Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 116
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
"Trợ lý Tôn, là paparazi chụp ảnh, bắt được một người, còn một người chạy rồi." Không bao lâu sau, vệ sĩ đã trở lại, nhỏ giọng báo cáo, trên mặt mang theo tràn ngập áy náy cùng với tự nguyện chờ đợi cái chết sắp tới.
"Hủy hết mấy thứ đó chưa?"
"Hủy rồi."
Lúc này, Tôn Bỉnh Hách mới ngẩng đầu nhìn đối phương: "Tra thử xem người nọ có trình độ gì mà có thể chạy thoát ngay trong tay các anh. Thế nào cũng phải thuộc cấp bậc lính đánh thuê nhỉ? Nếu người nọ không muốn làm paparazi nữa, tôi có thể mời gọi người về đây."
Vệ sĩ: "..."
Trường hợp hôm nay, ảnh đế ảnh hậu đều có mặt, cho dù một ít tin tức bị lộ ra ngoài cũng có thể dẫn tới không ít kẻ săn ảnh, ngẫm lại cũng là có lý do.
Thẩm Liên chỉ uống hết một ly champagne, còn vang trắng vang đỏ đều không đụng tới.
"Em uống ít thôi." Tô Niệm Sinh cướp lấy ly rượu trong tay Khương Nùng.
Khương Nùng cúi đầu xuống, nhìn ra được là tâm trạng không tốt lắm.
Trần Tảo xem cậu ta như em trai, thi thoảng trêu chọc vài câu. Khương Nùng cũng cười gượng hùa theo nhưng luôn không khống chế được tầm mắt bay về hướng nào đó. Thẩm Liên ngồi trong một góc sô pha chơi điện thoại, không biết nhìn thấy gì, nhếch môi nở nụ cười, dưới ánh đèn mờ tối cũng khó giấu được vẻ xinh đẹp có thể hút lấy tâm hồn người khác đó.
Sở Dịch Lan gửi ảnh chụp Từ Cảnh Ca say như chết đến.
Bối cảnh là một căn phòng sạch sẽ, đoán ra được là hai ông chủ lớn này lén trốn ra ngoài, vai áo vest của Từ Cảnh Ca hơi trễ xuống, ngồi trên ghế, tóc tai bù xù, ánh mắt đăm đăm.
Thẩm Liên: 【Uống bao nhiêu mà thành ra thế này?】
Sở Dịch Lan: 【Đều do anh ta gây ra, khó tránh khỏi phải uống nhiều. Tôi còn ổn, tối về gọi video với em.】
Thẩm Liên: 【Nhớ em rồi?】
Sở Dịch Lan: 【Vẫn luôn.】
Vẫn luôn rất nhớ.
Thẩm Liên như là bị người cách khoảng không đút cho một muỗng mật, khỏi phải nói là ngọt cỡ nào.
Tiếp sau đó, mấy nhà sản xuất cùng phó đạo diễn một hai phải gọi Thẩm Liên tới đánh bài uống rượu. Tôn Bỉnh Hách cởi áo khoác, ra mặt thay y.
Theo lý mà nói thì bàn này nào có chỗ cho trợ lý ngồi? Nhưng không chịu nổi khí thế bức người của Tôn Bỉnh Hách, vả lại Lưu Tông biết thân phận của hắn, là người đầu tiên đứng lên nhường chỗ.
Sau đó trợ lý Tôn mười hạng toàn năng, giữa trận uống hai ly rượu, còn giúp khui mấy chai, không nhiều lời vô nghĩa, lại mang theo khí thế "Ông đây cho các người uống tới bến" làm người khác phải sợ hãi. Ném bài kéo bài, mặc kệ chơi thế nào thì hắn cũng có thể nâng ly lên, rót vào miệng của người khác.
Sau khi ba người được khiêng đi, Lưu Tông vươn tay, thật sự không uống nổi nữa, xin Tôn Bỉnh Hách tha cho một mạng.
Tôn Bỉnh Hách mỉm cười: "Vậy cậu Thẩm cũng không uống."
Mọi người: "Không uống, không uống."
Tôn Bỉnh Hách gật đầu đứng dậy.
Trong lúc vô tình, Tô Niệm Sinh nhìn thấy đồng hồ trên tay hắn, hơn một trăm ngàn, không xem như hiếm lạ nhưng là mẫu giới hạn. Một trợ lý bình thường có thể dùng nổi sao?
Đợi Tôn Bỉnh Hách ngồi xuống bên cạnh, Thẩm Liên rót cho hắn một chén trà nóng: "Thật ra để tôi tới cũng có thể chơi vài vòng."
Tôn Bỉnh Hách: "Nhưng chỉ cần một giọt rượu xuống bụng cậu Thẩm đây, thì sếp đã treo tôi lên quật rồi."
Thẩm Liên: "..."
Đợi bữa tiệc kết thúc, trở lại phòng nghỉ của đoàn phim, bên phía Sở Dịch Lan vẫn còn chưa xong. Điện thoại nối máy nghe được bên đó rất ồn ào, hội trường xa hoa náo nhiệt. Nhưng do bối cảnh hỗn loạn, Sở Dịch Lan lại cố ý hạ thấp giọng cho nên Thẩm Liên không thể nghe ra người đàn ông có chỗ nào khác thường.
"Em ngủ đi, có lẽ ngày mốt là tôi về rồi." Sở Dịch Lan nói.
Thẩm Liên: "Vâng, khi nào anh đến khách sạn báo cho em một tiếng."
"Ừ." Sở Dịch Lan treo máy, che miệng khẽ ho, trên người dần nóng lên, vẫn luôn cảm thấy mỏi mệt, ý thức cũng sắp tan rã nhưng anh khoác chéo chân ngồi nơi đó, không nói lời nào vẫn có thể khống chế cả hội trường.
Không ít người ngo ngoe rục rịch nhưng thứ nhất có Dương Bân bên cạnh. Thứ hai, người đàn ông tỏa ra hơi thở lạnh lẽo làm cho người ta sinh ra ảo giác một khi mở miệng là tự tìm chết. Nói trắng ra là, không dám.
Ai cũng không nghĩ tới, đêm đó, một hashtag chậm rãi leo lên hotsearch: #Thẩm Liên Khương Nùng quá thân mật#.
Trong ảnh chụp bị tuôn ra, Thẩm Liên đứng bên cạnh Khương Nùng, không biết photoshop bao nhiêu lần, chính là lợi dụng ngọn đèn mờ tối, ánh mắt Khương Nùng dừng trên mặt Thẩm Liên, trông yên tĩnh lại sâu sắc.
【Thẩm Liên lại bắt đầu? Lần này là lăng xê với Khương Nùng?】
【Lầu trên mở miệng là tới? Bây giờ Thẩm Liên còn chưa đủ khiêm tốn à?】
【Một người bạn của tôi làm việc trong đoàn phim 《Ánh rạng đông 》, nghe nói là hai người này rất mờ ám.】
【ĐM? Thiệt hay giả?】
Tôn Bỉnh Hách ngàn lần không nghĩ tới, một con cá lọt lưới lại có thể "móm shit" cho người khác đến vậy.
Đợi hotsearch bùng nổ, Thẩm Liên mới vừa quay một phân cảnh xong.
Sắc mặt Tôn Bỉnh Hách rất xấu. Thẩm Liên kinh ngạc: "Sao vậy?"
Tôn Bỉnh Hách đưa điện thoại cho y xem.
Giây tiếp theo, Tôn Bỉnh Hách nhạy bén nhận thấy Khương Nùng thoáng nhìn qua bên này.
Cùng giây phút đó, Sở Dịch Lan đặt cái muỗng xuống, tỉ mỉ lật xem hotsearch một hồi lâu.
Thật ra anh đang rất khó chịu, uống thuốc không có tác dụng, bệnh đi như kéo tơ, chỉ nghĩ mau chóng trở về gặp Thẩm Liên. Trong lòng Sở Dịch Lan biết rõ, tin tức này hoàn toàn là giả, là chiêu thường dùng trong giới giải trí, tám chín mươi phần trăm là do Khương Nùng gì đó tự biên tự diễn. Tâm tình của anh xưa nay rất vững vàng, không nên bị ảnh hưởng.
Nhưng con người một khi có thất tình lục dục, cũng sẽ không cứng rắn tựa sắt thép nữa. Mà Thẩm Liên còn là bạn trai của anh.
Sở Dịch Lan vuốt ve màn hình điện thoại, cánh môi trắng bệch, không chút cảm xúc.
Dương Bân đứng bên cạnh nơm nớp lo sợ: "Sếp?"
"Tôi nhớ cuộc họp buổi sáng, nhà họ Tần không tới đúng không?" Giọng Sở Dịch Lan đã khàn đặc, Thẩm Liên chỉ cần nghe một âm tiết là có thể biết người này đang bị cảm nặng ngay.
Dương Bân: "Đúng vậy, nói chiều nay tới."
"Nói với Từ Cảnh Ca, tôi không đi." Sở Dịch Lan ném điện thoại lên bàn, đứng dậy ấn lên huyệt thái dương, trên người tựa như có tảng đá lớn đè nặng, một khi cáu kỉnh là không thể kìm được.
Sau đó, Dương Bân trơ mắt thấy Sở Dịch Lan kéo cà vạt, ném áo khoác vest lên sô pha, dùng hơi nhiều sức một chút, mang theo cảm giác làm vậy cho hả giận. Cuối cùng nằm xuống giường, đắp chăn lên rồi không hề nhúc nhích nữa.
Dương Bân: "..."
Đây là vị sếp uy phong sáng suốt, sát phạt quyết đoán của hắn sao?
Sếp hờn dỗi, sếp đang bực bội.
Dương Bân sững sờ trong chốc lát, sau đó chợt hiểu ra. Hắn tựa như trong giây lát này đã bị Tôn Bỉnh Hách chiếm lấy cơ thể, hiểu được tiếp theo nên làm gì. Trái tim kích động, bàn tay run rẩy, Dương Bân bước ra ngoài, bắt đầu oanh tạc điện thoại.
"Đúng, cảm nặng, không muốn làm cậu Thẩm lo lắng cho nên cố chịu đựng không nói, kết quả sáng nay... Haiz!"
"Cậu nói xem tại sao những người này lại giỏi suy diễn thế chứ? Dù sao thì khi sếp nhìn thấy là rất khó chịu."
"Nằm rồi, bảo đi bệnh viện cũng không để ý tới tôi, cậu không phải không biết tính sếp. Tôi có gọi bác sĩ tới rồi, không ổn thì truyền nước trước vậy."
Tôn Bỉnh Hách cảm thấy Dương Bân như đang nói tới một người khác. Dựa theo tính tình của sếp nhà hắn, không nên bay về Cừ Đô, lao thẳng tới đoàn phim, hotsearch nên xóa thì xóa, Khương Nùng nên đánh thì đánh sao?
Nhưng chưa đến nửa phút đồng hồ, Tôn Bỉnh Hách như bừng tỉnh hiểu ra ——
Thẩm Liên chịu kiểu này.
Trong điện thoại, Dương Bân vừa nói Sở Dịch Lan cảm nặng, sắc mặt Thẩm Liên đã lập tức thay đổi, quay đầu đi xin Lưu Tông cho nghỉ phép.
Lưu Tông cũng nghiêm khắc, theo lý thì không có việc gì không được rời khỏi đoàn phim, nếu không sẽ ảnh hưởng tới tiến độ. Nhưng sắc mặt Thẩm Liên tối sầm, rõ ràng đang nén giận, trông rất là đáng sợ. Ông ta biết y chuyên nghiệp, nếu không phải trường hợp bất khả kháng thì sẽ không dễ mở miệng, cho nên đã đồng ý.
Thẩm Liên đổi áo khoác đi ra, Tôn Bỉnh Hách đã đặt xong vé máy bay.
"Trợ lý Tôn, là paparazi chụp ảnh, bắt được một người, còn một người chạy rồi." Không bao lâu sau, vệ sĩ đã trở lại, nhỏ giọng báo cáo, trên mặt mang theo tràn ngập áy náy cùng với tự nguyện chờ đợi cái chết sắp tới.
"Hủy hết mấy thứ đó chưa?"
"Hủy rồi."
Lúc này, Tôn Bỉnh Hách mới ngẩng đầu nhìn đối phương: "Tra thử xem người nọ có trình độ gì mà có thể chạy thoát ngay trong tay các anh. Thế nào cũng phải thuộc cấp bậc lính đánh thuê nhỉ? Nếu người nọ không muốn làm paparazi nữa, tôi có thể mời gọi người về đây."
Vệ sĩ: "..."
Trường hợp hôm nay, ảnh đế ảnh hậu đều có mặt, cho dù một ít tin tức bị lộ ra ngoài cũng có thể dẫn tới không ít kẻ săn ảnh, ngẫm lại cũng là có lý do.
Thẩm Liên chỉ uống hết một ly champagne, còn vang trắng vang đỏ đều không đụng tới.
"Em uống ít thôi." Tô Niệm Sinh cướp lấy ly rượu trong tay Khương Nùng.
Khương Nùng cúi đầu xuống, nhìn ra được là tâm trạng không tốt lắm.
Trần Tảo xem cậu ta như em trai, thi thoảng trêu chọc vài câu. Khương Nùng cũng cười gượng hùa theo nhưng luôn không khống chế được tầm mắt bay về hướng nào đó. Thẩm Liên ngồi trong một góc sô pha chơi điện thoại, không biết nhìn thấy gì, nhếch môi nở nụ cười, dưới ánh đèn mờ tối cũng khó giấu được vẻ xinh đẹp có thể hút lấy tâm hồn người khác đó.
Sở Dịch Lan gửi ảnh chụp Từ Cảnh Ca say như chết đến.
Bối cảnh là một căn phòng sạch sẽ, đoán ra được là hai ông chủ lớn này lén trốn ra ngoài, vai áo vest của Từ Cảnh Ca hơi trễ xuống, ngồi trên ghế, tóc tai bù xù, ánh mắt đăm đăm.
Thẩm Liên: 【Uống bao nhiêu mà thành ra thế này?】
Sở Dịch Lan: 【Đều do anh ta gây ra, khó tránh khỏi phải uống nhiều. Tôi còn ổn, tối về gọi video với em.】
Thẩm Liên: 【Nhớ em rồi?】
Sở Dịch Lan: 【Vẫn luôn.】
Vẫn luôn rất nhớ.
Thẩm Liên như là bị người cách khoảng không đút cho một muỗng mật, khỏi phải nói là ngọt cỡ nào.
Tiếp sau đó, mấy nhà sản xuất cùng phó đạo diễn một hai phải gọi Thẩm Liên tới đánh bài uống rượu. Tôn Bỉnh Hách cởi áo khoác, ra mặt thay y.
Theo lý mà nói thì bàn này nào có chỗ cho trợ lý ngồi? Nhưng không chịu nổi khí thế bức người của Tôn Bỉnh Hách, vả lại Lưu Tông biết thân phận của hắn, là người đầu tiên đứng lên nhường chỗ.
Sau đó trợ lý Tôn mười hạng toàn năng, giữa trận uống hai ly rượu, còn giúp khui mấy chai, không nhiều lời vô nghĩa, lại mang theo khí thế "Ông đây cho các người uống tới bến" làm người khác phải sợ hãi. Ném bài kéo bài, mặc kệ chơi thế nào thì hắn cũng có thể nâng ly lên, rót vào miệng của người khác.
Sau khi ba người được khiêng đi, Lưu Tông vươn tay, thật sự không uống nổi nữa, xin Tôn Bỉnh Hách tha cho một mạng.
Tôn Bỉnh Hách mỉm cười: "Vậy cậu Thẩm cũng không uống."
Mọi người: "Không uống, không uống."
Tôn Bỉnh Hách gật đầu đứng dậy.
Trong lúc vô tình, Tô Niệm Sinh nhìn thấy đồng hồ trên tay hắn, hơn một trăm ngàn, không xem như hiếm lạ nhưng là mẫu giới hạn. Một trợ lý bình thường có thể dùng nổi sao?
Đợi Tôn Bỉnh Hách ngồi xuống bên cạnh, Thẩm Liên rót cho hắn một chén trà nóng: "Thật ra để tôi tới cũng có thể chơi vài vòng."
Tôn Bỉnh Hách: "Nhưng chỉ cần một giọt rượu xuống bụng cậu Thẩm đây, thì sếp đã treo tôi lên quật rồi."
Thẩm Liên: "..."
Đợi bữa tiệc kết thúc, trở lại phòng nghỉ của đoàn phim, bên phía Sở Dịch Lan vẫn còn chưa xong. Điện thoại nối máy nghe được bên đó rất ồn ào, hội trường xa hoa náo nhiệt. Nhưng do bối cảnh hỗn loạn, Sở Dịch Lan lại cố ý hạ thấp giọng cho nên Thẩm Liên không thể nghe ra người đàn ông có chỗ nào khác thường.
"Em ngủ đi, có lẽ ngày mốt là tôi về rồi." Sở Dịch Lan nói.
Thẩm Liên: "Vâng, khi nào anh đến khách sạn báo cho em một tiếng."
"Ừ." Sở Dịch Lan treo máy, che miệng khẽ ho, trên người dần nóng lên, vẫn luôn cảm thấy mỏi mệt, ý thức cũng sắp tan rã nhưng anh khoác chéo chân ngồi nơi đó, không nói lời nào vẫn có thể khống chế cả hội trường.
Không ít người ngo ngoe rục rịch nhưng thứ nhất có Dương Bân bên cạnh. Thứ hai, người đàn ông tỏa ra hơi thở lạnh lẽo làm cho người ta sinh ra ảo giác một khi mở miệng là tự tìm chết. Nói trắng ra là, không dám.
Ai cũng không nghĩ tới, đêm đó, một hashtag chậm rãi leo lên hotsearch: #Thẩm Liên Khương Nùng quá thân mật#.
Trong ảnh chụp bị tuôn ra, Thẩm Liên đứng bên cạnh Khương Nùng, không biết photoshop bao nhiêu lần, chính là lợi dụng ngọn đèn mờ tối, ánh mắt Khương Nùng dừng trên mặt Thẩm Liên, trông yên tĩnh lại sâu sắc.
【Thẩm Liên lại bắt đầu? Lần này là lăng xê với Khương Nùng?】
【Lầu trên mở miệng là tới? Bây giờ Thẩm Liên còn chưa đủ khiêm tốn à?】
【Một người bạn của tôi làm việc trong đoàn phim 《Ánh rạng đông 》, nghe nói là hai người này rất mờ ám.】
【ĐM? Thiệt hay giả?】
Tôn Bỉnh Hách ngàn lần không nghĩ tới, một con cá lọt lưới lại có thể "móm shit" cho người khác đến vậy.
Đợi hotsearch bùng nổ, Thẩm Liên mới vừa quay một phân cảnh xong.
Sắc mặt Tôn Bỉnh Hách rất xấu. Thẩm Liên kinh ngạc: "Sao vậy?"
Tôn Bỉnh Hách đưa điện thoại cho y xem.
Giây tiếp theo, Tôn Bỉnh Hách nhạy bén nhận thấy Khương Nùng thoáng nhìn qua bên này.
Cùng giây phút đó, Sở Dịch Lan đặt cái muỗng xuống, tỉ mỉ lật xem hotsearch một hồi lâu.
Thật ra anh đang rất khó chịu, uống thuốc không có tác dụng, bệnh đi như kéo tơ, chỉ nghĩ mau chóng trở về gặp Thẩm Liên. Trong lòng Sở Dịch Lan biết rõ, tin tức này hoàn toàn là giả, là chiêu thường dùng trong giới giải trí, tám chín mươi phần trăm là do Khương Nùng gì đó tự biên tự diễn. Tâm tình của anh xưa nay rất vững vàng, không nên bị ảnh hưởng.
Nhưng con người một khi có thất tình lục dục, cũng sẽ không cứng rắn tựa sắt thép nữa. Mà Thẩm Liên còn là bạn trai của anh.
Sở Dịch Lan vuốt ve màn hình điện thoại, cánh môi trắng bệch, không chút cảm xúc.
Dương Bân đứng bên cạnh nơm nớp lo sợ: "Sếp?"
"Tôi nhớ cuộc họp buổi sáng, nhà họ Tần không tới đúng không?" Giọng Sở Dịch Lan đã khàn đặc, Thẩm Liên chỉ cần nghe một âm tiết là có thể biết người này đang bị cảm nặng ngay.
Dương Bân: "Đúng vậy, nói chiều nay tới."
"Nói với Từ Cảnh Ca, tôi không đi." Sở Dịch Lan ném điện thoại lên bàn, đứng dậy ấn lên huyệt thái dương, trên người tựa như có tảng đá lớn đè nặng, một khi cáu kỉnh là không thể kìm được.
Sau đó, Dương Bân trơ mắt thấy Sở Dịch Lan kéo cà vạt, ném áo khoác vest lên sô pha, dùng hơi nhiều sức một chút, mang theo cảm giác làm vậy cho hả giận. Cuối cùng nằm xuống giường, đắp chăn lên rồi không hề nhúc nhích nữa.
Dương Bân: "..."
Đây là vị sếp uy phong sáng suốt, sát phạt quyết đoán của hắn sao?
Sếp hờn dỗi, sếp đang bực bội.
Dương Bân sững sờ trong chốc lát, sau đó chợt hiểu ra. Hắn tựa như trong giây lát này đã bị Tôn Bỉnh Hách chiếm lấy cơ thể, hiểu được tiếp theo nên làm gì. Trái tim kích động, bàn tay run rẩy, Dương Bân bước ra ngoài, bắt đầu oanh tạc điện thoại.
"Đúng, cảm nặng, không muốn làm cậu Thẩm lo lắng cho nên cố chịu đựng không nói, kết quả sáng nay... Haiz!"
"Cậu nói xem tại sao những người này lại giỏi suy diễn thế chứ? Dù sao thì khi sếp nhìn thấy là rất khó chịu."
"Nằm rồi, bảo đi bệnh viện cũng không để ý tới tôi, cậu không phải không biết tính sếp. Tôi có gọi bác sĩ tới rồi, không ổn thì truyền nước trước vậy."
Tôn Bỉnh Hách cảm thấy Dương Bân như đang nói tới một người khác. Dựa theo tính tình của sếp nhà hắn, không nên bay về Cừ Đô, lao thẳng tới đoàn phim, hotsearch nên xóa thì xóa, Khương Nùng nên đánh thì đánh sao?
Nhưng chưa đến nửa phút đồng hồ, Tôn Bỉnh Hách như bừng tỉnh hiểu ra ——
Thẩm Liên chịu kiểu này.
Trong điện thoại, Dương Bân vừa nói Sở Dịch Lan cảm nặng, sắc mặt Thẩm Liên đã lập tức thay đổi, quay đầu đi xin Lưu Tông cho nghỉ phép.
Lưu Tông cũng nghiêm khắc, theo lý thì không có việc gì không được rời khỏi đoàn phim, nếu không sẽ ảnh hưởng tới tiến độ. Nhưng sắc mặt Thẩm Liên tối sầm, rõ ràng đang nén giận, trông rất là đáng sợ. Ông ta biết y chuyên nghiệp, nếu không phải trường hợp bất khả kháng thì sẽ không dễ mở miệng, cho nên đã đồng ý.
Thẩm Liên đổi áo khoác đi ra, Tôn Bỉnh Hách đã đặt xong vé máy bay.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro