật đầu: "Ừ."

Lúc cởi áo ngủ, Thẩm Liên phát ra một tiếng cười damdang, rõ rành rành một kẻ lưu manh. Y chậm rì rì đi từng bước tới dưới vòi hoa sen, ngửa đầu thấm ướt gương mặt, hỏi câu: "Sao bị bệnh mà không nói cho em biết?"

Sở Dịch Lan từ phía sau kề sát lại. Chỉ một thoáng, Thẩm Liên khẽ run lên, cảm giác nhiệt độ quá cao.

Thẩm Liên nhạy bén quay đầu lại: "Lại sốt à?"

"Không."

Thẩm Liên tựa như mới hiểu ra bộ dạng này của mình làm Sở Dịch Lan "đói bụng", giả vờ bình tĩnh nói: "Anh vừa mới hạ sốt, đừng làm bậy."

"Rốt cuộc là ai làm bậy?" Sở Dịch Lan bắt lấy cổ tay Thẩm Liên, dắt hai tay y chống lên vách tường, áp sát tới bên tai, phun ra hơi thở có mùi bạc hà nhè nhẹ: "Có phải hotsearch do Khương Nùng gì đó làm không? Sao em lại bay qua đây? Đoàn phim cho em nghỉ phép à?"

Thẩm Liên: "Anh lắm vấn đề thật đấy, em phải trả lời câu nào trước đây?"

"Tuỳ em." Sở Dịch Lan tiếp lời: "Chỉ cần em nói là được."

Thẩm Liên: "..."

Chạy là chạy không thoát, phòng tắm chợt nóng lên, bóng lưng hai người được ngọn đèn làm nổi bật gần như hòa hợp thành một thể. Thẩm Liên hít một ngụm không khí mang theo hơi nước, vốn không dám phát ra âm thanh, trong đôi mắt ẩn tình phản chiếu ra mặt mày anh tuấn của Sở Dịch Lan. Y thầm nghĩ, mình đúng là ngàn dặm vội vàng mang đầu tới tặng cho người ta mà.

Tắm rửa một lần mất gần hai tiếng đồng hồ, lúc Thẩm Liên được bế ra, tới đầu ngón tay cũng nhức mỏi.

"Anh lây bệnh cảm cho em rồi." Thẩm Liên ỉu xìu nói.

"Không có." Sở Dịch Lan nói: "Là do em thiếu ngủ."

Lời này không sai, Thẩm Liên vừa ngã đầu lên gối đã mê man, chẳng bao lâu cũng không còn ý thức nữa.

Sở Dịch Lan đắp chăn lông cho y, đổi ra giường, chỉnh nhiệt độ trong phòng cao lên mới thay quần áo rời đi.

Hotsearch đã bị Tôn Bỉnh Hách đè xuống không thấy nữa, mà tối hôm qua trên đường tới đây, Thẩm Liên đã đăng Weibo làm sáng tỏ, chỉ một câu: 【Tập trung sự nghiệp, không yêu đương.】

Thẩm Liên muốn mắng người, là Hồ Khải Lam ở bên kia phát ra tiếng kêu thảm thiết như giết heo, cầu xin y bình tĩnh mới khó lắm nhịn xuống được.

Fan của Thẩm Liên ngày càng có sức chiến đấu, antifan và fan của Khương Nùng mắng y mới đó đã lên mặt, không nể nang ai, lập tức bị dí theo chửi ngay tại chỗ. A, khiêm tốn cũng không được, thanh minh làm rõ cũng không được, con mẹ nó, các người có xấu hổ hay không?

Từ Cảnh Ca tranh thủ thời gian lấy lại năng lượng. Thật ra là thiếu ngủ, không có tinh thần, cảm giác như luôn có cồn sót lại trong dạ dày. Đừng thấy trên hội nghị có thể chém giết tứ phương, vừa đến khu nghỉ ngơi đã tê liệt thành một vũng bùn.

Cho nên khi Sở Dịch Lan tinh thần phấn chấn tiến vào, trên mặt Từ Cảnh Ca là tràn ngập không phục.

"Sao tối hôm qua đi mất vậy?" Từ Cảnh Ca hỏi: "Hết bệnh rồi hả?"

"Ừ." Sở Dịch Lan ngồi xuống sô pha bên cạnh. Tuy không có biểu lộ cảm xúc nhưng nhìn vẫn cảm nhận được tâm trạng không tồi, giọng điệu lạnh nhạt mà lực sát thương trăm phần trăm: "Bà xã tôi tới."

Từ Cảnh Ca nện "rầm rầm rầm" lên sô pha, sau đó chỉ ngón tay về phía cửa: "Đi ngay!"

Sở Dịch Lan cong môi nở nụ cười.

Như tắm mình trong gió xuân.

Có Tôn Bỉnh Hách tới, đàm phán cùng với tốc độ xử lý vấn đề nhanh hơn. Sở Dịch Lan chỉ đi ra mua cơm, tiện đường khoe mẽ với Từ Cảnh Ca, chuyện hợp đồng gì đó anh không tham dự, chẳng bao lâu đã đi vòng trở về khách sạn.

Thẩm Liên còn ngủ, nằm nghiêng quấn chăn lông, sườn mặt yên bình.

Sở Dịch Lan xách cháo cùng bánh bao súp, nhân thịt bò. Mùi hương vừa bay ra, Thẩm Liên đã "Ưm?" một tiếng, gắng gượng mở to mắt, ngẩng đầu lên: "Thơm quá!"

Sở Dịch Lan: "Ăn rồi ngủ tiếp."

"Được!" Thẩm Liên tốc độ ánh sáng ngồi dậy, giây tiếp theo như bị ấn phải nút tạm dừng, ánh mắt dần tràn ngập chỉ trích, một bàn tay run rẩy xoa eo.

Sở Dịch Lan tiến lên: "Nào, để tôi bế em."

Thẩm Liên hưởng thụ phục vụ từ sếp Sở, đánh răng rửa mặt đơn giản xong, đi ra lập tức ăn ngấu ăn nghiến. Bốn món, được làm rất khéo léo tinh xảo, lượng ăn vừa phải. Thẩm Liên một ngụm một cái bánh bao súp, sau đó nhìn về phía Sở Dịch Lan: "Anh cũng ăn đi này."

Sở Dịch Lan chỉ gật đầu, cũng không động đũa: "Ừm, em ăn trước, tôi nhìn một lát."

Không biết Thẩm Liên đánh hơi ra được cái gì, hừ cười một tiếng.

Đúng là quá dễ dỗ, Thẩm Liên thầm nghĩ, y chỉ từ Cừ Đô tới đây, lại chăm một đêm, Sở Dịch Lan đã thỏa mãn, cũng không so đo nữa.

Giang Dữu gửi tin nhắn cho Thẩm Liên, mọi chuyện trong đoàn phim đều bình thường, Tô Niệm Sinh bị đánh nhưng không thấy tức giận lắm.

Anh ta có mặt mũi tức giận à? Thẩm Liên thầm nghĩ, hai người hơn hai mươi tuổi lại không biết kiểm soát bản thân, Thẩm Liên cảm thấy dù đưa họ đi khám não cũng phải tới khoa nhi.

Thẩm Liên ăn xong ngáp một cái, Sở Dịch Lan giải quyết mấy thứ còn sót lại mới bế y trở lại trên giường.

"Anh uống thuốc đi." Thẩm Liên dặn dò.

"Ừ."

Sau đó, hai người tựa vào đầu giường, câu được câu không trò chuyện.

Thế Sở Dịch Lan mới biết, Thẩm Liên đánh người ngay tại phim trường.

"May cậu ta không phải em trai của em." Thẩm Liên nói: "Nếu không đã bị dạy dỗ từ lâu rồi."

Sở Dịch Lan im lặng nghe. Bây giờ nhớ lại đến chính mình cũng thấy buồn cười. Dù là phương diện nào, Khương Nùng cũng không đủ làm anh sinh ra cảm giác nguy cơ. Nhưng trong tiềm thức, anh muốn Thẩm Liên có thể dỗ dành mình.

Thẩm Liên xoay người, hướng mặt về phía Sở Dịch Lan, tốc độ nói chuyện hơi chậm lại: "Muộn nhất là ngày mai em phải quay về Cừ Đô."

"Ừ, tôi về cùng em." Sở Dịch Lan nói: "Bên này đã giải quyết ổn ổn rồi."

Hai người chen chúc một chỗ ngủ bù. Vé máy bay là vào giữa trưa ngày hôm sau. Thẩm Liên đã nghĩ kỹ rồi, sau khi quay 《Ánh rạng đông 》 xong sẽ không nhận phim nữa, đợi đầu xuân sang năm lại tính.

Ngày hôm sau là Từ Cảnh Ca tự mình đến tiễn, anh ta còn phải ở lại thêm một thời gian nữa nhưng vấn đề khó giải quyết đều đã được xử lý đâu vào đấy rồi.

Thẩm Liên phát hiện Từ Cảnh Ca hơi từ chối giao tiếp với Sở Dịch Lan.

"Anh chọc anh ấy?" Thẩm Liên nhỏ giọng hỏi.

Sở Dịch Lan: "Chắc là ganh tị. Thường Thanh cũng bận, không có thời gian tới thăm, hôm trước anh ta còn cười nhạo tôi bị cảm quá đáng thương."

Thẩm Liên sáng tỏ bật cười.

Giọng Sở Dịch Lan vẫn chưa trở lại như bình thường nhưng chỉ cần uống thêm mấy liều thuốc nữa là sẽ khỏi thôi. Máy bay đáp xuống sân bay, sau khi đến Cừ Đô, Thẩm Liên cũng chưa kịp về nhà đã lập tức chạy ngay tới đoàn phim. Còn Dương Bân sẽ đáp chuyến trễ hơn hai ngày, Tôn Bỉnh Hách thì vẫn tiếp tục làm trợ lý cho Thẩm Liên.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0