Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 117
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Mà chỉ trong chốc lát đó, cũng đủ để Tôn Bỉnh Hách tra được rất nhiều thứ.
"Tối hôm qua thật sự có một paparazi chạy thoát nhưng nội dung hotsearch không phải do họ thả ra, có người lén mua đi. Nhìn cách làm cũng biết là có chuẩn bị từ trước, hiện giờ có thể xác định là nhà họ Khương âm thầm nhúng tay."
Chỗ lối ra, Khương Nùng đang đứng nơi đó.
Cậu ta thật sự viết câu có tật giật mình lên trên mặt.
Vừa thấy Thẩm Liên, Khương Nùng lập tức đứng thẳng, sắc mặt thấp thỏm lại đáng thương: "Anh Thẩm..."
Chỉ hai chữ này, Tôn Bỉnh Hách cũng cảm thấy ồn ào tột độ.
Giây tiếp theo, Thẩm Liên bắt lấy áo Khương Nùng, ấn mạnh người lên khung cửa sắt phía sau làm phát ra một tiếng "Ầm" thật lớn.
Mọi người hoảng sợ nhìn tới nhưng Thẩm Liên không quan tâm, sắc mặt y đã hoàn toàn âm u, phong độ ôn hòa ấm áp lập tức biến thành sắc bén vô cùng: "Cậu nghĩ cậu là thứ gì? Dám giở trò này với tôi?"
Tôn Bỉnh Hách trong nháy mắt cảm thấy lỗ tai như được tẩy rửa bởi nhạc tiên.
Cửa sắt có chấn song và hoa văn gồ lên. Khương Nùng đầu tiên là kinh ngạc, sau đó đau rát lập tức truyền từ phía sau lưng tới. Cậu ta không chịu đựng được đau đớn nhất nhưng giờ phút này còn hơn cả đau đớn, dáng vẻ của Thẩm Liên khiến cậu ta chợt sinh ra sợ hãi: "Anh Thẩm, em không hiểu, buông em ra trước đi..."
"Cậu dám nói hotsearch không liên quan tới cậu?" Tôn Bỉnh Hách lạnh giọng.
Khương Nùng há miệng thở dốc, đầu óc phản ứng rất nhanh: "Anh Thẩm, phòng làm việc nói cần thả ra chút nhiệt độ, em thấy cá này cũng không có gì mà đúng không? Lúc ấy em nói chỉ viết tình anh em, với anh hay với anh trai em đều được, em không biết họ sẽ viết thành như vậy."
"Cậu không biết?" Thẩm Liên tới gần: "Cậu muốn để người tôi thích nhìn thấy, đúng không?"
Con ngươi Khương Nùng co rụt lại, đây là phản ứng không thể khống chế được khi bị vạch trần.
"Khương Nùng, lúc trước tôi chỉ cảm thấy tính cách cậu quá trẻ con thôi, bây giờ mới hiểu là cậu bị chiều hư! Cho dù tôi từ chối một ngàn lần thì cậu cũng không biết cái gì gọi là có chừng mực cả!"
"Thẩm Liên!" Tô Niệm Sinh đi nhanh tới trước, sắc mặt căng thẳng khó coi: "Buông em trai tôi ra!"
Khương Nùng cũng muốn tránh ra nhưng mới vừa vùng vẫy đã bị Thẩm Liên lần nữa xách áo ấn lên cửa sắt, tiếng vang càng nặng nề hơn vừa rồi. Khương Nùng không nhịn được nhắm mắt phát ra một tiếng kêu rên.
"Này này này, làm sao thế?" Lưu Tông cùng Trần Tảo, còn có mấy nhà sản xuất tiến lên, liên tiếp xua tay về phía Thẩm Liên: "Thả người ra trước đã, có gì từ từ nói."
Tô Niệm Sinh: "Thẩm Liên, có bực tức gì cứ nhằm vào tôi này, đừng làm khó dễ em trai tôi!"
Vừa dứt lời, Thẩm Liên lập tức quẳng Khương Nùng ra, trước mắt bao người, động tác của y nhanh chóng lại mãnh liệt, hơi thở nặng nề, vung một nắm đấm lên mặt Tô Niệm Sinh.
Tô Niệm Sinh còn chưa kịp phản ứng, lảo đảo hai bước bụm lấy mặt nằm dưới đất, trong ánh mắt khi ngẩng đầu nhìn qua đều là không thể tin nổi.
"Em trai anh làm gì tự trong lòng anh biết rõ." Thẩm Liên sửa lại vạt áo: "Có phải anh cảm thấy tôi đang làm quá lên không? Tô Niệm Sinh, các người đạp trúng điểm mấu chốt của tôi rồi."
Giới giải trí ai hợp với ai, ai yêu đương với ai, trong một trăm tin chỉ cần có một tin thật đã là không tồi rồi.
Người của Khương Nùng mua được tin tức, khi tuyên bố có hỏi ý kiến cậu ta, ban đầu chỉ định xào tình anh em với Tô Niệm Sinh thôi, nhóm fan cũng thích gặm cái này. Nhưng Khương Nùng nhìn thấy gương mặt nghiêng anh tuấn của Thẩm Liên trong ảnh chụp thì không nhịn được. Cậu ta cho rằng không nghiêm trọng, hoặc nhiều hoặc ít có chút tâm lý âm u, nghĩ không phải tình cảm của hai người vững chắc có thể so với vàng thật sao? Chắc không đến mức vì chuyện này mà tức giận đâu nhỉ?
Cậu ta tựa như một đứa trẻ không có được món đồ chơi mình yêu thích, thì sẽ quyết tâm phá cho hư.
Khương Nùng cảm thấy bản thân sẽ sớm từ bỏ thôi, đây là một lần cuối cùng, cậu ta muốn bốc đồng một hồi.
Khương Nùng cho rằng Thẩm Liên sẽ không để ý, ai ngờ Thẩm Liên lại nổi khùng đến vậy.
Dương Bân nói Sở Dịch Lan sốt cao còn thấy được hotsearch, Thẩm Liên chỉ mới tưởng tượng đến cảnh tượng đó thôi là đã đau lòng lắm rồi. Sở Dịch Lan không giống người bình thường, trong cuộc đời anh thiếu rất nhiều màu sắc, ý thức lãnh địa cũng gần như đạt tới trạng thái không bình thường. Thẩm Liên thà rằng Sở Dịch Lan đằng đằng sát khí xông tới đây đòi hỏi một lời giải thíc, còn tốt hơn là không nói một lời nào.
Y đánh hai anh em Tô Niệm Sinh, là thật sự không thể nhịn được nữa.
Mãi đến khi Thẩm Liên rời đi rồi, phim trường vẫn còn lặng ngắt như tờ.
*
Thẩm Liên cùng Tôn Bỉnh Hách đuổi kịp máy bay, lại mất hai tiếng đồng hồ mới đáp xuống Khinh Hải.
Sắp vào đông, Khinh Hải lạnh chết người, Tôn Bỉnh Hách đưa khăn quàng cổ tới, Thẩm Liên vội vàng quấn lên.
Dương Bân tự lái xe tới đón, Thẩm Liên nhìn thấy hắn, trái tim mới thoáng rơi trở lại vị trí của nó: "Bác sĩ khám qua chưa?"
"Khám rồi, chỉ là cảm cúm bình thường nhưng vẫn không nghỉ ngơi tốt, lại còn uống quá nhiều rượu nữa." Dương Bân đánh tay lái, cùng Tôn Bỉnh Hách liếc nhau trong kính chiếu hậu.
Nếu như thường lệ, Tôn Bỉnh Hách sẽ không tăng ca nhưng lần này là trường hợp đặc biệt.
Sở Dịch Lan đã nóng tới mơ mơ màng màng nhưng vẫn còn đề cao cảnh giác, anh láng máng nghe thấy tiếng mở cửa cùng một loạt tiếng bước chân, nghĩ muốn mở mắt nhìn xem lại bị hơi thở ngày đêm mong ngóng bao phủ lấy, có người sờ lên trán anh, lại kề sát lại gần áp hai má vào nhau, sau đó dịu giọng nói gì đó.
Người khác nói chuyện, anh sẽ thấy rất phiền nhưng người này lại khác. Sở Dịch Lan thở phì phò nặng nề, gắng sức ngửa đầu lên, muốn nghe rõ nội dung y nói.
"Kế tiếp giao lại cho tôi và Dương Bân đi." Tôn Bỉnh Hách nhỏ giọng: "Vệ sĩ ở bên ngoài, khoảng chừng nửa tiếng nữa Nhiếp Thịnh sẽ đến, có gì cậu Thẩm cứ nói với anh ấy."
Thẩm Liên: "Được, các anh vất vả."
Vừa ra khỏi cửa, Tôn Bỉnh Hách không nhịn được: "Anh dạy sếp chiêu này à?"
"Tôi xứng sao?" Dương Bân cười khẽ: "Tôi cảm thấy là tự sếp thông suốt đó chứ. Cậu không thấy bộ dạng hồi sáng của sếp đâu, tựa như con nít vậy, quẳng gánh mặc kệ mọi thứ luôn."
"Cậu Thẩm ra tay làm tâm trạng tôi đang rất phấn khích." Tôn Bỉnh Hách nói: "Đi thôi, đi giải quyết cục diện rối rắm của sếp Từ."
Từ sau khi mẹ và ông ngoại lần lượt qua đời, Sở Dịch Lan cực kỳ có thể chịu đựng. Nhưng lần này bên người như có một đám mây nằm cạnh, anh chỉ cần rên khẽ một tiếng, đối phương đã biết anh cần gì rồi. Nước ấm xuống cổ họng, lập tức xoa dịu khô nóng trong cơ thể. Sở Dịch Lan ý thức đã hôn mê nhưng vẫn vô thức hô một câu: "Thẩm Liên..."
"Ừm." Thẩm Liên đáp, lại phát hiện Sở Dịch Lan không nói tiếp nữa.
Sắc trời đã dần u ám, y chỉ mở một ngọn đèn nhỏ nơi đầu giường, ánh sáng mờ nhạt ấm áp. Thẩm Liên xuống giường, lần nữa vắt khăn mặt mang đến.
Sở Dịch Lan đổ rất nhiều mồ hôi, phần lớn thời gian là nhíu mày co rụt trong chăn, cơ thể lại vô thức dựa sát vào y, đây là biểu hiện của sự ỷ lại.
Ngồi bên cạnh trông chừng tới sau nửa đêm, Sở Dịch Lan mới hít thở đều đều trở lại, lúc này Thẩm Liên cũng được yên tâm. Y không ngại Sở Dịch Lan cả người mồ hôi, muốn ôm thì ôm. Thi thoảng cơ thể anh khẽ run rẩy, y sẽ vỗ sau lưng anh tựa như đang dỗ một đứa trẻ vậy.
Thẩm Liên ngủ không sâu cho nên gần như là nệm vừa khẽ động là đã tỉnh.
"Dịch Lan?"
Người bên cạnh hơi khựng lại, Thẩm Liên mở mắt ra, đối diện với đôi con ngươi tối tăm yên tĩnh của Sở Dịch Lan.
Sắc trời mới tờ mờ sáng, gió lạnh bên ngoài vẫn đang rít gào.
"Em ngủ đi." Sở Dịch Lan nói: "Tôi đi tắm."
"Tắm cái gì mà tắm? Anh sốt..."
"Hạ rồi." Sở Dịch Lan đè người về: "Ngoan."
Sở Dịch Lan bọc áo tắm, đi tới đi lui cũng không thấy gắng gượng. Thẩm Liên ngửa mặt nằm trên giường, một bàn tay vắt lên trán sau một lúc lâu. Y nghe thấy tiếng nước ào ào trong phòng tắm, bèn xoay người xuống giường, cũng ngủ không được vậy thì cùng tắm đi.
Thẩm Liên còn không nhận ra, hành vi này của y là tương đương với tặng đầu cho người ta.
Mà chỉ trong chốc lát đó, cũng đủ để Tôn Bỉnh Hách tra được rất nhiều thứ.
"Tối hôm qua thật sự có một paparazi chạy thoát nhưng nội dung hotsearch không phải do họ thả ra, có người lén mua đi. Nhìn cách làm cũng biết là có chuẩn bị từ trước, hiện giờ có thể xác định là nhà họ Khương âm thầm nhúng tay."
Chỗ lối ra, Khương Nùng đang đứng nơi đó.
Cậu ta thật sự viết câu có tật giật mình lên trên mặt.
Vừa thấy Thẩm Liên, Khương Nùng lập tức đứng thẳng, sắc mặt thấp thỏm lại đáng thương: "Anh Thẩm..."
Chỉ hai chữ này, Tôn Bỉnh Hách cũng cảm thấy ồn ào tột độ.
Giây tiếp theo, Thẩm Liên bắt lấy áo Khương Nùng, ấn mạnh người lên khung cửa sắt phía sau làm phát ra một tiếng "Ầm" thật lớn.
Mọi người hoảng sợ nhìn tới nhưng Thẩm Liên không quan tâm, sắc mặt y đã hoàn toàn âm u, phong độ ôn hòa ấm áp lập tức biến thành sắc bén vô cùng: "Cậu nghĩ cậu là thứ gì? Dám giở trò này với tôi?"
Tôn Bỉnh Hách trong nháy mắt cảm thấy lỗ tai như được tẩy rửa bởi nhạc tiên.
Cửa sắt có chấn song và hoa văn gồ lên. Khương Nùng đầu tiên là kinh ngạc, sau đó đau rát lập tức truyền từ phía sau lưng tới. Cậu ta không chịu đựng được đau đớn nhất nhưng giờ phút này còn hơn cả đau đớn, dáng vẻ của Thẩm Liên khiến cậu ta chợt sinh ra sợ hãi: "Anh Thẩm, em không hiểu, buông em ra trước đi..."
"Cậu dám nói hotsearch không liên quan tới cậu?" Tôn Bỉnh Hách lạnh giọng.
Khương Nùng há miệng thở dốc, đầu óc phản ứng rất nhanh: "Anh Thẩm, phòng làm việc nói cần thả ra chút nhiệt độ, em thấy cá này cũng không có gì mà đúng không? Lúc ấy em nói chỉ viết tình anh em, với anh hay với anh trai em đều được, em không biết họ sẽ viết thành như vậy."
"Cậu không biết?" Thẩm Liên tới gần: "Cậu muốn để người tôi thích nhìn thấy, đúng không?"
Con ngươi Khương Nùng co rụt lại, đây là phản ứng không thể khống chế được khi bị vạch trần.
"Khương Nùng, lúc trước tôi chỉ cảm thấy tính cách cậu quá trẻ con thôi, bây giờ mới hiểu là cậu bị chiều hư! Cho dù tôi từ chối một ngàn lần thì cậu cũng không biết cái gì gọi là có chừng mực cả!"
"Thẩm Liên!" Tô Niệm Sinh đi nhanh tới trước, sắc mặt căng thẳng khó coi: "Buông em trai tôi ra!"
Khương Nùng cũng muốn tránh ra nhưng mới vừa vùng vẫy đã bị Thẩm Liên lần nữa xách áo ấn lên cửa sắt, tiếng vang càng nặng nề hơn vừa rồi. Khương Nùng không nhịn được nhắm mắt phát ra một tiếng kêu rên.
"Này này này, làm sao thế?" Lưu Tông cùng Trần Tảo, còn có mấy nhà sản xuất tiến lên, liên tiếp xua tay về phía Thẩm Liên: "Thả người ra trước đã, có gì từ từ nói."
Tô Niệm Sinh: "Thẩm Liên, có bực tức gì cứ nhằm vào tôi này, đừng làm khó dễ em trai tôi!"
Vừa dứt lời, Thẩm Liên lập tức quẳng Khương Nùng ra, trước mắt bao người, động tác của y nhanh chóng lại mãnh liệt, hơi thở nặng nề, vung một nắm đấm lên mặt Tô Niệm Sinh.
Tô Niệm Sinh còn chưa kịp phản ứng, lảo đảo hai bước bụm lấy mặt nằm dưới đất, trong ánh mắt khi ngẩng đầu nhìn qua đều là không thể tin nổi.
"Em trai anh làm gì tự trong lòng anh biết rõ." Thẩm Liên sửa lại vạt áo: "Có phải anh cảm thấy tôi đang làm quá lên không? Tô Niệm Sinh, các người đạp trúng điểm mấu chốt của tôi rồi."
Giới giải trí ai hợp với ai, ai yêu đương với ai, trong một trăm tin chỉ cần có một tin thật đã là không tồi rồi.
Người của Khương Nùng mua được tin tức, khi tuyên bố có hỏi ý kiến cậu ta, ban đầu chỉ định xào tình anh em với Tô Niệm Sinh thôi, nhóm fan cũng thích gặm cái này. Nhưng Khương Nùng nhìn thấy gương mặt nghiêng anh tuấn của Thẩm Liên trong ảnh chụp thì không nhịn được. Cậu ta cho rằng không nghiêm trọng, hoặc nhiều hoặc ít có chút tâm lý âm u, nghĩ không phải tình cảm của hai người vững chắc có thể so với vàng thật sao? Chắc không đến mức vì chuyện này mà tức giận đâu nhỉ?
Cậu ta tựa như một đứa trẻ không có được món đồ chơi mình yêu thích, thì sẽ quyết tâm phá cho hư.
Khương Nùng cảm thấy bản thân sẽ sớm từ bỏ thôi, đây là một lần cuối cùng, cậu ta muốn bốc đồng một hồi.
Khương Nùng cho rằng Thẩm Liên sẽ không để ý, ai ngờ Thẩm Liên lại nổi khùng đến vậy.
Dương Bân nói Sở Dịch Lan sốt cao còn thấy được hotsearch, Thẩm Liên chỉ mới tưởng tượng đến cảnh tượng đó thôi là đã đau lòng lắm rồi. Sở Dịch Lan không giống người bình thường, trong cuộc đời anh thiếu rất nhiều màu sắc, ý thức lãnh địa cũng gần như đạt tới trạng thái không bình thường. Thẩm Liên thà rằng Sở Dịch Lan đằng đằng sát khí xông tới đây đòi hỏi một lời giải thíc, còn tốt hơn là không nói một lời nào.
Y đánh hai anh em Tô Niệm Sinh, là thật sự không thể nhịn được nữa.
Mãi đến khi Thẩm Liên rời đi rồi, phim trường vẫn còn lặng ngắt như tờ.
*
Thẩm Liên cùng Tôn Bỉnh Hách đuổi kịp máy bay, lại mất hai tiếng đồng hồ mới đáp xuống Khinh Hải.
Sắp vào đông, Khinh Hải lạnh chết người, Tôn Bỉnh Hách đưa khăn quàng cổ tới, Thẩm Liên vội vàng quấn lên.
Dương Bân tự lái xe tới đón, Thẩm Liên nhìn thấy hắn, trái tim mới thoáng rơi trở lại vị trí của nó: "Bác sĩ khám qua chưa?"
"Khám rồi, chỉ là cảm cúm bình thường nhưng vẫn không nghỉ ngơi tốt, lại còn uống quá nhiều rượu nữa." Dương Bân đánh tay lái, cùng Tôn Bỉnh Hách liếc nhau trong kính chiếu hậu.
Nếu như thường lệ, Tôn Bỉnh Hách sẽ không tăng ca nhưng lần này là trường hợp đặc biệt.
Sở Dịch Lan đã nóng tới mơ mơ màng màng nhưng vẫn còn đề cao cảnh giác, anh láng máng nghe thấy tiếng mở cửa cùng một loạt tiếng bước chân, nghĩ muốn mở mắt nhìn xem lại bị hơi thở ngày đêm mong ngóng bao phủ lấy, có người sờ lên trán anh, lại kề sát lại gần áp hai má vào nhau, sau đó dịu giọng nói gì đó.
Người khác nói chuyện, anh sẽ thấy rất phiền nhưng người này lại khác. Sở Dịch Lan thở phì phò nặng nề, gắng sức ngửa đầu lên, muốn nghe rõ nội dung y nói.
"Kế tiếp giao lại cho tôi và Dương Bân đi." Tôn Bỉnh Hách nhỏ giọng: "Vệ sĩ ở bên ngoài, khoảng chừng nửa tiếng nữa Nhiếp Thịnh sẽ đến, có gì cậu Thẩm cứ nói với anh ấy."
Thẩm Liên: "Được, các anh vất vả."
Vừa ra khỏi cửa, Tôn Bỉnh Hách không nhịn được: "Anh dạy sếp chiêu này à?"
"Tôi xứng sao?" Dương Bân cười khẽ: "Tôi cảm thấy là tự sếp thông suốt đó chứ. Cậu không thấy bộ dạng hồi sáng của sếp đâu, tựa như con nít vậy, quẳng gánh mặc kệ mọi thứ luôn."
"Cậu Thẩm ra tay làm tâm trạng tôi đang rất phấn khích." Tôn Bỉnh Hách nói: "Đi thôi, đi giải quyết cục diện rối rắm của sếp Từ."
Từ sau khi mẹ và ông ngoại lần lượt qua đời, Sở Dịch Lan cực kỳ có thể chịu đựng. Nhưng lần này bên người như có một đám mây nằm cạnh, anh chỉ cần rên khẽ một tiếng, đối phương đã biết anh cần gì rồi. Nước ấm xuống cổ họng, lập tức xoa dịu khô nóng trong cơ thể. Sở Dịch Lan ý thức đã hôn mê nhưng vẫn vô thức hô một câu: "Thẩm Liên..."
"Ừm." Thẩm Liên đáp, lại phát hiện Sở Dịch Lan không nói tiếp nữa.
Sắc trời đã dần u ám, y chỉ mở một ngọn đèn nhỏ nơi đầu giường, ánh sáng mờ nhạt ấm áp. Thẩm Liên xuống giường, lần nữa vắt khăn mặt mang đến.
Sở Dịch Lan đổ rất nhiều mồ hôi, phần lớn thời gian là nhíu mày co rụt trong chăn, cơ thể lại vô thức dựa sát vào y, đây là biểu hiện của sự ỷ lại.
Ngồi bên cạnh trông chừng tới sau nửa đêm, Sở Dịch Lan mới hít thở đều đều trở lại, lúc này Thẩm Liên cũng được yên tâm. Y không ngại Sở Dịch Lan cả người mồ hôi, muốn ôm thì ôm. Thi thoảng cơ thể anh khẽ run rẩy, y sẽ vỗ sau lưng anh tựa như đang dỗ một đứa trẻ vậy.
Thẩm Liên ngủ không sâu cho nên gần như là nệm vừa khẽ động là đã tỉnh.
"Dịch Lan?"
Người bên cạnh hơi khựng lại, Thẩm Liên mở mắt ra, đối diện với đôi con ngươi tối tăm yên tĩnh của Sở Dịch Lan.
Sắc trời mới tờ mờ sáng, gió lạnh bên ngoài vẫn đang rít gào.
"Em ngủ đi." Sở Dịch Lan nói: "Tôi đi tắm."
"Tắm cái gì mà tắm? Anh sốt..."
"Hạ rồi." Sở Dịch Lan đè người về: "Ngoan."
Sở Dịch Lan bọc áo tắm, đi tới đi lui cũng không thấy gắng gượng. Thẩm Liên ngửa mặt nằm trên giường, một bàn tay vắt lên trán sau một lúc lâu. Y nghe thấy tiếng nước ào ào trong phòng tắm, bèn xoay người xuống giường, cũng ngủ không được vậy thì cùng tắm đi.
Thẩm Liên còn không nhận ra, hành vi này của y là tương đương với tặng đầu cho người ta.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro