Sâu Nặng Đến Mấy Cũng Chẳng Thể Bạc Đầu

Chương 17

Một Đóa Chi Tử

2025-03-28 06:32:45

Dư Hinh siết chặt nắm tay, không ai hiểu rõ thủ đoạn của Phó Thịnh Hòa hơn cô ta. Sau khi kết hôn, vì muốn tích đức cho Hứa Thanh Hoan, anh mới trở nên ôn hòa hơn.

 

Cô ta không chịu nổi.

 

Thế là đoạn video ra đời.

 

Ngay khi lên hot search, điện thoại của Dư Hinh liên tục reo lên, toàn là những lời chửi rủa.

 

Thậm chí, mẹ cô ta cũng không thoát khỏi liên lụy.

 

“Dư Hinh, mày không biết xấu hổ nhưng bọn tao còn có mặt mũi! Cướp chồng người ta thì thôi đi, lại còn dùng thủ đoạn hèn hạ như thế! Mày nên cảm thấy may mắn vì tổng giám đốc Phó chưa báo cảnh sát!”

 

“Mẹ anh ta cũng dính dáng vào đó mà!”

 

“Mày còn cãi à? Mày có chơi nổi trò chơi giữa hai mẹ con nhà họ không? Đừng nói với tao mày làm vậy chỉ vì muốn gia đình mình sống tốt hơn. Đồng tiền này quá bẩn, bọn tao không nuốt trôi nổi. Dạo này đừng về nhà nữa!”

 

Dư Hinh không dám tin: “Mẹ!”

 

Đầu dây bên kia dập máy, chỉ để lại một câu: “Tự kiểm điểm đi!”

 

Bên công ty cũng gửi thông báo sa thải. Các công ty khác nhanh chóng có động thái, những nhà tuyển dụng cấp cao trước đó có ý định tiếp xúc với cô ta giờ đều im hơi lặng tiếng.

 

Dư Hinh hiểu rõ, cơ hội để cô tìm được một công việc tương đương với vị trí cũ đã gần như bằng không.

 

Căn biệt thự này vốn là vay ngân hàng, trước kia vì sĩ diện mà cô ta đã mua không ít thứ linh tinh. Giờ thì đến cả tiền trả góp tháng sau cũng chẳng biết kiếm đâu ra.

 

Hối hận không?

 

Có một chút.

 

Mẹ cô ta, sau khi nhìn thấy hot search cũng cảm thấy mất mặt đến nỗi trốn trong nhà không dám đi đâu, bà sợ bị bạn bè cười chê.

 

Điều khiến mẹ Phó bất ngờ nhất chính là Phó Thịnh Hòa vẫn chưa thấy đủ, anh còn đích thân đến tìm bà, buộc bà phải xin lỗi Hứa Thanh Hoan.

 

“Những lời này của con còn là lời của một người con nên nói nữa không ? Trước khi là chồng của Hứa Thanh Hoan, con cũng là con trai mẹ đấy!”

 

Phó Thịnh Hòa gật đầu: “Trước khi là con trai mẹ, con cũng là chính con.”

 

Trong biệt thự, chỉ còn tiếng thở của hai mẹ con.

 

Điện thoại của Phó Thịnh Hòa reo lên, anh lập tức bắt máy: “Cái gì? Cô ấy ở Y Lê? Được, tôi sẽ đến đó trước. Nếu không tìm thấy, tôi sẽ đi tiếp đến sa mạc Taklamakan.”

Xin chào các độc giả thân yêu,

Cảm ơn mọi người đã ghé thăm và ủng hộ truyện của Vèm Chanh. Đừng quên theo dõi fanpage và TikTok để đón đọc nhiều truyện hay hơn nhé!

Chúc mọi người một ngày thật bình yên và hạnh phúc.

Thương mến, Vèm Chanh!

 

Trước khi rời đi, anh nói: “Con sẽ chuyển trọng tâm công việc về phía Nam. Nếu tìm lại được Hoan Hoan, bọn con sẽ định cư ở Quảng Châu. Con vẫn sẽ chu cấp cho mẹ, nhưng ngoài ra, còn không thể cho thêm gì nữa.”

 

Sau lưng anh, tiếng đồ vật rơi vỡ vang lên liên hồi.

 

Phó Thịnh Hòa không ngoảnh đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

 

Trước khi kết hôn, anh đã nghĩ tốt nhất nên sống xa mẹ. Lúc đầu đúng là như vậy. Nhưng sau này, vì các dự án ở Thượng Hải ngày càng nhiều, Hứa Thanh Hoan lo nghĩ cho anh nên đã chuyển đến cùng.

 

Hồi đó, quan hệ giữa họ dường như vẫn còn hòa hợp.

 

Anh cứ ngỡ thế là đủ. Dù gì thì cũng không ở chung, chẳng thể đòi hỏi hai người họ thân thiết như mẹ con ruột được.

 

Nhưng ai mà ngờ...

 

Phó Thịnh Hòa cười tự giễu. Thông minh quá hóa ra lại dại dột.

 

Anh đã từng muốn có con. Vậy mẹ anh, làm sao có thể không muốn?

 



 

Tại Y Lê.

 

Hứa Thanh Hoan về nghỉ phép, ban ngày cùng du khách tham gia tour du lịch thảo nguyên.

 

Khi xếp hàng tại một điểm check-in nổi tiếng, cô lại nghe thấy có người bàn tán về hot search “Hứa Thanh Hoan”.

 

Phó Thịnh Hòa ngày nào cũng phát lì xì trên Weibo, độ nóng của tin tức không hề giảm đi.

 

“Wow, Phó Thịnh Hòa định chuyển trọng tâm công việc xuống Quảng Đông rồi kìa! Mẹ anh ta vẫn ở Thượng Hải, đến lúc đó, Nam Bắc cách biệt, quả thật chẳng thể nhúng tay vào chuyện của hai vợ chồng họ nữa.”

 

“Thật không? Thật không? Có vẻ như vẫn còn một chút hy vọng đấy! Dù sao thì mẹ anh ta không thể thay đổi được đâu.”

 

Một người lớn tuổi hơn lên tiếng: “Đúng là thật, nhưng cũng có chút tàn nhẫn với mẹ cậu ta nhỉ? Dù sao thì đó cũng là mẹ ruột cậu ta mà.”

 

“Ờ…”

 

Mấy người xung quanh dần tản ra.

 

Một người khẽ chọc vào Hứa Thanh Hoan: “Chị gái ơi, chị thấy thế nào? Chị có nghĩ Phó Thịnh Hòa thật lòng không?”

 

Hứa Thanh Hoan khẽ cười: “Không biết nữa. Tôi lương tháng ba nghìn, không muốn quản chuyện của người giàu.”

 

Du khách bật cười vì câu nói của cô.

 

Đến lượt Hứa Thanh Hoan chụp ảnh, cô bước lên, tạo dáng vài kiểu.

 

“Wow, chị gái ơi, chị tạo dáng giỏi quá! Em chẳng biết phải làm thế nào luôn! Ơ? Chị cười trông hơi cứng nhắc thì phải, có phải em tốn nhiều thời gian quá không?”

 

Thật ra không phải.

 

Mà là vì Hứa Thanh Hoan đã nhìn thấy Phó Thịnh Hòa.

 

Những tư thế này chính là những kiểu dáng đẹp nhất mà Phó Thịnh Hòa đã cùng cô thử nghiệm hàng ngàn lần.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Sâu Nặng Đến Mấy Cũng Chẳng Thể Bạc Đầu

Số ký tự: 0