Chương 18
QUÝ KINH PHONG
2025-04-02 20:32:21
Chương 19
Ánh mắt Tống Diễn Chi dừng lại trên chiếc lọ thủy tinh đó.
Khóe miệng anh nhếch lên một nụ cười khó coi: "Niệm Vãn, em vẫn đang giận anh phải không..."
Tống Diễn Chi lấy từ trong túi ra món trang sức bằng vàng đã chuẩn bị sẵn.
"Niệm Vãn em xem, những thứ này đều là anh chuẩn bị cho em, anh đến để xin lỗi em..."
Anh ngẩng đầu lên thì bắt gặp vẻ mặt đau đớn tột cùng của Lê Niệm Vãn.
"Tống Diễn Chi, đây là lần cuối cùng, nếu anh vẫn không chịu tin, vậy thì cứ coi như Niệm Niệm chưa từng đến thế giới này đi."
Trái tim Tống Diễn Chi lập tức bị một nỗi đau khôn tả lấp đầy.
Anh run rẩy đôi tay muốn bước tới, nhưng cảm thấy hai chân nặng trĩu như đeo chì.
"Cái này... sao có thể chứ? Cho dù là tro cốt của Niệm Niệm... cũng không thể chỉ có một ít thế này được..."
"Tống Diễn Chi, tôi đã nói với anh rồi, hũ tro cốt anh làm đổ hôm đó chính là của Niệm Niệm, nếu không phải tôi, có lẽ đến chút này cũng không còn!"
Tống Diễn Chi hít sâu một hơi, liên tục lắc đầu: "Không thể nào... không thể nào..."
Anh vừa nói vừa định đi ra ngoài thì bị Lê Niệm Vãn kéo lại.
"Tống Diễn Chi, anh không dám nghe nữa sao? Chính vì hôm mưa bão đó anh chọn đi cùng mẹ con Thẩm Tịch Dao, mới hại Niệm Niệm sốt cao qua đời."
"Là anh đã lấy gỗ tôi chuẩn bị đóng quan tài cho Niệm Niệm để đi khắc mười hai con giáp cho Văn Tư Tư."
"Cuối cùng người xé giấy chứng nhận hỏa táng của Niệm Niệm, hại con bé suýt nữa đến nơi an nghỉ cuối cùng cũng không có cũng là anh!"
Giọng Lê Niệm Vãn ngày càng lớn, mỗi câu chữ đều đầy sức xuyên thấu, đập mạnh vào trái tim Tống Diễn Chi.
Những việc anh đã làm trong quá khứ lần lượt hiện về trước mắt.
Trong mắt anh là nỗi tuyệt vọng vô biên, sự hối hận lập tức tràn ngập lục phủ ngũ tạng.
Tống Diễn Chi vươn tay cầm lấy lọ thủy tinh, đầu ngón tay trắng bệch vì dùng sức quá nhiều.
"Niệm Vãn... là... là anh sai rồi, anh thật sự sai rồi..."
Lê Niệm Vãn giằng lấy lọ thủy tinh từ tay anh: "Tống Diễn Chi, đây là lần cuối cùng, sau này Niệm Niệm chỉ là con gái của một mình tôi thôi."
Tống Diễn Chi níu chặt lấy tay áo Lê Niệm Vãn.
"Niệm Vãn, anh thật sự sai rồi, em cho anh một cơ hội nữa đi."
"Tôi đã cho anh bao nhiêu cơ hội, nhưng anh đã nói thế nào!"
Lê Niệm Vãn dùng hết sức bình sinh đẩy anh ra khỏi cửa phòng, cánh cửa gỗ ọp ẹp đóng sầm lại trước mặt Tống Diễn Chi.
"Tống Diễn Chi, cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho anh, nếu tôi tha thứ cho anh, Niệm Niệm sẽ oán trách tôi."
Tống Diễn Chi mất kiểm soát đập cửa, hơi thở bi thương bao trùm lấy anh.
Vết thương ở bụng lại rách ra, nhưng anh chỉ không ngừng gọi tên Lê Niệm Vãn.
Trái tim anh như bị xé rách ngàn lần, mỗi vết rách là một cơn đau thấu tâm can.
Máu từ vết thương thấm ướt áo Tống Diễn Chi.
Tiết Hiểu Văn đi ngang qua, thất kinh hét lên: "Đồng chí Tống, mau đi bệnh viện với tôi."
Cô không lay chuyển được Tống Diễn Chi, đành phải hét lớn hơn.
"Có ai không giúp với? Ở đây sắp có án mạng rồi!"
Tiếng hét thu hút không ít người.
"Có chuyện gì vậy?"
Hạ Tư Sâm khoác vội áo ngoài rồi chạy ra.
Vừa nhìn đã chú ý đến mảng m.á.u lớn trên người Tống Diễn Chi.
Hạ Tư Sâm cau mày: "Mau đưa đến bệnh viện, vết thương cần phải khâu lại!"
Nhưng Tống Diễn Chi lại gạt tay Hạ Tư Sâm ra.
"Niệm Vãn, em không ra, anh sẽ không đi."
"Anh đừng làm loạn nữa, anh đang lấy mạng mình ra để ép cô ấy sao?"
Hạ Tư Sâm muốn cưỡng ép dìu người dậy, nhưng Tống Diễn Chi là người quanh năm huấn luyện binh lính, Hạ Tư Sâm căn bản không lay chuyển nổi anh.
Chỉ nghe thấy giọng nói của Lê Niệm Vãn từ bên trong vọng ra.
"Tống Diễn Chi, anh có c.h.ế.t ở bên ngoài cũng không liên quan đến tôi."
Chương 20
Cuối cùng Lê Niệm Vãn vẫn bước ra.
Bởi vì Hạ Tư Sâm bị trật chân trong lúc đó, Lê Niệm Vãn lo rằng cứ tiếp diễn thế này sẽ có thêm người bị thương.
Còn một lý do nữa là Lê Niệm Vãn là một bác sĩ.
Cô không cho phép mình thấy c.h.ế.t mà không cứu.
Thấy c.h.ế.t không cứu theo đủ mọi nghĩa.
Chuyện tối hôm đó gây ra động tĩnh không nhỏ, trong khu tập thể quân đội bắt đầu lan truyền những lời ra tiếng vào.
"Mọi người nghe gì chưa? Thượng tá Tống tối hôm đó vì theo đuổi bác sĩ Lê mà suýt mất mạng đấy."
"Không phải không phải, tôi nghe nói hai người họ có một đứa con, đang tranh giành quyền nuôi con đó."
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
"Tôi thì nghe nói hai người họ trước kia đã kết hôn rồi, giờ chắc đang làm thủ tục ly hôn, thượng tá Tống không nỡ thôi."
Ở bệnh viện, không ít người nhìn Lê Niệm Vãn với ánh mắt thêm vài phần tò mò hóng chuyện.
Ánh mắt Tống Diễn Chi dừng lại trên chiếc lọ thủy tinh đó.
Khóe miệng anh nhếch lên một nụ cười khó coi: "Niệm Vãn, em vẫn đang giận anh phải không..."
Tống Diễn Chi lấy từ trong túi ra món trang sức bằng vàng đã chuẩn bị sẵn.
"Niệm Vãn em xem, những thứ này đều là anh chuẩn bị cho em, anh đến để xin lỗi em..."
Anh ngẩng đầu lên thì bắt gặp vẻ mặt đau đớn tột cùng của Lê Niệm Vãn.
"Tống Diễn Chi, đây là lần cuối cùng, nếu anh vẫn không chịu tin, vậy thì cứ coi như Niệm Niệm chưa từng đến thế giới này đi."
Trái tim Tống Diễn Chi lập tức bị một nỗi đau khôn tả lấp đầy.
Anh run rẩy đôi tay muốn bước tới, nhưng cảm thấy hai chân nặng trĩu như đeo chì.
"Cái này... sao có thể chứ? Cho dù là tro cốt của Niệm Niệm... cũng không thể chỉ có một ít thế này được..."
"Tống Diễn Chi, tôi đã nói với anh rồi, hũ tro cốt anh làm đổ hôm đó chính là của Niệm Niệm, nếu không phải tôi, có lẽ đến chút này cũng không còn!"
Tống Diễn Chi hít sâu một hơi, liên tục lắc đầu: "Không thể nào... không thể nào..."
Anh vừa nói vừa định đi ra ngoài thì bị Lê Niệm Vãn kéo lại.
"Tống Diễn Chi, anh không dám nghe nữa sao? Chính vì hôm mưa bão đó anh chọn đi cùng mẹ con Thẩm Tịch Dao, mới hại Niệm Niệm sốt cao qua đời."
"Là anh đã lấy gỗ tôi chuẩn bị đóng quan tài cho Niệm Niệm để đi khắc mười hai con giáp cho Văn Tư Tư."
"Cuối cùng người xé giấy chứng nhận hỏa táng của Niệm Niệm, hại con bé suýt nữa đến nơi an nghỉ cuối cùng cũng không có cũng là anh!"
Giọng Lê Niệm Vãn ngày càng lớn, mỗi câu chữ đều đầy sức xuyên thấu, đập mạnh vào trái tim Tống Diễn Chi.
Những việc anh đã làm trong quá khứ lần lượt hiện về trước mắt.
Trong mắt anh là nỗi tuyệt vọng vô biên, sự hối hận lập tức tràn ngập lục phủ ngũ tạng.
Tống Diễn Chi vươn tay cầm lấy lọ thủy tinh, đầu ngón tay trắng bệch vì dùng sức quá nhiều.
"Niệm Vãn... là... là anh sai rồi, anh thật sự sai rồi..."
Lê Niệm Vãn giằng lấy lọ thủy tinh từ tay anh: "Tống Diễn Chi, đây là lần cuối cùng, sau này Niệm Niệm chỉ là con gái của một mình tôi thôi."
Tống Diễn Chi níu chặt lấy tay áo Lê Niệm Vãn.
"Niệm Vãn, anh thật sự sai rồi, em cho anh một cơ hội nữa đi."
"Tôi đã cho anh bao nhiêu cơ hội, nhưng anh đã nói thế nào!"
Lê Niệm Vãn dùng hết sức bình sinh đẩy anh ra khỏi cửa phòng, cánh cửa gỗ ọp ẹp đóng sầm lại trước mặt Tống Diễn Chi.
"Tống Diễn Chi, cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho anh, nếu tôi tha thứ cho anh, Niệm Niệm sẽ oán trách tôi."
Tống Diễn Chi mất kiểm soát đập cửa, hơi thở bi thương bao trùm lấy anh.
Vết thương ở bụng lại rách ra, nhưng anh chỉ không ngừng gọi tên Lê Niệm Vãn.
Trái tim anh như bị xé rách ngàn lần, mỗi vết rách là một cơn đau thấu tâm can.
Máu từ vết thương thấm ướt áo Tống Diễn Chi.
Tiết Hiểu Văn đi ngang qua, thất kinh hét lên: "Đồng chí Tống, mau đi bệnh viện với tôi."
Cô không lay chuyển được Tống Diễn Chi, đành phải hét lớn hơn.
"Có ai không giúp với? Ở đây sắp có án mạng rồi!"
Tiếng hét thu hút không ít người.
"Có chuyện gì vậy?"
Hạ Tư Sâm khoác vội áo ngoài rồi chạy ra.
Vừa nhìn đã chú ý đến mảng m.á.u lớn trên người Tống Diễn Chi.
Hạ Tư Sâm cau mày: "Mau đưa đến bệnh viện, vết thương cần phải khâu lại!"
Nhưng Tống Diễn Chi lại gạt tay Hạ Tư Sâm ra.
"Niệm Vãn, em không ra, anh sẽ không đi."
"Anh đừng làm loạn nữa, anh đang lấy mạng mình ra để ép cô ấy sao?"
Hạ Tư Sâm muốn cưỡng ép dìu người dậy, nhưng Tống Diễn Chi là người quanh năm huấn luyện binh lính, Hạ Tư Sâm căn bản không lay chuyển nổi anh.
Chỉ nghe thấy giọng nói của Lê Niệm Vãn từ bên trong vọng ra.
"Tống Diễn Chi, anh có c.h.ế.t ở bên ngoài cũng không liên quan đến tôi."
Chương 20
Cuối cùng Lê Niệm Vãn vẫn bước ra.
Bởi vì Hạ Tư Sâm bị trật chân trong lúc đó, Lê Niệm Vãn lo rằng cứ tiếp diễn thế này sẽ có thêm người bị thương.
Còn một lý do nữa là Lê Niệm Vãn là một bác sĩ.
Cô không cho phép mình thấy c.h.ế.t mà không cứu.
Thấy c.h.ế.t không cứu theo đủ mọi nghĩa.
Chuyện tối hôm đó gây ra động tĩnh không nhỏ, trong khu tập thể quân đội bắt đầu lan truyền những lời ra tiếng vào.
"Mọi người nghe gì chưa? Thượng tá Tống tối hôm đó vì theo đuổi bác sĩ Lê mà suýt mất mạng đấy."
"Không phải không phải, tôi nghe nói hai người họ có một đứa con, đang tranh giành quyền nuôi con đó."
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
"Tôi thì nghe nói hai người họ trước kia đã kết hôn rồi, giờ chắc đang làm thủ tục ly hôn, thượng tá Tống không nỡ thôi."
Ở bệnh viện, không ít người nhìn Lê Niệm Vãn với ánh mắt thêm vài phần tò mò hóng chuyện.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro