Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 110

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Nói thật, Thẩm Liên không quá để bụng tình cảm của Khương Nùng dành cho mình, thứ nhất là cảm giác tràn ngập tính trẻ con. Thứ hai, cho dù Khương Nùng đùa thật thì cũng không được, với sự nhạy cảm của Sở Dịch Lan, anh chỉ cần khó chịu một hồi, Thẩm Liên đã ba ngày ngủ không yên.

Lúc này, Tôn Bỉnh Hách chính là dải phân cách hình người. Không cần biết Khương Nùng giở thủ đoạn gì chỉ cần một liếc mắt là có thể nhìn thấu, Tôn Bỉnh Hách cũng sẽ không để cậu ta tới quá gần Thẩm Liên.

Khương Nùng tức giận đến đọc lời thoại cũng bắt đầu vấp váp.

Bị Lưu Tông răn dạy hai câu, sắc mặt Khương Nùng rất kém, Tô Niệm Sinh kéo sang một bên, không tránh khỏi lại nói một hồi: "Rốt cuộc em có biết mình đang làm gì không?! Em đang quay phim! Em đang làm việc! Mà thái độ như này? Anh không tin em không nhận ra, ý của cậu trợ lý đó chính là ý của Thẩm Liên, người ta vốn là không..."

Khương Nùng ngẩng đầu lên, Tô Niệm Sinh lập tức không nói tiếp được nữa.

Vành mắt Khương Nùng hơi hơi ửng hồng, là dáng vẻ mỗi lần bị tủi thân. Khi còn nhỏ dùng một chiêu này thành công rất nhiều lần, bây giờ Tô Niệm Sinh vẫn khó mà chống đỡ nổi.

"Em không tốt à anh?" Khương Nùng hỏi.

Không phải cậu ta không nhận ra, mỗi lần tình cờ đối diện với ánh mắt Thẩm Liên, đối phương đều bình tĩnh xa cách dời đi.

Biết Tôn Bỉnh Hách nói chuyện không nể nang, Thẩm Liên cũng không muốn tổn thương cậu ta thêm lần nữa. Y có thể nhìn ra được Khương Nùng là cậu ấm rất kiêu ngạo, không thiếu thứ gì, cảm xúc toàn bộ viết lên mặt. Nhưng muốn tập lời thoại, diễn thử gì đó là không thành vấn đề, còn yêu đương thì thôi bỏ qua.

Tô Niệm Sinh kinh ngạc, Khương Nùng không tốt sao? Không, ở trong mắt người nhà họ Tô, Khương Nùng xứng đáng có được tốt nhất.

Thế cho nên Tô Niệm Sinh vừa thấy Khương Nùng buồn bã, trong lòng đã bắt đầu sốt ruột theo.

Nói trắng ra là, nếu Khương Nùng từ chối người ta, Tô Niệm Sinh sẽ không cảm thấy thế nào. Nhưng Thẩm Liên chủ động vạch rõ giới hạn với Khương Nùng, khiến em trai anh ta không vui, trong lòng anh ta lại sinh ra khúc mắc.

Tô Niệm Sinh vỗ bả vai Khương Nùng: "Được rồi, bao tuổi rồi chứ? Từ nhỏ bọn anh dạy em thế nào? Té ngã phải đứng dậy, giới giải trí không phải chỉ có một mình Thẩm Liên."

Loại ngôi sao lưu lượng này, một tay có thể bắt được một mớ.

Khương Nùng hít mũi: "Em không muốn."

Tô Niệm Sinh đau đầu.

Đến phiên Thẩm Liên lên sân khấu quay một cảnh truy đuổi đánh nhau, Khương Nùng tựa như fan trung thành, ánh mắt chưa từng rời khỏi người y.

Tô Niệm Sinh ngồi ở phía sau, nhìn bóng lưng em trai mà âm thầm sợ hãi, thằng nhóc này chắc không nghiêm túc thật đó chứ?

Thẩm Liên không cần đóng thế, tự mình ra trận.

Đuổi theo kẻ tình nghi từ lầu hai xuống lầu một, cần diễn viên phá lan can đã được làm nứt sẵn từ trước ra, rồi đáp xuống trên bàn, mượn cáp treo xoay người, chĩa súng vào nhau, sau đó súng rơi xuống, đuổi theo vật lộn đánh nhau bằng tay không. Về động tác, nếu xuất hiện lỗi sẽ phải quay lại từ đầu.

Tôn Bỉnh Hách quen tay lấy điện thoại ra, chuẩn bị quay lại.

"Nơi này không được quay video." Trợ lý của Khương Nùng châm chọc: "Chắc không phải ngay cả quy tắc này mà anh cũng không hiểu đó chứ? Không ký thỏa thuận giữ bí mật à?"

Đúng là Tôn Bỉnh Hách không có ký.

Số tiền Tinh Khai đầu tư cho 《 Ánh rạng đông 》 đều là tự hắn điền, ký thỏa thuận cái gì?

Trợ lý chính là không quen nhìn Tôn Bỉnh Hách cứ nhằm vào Khương Nùng nhà mình, nói chuyện cũng không khách sáo.

Thật ra đã rất là khách sáo rồi...

Tôn Bỉnh Hách: "À, tôi đã xin ý kiến của đạo diễn Lưu Tông, người ta cũng đồng ý rồi."

Trợ lý ngạc nhiên: "Sao có thể?"

"Tự đi mà hỏi." Tôn Bỉnh Hách không rảnh phản ứng, bên phía Thẩm Liên đã bắt đầu rồi.

Nhưng lần đầu đã rất không suôn sẻ.

Vị trí đứng của bạn diễn lấn ép Thẩm Liên, thế cho nên hai người chỉ phá được một nửa lan can, Thẩm Liên nhảy từ lầu hai xuống, sau eo bị cây gỗ rạch một đường, đau tới nỗi sau khi rơi xuống đất vội vàng vẫy tay ra dấu.

Một đám người ùa tới.

Lưu Tông vội vàng hô "Cắt", đứng lên giận mắng diễn viên đối thủ: "Không phải vị trí đứng đều được đánh dấu sẵn rồi à? Cậu đứng gần tới vậy để làm gì? Nhân viên đạo cụ, mở rộng lan can ra chút để đỡ phải đụng tới nữa. Thẩm Liên sao rồi? Không có chuyện gì chứ?"

"Anh Thẩm? Anh Thẩm, anh không sao chứ?" Khương Nùng chạy rất nhanh, vươn tay đỡ lấy Thẩm Liên.

Nhưng giữa chừng đã bị một người khác cản lại. Sắc mặt Tôn Bỉnh Hách vô cùng nghiêm túc: "Cậu Thẩm, đau quá thì chúng ta đi bệnh viện ngay."

"Không cần." Thẩm Liên chậm rãi đứng vững: "Chỉ mấy giây đó thôi, bây giờ không sao rồi."

Khương Nùng: "Anh Thẩm, chỗ em có ghế dựa, không ổn anh tới nằm một lát, em gọi bác sĩ gia đình tới xem giúp anh."

Tôn Bỉnh Hách: "Sao nào, chúng tôi không có ghế dựa, không có bác sĩ gia đình à?"

Khương Nùng không giấu được cảm xúc, giọng nói chợt cất cao: "Anh cứ thích kiếm chuyện với tôi phải không?"

Tôn Bỉnh Hách: "Đúng thì thế nào?"

"Được rồi." Thẩm Liên hít sâu một hơi làm người hòa giải. Y nhìn về phía Khương Nùng: "Thật sự không cần, trợ lý của tôi giỏi lắm, không có vấn đề gì, cậu lo quay phim đi."

Ngụ ý, không cần lo chuyện của tôi.

"Thẩm Liên." Tô Niệm Sinh xuất hiện, kéo lấy Khương Nùng sắc mặt lúng túng giấu ra phía sau, tư thế đó là hoàn toàn bênh vực, giọng hơi lạnh: "Em trai tôi cũng là lo lắng cho cậu, đừng nói vậy với nó."

Nói rồi, tầm mắt dừng trên người Tôn Bỉnh Hách: "Nhưng thật ra, thái độ của trợ lý cậu cũng không vừa?"

Thẩm Liên rất muốn thắp ngọn nến, thầm nghĩ, là anh trêu chọc, tự anh chịu.

Tôn Bỉnh Hách nheo mắt lại: "Thái độ tôi vậy đấy, thì thế nào? Tìm quan hệ đuổi tôi ra khỏi đoàn phim, hay là tìm quản lý của Tinh Khai trừng trị tôi?"

Tô Niệm Sinh: "Cậu rất muốn thử?"

Tôn Bỉnh Hách cười lạnh: "Anh cứ thử xem. Nếu làm được, tôi sẽ xin lỗi thằng em trai chỉ biết khóc lóc đỏ mắt chảy nước mũi của anh."

"Tôi khóc khi nào?!" Giọng Khương Nùng đã có khuynh hướng chói tai.

Tôn Bỉnh Hách chân thành khuyên: "Thể chất không khống chế được nước mắt thì đừng nói chuyện với tôi. Không khóc thì trong hốc mắt cậu là cái gì?"

Vừa dứt lời, nước mắt Khương Nùng đã "tong tỏng" rơi xuống.

Mọi người: "..."

Đúng là cậu ta hơi không thể khống chế được nước mắt, từ nhỏ tủi thân hoặc là không vui thì nước mắt sẽ lập tức tràn ra.

Khương Nùng sắp tức chết rồi.

Thẩm Liên hơi hoạt động thắt lưng, vẫn là câu nói đó: "Mong là chúng ta đều có thể tập trung đóng phim."

Còn đối với Tô Niệm Sinh bắt đầu phát ra thù địch, y vốn chẳng để vào mắt.

Nên nói đều đã nói, không nói quá trắng ra là vì giữ thể diện cho lẫn nhau, điều kiện tiên quyết là hai anh em Tô Niệm Sinh không có hành động gì quá đáng. Nếu quá đáng thì lại là một chuyện khác.

Tô Niệm Sinh bị Tôn Bỉnh Hách chọc giận quá thể, quay đầu cầm điện thoại đi tới trước cửa sổ, thật sự bắt đầu gọi điện thoại.

Ảnh đế Tô, chắc chắn có quen biết nhân viên quản lý của Tinh Khai. Lúc phó tổng bắt máy, Khuông Thành Hải đang ở ngay bên cạnh, bảo người mở loa ngoài cùng nghe.

Nếu là muốn đổi nơi công tác gì đó thì có thể trao đổi ngay lập tức.

Kết quả, Khuông Thành Hải nghe rồi nghe, đề tài chuyển tới trên người trợ lý nam bên cạnh Thẩm Liên.

Khuông Thành Hải khá để ý Thẩm Liên, đầu tiên nghĩ đến chính là Lý Dật nhưng Lý Dật làm việc chu đáo, không thể nào gây chuyện được. Giây tiếp theo, Khuông Thành Hải hít sâu một hơi.

Tô Niệm Sinh không hẹp hòi đến vậy, sẽ không thật sự bảo Tinh Khai đuổi việc một trợ lý, anh ta chỉ là cảm thấy Tôn Bỉnh Hách có lai lịch không nhỏ.

Chưa đợi hỏi cho rõ ràng, Khuông Thành Hải ở bên kia đã mắng to: "Muốn chết? Muốn chết cũng đừng kéo tôi theo! Nếu ở cuộc họp hằng năm, tôi bị ấn xuống dưới bàn, trong các người ai tới vớt tôi lên? Cút đi!"

Tiếp đó là tiếng đóng cửa cái "rầm".

Phó tổng: "..."

Tô Niệm Sinh: "..."

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0