Hành Trình Công Chúa: Chuyện Xưa Liệu Còn Vẹn Nguyên?
Chương 12
Lạc Vị Ương
2025-03-31 15:18:10
Là những nét vẽ ngây ngô của trẻ nhỏ, những bức thư cảm ơn vụng về về lời lẽ, và lời tán thưởng từ các y sư, khiến nơi khiếm khuyết trong lòng ta bỗng dưng trở nên đầy đủ, viên mãn.
Thì ra, bước ra khỏi cái vũng lầy cung cấm, ta còn có rất nhiều điều để làm.
Cảm thông với người nghèo, chăm sóc người già yếu, quan tâm đến dân sinh.
Ngoài khuê phòng nhỏ hẹp, còn có một thế gian rộng lớn hơn nhiều.
Là vị thiện chủ của ba nơi ấy, ta thường dẫn Tạ Vô Dạng theo cùng mỗi lần đến thăm.
Người ở đó không cầu quan cao lộc hậu, chỉ mong có áo mặc, có cơm ăn, có thuốc chữa, có chốn nương thân khi về già, có người bảo vệ khi còn thơ dại.
Giờ đây, ta mới thật sự hiểu được những lời viết trong sách:
"Người trị quốc lấy dân làm gốc, lấy chính đạo làm nền. Thiên hạ hòa thuận khi dân giàu, thiên hạ an lạc khi dân vui, thiên hạ hưng thịnh khi dân hướng thiện."
Dân không giàu, nước sao mạnh?
Dân không vui, nước sao yên?
Dân không ngay, nước sao hưng thịnh?
Những lời từng thấy rối rắm mơ hồ ấy, giờ đây lại như bừng tỉnh tâm trí.
Suốt mấy ngày, ta có lộ trình cố định: sáng sớm xuất phát, tối muộn trở về. Mỗi ngày đều đi qua ba nơi ấy.
Cho nên, khi gặp thích khách trên đường, ta không hề hoảng sợ.
Ngược lại, vô cùng bình tĩnh chỉ huy thị vệ phản kích.
Mà Tạ Vô Dạng thì lặng lẽ bắt được Lý Thừa Ân đang ẩn nấp theo dõi từ xa.
Hắn hoảng loạn:
“Tiện nhân! Ngươi thả ta ra!”
“Bốp!”
Ta không do dự mà giáng một cái tát nảy lửa.
“Ngươi dám đánh ta?! Ngươi…!”
Ta không chỉ đánh hắn, còn nhét hắn vào bao tải, lôi thẳng về kinh thành.
Suốt dọc đường, ta công khai cho dân chúng biết:
“Đây là thích khách bản cung bắt được trên đường về.”
Người người xôn xao, kẻ mắng, người chửi, ai cũng phẫn nộ vì thích khách dám ám hại công chúa.
Còn Lý Thừa Ân cắn răng không nói một lời, sợ lỡ miệng để lộ thân phận.
Vào cung, ta đến quỳ trước cửa tẩm điện của phụ hoàng.
Ta nhẹ giọng nói:
“Phụ hoàng, nữ nhi đã chọn được một vị phò mã như ý, khẩn cầu phụ hoàng ban hôn.”
Hồng Trần Vô Định
Phụ hoàng có vẻ nhẹ nhõm, cười nói:
“Ồ? Là công tử nhà ai?”
Ta nhẹ nhàng kéo Tạ Vô Dạng bên cạnh lại:
“Là người này. Nữ nhi đã chọn chàng, xin phụ hoàng thành toàn.”
Nét cười trên mặt phụ hoàng dần tắt.
“Ngươi là trưởng công chúa, nữ nhi đầu tiên của trẫm. Sao có thể lấy một tên thị vệ làm chồng?”
Ta ngẩn ra một thoáng.
Giọng điệu của người đầy trang trọng, tựa như ta là châu báu vô giá, nhưng bao năm qua, chính họ lại vứt bỏ ta như giẻ rách.
Ta không đến để tranh luận, cũng không để van xin.
Hôm nay ta đến để đàm phán.
Ta khẽ nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
“Trên đường hồi kinh, nữ nhi bị thích khách ám sát. Nay ta đã bắt được, xin phụ hoàng làm chủ.”
Ta vỗ tay, ra hiệu người kéo mở bao tải.
Gương mặt Lý Thừa Ân hoảng loạn lộ ra trước ánh mắt mọi người.
Phụ hoàng nhìn hắn, rồi nhìn ta, sắc mặt trầm hẳn xuống.
“Ngươi thật sự đã ám sát Hoàng tỷ của mình sao?”
“Con… con chỉ là muốn dạy dỗ một chút thôi…”
“Rầm!”
Trấn xích (thước ngọc) giáng mạnh xuống sàn, tiếng vang chấn động.
Lý Thừa Ân lập tức im bặt, run rẩy quỳ xuống.
Phụ hoàng khẽ thở dài một hơi, thần sắc mỏi mệt, lòng như đã nguội lạnh.
Có lẽ ngay cả người cũng chẳng còn tự tin rằng con cái mình có thể hòa thuận được nữa.
Người phất tay, ý bảo ta lui ra.
Không lâu sau ta liền nhận được thánh chỉ ban hôn, giữa Nam Bình công chúa và Tạ Vô Dạng.
Còn bên trong tẩm điện truyền ra tiếng gào khóc như ma khóc quỷ gào của Lý Thừa Ân:
“Phụ hoàng! Con sai rồi! Con thật sự biết sai rồi! Con không dám nữa đâu… không dám nữa!”
19
Trên đường rời cung, ta gặp mẫu hậu vội vã chạy đến.
Bà giơ tay tát ta một cái nảy lửa, nước mắt lập tức tuôn ra, nóng hổi và vội vã.
Ta chợt rất muốn trả thù bà.
Ta khẽ cười, nhìn thẳng vào bà:
“Hoàng hậu nương nương, người có biết vì sao ta bắt được Lý Thừa Ân không? Bởi vì ta hiểu rõ tính hắn, một khi được thả khỏi lệnh cấm, hắn nhất định sẽ tìm cơ hội ra tay với ta. Đạo lý là, có ngàn ngày làm kẻ trộm, chứ chẳng ai có thể phòng trộm ngàn ngày. Cho nên ta cố ý ra khỏi thành mỗi ngày, chỉ để câu mồi. Không ngờ hắn ngu đến mức thật sự mắc câu.”
“Làm sao đây, hoàng hậu nương nương? Hắn chẳng học được chút nào sự khôn ngoan từ người cả.”
Mẫu hậu cắn răng, giọng run run:
“Hắn dù không nên thân cũng là đệ đệ của ngươi. Ngươi sao có thể ra tay tàn nhẫn như vậy?”
Ta nhìn bà, giọng chậm rãi mà cay nghiệt:
“Chính miệng hắn nói đấy, tỷ tỷ của hắn tên là Triệu Đoan Hoa. Người có thời gian, thì nên dạy dỗ hắn nhiều hơn, đừng cái gì cũng tin, cái gì cũng nghe, cái gì cũng mù quáng theo đuôi, tự mình lao vào làm con cờ cho kẻ khác lợi dụng. Lỡ lần sau không phải là ta, thì hắn đâu còn mạng để khóc nữa.”
Ta nhấc tay làm một động tác cứa cổ, rồi xoay người rời đi.
Đi thật xa, thật xa, cho đến khi không còn nghe thấy tiếng gió thổi từ cung điện phía sau, ta mới lảo đảo suýt ngã.
Tạ Vô Dạng kịp thời đỡ lấy ta, siết chặt vai ta trong lòng.
Hắn cúi đầu, cằm nhẹ nhàng chạm lên đỉnh đầu ta, giọng trầm thấp như nước chảy:
“Điện hạ, nếu người muốn khóc, hãy cứ khóc đi.”
Ta không kìm được nữa.
Nước mắt lặng lẽ trào ra, thấm ướt vạt áo hắn.
Ta đã thắng.
Ta thắng sạch sẽ, thắng đến mức không ai có thể phản bác.
Nhưng trong sâu thẳm trái tim, một nỗi sợ hãi đang âm ỉ lớn dần.
Ta hiểu rõ rằng ta đã thua.
Thua đến thảm hại.
Tình thân phụ mẫu, huynh đệ tỷ muội…
Cả đời này, có lẽ sẽ chẳng còn gì liên quan đến ta nữa.
Thì ra, bước ra khỏi cái vũng lầy cung cấm, ta còn có rất nhiều điều để làm.
Cảm thông với người nghèo, chăm sóc người già yếu, quan tâm đến dân sinh.
Ngoài khuê phòng nhỏ hẹp, còn có một thế gian rộng lớn hơn nhiều.
Là vị thiện chủ của ba nơi ấy, ta thường dẫn Tạ Vô Dạng theo cùng mỗi lần đến thăm.
Người ở đó không cầu quan cao lộc hậu, chỉ mong có áo mặc, có cơm ăn, có thuốc chữa, có chốn nương thân khi về già, có người bảo vệ khi còn thơ dại.
Giờ đây, ta mới thật sự hiểu được những lời viết trong sách:
"Người trị quốc lấy dân làm gốc, lấy chính đạo làm nền. Thiên hạ hòa thuận khi dân giàu, thiên hạ an lạc khi dân vui, thiên hạ hưng thịnh khi dân hướng thiện."
Dân không giàu, nước sao mạnh?
Dân không vui, nước sao yên?
Dân không ngay, nước sao hưng thịnh?
Những lời từng thấy rối rắm mơ hồ ấy, giờ đây lại như bừng tỉnh tâm trí.
Suốt mấy ngày, ta có lộ trình cố định: sáng sớm xuất phát, tối muộn trở về. Mỗi ngày đều đi qua ba nơi ấy.
Cho nên, khi gặp thích khách trên đường, ta không hề hoảng sợ.
Ngược lại, vô cùng bình tĩnh chỉ huy thị vệ phản kích.
Mà Tạ Vô Dạng thì lặng lẽ bắt được Lý Thừa Ân đang ẩn nấp theo dõi từ xa.
Hắn hoảng loạn:
“Tiện nhân! Ngươi thả ta ra!”
“Bốp!”
Ta không do dự mà giáng một cái tát nảy lửa.
“Ngươi dám đánh ta?! Ngươi…!”
Ta không chỉ đánh hắn, còn nhét hắn vào bao tải, lôi thẳng về kinh thành.
Suốt dọc đường, ta công khai cho dân chúng biết:
“Đây là thích khách bản cung bắt được trên đường về.”
Người người xôn xao, kẻ mắng, người chửi, ai cũng phẫn nộ vì thích khách dám ám hại công chúa.
Còn Lý Thừa Ân cắn răng không nói một lời, sợ lỡ miệng để lộ thân phận.
Vào cung, ta đến quỳ trước cửa tẩm điện của phụ hoàng.
Ta nhẹ giọng nói:
“Phụ hoàng, nữ nhi đã chọn được một vị phò mã như ý, khẩn cầu phụ hoàng ban hôn.”
Hồng Trần Vô Định
Phụ hoàng có vẻ nhẹ nhõm, cười nói:
“Ồ? Là công tử nhà ai?”
Ta nhẹ nhàng kéo Tạ Vô Dạng bên cạnh lại:
“Là người này. Nữ nhi đã chọn chàng, xin phụ hoàng thành toàn.”
Nét cười trên mặt phụ hoàng dần tắt.
“Ngươi là trưởng công chúa, nữ nhi đầu tiên của trẫm. Sao có thể lấy một tên thị vệ làm chồng?”
Ta ngẩn ra một thoáng.
Giọng điệu của người đầy trang trọng, tựa như ta là châu báu vô giá, nhưng bao năm qua, chính họ lại vứt bỏ ta như giẻ rách.
Ta không đến để tranh luận, cũng không để van xin.
Hôm nay ta đến để đàm phán.
Ta khẽ nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
“Trên đường hồi kinh, nữ nhi bị thích khách ám sát. Nay ta đã bắt được, xin phụ hoàng làm chủ.”
Ta vỗ tay, ra hiệu người kéo mở bao tải.
Gương mặt Lý Thừa Ân hoảng loạn lộ ra trước ánh mắt mọi người.
Phụ hoàng nhìn hắn, rồi nhìn ta, sắc mặt trầm hẳn xuống.
“Ngươi thật sự đã ám sát Hoàng tỷ của mình sao?”
“Con… con chỉ là muốn dạy dỗ một chút thôi…”
“Rầm!”
Trấn xích (thước ngọc) giáng mạnh xuống sàn, tiếng vang chấn động.
Lý Thừa Ân lập tức im bặt, run rẩy quỳ xuống.
Phụ hoàng khẽ thở dài một hơi, thần sắc mỏi mệt, lòng như đã nguội lạnh.
Có lẽ ngay cả người cũng chẳng còn tự tin rằng con cái mình có thể hòa thuận được nữa.
Người phất tay, ý bảo ta lui ra.
Không lâu sau ta liền nhận được thánh chỉ ban hôn, giữa Nam Bình công chúa và Tạ Vô Dạng.
Còn bên trong tẩm điện truyền ra tiếng gào khóc như ma khóc quỷ gào của Lý Thừa Ân:
“Phụ hoàng! Con sai rồi! Con thật sự biết sai rồi! Con không dám nữa đâu… không dám nữa!”
19
Trên đường rời cung, ta gặp mẫu hậu vội vã chạy đến.
Bà giơ tay tát ta một cái nảy lửa, nước mắt lập tức tuôn ra, nóng hổi và vội vã.
Ta chợt rất muốn trả thù bà.
Ta khẽ cười, nhìn thẳng vào bà:
“Hoàng hậu nương nương, người có biết vì sao ta bắt được Lý Thừa Ân không? Bởi vì ta hiểu rõ tính hắn, một khi được thả khỏi lệnh cấm, hắn nhất định sẽ tìm cơ hội ra tay với ta. Đạo lý là, có ngàn ngày làm kẻ trộm, chứ chẳng ai có thể phòng trộm ngàn ngày. Cho nên ta cố ý ra khỏi thành mỗi ngày, chỉ để câu mồi. Không ngờ hắn ngu đến mức thật sự mắc câu.”
“Làm sao đây, hoàng hậu nương nương? Hắn chẳng học được chút nào sự khôn ngoan từ người cả.”
Mẫu hậu cắn răng, giọng run run:
“Hắn dù không nên thân cũng là đệ đệ của ngươi. Ngươi sao có thể ra tay tàn nhẫn như vậy?”
Ta nhìn bà, giọng chậm rãi mà cay nghiệt:
“Chính miệng hắn nói đấy, tỷ tỷ của hắn tên là Triệu Đoan Hoa. Người có thời gian, thì nên dạy dỗ hắn nhiều hơn, đừng cái gì cũng tin, cái gì cũng nghe, cái gì cũng mù quáng theo đuôi, tự mình lao vào làm con cờ cho kẻ khác lợi dụng. Lỡ lần sau không phải là ta, thì hắn đâu còn mạng để khóc nữa.”
Ta nhấc tay làm một động tác cứa cổ, rồi xoay người rời đi.
Đi thật xa, thật xa, cho đến khi không còn nghe thấy tiếng gió thổi từ cung điện phía sau, ta mới lảo đảo suýt ngã.
Tạ Vô Dạng kịp thời đỡ lấy ta, siết chặt vai ta trong lòng.
Hắn cúi đầu, cằm nhẹ nhàng chạm lên đỉnh đầu ta, giọng trầm thấp như nước chảy:
“Điện hạ, nếu người muốn khóc, hãy cứ khóc đi.”
Ta không kìm được nữa.
Nước mắt lặng lẽ trào ra, thấm ướt vạt áo hắn.
Ta đã thắng.
Ta thắng sạch sẽ, thắng đến mức không ai có thể phản bác.
Nhưng trong sâu thẳm trái tim, một nỗi sợ hãi đang âm ỉ lớn dần.
Ta hiểu rõ rằng ta đã thua.
Thua đến thảm hại.
Tình thân phụ mẫu, huynh đệ tỷ muội…
Cả đời này, có lẽ sẽ chẳng còn gì liên quan đến ta nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro