Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 108

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Hôm đi thử vai, Giang Dữu lái xe tới đón, Sở Dịch Lan đã rời nhà từ sáng sớm. Thẩm Liên nhận được điện thoại đi ra, mới vừa duỗi đầu vào, phát hiện Tôn Bỉnh Hách đã an vị ở ghế sau.

"Chào buổi sáng trợ lý Tôn."

"Chào buổi sáng cậu Thẩm."

Thật ra với quan hệ hiện giờ của hai người đã có thể gọi thẳng tên rồi nhưng trái một câu "trợ lý Tôn", phải một câu "cậu Thẩm", càng như mang theo ý trêu chọc giữa bạn bè với nhau cho nên cũng không muốn sửa lại.

"Ai ui, cô mới được huấn luyện à?" Thẩm Liên thấy Giang Dữu lái xe sống lưng thẳng tắp, nhìn không chớp mắt, không có ríu rít như mọi khi.

Khóe miệng Giang Dữu run rẩy, không lên tiếng.

"Vừa mới hỏi thăm tình hình học tập của cô ấy."

Thẩm Liên tò mò: "Như nào?"

"Qua cấp sáu nhưng điểm rất thấp." Tôn Bỉnh Hách tiếp lời: "Mới hơn tám một chút."

Thẩm Liên gật đầu: "Đúng là hơi thấp."

Phía sau lưng Giang Dữu bắt đầu đổ mồ hôi.

Hôm nay Tôn Bỉnh Hách không hề là quần tây áo sơ mi giày da, mà là quần đen kết hợp với jacket màu kaki, kiểu tóc thoải mái, hơi thở quanh người cũng trở nên thoải mái ôn hòa hơn, trông rất giống thầy giáo học rộng hiểu cao.

Chỉ cần không há mồm, năng lực mê hoặc kẻ địch có thể nói là trăm phần trăm.

Đến nơi thử vai đã có không ít diễn viên nhưng đều không quá nổi tiếng, có vài người thậm chí là mới toanh. Phim của Lưu Tông, cho dù chỉ lộ cái mặt cũng xem như là một cơ hội.

Bộ phim này tên là 《Ánh rạng đông》, nam chính Tô Niệm Sinh và nữ chính Trần Tảo, một người có giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất, một người là nữ diễn viên chính xuất sắc nhất cho nên kỹ thuật biểu diễn không cần phải nói. Ông nội của Tô Niệm Sinh còn là diễn viên gạo cội, đến đời anh ta cũng không thua kém. Tuy vẻ ngoài không lóa mắt như các idol nhưng có một gương mặt chính trực, được chụp trúng nhiều nhất là giày thể thao và bình giữ nhiệt. Đừng nói fan, duyên người qua đường cũng vô cùng tốt.

Trần Tảo, diễn viên nữ có xuất thân trường lớp bài bản, nói thế nào đây, hiện giờ gần như không có nghệ sĩ nữ nào có thể so kỹ thuật biểu diễn với cô ấy cả.

Cho nên dựa vào điều kiện này, Thẩm Liên có thể bắt được nam số hai, bản thân đã cảm thấy bất ngờ lắm rồi.

Thật ra Lưu Tông có lén hỏi thăm Đới Đồng và Triệu Văn Thư, hai người nói thật cho tôi biết, Thẩm Liên diễn thế nào, ai ngờ hai người đều trăm miệng một lời: "Sẽ có bất ngờ."

Dùng gương mặt cũ nhiều cũng sẽ chán ngán, Lưu Tông sẵn sàng hợp tác với người mới nhưng điều kiện tiên quyết là phải có thực lực. Càng quan trọng hơn chính là, Tinh Khai đầu tư không thể bỏ qua. Lưu Tông đã nghĩ kỹ rồi, nếu Thẩm Liên thật sự không được cũng phải cho một vai lộ mặt nhiều.

Nhưng vừa thay đổi trang phục, Thẩm Liên hóa thân thành nam hai Hoắc Thanh Sơn, chỉ một ánh mắt mỉm cười khi ngẩng đầu nhìn về phía màn ảnh, chân thật linh động, trong phong lưu mang theo chút tuổi trẻ. Lưu Tông âm thầm "ây da" một tiếng, con mẹ nó thật đúng là bất ngờ.

"Đừng nói chứ." Lưu Tông trao đổi với phó đạo diễn bên cạnh: "Gương mặt này lên màn hình, dường như không có một khuyết điểm nào."

Lưu Tông thử vài phân đoạn, Thẩm Liên đều tiếp được, còn tốt hơn trong dự tính của ông ta nhiều. Nam số hai cho Thẩm Liên, có thể.

Thẩm Liên từ trong phòng thử vai đi ra, một chúng diễn viên mới đều lộ vẻ hâm mộ. Y lịch sự cười đáp lại, có người muốn đi tới hỏi thăm đã bị vệ sĩ ngăn cản.

"Cậu Thẩm, ổn chứ hả?" Tôn Bỉnh Hách hỏi.

"Rất ổn." Thẩm Liên nói: "Đi, chúng ta đi ăn xế."

Bọn họ nhàn rỗi, đến nơi Giang Dữu khách sáo một lúc rồi chọn mấy phần bánh ngọt, lúc chuẩn bị ăn còn e dè nhìn về phía Tôn Bỉnh Hách: "Trợ lý Tôn, ăn thử miếng không?"

"Không ăn." Tôn Bỉnh Hách không quá có hứng thú với đồ ngọt: "Cô ăn nhiều một chút."

Giang Dữu ậm ờ: "Em đã hơn năm mươi ký rồi."

"Cô một mét sáu hơn năm mươi ký, không bình thường sao?" Tôn Bỉnh Hách nói: "Cô lại không gia nhập giới giải trí, bản thân thoải mái là quan trọng nhất."

Giang Dữu ô ô ô rồi lùa hai miếng bánh ngọt nhỏ, đúng vậy, thế này đã viên mãn rồi.

Tôn Bỉnh Hách chụp ly cà phê với lớp bọt tựa đám mây trôi lơ lửng của mình, gửi cho Dương Bân.

Dương Bân: 【???】

Đáp lại hắn là bức ảnh bàn làm việc chồng chất lộn xộn của Dương Bân.

Tôn Bỉnh Hách: 【Tôi uống thay anh.】

Dương Bân: 【Diss à, nghe anh, đừng ngông.】

Mắt thường có thể thấy được tâm trạng Tôn Bỉnh Hách đang rất tốt.

Hôm Thẩm Liên vào đoàn phim, xe Sở Dịch Lan dừng ở phía trước, tiễn bạn trai tới bên cạnh xe bảo mẫu. Cửa sổ xe theo đó trượt xuống, Tôn Bỉnh Hách cười như tắm mình trong gió xuân: "Sếp, chào buổi sáng."

Sở Dịch Lan: "..."

Suýt chút nữa Sở Dịch Lan đã phải tự kiểm điểm bản thân, có phải trước nay mình giao nhiệm vụ cho Tôn Bỉnh Hách nặng nề quá không. Sau đó thừa nhận, Tôn Bỉnh Hách là vì thường tiếp xúc với một ít người mà hắn cho rằng "làm việc chẳng đâu vào đâu" khiến cho bản thân luôn trong trạng thái buồn bực, cho nên bây giờ chuyển sang làm việc với Thẩm Liên đơn thuần là thuộc về thả lỏng nghỉ ngơi.

Suy nghĩ một lát, Sở Dịch Lan nghiêm giọng: "Bỉnh Hách, có thể trong giới của Thẩm Liên sẽ không giống giới của cậu, đừng thấy ai cũng diss."

Tôn Bỉnh Hách: "Yên tâm đi sếp, người không phạm ta, ta không phạm người."

Ý trong lời này là trong giới giải trí không thiếu xé mặt. Thẩm Liên cười khẽ, vỗ vỗ thắt lưng Sở Dịch Lan: "Được rồi, sẽ không chịu thiệt đâu, anh yên tâm đi."

Đương nhiên là Sở Dịch Lan yên tâm, nghĩ thầm, hai người này hợp lại, trăm phần trăm đều là người khác chịu thiệt.

Trường quay, Tô Niệm Sinh và Trần Tảo ngồi đối diện phân tích lời thoại. Hai người đều là phái thực lực, có chút lời thoại có ý tứ mờ mịt sâu xa thì cả hai đều hiểu được, có thể nói là trò chuyện rất vui sướng. Các diễn viên khác đứng bên ngoài, trong chốc lát cũng không chen chân vào được.

"Anh Tô, chị Trần." Thẩm Liên lễ phép chào hỏi.

Tô Niệm Sinh ăn mặc quần áo thoải mái, trên người có khí chất thanh cao của nhà giàu, ánh mắt không mang theo xúc phạm quan sát Thẩm Liên từ trên xuống dưới rồi mới khẽ gật đầu.

Người thật có vẻ anh tuấn hơn trong phim, cũng không nói nhiều lắm.

Còn Trần Tảo không tính quá xinh đẹp nhưng vô cùng có độ nhận diện, tràn ngập khí chất. Giờ phút này, trên mặt lộ ra hào hứng: "Cậu đẹp hơn trên ảnh nhiều đấy!"

Thẩm Liên hơi ngẩn ra, rồi vội vàng cười: "Chị quá khen."

Lưu Tông vừa đến, các diễn viên chính tập hợp lại, làm quen lẫn nhau, trong đó sôi nổi nhất không qua khỏi nam số ba Khương Nùng. Tính lên thì cậu ta là em họ của Tô Niệm Sinh, thành tích không chói lóa như Tô Niệm Sinh nhưng chắc chắn cũng không tầm thường. Mới ra mắt hai năm đã có giải "Diễn viên mới xuất sắc nhất", biểu diễn tròn vai, tóc xoăn màu nâu, làn da trắng nõn, lúc cười lên thi thoảng sẽ lộ ra hai cái răng nanh.

Tôn Bỉnh Hách ngồi trong khu trợ lý. Không cần phải nói, trong một đám trợ lý làm việc khí thế ngất trời tựa như rất bận rộn nhưng lại không nên trò trống gì, hắn có vẻ như hạc giữa bầy gà, thậm chí có thể được khiêng tới nhóm diễn viên chính phát biểu vài câu nữa.

Khi cơ thể Khương Nùng nghiêng về phía Thẩm Liên lần thứ ba, Tôn Bỉnh Hách hỏi Giang Dữu ngồi bên cạnh: "Hình như Khương Nùng rất để ý cậu Thẩm?"

Giang Dữu ngây ngô: "Ai cũng để ý tới anh Thẩm cả mà."

Khí chất cùng hình tượng của Thẩm Liên đã sắp sánh bằng đời trước, tới nơi nào cũng vô cùng thu hút sự chú ý.

"Thôi." Tôn Bỉnh Hách nói rồi lại dặn dò Giang Dữu: "Cô cần phải nâng cao cảnh giác và lực chú ý."

Giang Dữu: "Làm, làm sao để nâng cao?"

"Học theo tôi."

Giang Dữu vội vàng ngồi thẳng dậy, trong lòng vừa vui lại vừa sợ. Cô ấy biết rõ Tôn Bỉnh Hách rất mạnh, người như vậy nếu làm thầy giáo thì giảng đường sẽ bị chật kín không còn chỗ trống, cho nên bây giờ dạy miễn phí cho mình là mình lời. Nhưng tưởng tượng đến mức độ hà khắc của Tôn Bỉnh Hách, Giang Dữu lại không khỏi run sợ.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0