Truy Thê Thập Niên 80

Chương 6

QUÝ KINH PHONG

2025-04-02 20:32:21

Chương 6



Tống Diễn Chi nhìn góc phòng đó, hơi lạnh từ đáy lòng dâng lên.



Anh hoàn hồn, đột nhiên đẩy mạnh Lê Niệm Vãn một cái: "Lê Niệm Vãn em điên rồi sao!"



"Em là mẹ, vậy mà lại có thể nói ra những lời độc ác như vậy để nguyền rủa Niệm Niệm!"



Lê Niệm Vãn bị anh đẩy loạng choạng, viền mắt đột nhiên đỏ hoe.



"Tôi nguyền rủa Niệm Niệm? Tống Diễn Chi, con bé là khúc ruột tôi đẻ ra đấy!"



"Con bé sinh ra vì không đủ dinh dưỡng nên nhỏ con hơn bạn cùng lứa, mùa đông tôi không có sữa phải lội xuống nước bắt cá, mùa hè con bé bị rôm sảy tôi thức suốt đêm lau người cho nó."



"Tôi khó khăn lắm mới nuôi con bé lớn được từng này, vậy mà chỉ có thể trơ mắt nhìn con bé c.h.ế.t trong vòng tay mình!"



"Tống Diễn Chi, sao anh có thể nói tôi nguyền rủa con bé?! Anh có tim không—!"



Giọng nói bi thương của Lê Niệm Vãn vang vọng khắp hành lang!



Nhưng cô không muốn rơi lệ trước mặt Niệm Niệm, cô sợ Niệm Niệm lo lắng, chỉ có thể nghiến răng cố nuốt nước mắt vào trong.



Cô tiến lên kéo Tống Diễn Chi đi vào trong.



"Tống Diễn Chi, anh vào xem Niệm Niệm ngay đi, trước khi c.h.ế.t con bé vẫn luôn cố gắng chờ anh đến..."



Nhưng giây tiếp theo, Tống Diễn Chi hất mạnh tay cô ra, Lê Niệm Vãn không phòng bị, cả người ngã mạnh xuống đất.



Cơn đau dữ dội từ cổ tay phải khiến mặt cô trắng bệch trong giây lát.



Tống Diễn Chi nhìn cô, ánh mắt lạnh như băng.



"Lê Niệm Vãn, em dám nguyền rủa Niệm Niệm thêm một câu nữa, tôi sẽ làm đơn ly hôn!"



Nói xong, anh liếc qua chiếc tủ đông ở góc phòng, quay người bỏ đi.



Lê Niệm Vãn nhìn bóng lưng anh rời đi, khoảnh khắc này, nỗi đau trong lòng còn nặng nề hơn vết đau trên tay.



Trong cơn mơ hồ, cô dường như nghe thấy một tiếng yếu ớt như muỗi kêu— Mẹ ơi, đừng khóc...



Lê Niệm Vãn toàn thân run lên, cô theo bản năng nhìn về phía tủ đông của Niệm Niệm, lẩm bẩm: "Niệm Niệm..."



Cô nén đau gượng dậy, từng bước đi đến trước tủ đông.



Khi trán cô chạm vào chiếc tủ lạnh lẽo, nước mắt Lê Niệm Vãn bỗng nhiên trào ra.



Cô nghẹn ngào cất tiếng: "Niệm Niệm, xin lỗi con, mẹ bất tài, vẫn không thể để con gặp được ba..."



Trong kho lạnh yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng nức nở bị đè nén của cô.



Lúc Hạ Tư Sâm đến vừa hay nhìn thấy cảnh này.



Trong mắt anh lóe lên một tia thương cảm, nhưng vẫn lên tiếng: "Đồng chí Lê."



Lê Niệm Vãn theo bản năng quay đầu lau khô nước mắt, lúc này mới nhìn anh, khàn giọng nói: "Đồng chí Hạ, có chuyện gì vậy?"



Vẻ mặt Hạ Tư Sâm nặng nề: "Đồng chí Lê, quan tài của Niệm Niệm đã chuẩn bị xong chưa?"



"Trạm xá có thông báo, kho lạnh hai ngày nữa sẽ cắt điện sửa chữa."



"Niệm Niệm một khi đưa ra khỏi kho lạnh phải lập tức chôn cất, nếu không thì chỉ có thể thiêu thôi."



Mặt Lê Niệm Vãn cắt không còn giọt máu, gần như ngồi sụp xuống đất.



Nhưng rất nhanh, cô lại đứng thẳng người dậy: "Đồng chí Hạ, tôi biết rồi, tôi sẽ nghĩ cách."

Hạ Tư Sâm gật đầu, lại từ trong lòng lấy ra một tờ giấy đăng ký hỏa táng.



"Đồng chí Lê, nếu sau này chị quyết định hỏa táng Niệm Niệm, thì cần chị và chồng chị ký tên vào đây."



"Vì suất hỏa táng có hạn, hai người ký xong phải nộp lại vào sáng mai, muộn thì suất này sẽ không còn nữa."



Lê Niệm Vãn nén nước mắt nhận lấy tờ đơn, vội vàng chạy ra khỏi trạm xá.



Cả một ngày, cô gần như chạy khắp các cửa hàng bán đồ tang lễ trong trấn, nhưng không tìm được một chiếc quan tài nào phù hợp.



Lúc từ cửa hàng cuối cùng đi ra, trời đã về chiều.



Lê Niệm Vãn đứng bên đường, nhìn con đường về nhà, dường như thấy Niệm Niệm của cô đang đứng đó vẫy tay với mình.



"Mẹ ơi! Chúng ta về nhà thôi."



Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Khoảnh khắc này, cô không kìm nén được nữa.



Cô ôm n.g.ự.c cúi người xuống, đau đến mức dường như không thở nổi.



Niệm Niệm của cô sợ đau như vậy, sau khi c.h.ế.t lại chỉ còn con đường hỏa táng.



Lê Niệm Vãn ngồi thụp xuống bên đường, cuối cùng bật khóc nức nở.



"Niệm Niệm, xin lỗi con, mẹ không tìm được quan tài cho con ngủ rồi..."



"Con trách mẹ đi, con mắng mẹ đi..."



Cô khóc đến xé lòng xé ruột, vô cùng bất lực, đến cuối cùng gần như nghẹt thở thì lại nghe thấy giọng Tống Diễn Chi.



"Tư Tư, đây là bánh vân phiến chú Tống hứa với con, chúc mừng con thi đỗ top 3."



Lê Niệm Vãn theo bản năng nhìn qua, liền thấy Tống Diễn Chi và mẹ con Thẩm Tịch Dao đứng ở phía đối diện đường.



Thẩm Tịch Dao cười nói: "Đồng chí Tống, anh đừng chiều con bé quá."



Tống Diễn Chi cười ôn hòa: "Con gái thì phải nuôi chiều chuộng, Niệm Niệm ở nhà cũng được nuôi như vậy đấy!"



Nghe câu này, trái tim Lê Niệm Vãn như bị d.a.o cắt.



Lúc này, Tống Diễn Chi dường như cảm nhận được gì đó liền quay đầu lại, liền nhìn thấy đôi mắt sưng đỏ của Lê Niệm Vãn.



Anh sững sờ, sau đó đi đến trước mặt Lê Niệm Vãn.



Tống Diễn Chi đang định mở miệng thì nhìn thấy cửa hàng bán đồ tang lễ sau lưng cô, sắc mặt lập tức thay đổi.



"Lê Niệm Vãn, ở bệnh viện em không lừa được tôi, bây giờ lại đến đây làm bộ làm tịch, em thật sự nghĩ mình là diễn viên à?"



Nhìn ánh mắt chán ghét và thiếu kiên nhẫn của anh, Lê Niệm Vãn lại chẳng còn tâm trí đâu mà tranh cãi.



Cô lấy tờ giấy đăng ký hỏa táng từ trong lòng ra, cười thảm đưa qua.



"Tống Diễn Chi, quan tài của Niệm Niệm bị anh phá hỏng rồi."



"Coi như tôi cầu xin anh, ký tên vào đây, ít nhất hãy để Niệm Niệm được hỏa táng theo đúng thủ tục..."



Tống Diễn Chi nhìn hai chữ 'hỏa táng' trên tờ đơn, cơn giận cuộn trào trong mắt.



Anh nhìn thấy tên Niệm Niệm được viết ở mục người được hỏa táng, nội tâm dâng lên một cơn bực bội.



Một lúc lâu sau, anh mới đưa tay ra nhận lấy.



Lê Niệm Vãn vừa thở phào nhẹ nhõm.



Nhưng giây tiếp theo, cô liền thấy Tống Diễn Chi giơ tay lên, xé nát tờ giấy đăng ký hỏa táng...



 

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Truy Thê Thập Niên 80

Số ký tự: 0