Hành Trình Công Chúa: Chuyện Xưa Liệu Còn Vẹn Nguyên?
Chương 11
Lạc Vị Ương
2025-03-31 15:18:10
Lý Thừa Trạch ngoan ngoãn theo phụ hoàng vào ngự thư phòng.
Còn ta, vẫn quỳ ở ngoài, không ai để mắt đến.
Hồi lâu sau, Lý Thừa Trạch mắt đỏ hoe đi ra, ngang qua ta, hừ lạnh một tiếng:
“Ngươi nên biết ơn vì là cùng mẹ sinh ra với cô, nếu không thì…Hừ!”
Hắn bỏ lửng câu nói, hừ khẽ rồi bước đi.
Ta ngẩng đầu, ánh mắt bình lặng nhìn hắn.
Không đúng. Có lẽ, đây mới chính là bất hạnh lớn nhất đời ta.
Hắn đi rồi, phụ hoàng gọi ta vào.
Người ngồi đó, vẻ mặt mỏi mệt không che giấu nổi.
“Ngươi bảo trẫm thiên vị, thế thì đây là cách ngươi báo đáp sao?”
“Thái tử là huynh trưởng, là trữ quân. Ngươi lại dùng thủ đoạn đê hèn đối đãi với hắn, ngươi biết sai chưa?”
Tất cả mong mỏi trong lòng ta, trong khoảnh khắc, hóa thành băng giá.
Ta đợi lâu như vậy, rốt cuộc nhận lại được gì?
Ta còn trông mong điều gì nữa sao?
Ta ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng:
“Phụ hoàng, con không hiểu con sai ở đâu. Chẳng lẽ bị hãm hại thì phải ngoan ngoãn chờ chết?”
“Một khi phản kháng thì là đại nghịch bất đạo, là tội không thể tha?”
“Nếu thế gian này là như vậy, thì thế gian này mới là sai.”
“Nếu thế gian này không dung nổi con, thì người hãy g.i.ế.c con đi, để con trả lại ân sinh dưỡng.”
Ta nhắm mắt, ngẩng cổ lên, sẵn sàng chờ một nhát chí mạng.
“Ngươi đang uy h.i.ế.p trẫm?” – phụ hoàng giận dữ quát.
“Phụ hoàng…”
“Ngày xưa chính người dạy con rằng: Người không phạm ta, ta không phạm người. Người nếu phạm ta, ta tất phải trừ!”
“Đó là dạy con đối với kẻ địch, không phải huynh đệ ruột thịt!” – phụ hoàng ngắt lời.
Ta im lặng.
Nhưng khi huynh đệ ruột thịt đã ác độc, thì còn tàn nhẫn hơn cả kẻ thù.
Bởi kẻ thù không thể đến gần ta như thế.
Phụ hoàng thở dài:
“Cho con một tháng. Trong một tháng, hãy tìm cho mình một tấm lang quân như ý. Nếu không… thì phải chấp nhận sự sắp đặt của mẫu hậu con.”
Ta gật đầu, rời đi trong mơ hồ, bước chân nặng trĩu.
Sau lưng, phụ hoàng lại nói:
“Hôm đó không phải do mẫu hậu con. Đừng trách bà ấy.”
Người đang thay mẫu hậu giải thích.
Nhưng vậy thì có khác gì?
Lý Thừa Trạch có chỗ dựa lớn nhất là ai?
Không phải mẫu hậu thì là ai?
Nếu không có bà hậu thuẫn, hắn với Triệu Đoan Hoa lấy đâu ra gan làm loạn như vậy?
17
Chuyện giữa Thái tử và Triệu Đoan Hoa, cuối cùng vẫn bị ép xuống.
Nhưng kinh thành to có bao nhiêu đâu?
Người nên biết đều đã biết.
Thái tử đóng chặt cửa Đông cung, ẩn nhẫn thu mình.
Triệu Đoan Hoa thì suốt ngày khóc lóc, không dám bước ra khỏi cửa. Nghe nói, nàng đã sinh tâm lý sợ hãi, không dám đi nhà xí một mình.
Còn La Thần, từ đó trở mặt với Thái tử, nhiều ngày không vào Đông cung làm thư đồng nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Một hôm, không biết hắn bị kích động điều gì, chạy thẳng đến phủ công chúa đập phá điên loạn.
Hắn chỉ tay vào ta, nghiến răng nói:
“Không ngờ ngươi lại độc ác như thế! Mười sáu năm quen biết ngươi là nỗi nhục lớn nhất đời ta! Nếu có kiếp sau, ta thà chưa từng quen biết ngươi!”
Ta bình thản như nước, chỉ nhàn nhạt dặn hạ nhân không được ngăn cản, cứ để mặc hắn đập.
Chờ hắn đập mệt rồi, ta lập tức sai người gom hết đống vỡ vụn chất thành xe, chở thẳng đến Tướng phủ, lại đính kèm một bảng giá rõ ràng từng món, tổng cộng mấy vạn lượng bạc.
Ta chỉ truyền lời cho người của phủ:
Hồng Trần Vô Định
“Nếu không bồi thường thì bản cung sẽ để cho cả kinh thành biết chuyện, thậm chí trình lên thẳng nha môn Kinh Triệu Doãn”
La tướng quân không dám dây dưa, chỉ xin khất vài hôm.
Ba ngày sau, Tướng phủ kéo cả đoàn người đánh trống rình rang, mang bạc đến phủ công chúa giao trả.
Rõ ràng là cố ý làm lớn, muốn để mọi người thấy ta hám tiền đến cỡ nào.
Ta không hề do dự nhận toàn bộ bạc.
Ngay tại chỗ, ta chia số bạc thành ba phần:
Một phần tặng cho Dưỡng Anh Viện trong kinh, nuôi nấng những đứa trẻ bị bỏ rơi.
Một phần gửi đến Phổ Tế Viện, giúp những lão nhân bệnh tật không nơi nương tựa.
Phần còn lại chuyển đến Huệ Dân Dược Cục, trợ cấp thuốc men cho người nghèo không đủ tiền chữa bệnh.
Ngay khi số bạc vừa được phân phối, dân chúng khắp nơi đồng thanh hô vang:
“Công chúa vạn tuế!”
Người của Tướng phủ rút lui trong lặng lẽ và xấu hổ.
La Thần về nhà, liền bị phụ thân lôi ra đánh một trận.
Hắn vẫn cố gắng chống đỡ: “Con không sai!”
Sau đó bỏ nhà ra ngoài uống rượu giải sầu, nào ngờ trên đường về bị người ta trùm bao tải đánh một trận nhừ tử.
Nghe nói bị thương không nhẹ, phải nằm liệt giường mười ngày nửa tháng.
Tướng phủ trong đêm có không ít đại phu ra vào, thậm chí Triệu Đoan Hoa cũng bớt kiêu, đích thân đến phủ thăm hỏi.
Nghe đến đây, ta có chút trầm ngâm.
Nhớ lại đôi tay đỏ ửng, đầy vết xước của Tạ Vô Dạng, các đốt ngón tay vẫn còn sưng tấy.
Chắc ra tay cũng nặng lắm.
Dù sao da tên tiện nhân ấy dày lắm, đánh chắc cũng mỏi tay lắm chứ.
Ta sai người mang thuốc mỡ đến cho hắn.
Hắn khựng lại một giây, rồi mặt bỗng đỏ lên.
“Điện hạ không trách ta sao?”
“Trách ngươi vì quá trung thành à?” Ta nhếch môi cười. “Ngươi nếu không trung thành thì đâu còn là ám vệ của ta nữa. Nhưng mà, ngươi có muốn đổi thân phận không?”
Ánh mắt Tạ Vô Dạng chợt tối lại, hắn quỳ một gối xuống, nói nhanh như sợ ta đổi ý:
“Điện hạ, thuộc hạ không cần tự do.”
Ta hơi khựng lại.
Hắn tưởng ta muốn thả hắn đi?
Làm gì có chuyện đó.
Ta nghiêng đầu, cười nhẹ:
“Vậy ngươi đừng hối hận đó, Tạ Vô Dạng.”
Hắn nhìn ta, không hề do dự:
“Không bao giờ. Thuộc hạ vĩnh viễn không hối hận.”
18
Những ngày gần đây, trong lòng ta chưa từng yên bình đến thế.
Ta bỗng hiểu ra, mình là một người “có thù tất báo”, người nào từng ức h.i.ế.p ta, khi họ gặp bất hạnh, ta thật sự cảm thấy vui vẻ.
Nhưng khiến ta vui hơn nữa là những lời cảm tạ chân thành từ Dưỡng Anh Viện, Phổ Tế Viện và Huệ Dân Dược Cục.
Còn ta, vẫn quỳ ở ngoài, không ai để mắt đến.
Hồi lâu sau, Lý Thừa Trạch mắt đỏ hoe đi ra, ngang qua ta, hừ lạnh một tiếng:
“Ngươi nên biết ơn vì là cùng mẹ sinh ra với cô, nếu không thì…Hừ!”
Hắn bỏ lửng câu nói, hừ khẽ rồi bước đi.
Ta ngẩng đầu, ánh mắt bình lặng nhìn hắn.
Không đúng. Có lẽ, đây mới chính là bất hạnh lớn nhất đời ta.
Hắn đi rồi, phụ hoàng gọi ta vào.
Người ngồi đó, vẻ mặt mỏi mệt không che giấu nổi.
“Ngươi bảo trẫm thiên vị, thế thì đây là cách ngươi báo đáp sao?”
“Thái tử là huynh trưởng, là trữ quân. Ngươi lại dùng thủ đoạn đê hèn đối đãi với hắn, ngươi biết sai chưa?”
Tất cả mong mỏi trong lòng ta, trong khoảnh khắc, hóa thành băng giá.
Ta đợi lâu như vậy, rốt cuộc nhận lại được gì?
Ta còn trông mong điều gì nữa sao?
Ta ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng:
“Phụ hoàng, con không hiểu con sai ở đâu. Chẳng lẽ bị hãm hại thì phải ngoan ngoãn chờ chết?”
“Một khi phản kháng thì là đại nghịch bất đạo, là tội không thể tha?”
“Nếu thế gian này là như vậy, thì thế gian này mới là sai.”
“Nếu thế gian này không dung nổi con, thì người hãy g.i.ế.c con đi, để con trả lại ân sinh dưỡng.”
Ta nhắm mắt, ngẩng cổ lên, sẵn sàng chờ một nhát chí mạng.
“Ngươi đang uy h.i.ế.p trẫm?” – phụ hoàng giận dữ quát.
“Phụ hoàng…”
“Ngày xưa chính người dạy con rằng: Người không phạm ta, ta không phạm người. Người nếu phạm ta, ta tất phải trừ!”
“Đó là dạy con đối với kẻ địch, không phải huynh đệ ruột thịt!” – phụ hoàng ngắt lời.
Ta im lặng.
Nhưng khi huynh đệ ruột thịt đã ác độc, thì còn tàn nhẫn hơn cả kẻ thù.
Bởi kẻ thù không thể đến gần ta như thế.
Phụ hoàng thở dài:
“Cho con một tháng. Trong một tháng, hãy tìm cho mình một tấm lang quân như ý. Nếu không… thì phải chấp nhận sự sắp đặt của mẫu hậu con.”
Ta gật đầu, rời đi trong mơ hồ, bước chân nặng trĩu.
Sau lưng, phụ hoàng lại nói:
“Hôm đó không phải do mẫu hậu con. Đừng trách bà ấy.”
Người đang thay mẫu hậu giải thích.
Nhưng vậy thì có khác gì?
Lý Thừa Trạch có chỗ dựa lớn nhất là ai?
Không phải mẫu hậu thì là ai?
Nếu không có bà hậu thuẫn, hắn với Triệu Đoan Hoa lấy đâu ra gan làm loạn như vậy?
17
Chuyện giữa Thái tử và Triệu Đoan Hoa, cuối cùng vẫn bị ép xuống.
Nhưng kinh thành to có bao nhiêu đâu?
Người nên biết đều đã biết.
Thái tử đóng chặt cửa Đông cung, ẩn nhẫn thu mình.
Triệu Đoan Hoa thì suốt ngày khóc lóc, không dám bước ra khỏi cửa. Nghe nói, nàng đã sinh tâm lý sợ hãi, không dám đi nhà xí một mình.
Còn La Thần, từ đó trở mặt với Thái tử, nhiều ngày không vào Đông cung làm thư đồng nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Một hôm, không biết hắn bị kích động điều gì, chạy thẳng đến phủ công chúa đập phá điên loạn.
Hắn chỉ tay vào ta, nghiến răng nói:
“Không ngờ ngươi lại độc ác như thế! Mười sáu năm quen biết ngươi là nỗi nhục lớn nhất đời ta! Nếu có kiếp sau, ta thà chưa từng quen biết ngươi!”
Ta bình thản như nước, chỉ nhàn nhạt dặn hạ nhân không được ngăn cản, cứ để mặc hắn đập.
Chờ hắn đập mệt rồi, ta lập tức sai người gom hết đống vỡ vụn chất thành xe, chở thẳng đến Tướng phủ, lại đính kèm một bảng giá rõ ràng từng món, tổng cộng mấy vạn lượng bạc.
Ta chỉ truyền lời cho người của phủ:
Hồng Trần Vô Định
“Nếu không bồi thường thì bản cung sẽ để cho cả kinh thành biết chuyện, thậm chí trình lên thẳng nha môn Kinh Triệu Doãn”
La tướng quân không dám dây dưa, chỉ xin khất vài hôm.
Ba ngày sau, Tướng phủ kéo cả đoàn người đánh trống rình rang, mang bạc đến phủ công chúa giao trả.
Rõ ràng là cố ý làm lớn, muốn để mọi người thấy ta hám tiền đến cỡ nào.
Ta không hề do dự nhận toàn bộ bạc.
Ngay tại chỗ, ta chia số bạc thành ba phần:
Một phần tặng cho Dưỡng Anh Viện trong kinh, nuôi nấng những đứa trẻ bị bỏ rơi.
Một phần gửi đến Phổ Tế Viện, giúp những lão nhân bệnh tật không nơi nương tựa.
Phần còn lại chuyển đến Huệ Dân Dược Cục, trợ cấp thuốc men cho người nghèo không đủ tiền chữa bệnh.
Ngay khi số bạc vừa được phân phối, dân chúng khắp nơi đồng thanh hô vang:
“Công chúa vạn tuế!”
Người của Tướng phủ rút lui trong lặng lẽ và xấu hổ.
La Thần về nhà, liền bị phụ thân lôi ra đánh một trận.
Hắn vẫn cố gắng chống đỡ: “Con không sai!”
Sau đó bỏ nhà ra ngoài uống rượu giải sầu, nào ngờ trên đường về bị người ta trùm bao tải đánh một trận nhừ tử.
Nghe nói bị thương không nhẹ, phải nằm liệt giường mười ngày nửa tháng.
Tướng phủ trong đêm có không ít đại phu ra vào, thậm chí Triệu Đoan Hoa cũng bớt kiêu, đích thân đến phủ thăm hỏi.
Nghe đến đây, ta có chút trầm ngâm.
Nhớ lại đôi tay đỏ ửng, đầy vết xước của Tạ Vô Dạng, các đốt ngón tay vẫn còn sưng tấy.
Chắc ra tay cũng nặng lắm.
Dù sao da tên tiện nhân ấy dày lắm, đánh chắc cũng mỏi tay lắm chứ.
Ta sai người mang thuốc mỡ đến cho hắn.
Hắn khựng lại một giây, rồi mặt bỗng đỏ lên.
“Điện hạ không trách ta sao?”
“Trách ngươi vì quá trung thành à?” Ta nhếch môi cười. “Ngươi nếu không trung thành thì đâu còn là ám vệ của ta nữa. Nhưng mà, ngươi có muốn đổi thân phận không?”
Ánh mắt Tạ Vô Dạng chợt tối lại, hắn quỳ một gối xuống, nói nhanh như sợ ta đổi ý:
“Điện hạ, thuộc hạ không cần tự do.”
Ta hơi khựng lại.
Hắn tưởng ta muốn thả hắn đi?
Làm gì có chuyện đó.
Ta nghiêng đầu, cười nhẹ:
“Vậy ngươi đừng hối hận đó, Tạ Vô Dạng.”
Hắn nhìn ta, không hề do dự:
“Không bao giờ. Thuộc hạ vĩnh viễn không hối hận.”
18
Những ngày gần đây, trong lòng ta chưa từng yên bình đến thế.
Ta bỗng hiểu ra, mình là một người “có thù tất báo”, người nào từng ức h.i.ế.p ta, khi họ gặp bất hạnh, ta thật sự cảm thấy vui vẻ.
Nhưng khiến ta vui hơn nữa là những lời cảm tạ chân thành từ Dưỡng Anh Viện, Phổ Tế Viện và Huệ Dân Dược Cục.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro