Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 119
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Một cú đấm của Thẩm Liên ngày đó, xem như đánh vỡ tầng thể diện cuối cùng của hai bên, một khi đã như vậy, Tôn Bỉnh Hách cũng không muốn nhịn nữa.
Ai dè hai anh em Tô Niệm Sinh lại yên lặng như gà.
Lưu Tông đi tới, tựa như chưa từng xảy ra chuyện gì, cười nói: "Cậu rất đúng hẹn. Thật ra trễ một hai ngày cũng không sao, mọi chuyện xử lý xong rồi à?"
"Vâng." Thẩm Liên đáp: "Lần này phải cảm ơn đạo diễn Lưu."
Lưu Tông xua tay.
Thật ra hôm đó Thẩm Liên nổi điên khiến Lưu Tông cũng phải khiếp sợ. Tô Niệm Sinh không dễ chọc, mà Thẩm Liên cũng vậy. Được người của Hanh Thái có quyền quyết định đầu tư hay không tự mình theo vào đoàn phim chăm sóc, Lưu Tông cũng không dám nghĩ sâu hơn về bối cảnh của Thẩm Liên. Lại nhìn tốc độ đè hotsearch, Lưu Tông không khỏi trộm khuyên Tô Niệm Sinh vài câu: "Nếu là bản thân không đúng thì tới đây nên dừng đi. Tính tình Thẩm Liên quá tốt."
Tô Niệm Sinh tức giận nhưng đúng thật là anh ta đuối lý.
Việc này xét đến cùng là Khương Nùng bốc đồng.
Dùng lời Lưu Tông để nói: "Cậu thử ngẫm lại, nếu đám fan cuồng không quan tâm cậu có muốn hay không, vừa thấy mặt đã đuổi theo, lại dùng đủ cách thức biểu đạt tình yêu, cậu không phiền à? Bây giờ cậu không thể vì Khương Nùng là em cậu mà không phân rõ phải trái."
Đêm đó, Khương Nùng run lẩy bẩy dìu Tô Niệm Sinh đứng lên, trong bầu không khí nghẹt thở không biết nói một câu "Xin lỗi" với ai nữa.
Dù gì cú đấm mà Tô Niệm Sinh phải chịu là nhận thay cho cậu ta.
Hai ngày sau gặp lại, Thẩm Liên không có thái độ tốt đẹp với họ, nói chuyện xã giao cũng miễn, chỉ khi nào quay phim mới cùng xuất hiện một chỗ.
Sắp đến phân cảnh nổ bom, Tôn Bỉnh Hách dẫn người kiểm tra đạo cụ hơn mười lần.
Thẩm Liên thì nghiêm túc nghe chỉ đạo võ thuật dặn dò. Trước không làm nổ đạo cụ mà chỉ tập luyện động tác cho nhuần nhuyễn suốt hai tiếng đồng hồ, đợi hoàn toàn nắm rõ, cố gắng quay một lần qua luôn.
Bên kia vừa nói bắt đầu, Thẩm Liên và Tô Niệm Sinh đã cùng hành động.
Vai chính từ trên mái nhà song song chạy tới. Hai người tốc độ cực nhanh, sắc mặt Lưu Tông nghiêm túc, cảm thấy tiết tấu này rất không tệ. Sau đó là cảnh đánh võ từ trên lầu xuống dưới. Sự chuyên nghiệp của Tô Niệm Sinh là không thể bàn cãi, lời thoại trôi chảy biểu diễn tự nhiên.
Lúc cùng Thẩm Liên cọ vai xoay người chống lan can nhảy lên lầu hai, Tô Niệm Sinh không đạp chắc, chân bị trượt một cái.
Anh ta thầm nghĩ thôi xong, té ngã cũng không có gì nhưng là lãng phí mất mấy phút thăng hoa vừa rồi.
Ai ngờ giây tiếp theo, sau lưng đột ngột chống lên một tấm lưng rắn chắc của một người khác. "Hoắc Thanh Sơn" chống đầu gối lấy thân mình làm đệm, cứ vậy đỡ được anh ta, quay đầu nhướng mày cười khẽ: "Đội trưởng, đứng vững."
Đây rõ ràng là động tác tự phát tại chỗ.
Tô Niệm Sinh không hổ là ảnh đế, lập tức hiểu ra, bắt lấy lan can lần nữa ổn định thân mình, cười đáp lại "Hoắc Thanh Sơn" một câu: "Cảm ơn."
Hai người tiếp tục truy đuổi, cùng với đó là đi vào nhà kho, tiếng nổ mạnh vang lên, cả quá trình Lưu Tông chưa hô một tiếng "Dừng" nào.
Cho dù là đạo cụ thì đó cũng là tiếng nổ, Thẩm Liên bị ù tai hai ba giây, hòn đá làm từ bọt biển nhuộm màu đổ ập xuống cả người.
"Cắt cắt cắt!" Lưu Tông đứng lên, ngón cái dựng thật cao: "Ổn ổn ổn, cảnh này tôi rất hài lòng."
Tôn Bỉnh Hách lập tức tiến lên.
Tô Niệm Sinh đã được trợ lý dìu xuống đứng vững, anh ta nhìn về phía Thẩm Liên, trong lòng trừ tán thưởng, cũng có hối hận. Còn về một cú đấm đó đã sớm nghĩ thông suốt.
Nếu không có mấy chuyện sốt ruột này, anh ta rất thưởng thức kỹ năng biểu diễn của Thẩm Liên, không chừng hai người có thể trở thành bạn bè, khi rảnh còn có thể trao đổi một phen.
Mấy năm nay, Tô Niệm Sinh bị cái gọi là sao lưu lượng làm khổ quá nhiều, nếu cát xê cao cũng có lúc làm nền cho người ta, cho nên anh ta biết rõ Thẩm Liên rất giỏi.
Thẩm Liên không để ý tới Tô Niệm Sinh, nói với Tôn Bỉnh Hách: "Tôi không sao."
Họ đi về khu nghỉ ngơi, Khương Nùng cách rất gần, thấy thế lập tức xoay người, bóng lưng vội vã lại chật vật.
Tôn Bỉnh Hách cười lạnh, cuối cùng cũng học được yên tĩnh rồi?
Đúng vậy, Khương Nùng vẫn luôn cho rằng Thẩm Liên vẻ ngoài đẹp, lại tốt tính, chưa từng nghĩ tới sau khi trở mặt sẽ là dáng vẻ như vậy. Không dữ tợn nhưng rất dọa người. Đêm đó, nếu không nhờ có Tô Niệm Sinh thì cậu ta không thể nào chạy thoát được.
Cậu ta cần một người tuyệt đối bao dung bản thân nhưng Thẩm Liên lại dùng hành động thực tế nói cho cậu ta biết, trêu chọc tôi là phải chết đấy, người anh em.
Khương Nùng không dám.
Ngày cuối cùng quay chụp 《Ánh rạng đông 》, Cừ Đô chào đón đợt tuyết mịn.
Ba giờ chiều, toàn thể nhân viên đoàn phim chụp một tấm hình chung với nhau.
Tiệc đóng máy lần này, Thẩm Liên chắc chắn sẽ không đi, cũng uyển chuyển nói một tiếng với Lưu Tông. Lưu Tông hiểu, nói tùy y.
"Lên xe chờ anh, anh đi lấy hành lý." Tô Niệm Sinh dặn dò Khương Nùng, vừa định đóng cửa xe thì một chiếc Maybach lướt ngang qua bên cạnh.
Bên kia, Thẩm Liên cười bước xuống bậc thang.
Tuyết mịn trải một lớp màu trắng trên nền đất, đạp lên sẽ để lại dấu chân rõ rệt.
Bởi vì góc độ dừng xe nên khi cửa xe mở ra, mấy người Tô Niệm Sinh cũng không nhìn thấy được hình dáng của người ngồi bên trong. Nhưng Thẩm Liên tươi cười tràn trề, tình yêu rõ ràng, theo sau là một bàn tay đeo đồng hồ đắt tiền chìa ra, nửa đoạn tay áo vest thẳng thớm, từ xương cổ tay tới bàn tay không có chỗ nào mà không phải là xinh đẹp có lực. Người nọ đưa tới một bó hoa, hoa hồng màu phấn.
Thấp thoáng còn có thể nghe thấy người nọ nói một câu: "Chúc mừng đóng máy."
Giọng nói trầm thấp mang theo cười, khiến cho màng tai cũng phải nhẹ nhàng cuộn tròn.
Tôn Bỉnh Hách đứng bên cạnh cung kính mở miệng: "Xong rồi, sếp."
"Tốt."
Thẩm Liên nhận lấy hoa rồi bị bàn tay đó kéo lên xe, Tôn Bỉnh Hách thì ngồi lên ghế phó lái. Xe rẽ ngoặt, biến mất từ một lối ra khác.
Khương Nùng sững sờ nhìn chằm chằm, ngực như bị lấp kín, nghẹn đầy nhục nhã hổ thẹn.
Qua một hồi lâu, cậu ta mới ngẩng đầu, màn trời xám xịt, một mối tình thầm lặng vốn nên héo tàn trong im lặng lại bị cậu ta làm hỏng hoàn toàn.
"Người thật còn non hơn trong ảnh." Sở Dịch Lan bỗng nhiên nói.
Thẩm Liên ngẫm nghĩ một lúc mới hiểu anh đang nói Khương Nùng: "Anh nhìn thấy à?"
"Ừ, không phải cậu ta ngồi trên chiếc xe bảo mẫu màu bạc đó à? Tiện thể nhìn thử."
Bình thường Tôn Bỉnh Hách sẽ không xen mồm nhưng nghe vậy không nhịn được: "Tính tình cùng với đầu óc cũng non như vậy đấy. Tựa như một quả dưa mới mọc mầm, đụng vào một cái đều là nước."
Sở Dịch Lan đã sớm không có biện pháp với cách mở mồm của trợ lý nhà mình.
"Đợi Dương Bân về, em tiếp nhận công việc của anh ấy, để anh ấy nghỉ ngơi mấy ngày nhé?" Tôn Bỉnh Hách lại nói.
Sở Dịch Lan: "Hai cậu tự bàn với nhau là được."
Tôn Bỉnh Hách: "OK sếp."
Tuy Tôn Bỉnh Hách thường khoe mẽ với Dương Bân nhưng nếu anh em gặp khó khăn thì hắn sẽ vươn tay giúp đỡ đầu tiên.
Nói tới Dương Bân, đi xử lý công việc với Từ Cảnh Ca đúng là gặp hạn mấy kiếp. Tiệc rượu tham gia không xong, tài liệu lật xem không bao giờ hết, mấy thứ này còn có thể chịu đựng được, vấn đề là Từ Cảnh Ca một khi rảnh rỗi sẽ tựa như cái máy hát, mặc kệ Dương Bân có muốn hay không, một hai phải nhắc mãi chuyện tình yêu của anh ta và Thường Thanh.
Dương Bân thật sự là mỗi ngày đều phải ôm đầu.
Về đến nhà, động tác chào đón của Sở Trư Mễ vẫn kỳ quái như cũ. Thẩm Liên lấy điện thoại ra chụp một tấm giữ làm kỷ niệm, sau đó một tay bắt lấy con trai: "Con mèo cam đó không bắt nạt con chứ?"
Sở Trư Mễ chỉ đáp lại meo meo.
Gần đây, Thẩm Liên quay diễn quá mệt, đã nghĩ kỹ trước ngủ ngon mấy ngày, sau đó sẽ cùng Sở Dịch Lan đi tới chỗ Ninh Tư Hàm tái khám.
Thẩm Liên là bệnh cũ. Mà Sở Dịch Lan, vết sẹo trên mặt tựa như được tình yêu xoa dịu, càng lúc càng mờ, thậm chí có thể miễn luôn "Lần thứ ba chữa trị bằng laser" theo như lời của Ninh Tư Hàm. Thẩm Liên nhìn thôi đã rất vui vẻ.
Y không kiềm được, cúi người hôn xuống.
Sở Dịch Lan không ngừng động tác đang đổi giày, để mặc cho y làm gì thì làm.
Một cú đấm của Thẩm Liên ngày đó, xem như đánh vỡ tầng thể diện cuối cùng của hai bên, một khi đã như vậy, Tôn Bỉnh Hách cũng không muốn nhịn nữa.
Ai dè hai anh em Tô Niệm Sinh lại yên lặng như gà.
Lưu Tông đi tới, tựa như chưa từng xảy ra chuyện gì, cười nói: "Cậu rất đúng hẹn. Thật ra trễ một hai ngày cũng không sao, mọi chuyện xử lý xong rồi à?"
"Vâng." Thẩm Liên đáp: "Lần này phải cảm ơn đạo diễn Lưu."
Lưu Tông xua tay.
Thật ra hôm đó Thẩm Liên nổi điên khiến Lưu Tông cũng phải khiếp sợ. Tô Niệm Sinh không dễ chọc, mà Thẩm Liên cũng vậy. Được người của Hanh Thái có quyền quyết định đầu tư hay không tự mình theo vào đoàn phim chăm sóc, Lưu Tông cũng không dám nghĩ sâu hơn về bối cảnh của Thẩm Liên. Lại nhìn tốc độ đè hotsearch, Lưu Tông không khỏi trộm khuyên Tô Niệm Sinh vài câu: "Nếu là bản thân không đúng thì tới đây nên dừng đi. Tính tình Thẩm Liên quá tốt."
Tô Niệm Sinh tức giận nhưng đúng thật là anh ta đuối lý.
Việc này xét đến cùng là Khương Nùng bốc đồng.
Dùng lời Lưu Tông để nói: "Cậu thử ngẫm lại, nếu đám fan cuồng không quan tâm cậu có muốn hay không, vừa thấy mặt đã đuổi theo, lại dùng đủ cách thức biểu đạt tình yêu, cậu không phiền à? Bây giờ cậu không thể vì Khương Nùng là em cậu mà không phân rõ phải trái."
Đêm đó, Khương Nùng run lẩy bẩy dìu Tô Niệm Sinh đứng lên, trong bầu không khí nghẹt thở không biết nói một câu "Xin lỗi" với ai nữa.
Dù gì cú đấm mà Tô Niệm Sinh phải chịu là nhận thay cho cậu ta.
Hai ngày sau gặp lại, Thẩm Liên không có thái độ tốt đẹp với họ, nói chuyện xã giao cũng miễn, chỉ khi nào quay phim mới cùng xuất hiện một chỗ.
Sắp đến phân cảnh nổ bom, Tôn Bỉnh Hách dẫn người kiểm tra đạo cụ hơn mười lần.
Thẩm Liên thì nghiêm túc nghe chỉ đạo võ thuật dặn dò. Trước không làm nổ đạo cụ mà chỉ tập luyện động tác cho nhuần nhuyễn suốt hai tiếng đồng hồ, đợi hoàn toàn nắm rõ, cố gắng quay một lần qua luôn.
Bên kia vừa nói bắt đầu, Thẩm Liên và Tô Niệm Sinh đã cùng hành động.
Vai chính từ trên mái nhà song song chạy tới. Hai người tốc độ cực nhanh, sắc mặt Lưu Tông nghiêm túc, cảm thấy tiết tấu này rất không tệ. Sau đó là cảnh đánh võ từ trên lầu xuống dưới. Sự chuyên nghiệp của Tô Niệm Sinh là không thể bàn cãi, lời thoại trôi chảy biểu diễn tự nhiên.
Lúc cùng Thẩm Liên cọ vai xoay người chống lan can nhảy lên lầu hai, Tô Niệm Sinh không đạp chắc, chân bị trượt một cái.
Anh ta thầm nghĩ thôi xong, té ngã cũng không có gì nhưng là lãng phí mất mấy phút thăng hoa vừa rồi.
Ai ngờ giây tiếp theo, sau lưng đột ngột chống lên một tấm lưng rắn chắc của một người khác. "Hoắc Thanh Sơn" chống đầu gối lấy thân mình làm đệm, cứ vậy đỡ được anh ta, quay đầu nhướng mày cười khẽ: "Đội trưởng, đứng vững."
Đây rõ ràng là động tác tự phát tại chỗ.
Tô Niệm Sinh không hổ là ảnh đế, lập tức hiểu ra, bắt lấy lan can lần nữa ổn định thân mình, cười đáp lại "Hoắc Thanh Sơn" một câu: "Cảm ơn."
Hai người tiếp tục truy đuổi, cùng với đó là đi vào nhà kho, tiếng nổ mạnh vang lên, cả quá trình Lưu Tông chưa hô một tiếng "Dừng" nào.
Cho dù là đạo cụ thì đó cũng là tiếng nổ, Thẩm Liên bị ù tai hai ba giây, hòn đá làm từ bọt biển nhuộm màu đổ ập xuống cả người.
"Cắt cắt cắt!" Lưu Tông đứng lên, ngón cái dựng thật cao: "Ổn ổn ổn, cảnh này tôi rất hài lòng."
Tôn Bỉnh Hách lập tức tiến lên.
Tô Niệm Sinh đã được trợ lý dìu xuống đứng vững, anh ta nhìn về phía Thẩm Liên, trong lòng trừ tán thưởng, cũng có hối hận. Còn về một cú đấm đó đã sớm nghĩ thông suốt.
Nếu không có mấy chuyện sốt ruột này, anh ta rất thưởng thức kỹ năng biểu diễn của Thẩm Liên, không chừng hai người có thể trở thành bạn bè, khi rảnh còn có thể trao đổi một phen.
Mấy năm nay, Tô Niệm Sinh bị cái gọi là sao lưu lượng làm khổ quá nhiều, nếu cát xê cao cũng có lúc làm nền cho người ta, cho nên anh ta biết rõ Thẩm Liên rất giỏi.
Thẩm Liên không để ý tới Tô Niệm Sinh, nói với Tôn Bỉnh Hách: "Tôi không sao."
Họ đi về khu nghỉ ngơi, Khương Nùng cách rất gần, thấy thế lập tức xoay người, bóng lưng vội vã lại chật vật.
Tôn Bỉnh Hách cười lạnh, cuối cùng cũng học được yên tĩnh rồi?
Đúng vậy, Khương Nùng vẫn luôn cho rằng Thẩm Liên vẻ ngoài đẹp, lại tốt tính, chưa từng nghĩ tới sau khi trở mặt sẽ là dáng vẻ như vậy. Không dữ tợn nhưng rất dọa người. Đêm đó, nếu không nhờ có Tô Niệm Sinh thì cậu ta không thể nào chạy thoát được.
Cậu ta cần một người tuyệt đối bao dung bản thân nhưng Thẩm Liên lại dùng hành động thực tế nói cho cậu ta biết, trêu chọc tôi là phải chết đấy, người anh em.
Khương Nùng không dám.
Ngày cuối cùng quay chụp 《Ánh rạng đông 》, Cừ Đô chào đón đợt tuyết mịn.
Ba giờ chiều, toàn thể nhân viên đoàn phim chụp một tấm hình chung với nhau.
Tiệc đóng máy lần này, Thẩm Liên chắc chắn sẽ không đi, cũng uyển chuyển nói một tiếng với Lưu Tông. Lưu Tông hiểu, nói tùy y.
"Lên xe chờ anh, anh đi lấy hành lý." Tô Niệm Sinh dặn dò Khương Nùng, vừa định đóng cửa xe thì một chiếc Maybach lướt ngang qua bên cạnh.
Bên kia, Thẩm Liên cười bước xuống bậc thang.
Tuyết mịn trải một lớp màu trắng trên nền đất, đạp lên sẽ để lại dấu chân rõ rệt.
Bởi vì góc độ dừng xe nên khi cửa xe mở ra, mấy người Tô Niệm Sinh cũng không nhìn thấy được hình dáng của người ngồi bên trong. Nhưng Thẩm Liên tươi cười tràn trề, tình yêu rõ ràng, theo sau là một bàn tay đeo đồng hồ đắt tiền chìa ra, nửa đoạn tay áo vest thẳng thớm, từ xương cổ tay tới bàn tay không có chỗ nào mà không phải là xinh đẹp có lực. Người nọ đưa tới một bó hoa, hoa hồng màu phấn.
Thấp thoáng còn có thể nghe thấy người nọ nói một câu: "Chúc mừng đóng máy."
Giọng nói trầm thấp mang theo cười, khiến cho màng tai cũng phải nhẹ nhàng cuộn tròn.
Tôn Bỉnh Hách đứng bên cạnh cung kính mở miệng: "Xong rồi, sếp."
"Tốt."
Thẩm Liên nhận lấy hoa rồi bị bàn tay đó kéo lên xe, Tôn Bỉnh Hách thì ngồi lên ghế phó lái. Xe rẽ ngoặt, biến mất từ một lối ra khác.
Khương Nùng sững sờ nhìn chằm chằm, ngực như bị lấp kín, nghẹn đầy nhục nhã hổ thẹn.
Qua một hồi lâu, cậu ta mới ngẩng đầu, màn trời xám xịt, một mối tình thầm lặng vốn nên héo tàn trong im lặng lại bị cậu ta làm hỏng hoàn toàn.
"Người thật còn non hơn trong ảnh." Sở Dịch Lan bỗng nhiên nói.
Thẩm Liên ngẫm nghĩ một lúc mới hiểu anh đang nói Khương Nùng: "Anh nhìn thấy à?"
"Ừ, không phải cậu ta ngồi trên chiếc xe bảo mẫu màu bạc đó à? Tiện thể nhìn thử."
Bình thường Tôn Bỉnh Hách sẽ không xen mồm nhưng nghe vậy không nhịn được: "Tính tình cùng với đầu óc cũng non như vậy đấy. Tựa như một quả dưa mới mọc mầm, đụng vào một cái đều là nước."
Sở Dịch Lan đã sớm không có biện pháp với cách mở mồm của trợ lý nhà mình.
"Đợi Dương Bân về, em tiếp nhận công việc của anh ấy, để anh ấy nghỉ ngơi mấy ngày nhé?" Tôn Bỉnh Hách lại nói.
Sở Dịch Lan: "Hai cậu tự bàn với nhau là được."
Tôn Bỉnh Hách: "OK sếp."
Tuy Tôn Bỉnh Hách thường khoe mẽ với Dương Bân nhưng nếu anh em gặp khó khăn thì hắn sẽ vươn tay giúp đỡ đầu tiên.
Nói tới Dương Bân, đi xử lý công việc với Từ Cảnh Ca đúng là gặp hạn mấy kiếp. Tiệc rượu tham gia không xong, tài liệu lật xem không bao giờ hết, mấy thứ này còn có thể chịu đựng được, vấn đề là Từ Cảnh Ca một khi rảnh rỗi sẽ tựa như cái máy hát, mặc kệ Dương Bân có muốn hay không, một hai phải nhắc mãi chuyện tình yêu của anh ta và Thường Thanh.
Dương Bân thật sự là mỗi ngày đều phải ôm đầu.
Về đến nhà, động tác chào đón của Sở Trư Mễ vẫn kỳ quái như cũ. Thẩm Liên lấy điện thoại ra chụp một tấm giữ làm kỷ niệm, sau đó một tay bắt lấy con trai: "Con mèo cam đó không bắt nạt con chứ?"
Sở Trư Mễ chỉ đáp lại meo meo.
Gần đây, Thẩm Liên quay diễn quá mệt, đã nghĩ kỹ trước ngủ ngon mấy ngày, sau đó sẽ cùng Sở Dịch Lan đi tới chỗ Ninh Tư Hàm tái khám.
Thẩm Liên là bệnh cũ. Mà Sở Dịch Lan, vết sẹo trên mặt tựa như được tình yêu xoa dịu, càng lúc càng mờ, thậm chí có thể miễn luôn "Lần thứ ba chữa trị bằng laser" theo như lời của Ninh Tư Hàm. Thẩm Liên nhìn thôi đã rất vui vẻ.
Y không kiềm được, cúi người hôn xuống.
Sở Dịch Lan không ngừng động tác đang đổi giày, để mặc cho y làm gì thì làm.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro