Truy Thê Thập Niên 80

Chương 3

QUÝ KINH PHONG

2025-04-02 20:32:21

Chương 3



Lưng Lê Niệm Vãn đập vào khung cửa, trước mắt tối sầm lại.



Đến khi cô định thần lại, cảnh tượng nhìn thấy lại là Tống Diễn Chi đang ôm Văn Tư Tư trong lòng, cẩn thận lau nước mắt cho con bé.



Đây là sự đối xử mà Niệm Niệm của cô chưa bao giờ có được.



Lê Niệm Vãn cúi mắt nhìn bức tranh gia đình ba người do chính tay Niệm Niệm vẽ nằm trên đất, nước mắt tuôn rơi như vỡ đê.



Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Cô từ từ ngồi xổm xuống nhặt từng món đồ lên.



Mảnh vỡ của chiếc cốc vỡ cứa rách tay Lê Niệm Vãn, nhưng cô dường như không cảm thấy đau.



Tống Diễn Chi nhìn bộ dạng này của cô, bước tới ngăn cản.



“Đồ hỏng thì mua cái mới, em làm bộ dạng này cho ai xem? Đừng làm Tư Tư sợ!”



Đến lúc này rồi, anh ta vậy mà vẫn còn lo lắng cho Văn Tư Tư!



Lê Niệm Vãn giằng mạnh tay anh ta ra: “Tống Diễn Chi, anh có biết con gái của chúng ta đã…”



“Huhuhu, chú Tống ơi, nhiều m.á.u quá, con sợ!”



Tiếng khóc thét của Văn Tư Tư cắt ngang lời Lê Niệm Vãn.



Tống Diễn Chi lập tức quay người bế Văn Tư Tư lên: “Đừng sợ, có chú ở đây.”



Lê Niệm Vãn nhìn Văn Tư Tư đang gào khóc, lúc này mới phát hiện trên tay con bé đang cầm chiếc chong chóng yêu thích nhất của Niệm Niệm!



Cô không nhịn được nữa mà bước tới mấy bước, giật lấy chiếc chong chóng vào tay mình: “Hai người ra ngoài hết, cút hết ra ngoài cho tôi!”



Tống Diễn Chi hiếm khi thấy Lê Niệm Vãn mất kiểm soát như vậy, theo phản xạ che chở cho Văn Tư Tư rồi bước ra khỏi phòng.



Trong phòng chỉ còn lại một mình Lê Niệm Vãn, cô vô lực ngã ngồi xuống đất.



Tống Diễn Chi nhìn dáng vẻ tái nhợt đó của cô, trái tim đột nhiên nhói đau một cái.



Thẩm Tịch Dao vẫn luôn đợi bên ngoài thấy sắc mặt anh không ổn, vội hỏi: “Đồng chí Tống? Anh không sao chứ?”



Tống Diễn Chi lắc đầu: “Tôi không sao.”



Anh nhìn quanh, đột nhiên lẩm bẩm: “Mà Niệm Niệm đi đâu rồi nhỉ?”



Chẳng phải Lê Niệm Vãn trước giờ không bao giờ để Niệm Niệm rời khỏi tầm mắt mình sao.



Lúc này, Văn Tư Tư trong lòng anh bĩu môi, nói nhỏ.



“Chú Tống, chắc em Niệm Niệm ra ngoài chơi rồi, con thấy mấy lần em ấy bắt cá ở bờ suối đó!”



Tống Diễn Chi hơi nhíu mày: “Vậy à? Thế thì chú phải dạy dỗ lại Niệm Niệm mới được.”



Sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc trong nhà và tiếng cười nói vui vẻ bên ngoài đã chia khoảng sân không lớn thành hai thế giới.



Không biết qua bao lâu, Lê Niệm Vãn mới từ dưới đất bò dậy, chậm rãi dọn dẹp căn phòng.



Cứ dọn một món đồ, tim cô lại đau thêm một phần.



Tống Diễn Chi thấy Văn Tư Tư chỗ nào cũng tốt, nhưng lại chưa từng thấy bộ dạng con bé bắt nạt Niệm Niệm.



Văn Tư Tư sẽ giật tóc Niệm Niệm, bắt Niệm Niệm ăn đồ rơi dưới đất, còn đẩy Niệm Niệm ngã từ trên cầu thang xuống.



Đã mấy lần cô muốn đi tìm Thẩm Tịch Dao nói lý lẽ, nhưng Niệm Niệm chỉ kéo cô lại van xin.



“Mẹ ơi, đừng đi mà, con không muốn làm ba không vui.”

Lê Niệm Vãn nghĩ vậy, lại muốn rơi nước mắt.



Nhưng lúc này, Tống Diễn Chi đứng ở cửa, đặt một cốc nước nóng lên tủ ngăn kéo.



“Đi gọi Niệm Niệm về ăn cơm đi, cho dù con bé tạm thời chưa đi học được, em cũng không thể thả mặc nó như vậy.”



Lê Niệm Vãn đột ngột quay đầu lại, giọng nói lần đầu tiên mang theo oán khí.



“Niệm Niệm của tôi là đứa ngoan nhất, Tống Diễn Chi, anh chưa bao giờ thực sự hiểu con bé!”



Tống Diễn Chi còn muốn nói gì đó nữa, thì giọng Văn Tư Tư đã vọng vào từ ngoài cửa.



“Chú Tống! Con với mẹ về đây ạ!”



Anh ta quay người bỏ đi: “Nói với em không thông, tôi đi tiễn mẹ con họ, đợi Niệm Niệm về tôi sẽ dạy dỗ lại nó.”



Lê Niệm Vãn nhìn bóng lưng anh ta, lẩm bẩm thành tiếng.



“Tống Diễn Chi, dù có lên trời xuống đất, anh cũng không bao giờ tìm được Niệm Niệm nữa đâu.”



Đêm đó, Tống Diễn Chi không về nữa, Lê Niệm Vãn cũng không đi tìm anh ta như trước đây.



Sáng hôm sau, Lê Niệm Vãn đi vào trong trấn.



Hôm qua cô đã tiện đường đặt một lô gỗ để đóng quan tài cho Niệm Niệm.



Mãi đến trưa cô mới tới nơi.



Vừa vào cửa cô liền hỏi: “Bác Trương, lô gỗ hôm qua tôi đặt đã tới chưa ạ? Khi nào có thể bắt đầu làm được?”



Không lâu sau, một người đàn ông trung niên từ trong nhà đi ra, ông ta nhìn Lê Niệm Vãn với vẻ kỳ lạ.



“Em gái à, sáng nay Thượng tá Tống nhà cô đến lấy gỗ, tôi đưa luôn lô cô đặt cho anh ấy rồi, anh ấy dùng xe jeep chở về rồi, hai vợ chồng cô không nói chuyện với nhau à?”



Trong lòng Lê Niệm Vãn lập tức dấy lên một dự cảm không lành.



Cô không nghĩ được nhiều nữa, thuê một chiếc xe bò rồi vội vàng quay về.



Lúc cô đẩy cửa nhà ra thì thấy Tống Diễn Chi đang ngồi trong sân.



Dưới chân anh, gỗ đã được đốn thành từng khúc vuông vắn.



Lê Niệm Vãn như bị sét đánh, cô vịn vào khung cửa, giọng run lên không ngừng.



"Tống Diễn Chi! Anh đang làm gì vậy?"



Tống Diễn Chi quay đầu nhìn cô, có chút không hiểu.



"Sao thế? Tư Tư sắp sinh nhật rồi, anh khắc cho con bé một bộ mười hai con giáp làm quà, tiền gỗ anh sẽ đưa em."



Trong khoảnh khắc, Lê Niệm Vãn chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng.



Cô từng bước đi đến trước mặt Tống Diễn Chi, cảm giác như đang giẫm lên lưỡi d.a.o thép, toàn thân như muốn vỡ vụn.



"Tống Diễn Chi, anh có biết tôi đặt gỗ để làm gì không?"



Tống Diễn Chi im lặng hai giây rồi nói thẳng.



"Bất kể làm gì cũng không quan trọng bằng sinh nhật của Tư Tư."



Lê Niệm Vãn không nhịn được nữa, giơ tay tát Tống Diễn Chi một cái!



"Đây là gỗ tôi dùng để đóng quan tài cho con gái chúng ta! Không có quan tài, con bé chỉ có thể bị thiêu thôi!"





 

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Truy Thê Thập Niên 80

Số ký tự: 0