CHƯƠNG 1
QUÝ KINH PHONG
2025-04-02 20:32:21
Vào ngày cả thành phố mưa như trút nước, Lê Niệm Vãn ôm đứa con gái đang sốt cao hấp hối bị mắc kẹt trên đường núi.
Khi bộ đội đến cứu viện, cô nghe thấy các chiến sĩ bàn tán.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
“Thượng tá Tống đối xử với mẹ con đồng chí Thẩm tốt thật đấy, nghe nói đã ở trạm xá trông chừng họ gần cả đêm rồi.”
Thượng tá Tống Diễn Chi, là chồng của cô, là người cha mà con gái cô vẫn luôn nhắc đến trước khi chếc.
...
1.
Năm 1980, tại Văn phòng Cục Dân Chính Liêu Đông.
Lê Niệm Vãn ôm t.h.i t.h.ể vẫn còn hơi ấm của con gái ngồi trước quầy, đưa tờ đơn đăng ký, giọng nói khàn đặc.
“Đồng chí, tôi muốn ly hôn cưỡng chế với chồng tôi là đồng chí Tống Diễn Chi.”
Nhân viên sau quầy nhìn sắc mặt trắng bệch của cô, trong lòng thầm thở dài, chỉ cảm thấy đây lại là một người phụ nữ bất hạnh trong hôn nhân.
Chị ấy dịu giọng: “Được ạ, ly hôn cưỡng chế sẽ không thông báo cho nửa kia, bảy ngày sau nếu chị không rút đơn, giấy chứng nhận ly hôn sẽ được người đưa thư gửi đến tận nhà.”
Lê Niệm Vãn vô cảm gật đầu: “Vâng, cảm ơn đồng chí.”
Lúc chuẩn bị ra về, nhân viên kia tốt bụng nhắc nhở một câu: “Em gái, chị thấy con em có vẻ không khỏe lắm, mau đưa bé đến trạm xá xem sao đi.”
Bước chân Lê Niệm Vãn khựng lại, nước mắt chực trào, cô cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn: “Cảm ơn chị.”
Cô ôm con gái rời khỏi Văn phòng Cục Dân Chính, khẽ lẩm bẩm: “Niệm Niệm đợi thêm chút nữa, mẹ sẽ sớm đưa con về bên ông bà ngoại, họ ở Vân Nam nơi con thích nhất, mẹ sẽ đưa con đi ngắm Nhĩ Hải…”
Trên con phố đông người qua lại, Lê Niệm Vãn cứ tự nói chuyện một mình, người xung quanh chỉ nghĩ đây là một người mẹ yêu thương con hết mực.
Nhưng không ai ngờ rằng, đứa trẻ trong lòng cô đã c.h.ế.t từ lâu rồi!
Tối hôm qua, Niệm Niệm cứ sốt liên tục, lúc Lê Niệm Vãn muốn đưa con bé đến trạm xá thì bên ngoài lại đổ mưa như trút.
Nghe nói cây đa lớn trên con đường bắt buộc phải đi qua để đến trạm xá đã bị gãy, đường bị chặn rồi.
Ngay lúc cô đang sốt ruột đi đi lại lại, Tống Diễn Chi lại mặc áo mưa chuẩn bị ra ngoài.
“Niệm Vãn, anh đến chỗ đồng chí Thẩm một chuyến, chân của Tư Tư bị thương mấy hôm trước, cứ mưa là lại đau.”
Đồng chí Thẩm và Tư Tư mà anh nói đến chính là vợ góa và con gái của chiến hữu đã hy sinh của Tống Diễn Chi - Thẩm Tịch Dao và Văn Tư Tư.
Lê Niệm Vãn không màng nhiều được nữa, vội vàng chặn anh lại, giọng cầu khẩn: “Diễn Chi, Niệm Niệm sốt cao không hạ, chúng ta đưa con bé đến trạm xá trước đi.”
Tống Diễn Chi đứng ở cửa, liếc nhìn Niệm Niệm đang nằm trên giường, mặt thoáng chút đắn đo.
Nhưng lúc này, Niệm Niệm gắng gượng mở mắt: “Ba ơi, con không sao…”
Nghe con gái nói vậy, Tống Diễn Chi gần như đồng ý ngay lập tức.
“Được, con ở nhà đợi ba, ba về sẽ mang kẹo hồ lô con thích ăn .”
Tống Diễn Chi gạt tay Lê Niệm Vãn đang níu ống tay áo mình ra, vội vã bước ra khỏi khu nhà.
Nghĩ đến bóng lưng biến mất trong đêm mưa đó, trái tim Lê Niệm Vãn như bị một bàn tay lớn bóp nghẹt, đau đến không thở nổi.
Tống Diễn Chi có từng nghĩ, lúc anh ở trạm xá trông chừng vợ con người khác, thì vợ con của chính mình lại bị mắc kẹt trong cơn mưa lớn hay không.
Cô sẽ không bao giờ quên được, giây phút cuối cùng trước khi trút hơi thở, Niệm Niệm vẫn còn hỏi: “Mẹ ơi, ba có mang kẹo hồ lô về cho con không…”
“Chú Tống ơi, chú thật sự sẽ mua kẹo hồ lô cho con ạ?”
Một giọng nói non nớt cắt ngang dòng hồi tưởng của Lê Niệm Vãn, cô vô thức nhìn sang.
Trước cửa trạm xá quân khu, Tống Diễn Chi đang bế một bé gái từ trong đi ra, gương mặt tràn đầy nụ cười dịu dàng.
Phía sau anh còn có Thẩm Tịch Dao đi theo, nhìn từ xa, trông họ giống hệt một gia đình ba người hạnh phúc.
Tống Diễn Chi đang dỗ dành Tư Tư trong lòng, vừa quay lại đã bắt gặp đôi mắt sưng đỏ của Lê Niệm Vãn, anh bất giác nhíu mày.
Anh giao Tư Tư cho Thẩm Tịch Dao, đi thẳng đến trước mặt Lê Niệm Vãn, nhìn thấy đứa bé trong lòng cô, sắc mặt anh lập tức thay đổi hẳn.
“Lê Niệm Vãn! Niệm Niệm đang sốt, em còn cho con bé mặc đồ ướt thế này, em làm mẹ kiểu gì vậy?”
Lê Niệm Vãn cười, nhưng giọng nói lại run rẩy.
“Tống Diễn Chi, vậy còn anh, anh làm ba kiểu gì?”
Tống Diễn Chi nhìn nụ cười thê lương của cô, lại hiểu lầm ý, anh hạ thấp giọng.
“Đồng chí Thẩm là vợ góa của chiến hữu tôi, tôi chăm sóc cô ấy nhiều hơn là điều nên làm, em là người nhà quân nhân, đừng có gây sự vô lý như vậy.”
Gây sự vô lý?
Lê Niệm Vãn cảm thấy mình gần như sắp không thở nổi nữa rồi.
Kể từ khi chồng của Thẩm Tịch Dao hy sinh trên chiến trường để bảo vệ Tống Diễn Chi, những lời như thế này cô đã nghe không biết bao nhiêu lần.
Anh ta sẽ đem con búp bê yêu thích nhất của Niệm Niệm tặng cho Văn Tư Tư, dù biết rằng Niệm Niệm không có con búp bê đó sẽ không ngủ được.
Anh ta còn lấy hơn nửa phần phụ cấp của mình để trợ cấp cho Thẩm Tịch Dao, trong khi nhà của họ cũng chỉ đủ ăn đủ mặc một cách chật vật.
Ngay cả khi có suất đi học, Tống Diễn Chi cũng điền tên Văn Tư Tư vào, khiến cho Niệm Niệm đến giờ vẫn chưa đợi được suất của mình.
Những cuộc cãi vã thường xuyên cũng khiến cuộc hôn nhân mà Lê Niệm Vãn từng luôn tự hào trở nên tan nát, vụn vặt.
Tống Diễn Chi không muốn nói nhiều, trực tiếp đưa tay về phía Niệm Niệm trong lòng Lê Niệm Vãn: “Đưa Niệm Niệm cho anh, anh đưa con bé đi khám bác sĩ.”
Ngay khoảnh khắc anh sắp chạm vào Niệm Niệm, Văn Tư Tư đột nhiên khóc ré lên.
“Chú Tống ơi, chân con đau quá!”
Tay Tống Diễn Chi khựng lại giữa không trung, anh không do dự quá lâu, liền nói: “Anh sẽ quay lại tìm em và con sau.”
Nói xong, anh liền quay người nhanh chóng bế Văn Tư Tư lên, lại lao vào trạm xá lần nữa.
Lê Niệm Vãn c.h.ế.t lặng nhìn bóng lưng anh, vô thức ôm chặt cơ thể đã lạnh băng của Niệm Niệm.
Cô khẽ nói: “Tống Diễn Chi, tôi và con gái sẽ không đợi anh nữa đâu.”
Khi bộ đội đến cứu viện, cô nghe thấy các chiến sĩ bàn tán.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
“Thượng tá Tống đối xử với mẹ con đồng chí Thẩm tốt thật đấy, nghe nói đã ở trạm xá trông chừng họ gần cả đêm rồi.”
Thượng tá Tống Diễn Chi, là chồng của cô, là người cha mà con gái cô vẫn luôn nhắc đến trước khi chếc.
...
1.
Năm 1980, tại Văn phòng Cục Dân Chính Liêu Đông.
Lê Niệm Vãn ôm t.h.i t.h.ể vẫn còn hơi ấm của con gái ngồi trước quầy, đưa tờ đơn đăng ký, giọng nói khàn đặc.
“Đồng chí, tôi muốn ly hôn cưỡng chế với chồng tôi là đồng chí Tống Diễn Chi.”
Nhân viên sau quầy nhìn sắc mặt trắng bệch của cô, trong lòng thầm thở dài, chỉ cảm thấy đây lại là một người phụ nữ bất hạnh trong hôn nhân.
Chị ấy dịu giọng: “Được ạ, ly hôn cưỡng chế sẽ không thông báo cho nửa kia, bảy ngày sau nếu chị không rút đơn, giấy chứng nhận ly hôn sẽ được người đưa thư gửi đến tận nhà.”
Lê Niệm Vãn vô cảm gật đầu: “Vâng, cảm ơn đồng chí.”
Lúc chuẩn bị ra về, nhân viên kia tốt bụng nhắc nhở một câu: “Em gái, chị thấy con em có vẻ không khỏe lắm, mau đưa bé đến trạm xá xem sao đi.”
Bước chân Lê Niệm Vãn khựng lại, nước mắt chực trào, cô cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn: “Cảm ơn chị.”
Cô ôm con gái rời khỏi Văn phòng Cục Dân Chính, khẽ lẩm bẩm: “Niệm Niệm đợi thêm chút nữa, mẹ sẽ sớm đưa con về bên ông bà ngoại, họ ở Vân Nam nơi con thích nhất, mẹ sẽ đưa con đi ngắm Nhĩ Hải…”
Trên con phố đông người qua lại, Lê Niệm Vãn cứ tự nói chuyện một mình, người xung quanh chỉ nghĩ đây là một người mẹ yêu thương con hết mực.
Nhưng không ai ngờ rằng, đứa trẻ trong lòng cô đã c.h.ế.t từ lâu rồi!
Tối hôm qua, Niệm Niệm cứ sốt liên tục, lúc Lê Niệm Vãn muốn đưa con bé đến trạm xá thì bên ngoài lại đổ mưa như trút.
Nghe nói cây đa lớn trên con đường bắt buộc phải đi qua để đến trạm xá đã bị gãy, đường bị chặn rồi.
Ngay lúc cô đang sốt ruột đi đi lại lại, Tống Diễn Chi lại mặc áo mưa chuẩn bị ra ngoài.
“Niệm Vãn, anh đến chỗ đồng chí Thẩm một chuyến, chân của Tư Tư bị thương mấy hôm trước, cứ mưa là lại đau.”
Đồng chí Thẩm và Tư Tư mà anh nói đến chính là vợ góa và con gái của chiến hữu đã hy sinh của Tống Diễn Chi - Thẩm Tịch Dao và Văn Tư Tư.
Lê Niệm Vãn không màng nhiều được nữa, vội vàng chặn anh lại, giọng cầu khẩn: “Diễn Chi, Niệm Niệm sốt cao không hạ, chúng ta đưa con bé đến trạm xá trước đi.”
Tống Diễn Chi đứng ở cửa, liếc nhìn Niệm Niệm đang nằm trên giường, mặt thoáng chút đắn đo.
Nhưng lúc này, Niệm Niệm gắng gượng mở mắt: “Ba ơi, con không sao…”
Nghe con gái nói vậy, Tống Diễn Chi gần như đồng ý ngay lập tức.
“Được, con ở nhà đợi ba, ba về sẽ mang kẹo hồ lô con thích ăn .”
Tống Diễn Chi gạt tay Lê Niệm Vãn đang níu ống tay áo mình ra, vội vã bước ra khỏi khu nhà.
Nghĩ đến bóng lưng biến mất trong đêm mưa đó, trái tim Lê Niệm Vãn như bị một bàn tay lớn bóp nghẹt, đau đến không thở nổi.
Tống Diễn Chi có từng nghĩ, lúc anh ở trạm xá trông chừng vợ con người khác, thì vợ con của chính mình lại bị mắc kẹt trong cơn mưa lớn hay không.
Cô sẽ không bao giờ quên được, giây phút cuối cùng trước khi trút hơi thở, Niệm Niệm vẫn còn hỏi: “Mẹ ơi, ba có mang kẹo hồ lô về cho con không…”
“Chú Tống ơi, chú thật sự sẽ mua kẹo hồ lô cho con ạ?”
Một giọng nói non nớt cắt ngang dòng hồi tưởng của Lê Niệm Vãn, cô vô thức nhìn sang.
Trước cửa trạm xá quân khu, Tống Diễn Chi đang bế một bé gái từ trong đi ra, gương mặt tràn đầy nụ cười dịu dàng.
Phía sau anh còn có Thẩm Tịch Dao đi theo, nhìn từ xa, trông họ giống hệt một gia đình ba người hạnh phúc.
Tống Diễn Chi đang dỗ dành Tư Tư trong lòng, vừa quay lại đã bắt gặp đôi mắt sưng đỏ của Lê Niệm Vãn, anh bất giác nhíu mày.
Anh giao Tư Tư cho Thẩm Tịch Dao, đi thẳng đến trước mặt Lê Niệm Vãn, nhìn thấy đứa bé trong lòng cô, sắc mặt anh lập tức thay đổi hẳn.
“Lê Niệm Vãn! Niệm Niệm đang sốt, em còn cho con bé mặc đồ ướt thế này, em làm mẹ kiểu gì vậy?”
Lê Niệm Vãn cười, nhưng giọng nói lại run rẩy.
“Tống Diễn Chi, vậy còn anh, anh làm ba kiểu gì?”
Tống Diễn Chi nhìn nụ cười thê lương của cô, lại hiểu lầm ý, anh hạ thấp giọng.
“Đồng chí Thẩm là vợ góa của chiến hữu tôi, tôi chăm sóc cô ấy nhiều hơn là điều nên làm, em là người nhà quân nhân, đừng có gây sự vô lý như vậy.”
Gây sự vô lý?
Lê Niệm Vãn cảm thấy mình gần như sắp không thở nổi nữa rồi.
Kể từ khi chồng của Thẩm Tịch Dao hy sinh trên chiến trường để bảo vệ Tống Diễn Chi, những lời như thế này cô đã nghe không biết bao nhiêu lần.
Anh ta sẽ đem con búp bê yêu thích nhất của Niệm Niệm tặng cho Văn Tư Tư, dù biết rằng Niệm Niệm không có con búp bê đó sẽ không ngủ được.
Anh ta còn lấy hơn nửa phần phụ cấp của mình để trợ cấp cho Thẩm Tịch Dao, trong khi nhà của họ cũng chỉ đủ ăn đủ mặc một cách chật vật.
Ngay cả khi có suất đi học, Tống Diễn Chi cũng điền tên Văn Tư Tư vào, khiến cho Niệm Niệm đến giờ vẫn chưa đợi được suất của mình.
Những cuộc cãi vã thường xuyên cũng khiến cuộc hôn nhân mà Lê Niệm Vãn từng luôn tự hào trở nên tan nát, vụn vặt.
Tống Diễn Chi không muốn nói nhiều, trực tiếp đưa tay về phía Niệm Niệm trong lòng Lê Niệm Vãn: “Đưa Niệm Niệm cho anh, anh đưa con bé đi khám bác sĩ.”
Ngay khoảnh khắc anh sắp chạm vào Niệm Niệm, Văn Tư Tư đột nhiên khóc ré lên.
“Chú Tống ơi, chân con đau quá!”
Tay Tống Diễn Chi khựng lại giữa không trung, anh không do dự quá lâu, liền nói: “Anh sẽ quay lại tìm em và con sau.”
Nói xong, anh liền quay người nhanh chóng bế Văn Tư Tư lên, lại lao vào trạm xá lần nữa.
Lê Niệm Vãn c.h.ế.t lặng nhìn bóng lưng anh, vô thức ôm chặt cơ thể đã lạnh băng của Niệm Niệm.
Cô khẽ nói: “Tống Diễn Chi, tôi và con gái sẽ không đợi anh nữa đâu.”
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro