Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 109
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
*Lời của Thuỷ Tích:Chúc mừng năm mới, nhà nhà an lành hạnh phúc nghen 🎉🙏🙌💪
Trans: Thuỷ Tích
Giang Dữu bị dạy tới "nghi thần nghi quỷ", sau nửa giờ, nhìn ai cũng có ý đồ muốn gây rối.
Nhưng đừng nói chứ, Khương Nùng thật sự có để ý Thẩm Liên hơn mức bình thường.
"Trợ lý Tôn." Giang Dữu báo cáo công tác với Tôn Bỉnh Hách mới vừa từ toilet về: "Trong vòng năm phút đồng hồ này, Khương Nùng đã chia sẻ đồ ăn vặt và bánh quy với anh Thẩm, còn không ngừng tìm đề tài để nói với anh ấy. Cuối cùng, tới chai nước không vặn được nắp cũng phải nhờ anh Thẩm mở ra giúp nữa."
Tôn Bỉnh Hách: "Cậu ta là heo à? Một người đàn ông mà không vặn được cái nắp?"
Trợ lý của Khương Nùng đi ngang qua, chẳng hiểu sao cảm thấy đầu gối trúng một mũi tên, tò mò: "Hai người đang nói ai vậy?"
Giang Dữu chưa đủ trình, lập tức câm miệng. Tôn Bỉnh Hách lại thản nhiên xoay người, dựa vào ưu thế chiều cao nheo mắt nhìn xuống cậu trợ lý trẻ, sau đó hỏi: "Liên quan gì tới cậu?"
Cậu trợ lý trẻ chẳng hiểu cảm giác nguy cơ từ đâu mà đến, tốc độ chạy trốn bạt mạng có thể sánh với nhóm quản lý cấp cao của Hanh Thái.
"Anh Thẩm, bánh xốp vị táo đỏ, ăn không?" Khương Nùng tiến lên.
Thẩm Liên hít sâu một hơi.
Ban đầu Thẩm Liên còn có thể cho rằng cậu bạn nhỏ này thích kết bạn nhưng sau khi bản thân nhận lấy một ít vật nhỏ, rõ ràng thấy được Khương Nùng càng trở nên hăng hái hơn. Nếu đối xử với ai cũng như vậy thì thôi, đằng này chỉ có một mình y.
Vừa xoay đầu, phát hiện Tôn Bỉnh Hách dường như cười lạnh một tiếng.
"Được rồi." Thẩm Liên xoay người Khương Nùng đi, sau đó đẩy về phía trước: "Đi trao đổi với đạo diễn mấy lời thoại đó nên xử lý thế nào đi."
"Em thuộc làu hết rồi!" Khương Nùng lại đi vòng về: "Lúc ở nhà, anh em đã dạy em, lát nữa anh Thẩm có thể xem em biểu diễn!"
Cậu ta tự tin tràn trề, trừ thực lực bản thân ra, còn có sự nuông chiều từ gia đình.
Đúng vậy, Khương Nùng thích Thẩm Liên, là loại đã rung động từ rất lâu rồi.
Thẩm Liên không biết, Khương Nùng có acc nhỏ theo dõi các topic về y.
Bộ phim lần này, Tô Niệm Sinh vốn lấy cho Khương Nùng vai nam số hai, mà Khương Nùng vốn cũng không muốn nhường. Lưu Tông rất đau đầu, nghĩ nếu không thì để hai người tự tranh đấu với nhau. Ai ngờ sau khi biết được người cạnh tranh với mình là Thẩm Liên, Khương Nùng chủ động từ bỏ, nói nam ba cũng rất được.
Lúc ấy, Tô Niệm Sinh thở dài: "Em sợ cái gì? Có anh đây."
Khương Nùng sờ mũi, nhỏ giọng: "Không phải sợ."
Tô Niệm Sinh không hiểu ý của những lời này nhưng giờ phút này đã dần thông suốt.
Không chỉ có Tôn Bỉnh Hách nhìn chằm chằm, Tô Niệm Sinh ở đối diện cũng vậy.
Khương Nùng là con trai của cô Tô Niệm Sinh. Bà là giới tính nữ duy nhất trong ba đời nhà họ Tô, từ nhỏ đã được muôn vàn cưng chiều. Yêu ai yêu cả đường đi, Khương Nùng rất giống bà ấy, miệng lại ngọt cho nên có thể tưởng tượng sẽ được cưng chiều tới cỡ nào.
Nhưng mà...
Tô Niệm Sinh tiến lên, cắt ngang Khương Nùng đang mặt mày hớn hở: "Em ra đây với anh chút."
Nụ cười của Khương Nùng cứng lại, tới lúc này mới nhận ra bản thân quá đắc ý, chắc chắn anh họ đã nhìn ra được gì đó, không biết lát nữa lại nói gì đây. Cậu ta thè lưỡi với Thẩm Liên rồi ngoan ngoãn đi theo phía sau Tô Niệm Sinh.
Đổi thành bình thường, Thẩm Liên sẽ cảm thấy hành động nhỏ mà Khương Nùng làm này rất dễ thương. Nhưng một khi trong lòng có nghi vấn thì chỉ thấy nổi da gà.
Thẩm Liên đi tới trước mặt Tôn Bỉnh Hách. Hai người nhìn nhau một lát, Thẩm Liên nhỏ giọng mở miệng: "Chắc không đâu?"
Tôn Bỉnh Hách: "Nhẫn nại của tôi với cậu ta có giới hạn."
Thẩm Liên: "..."
Tôn Bỉnh Hách: "Ai đào góc tường sếp tôi, chắc chắn phải chết."
Thẩm Liên: "..."
Thẩm Liên nghĩ thầm, thứ như góc tường muốn đào được thì khoảnh đất đó phải mềm xốp chứ, còn tình cảm của y dành cho Sở Dịch Lan bền chắc hơn cả vàng thật!
Không bao lâu, Tô Niệm Sinh dẫn Khương Nùng từ phòng để đạo cụ ra. Khương Nùng cúi đầu, kéo lấy vạt áo Tô Niệm Sinh nhưng lại bị vung ra.
Quan hệ của họ đã được làm sáng tỏ ngay sau khi "Tai tiếng Tô Khương" bị truyền ra ngoài.
Vừa rồi, Tôn Bỉnh Hách cũng đã dụ được thông tin mình muốn từ trong miệng của những nhân viên công tác khác.
Nhìn vậy, Tô Niệm Sinh dường như là cùng phe.
Quay trước là cảnh đối đầu giữa Khương Nùng và Tô Niệm Sinh. Đừng nói chứ, Khương Nùng thật sự có chút tài năng, ít nhất lời thoại có thể qua cửa, đôi khi dấu chấm câu chưa được chính xác lắm nhưng vấn đề không lớn. Hai người xem như là đối thủ, thần thái động tác đều rất hợp lý.
Tất cả mọi người ở đây cảm thấy rất là xuất sắc, trừ Tôn Bỉnh Hách.
"Diễn như vậy đã qua, đưa tôi làm cũng được." Tôn Bỉnh Hách cười lạnh.
Trợ lý Tôn một khi có thành kiến thì ai tới cũng không nể mặt.
Giang Dữu vội vàng nhìn xung quanh, may quá, không có ai!
Phân cảnh này vừa kết thúc, Khương Nùng cũng chưa kịp nói gì với Tô Niệm Sinh, đã móc một thanh chocolate từ trong túi đi thẳng về phía Thẩm Liên.
Tô Niệm Sinh bực bội, thằng bé này.
Trong mắt Tô Niệm Sinh, loại có bề ngoài như Thẩm Liên ở trong giới này không ngoại lệ đều là hoa khổng tước (*), vì tài nguyên vì quan hệ mà có thể làm ra những chuyện không thể tưởng tượng. Cho dù hiện giờ Thẩm Liên đã thay đổi nhưng Tô Niệm Sinh vẫn không cho rằng y có tư cách tiếp xúc sâu hơn với em anh ta.
(*Hoa khổng tước: ý nói loè loẹt, màu mè quá đáng.)
"Anh Thẩm!" Khương Nùng cười gọi người.
Giây tiếp theo, một bóng người đã chắn trước mặt.
"Xin lỗi, cậu Thẩm đang bận." Tôn Bỉnh Hách tươi cười lễ phép: "Đừng làm phiền cậu ấy được không?"
"A, tôi làm phiền anh Thẩm học lời thoại à?" Khương Nùng lộ vẻ hối hận.
Tôn Bỉnh Hách: "Đừng như vậy được không?"
Khương Nùng: "Cái gì?"
"Lộ răng nanh, le lưỡi, giả vờ dễ thương." Tôn Bỉnh Hách không hề dài dòng văn vẻ: "Tôi hiểu được ý muốn thể hiện bản thân trước mặt đối tượng trong lòng nhưng cậu có thể đừng làm thường xuyên quá không?"
Khương Nùng chớp chớp mắt, quả thực bị lời nói quá trắng ra của Tôn Bỉnh Hách oanh tạc ngã xuống đất.
Bắt đầu từ khi ra mắt, cậu ta đã rất quý trọng tên tuổi của mình, không tai tiếng không PR lăng xê, bởi vì không thiếu tài nguyên cho nên mỗi lần lựa chọn đều vô cùng cẩn thận. Không có lịch sử đen, có chút thành tựu, fan tâng bốc, người nhà yêu thương, không ai nói cho cậu ta như vậy là không được.
Đúng là cậu ta muốn để lại ấn tượng càng tốt, càng sâu sắc trước mặt Thẩm Liên.
"Cậu Thẩm không yêu đương." Tôn Bỉnh Hách hạ giọng: "Cậu như vậy, sẽ khiến cậu ấy vô cùng bối rối."
Dùng đạo lý thuyết phục trước rồi sau đó mới dùng đến áp lực, Tôn Bỉnh Hách nói với chính mình, Khương Nùng là người thông minh, sẽ hiểu được hiện giờ Thẩm Liên trong giai đoạn phát triển, yêu đương không khác gì đâm đầu vào chỗ chết. Đương nhiên, không tính sếp nhà mình, bởi vì sếp ở trên tầng khí quyển.
Sắc mặt Khương Nùng lập tức lộ vẻ lúng túng. Cậu ta không ngờ tâm tư của mình lại bị một trợ lý nhỏ nhoi nhìn thấu, còn bị người chặn lại nói như vậy, mà nhận thức của cậu ta đối với rất nhiều sự vật đều mang theo một loại "ngây ngô".
Bởi vì Tô Niệm Sinh không cho cậu ta biết hiểm ác trong giới giải trí, khi xảy ra chuyện lại có người nhà an ủi giải quyết thay cho nên Khương Nùng suy nghĩ vấn đề rất đơn giản.
"Tôi sẽ giúp anh Thẩm." Khương Nùng nói: "Có lẽ anh ấy cần một người thấu hiểu mình."
Tôn Bỉnh Hách đã không còn gì để nói.
"Không phải." Giọng Tôn Bỉnh Hách lạnh xuống: "Cậu vừa mới bị anh cậu dạy bảo như con gà chọi thua trận, rõ ràng cũng không dám phản kháng lại, bây giờ lại mồm miệng trơn tru, ý là có thể tự làm chủ được sao?"
Mặt Khương Nùng "phừng" đỏ lên.
Từ nhỏ cậu ta đã sợ Tô Niệm Sinh, bởi vì Tô Niệm Sinh rất nghiêm khắc, vừa rồi Tô Niệm Sinh cảnh cáo cậu ta ở trường quay không được xằng bậy, Khương Nùng như trước nay trước gật đầu đồng ý, xoay người sẽ bằng mặt không bằng lòng. Cậu ta đã quen rồi, không cảm thấy có gì cả, nhưng từ trong miệng Tôn Bỉnh Hách đi ra lại giống như cậu ta là người không có thực lực lại mơ tưởng chuyện không có thật vậy.
Khương Nùng trừng Tôn Bỉnh Hách: "Chuyện này liên quan gì tới anh?"
"Nhóc con." Ý cười trên mặt Tôn Bỉnh Hách càng sâu hơn: "Tốt nhất là cậu nên nghe lọt lời tôi nói."
Thẩm Liên đặt kịch bản xuống quay người lại, đã thấy Khương Nùng tức giận, lông cả người dựng hết cả lên. Mà Tôn Bỉnh Hách không thèm nhường dù một bước.
Nghe xem, Thẩm Liên thầm nghĩ, trong tay anh Diss nhà tôi xoa nắn đều là đám đầu trâu mặt ngựa, chủ đánh một chiêu cuồng oanh loạn tạc. Nếu đem nó áp dụng với tiêu chuẩn như Khương Nùng đây, có thể khiến cậu ta cứ ba giây là sẽ tức nổ đom đóm một lần.
Trans: Thuỷ Tích
Giang Dữu bị dạy tới "nghi thần nghi quỷ", sau nửa giờ, nhìn ai cũng có ý đồ muốn gây rối.
Nhưng đừng nói chứ, Khương Nùng thật sự có để ý Thẩm Liên hơn mức bình thường.
"Trợ lý Tôn." Giang Dữu báo cáo công tác với Tôn Bỉnh Hách mới vừa từ toilet về: "Trong vòng năm phút đồng hồ này, Khương Nùng đã chia sẻ đồ ăn vặt và bánh quy với anh Thẩm, còn không ngừng tìm đề tài để nói với anh ấy. Cuối cùng, tới chai nước không vặn được nắp cũng phải nhờ anh Thẩm mở ra giúp nữa."
Tôn Bỉnh Hách: "Cậu ta là heo à? Một người đàn ông mà không vặn được cái nắp?"
Trợ lý của Khương Nùng đi ngang qua, chẳng hiểu sao cảm thấy đầu gối trúng một mũi tên, tò mò: "Hai người đang nói ai vậy?"
Giang Dữu chưa đủ trình, lập tức câm miệng. Tôn Bỉnh Hách lại thản nhiên xoay người, dựa vào ưu thế chiều cao nheo mắt nhìn xuống cậu trợ lý trẻ, sau đó hỏi: "Liên quan gì tới cậu?"
Cậu trợ lý trẻ chẳng hiểu cảm giác nguy cơ từ đâu mà đến, tốc độ chạy trốn bạt mạng có thể sánh với nhóm quản lý cấp cao của Hanh Thái.
"Anh Thẩm, bánh xốp vị táo đỏ, ăn không?" Khương Nùng tiến lên.
Thẩm Liên hít sâu một hơi.
Ban đầu Thẩm Liên còn có thể cho rằng cậu bạn nhỏ này thích kết bạn nhưng sau khi bản thân nhận lấy một ít vật nhỏ, rõ ràng thấy được Khương Nùng càng trở nên hăng hái hơn. Nếu đối xử với ai cũng như vậy thì thôi, đằng này chỉ có một mình y.
Vừa xoay đầu, phát hiện Tôn Bỉnh Hách dường như cười lạnh một tiếng.
"Được rồi." Thẩm Liên xoay người Khương Nùng đi, sau đó đẩy về phía trước: "Đi trao đổi với đạo diễn mấy lời thoại đó nên xử lý thế nào đi."
"Em thuộc làu hết rồi!" Khương Nùng lại đi vòng về: "Lúc ở nhà, anh em đã dạy em, lát nữa anh Thẩm có thể xem em biểu diễn!"
Cậu ta tự tin tràn trề, trừ thực lực bản thân ra, còn có sự nuông chiều từ gia đình.
Đúng vậy, Khương Nùng thích Thẩm Liên, là loại đã rung động từ rất lâu rồi.
Thẩm Liên không biết, Khương Nùng có acc nhỏ theo dõi các topic về y.
Bộ phim lần này, Tô Niệm Sinh vốn lấy cho Khương Nùng vai nam số hai, mà Khương Nùng vốn cũng không muốn nhường. Lưu Tông rất đau đầu, nghĩ nếu không thì để hai người tự tranh đấu với nhau. Ai ngờ sau khi biết được người cạnh tranh với mình là Thẩm Liên, Khương Nùng chủ động từ bỏ, nói nam ba cũng rất được.
Lúc ấy, Tô Niệm Sinh thở dài: "Em sợ cái gì? Có anh đây."
Khương Nùng sờ mũi, nhỏ giọng: "Không phải sợ."
Tô Niệm Sinh không hiểu ý của những lời này nhưng giờ phút này đã dần thông suốt.
Không chỉ có Tôn Bỉnh Hách nhìn chằm chằm, Tô Niệm Sinh ở đối diện cũng vậy.
Khương Nùng là con trai của cô Tô Niệm Sinh. Bà là giới tính nữ duy nhất trong ba đời nhà họ Tô, từ nhỏ đã được muôn vàn cưng chiều. Yêu ai yêu cả đường đi, Khương Nùng rất giống bà ấy, miệng lại ngọt cho nên có thể tưởng tượng sẽ được cưng chiều tới cỡ nào.
Nhưng mà...
Tô Niệm Sinh tiến lên, cắt ngang Khương Nùng đang mặt mày hớn hở: "Em ra đây với anh chút."
Nụ cười của Khương Nùng cứng lại, tới lúc này mới nhận ra bản thân quá đắc ý, chắc chắn anh họ đã nhìn ra được gì đó, không biết lát nữa lại nói gì đây. Cậu ta thè lưỡi với Thẩm Liên rồi ngoan ngoãn đi theo phía sau Tô Niệm Sinh.
Đổi thành bình thường, Thẩm Liên sẽ cảm thấy hành động nhỏ mà Khương Nùng làm này rất dễ thương. Nhưng một khi trong lòng có nghi vấn thì chỉ thấy nổi da gà.
Thẩm Liên đi tới trước mặt Tôn Bỉnh Hách. Hai người nhìn nhau một lát, Thẩm Liên nhỏ giọng mở miệng: "Chắc không đâu?"
Tôn Bỉnh Hách: "Nhẫn nại của tôi với cậu ta có giới hạn."
Thẩm Liên: "..."
Tôn Bỉnh Hách: "Ai đào góc tường sếp tôi, chắc chắn phải chết."
Thẩm Liên: "..."
Thẩm Liên nghĩ thầm, thứ như góc tường muốn đào được thì khoảnh đất đó phải mềm xốp chứ, còn tình cảm của y dành cho Sở Dịch Lan bền chắc hơn cả vàng thật!
Không bao lâu, Tô Niệm Sinh dẫn Khương Nùng từ phòng để đạo cụ ra. Khương Nùng cúi đầu, kéo lấy vạt áo Tô Niệm Sinh nhưng lại bị vung ra.
Quan hệ của họ đã được làm sáng tỏ ngay sau khi "Tai tiếng Tô Khương" bị truyền ra ngoài.
Vừa rồi, Tôn Bỉnh Hách cũng đã dụ được thông tin mình muốn từ trong miệng của những nhân viên công tác khác.
Nhìn vậy, Tô Niệm Sinh dường như là cùng phe.
Quay trước là cảnh đối đầu giữa Khương Nùng và Tô Niệm Sinh. Đừng nói chứ, Khương Nùng thật sự có chút tài năng, ít nhất lời thoại có thể qua cửa, đôi khi dấu chấm câu chưa được chính xác lắm nhưng vấn đề không lớn. Hai người xem như là đối thủ, thần thái động tác đều rất hợp lý.
Tất cả mọi người ở đây cảm thấy rất là xuất sắc, trừ Tôn Bỉnh Hách.
"Diễn như vậy đã qua, đưa tôi làm cũng được." Tôn Bỉnh Hách cười lạnh.
Trợ lý Tôn một khi có thành kiến thì ai tới cũng không nể mặt.
Giang Dữu vội vàng nhìn xung quanh, may quá, không có ai!
Phân cảnh này vừa kết thúc, Khương Nùng cũng chưa kịp nói gì với Tô Niệm Sinh, đã móc một thanh chocolate từ trong túi đi thẳng về phía Thẩm Liên.
Tô Niệm Sinh bực bội, thằng bé này.
Trong mắt Tô Niệm Sinh, loại có bề ngoài như Thẩm Liên ở trong giới này không ngoại lệ đều là hoa khổng tước (*), vì tài nguyên vì quan hệ mà có thể làm ra những chuyện không thể tưởng tượng. Cho dù hiện giờ Thẩm Liên đã thay đổi nhưng Tô Niệm Sinh vẫn không cho rằng y có tư cách tiếp xúc sâu hơn với em anh ta.
(*Hoa khổng tước: ý nói loè loẹt, màu mè quá đáng.)
"Anh Thẩm!" Khương Nùng cười gọi người.
Giây tiếp theo, một bóng người đã chắn trước mặt.
"Xin lỗi, cậu Thẩm đang bận." Tôn Bỉnh Hách tươi cười lễ phép: "Đừng làm phiền cậu ấy được không?"
"A, tôi làm phiền anh Thẩm học lời thoại à?" Khương Nùng lộ vẻ hối hận.
Tôn Bỉnh Hách: "Đừng như vậy được không?"
Khương Nùng: "Cái gì?"
"Lộ răng nanh, le lưỡi, giả vờ dễ thương." Tôn Bỉnh Hách không hề dài dòng văn vẻ: "Tôi hiểu được ý muốn thể hiện bản thân trước mặt đối tượng trong lòng nhưng cậu có thể đừng làm thường xuyên quá không?"
Khương Nùng chớp chớp mắt, quả thực bị lời nói quá trắng ra của Tôn Bỉnh Hách oanh tạc ngã xuống đất.
Bắt đầu từ khi ra mắt, cậu ta đã rất quý trọng tên tuổi của mình, không tai tiếng không PR lăng xê, bởi vì không thiếu tài nguyên cho nên mỗi lần lựa chọn đều vô cùng cẩn thận. Không có lịch sử đen, có chút thành tựu, fan tâng bốc, người nhà yêu thương, không ai nói cho cậu ta như vậy là không được.
Đúng là cậu ta muốn để lại ấn tượng càng tốt, càng sâu sắc trước mặt Thẩm Liên.
"Cậu Thẩm không yêu đương." Tôn Bỉnh Hách hạ giọng: "Cậu như vậy, sẽ khiến cậu ấy vô cùng bối rối."
Dùng đạo lý thuyết phục trước rồi sau đó mới dùng đến áp lực, Tôn Bỉnh Hách nói với chính mình, Khương Nùng là người thông minh, sẽ hiểu được hiện giờ Thẩm Liên trong giai đoạn phát triển, yêu đương không khác gì đâm đầu vào chỗ chết. Đương nhiên, không tính sếp nhà mình, bởi vì sếp ở trên tầng khí quyển.
Sắc mặt Khương Nùng lập tức lộ vẻ lúng túng. Cậu ta không ngờ tâm tư của mình lại bị một trợ lý nhỏ nhoi nhìn thấu, còn bị người chặn lại nói như vậy, mà nhận thức của cậu ta đối với rất nhiều sự vật đều mang theo một loại "ngây ngô".
Bởi vì Tô Niệm Sinh không cho cậu ta biết hiểm ác trong giới giải trí, khi xảy ra chuyện lại có người nhà an ủi giải quyết thay cho nên Khương Nùng suy nghĩ vấn đề rất đơn giản.
"Tôi sẽ giúp anh Thẩm." Khương Nùng nói: "Có lẽ anh ấy cần một người thấu hiểu mình."
Tôn Bỉnh Hách đã không còn gì để nói.
"Không phải." Giọng Tôn Bỉnh Hách lạnh xuống: "Cậu vừa mới bị anh cậu dạy bảo như con gà chọi thua trận, rõ ràng cũng không dám phản kháng lại, bây giờ lại mồm miệng trơn tru, ý là có thể tự làm chủ được sao?"
Mặt Khương Nùng "phừng" đỏ lên.
Từ nhỏ cậu ta đã sợ Tô Niệm Sinh, bởi vì Tô Niệm Sinh rất nghiêm khắc, vừa rồi Tô Niệm Sinh cảnh cáo cậu ta ở trường quay không được xằng bậy, Khương Nùng như trước nay trước gật đầu đồng ý, xoay người sẽ bằng mặt không bằng lòng. Cậu ta đã quen rồi, không cảm thấy có gì cả, nhưng từ trong miệng Tôn Bỉnh Hách đi ra lại giống như cậu ta là người không có thực lực lại mơ tưởng chuyện không có thật vậy.
Khương Nùng trừng Tôn Bỉnh Hách: "Chuyện này liên quan gì tới anh?"
"Nhóc con." Ý cười trên mặt Tôn Bỉnh Hách càng sâu hơn: "Tốt nhất là cậu nên nghe lọt lời tôi nói."
Thẩm Liên đặt kịch bản xuống quay người lại, đã thấy Khương Nùng tức giận, lông cả người dựng hết cả lên. Mà Tôn Bỉnh Hách không thèm nhường dù một bước.
Nghe xem, Thẩm Liên thầm nghĩ, trong tay anh Diss nhà tôi xoa nắn đều là đám đầu trâu mặt ngựa, chủ đánh một chiêu cuồng oanh loạn tạc. Nếu đem nó áp dụng với tiêu chuẩn như Khương Nùng đây, có thể khiến cậu ta cứ ba giây là sẽ tức nổ đom đóm một lần.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro