Trước Khi Anh Đến - Trà Hoa Đậu Biếc

Trưởng thành và...

Trà Hoa Đậu Biếc

2025-03-28 17:00:37

Như bật cười, lấy nĩa sấn một miếng dưa vàng:

"Ừ thì vẫn thế thôi, Long tốt với tao lắm. Mà bọn tao quen nhau cũng 5-6 năm rồi, gặp bố mẹ hai bên gia đình rồi, có nhiều chuyện không còn đơn giản là chuyện của hai đứa nữa."

"Nghe phức tạp nhỉ?" Trang trầm ngâm.

"Nghe như kiểu mày bị rơi vào bẫy thu nhập trung bình ấy." Châu Anh mang lên cho chúng tôi một bình nước ép dứa, "Mày có được mức thu nhập đủ để khiến mày thấy hài lòng và an toàn, không cao không thấp, nói chung là mọi thứ vừa đủ. Mày dần phụ thuộc vào nó, mày sợ nếu bỏ công việc này sẽ không thể kiếm được công việc tốt hơn hoặc mày e ngại phải làm lại từ đầu và mày mất đi động lực phát triển..."

Thanh nhún vai:

"Nếu ở trong thị trường lao động thì đây là một dấu hiệu nguy hiểm, nhưng trong tình cảm thì chưa chắc đã không tốt."

Theo trí nhớ của tôi, Long và Như chia tay rồi quay lại năm lần bảy lượt vì Long từng không biết giữ khoảng cách trong mối quan hệ với bạn bè khác giới, chẳng rõ Long còn vấn đề gì khác nữa không và cậu ta đối xử với Như thế nào, nhưng qua lời kể của Như thì có vẻ cậu ta đã thay đổi khá nhiều.

"À đúng rồi, lần trước tao nghe nói Quân Trần với người yêu nó cãi nhau kiểu gì mà thằng Quân đấm vỡ cả bảng điều khiển xe máy." Châu Anh hạ giọng, "Sợ thật."

Quân cũng là bạn cấp Ba của chúng tôi.

"Trời đất ơi!" Trang che miệng, "Tưởng anh ấy chỉ làm con gái người ta sưng mắt thôi chứ! Ảnh làm sưng mặt là chạy vội nha!"

"Rồi sao nữa?" Như tò mò hỏi, "Con bé đấy có làm sao không?"

"Con bé đấy cũng cứng, nó bảo là: "Giờ mới yêu nhau, mày tức lên đã đấm nát cả bảng điều khiển xe, sau này mày định đấm vỡ mặt tao à?", nguyên văn luôn." Châu Anh khúc khích cười, "Xong rồi chia tay."

Thanh chậc lưỡi:

"Tao nói thật, cái kiểu không biết kiềm chế cảm xúc như thế nguy hiểm lắm, có phải trẻ con nữa đâu mà hơi tí là nổi điên lên, phải tao thì tao cũng chạy vội."

Trang gật gù:

"So ra Long Đặng vẫn đáng yêu chán."

Thanh và Trang là hai người duy nhất không có người yêu trong đám con gái, nhưng hai đứa cho lời khuyên và bày tỏ quan điểm nhiệt tình như thể đã trải qua mấy đời chồng.

"Ừ, Long kiên nhẫn với tao lắm." Như cúi đầu bẻ tay, vẻ mặt thoáng ngại ngùng, "Năm ngoái tao ôn thi IELTS, nửa đêm Long còn ngồi giải đề rồi giảng bài cho tao nữa."

Châu Anh tủm tỉm cười:

"Bảo sao, hồi dịch Covid năm ngoái, chẳng biết ông tướng Long Đặng làm trò gì mà hơn 12 giờ đêm gửi bài Reading IELTS nhờ tao với Khánh giải hộ, hóa ra là làm cho bà Như."

Trang cười run cả tay, mãi mới nói được câu hoàn chỉnh:

"Ha ha ha dã man thật! Thế hóa ra là mày với Khánh làm hộ à?"

"Khồng, bọn tao chặn nó luôn, cuối cùng nó vẫn phải tự làm mà." Châu Anh vỗ vai Như, "Anh ấy yêu mày lắm đấy."

"Mặc dù anh ấy làm sai hơn nửa đề nhưng tao trân trọng tình cảm của anh ấy lắm." Như che miệng cười, "Thằng Long buồn cười cực, nó chụp một đống ảnh dìm của tao, bao giờ bọn tao cãi nhau đòi chia tay là nó lại lấy ảnh dìm ra dọa."

"Nghe đáng yêu thế?"

"Mẹ tao cưng nó hơn con đẻ, lần trước tao lỡ đánh nó một cái mà nó về kể lể với mẹ tao cả tiếng đồng hồ, xong mẹ bắt tao phải xin lỗi nó mới được vào ăn cơm."

Hồi cấp Ba, lúc nào tôi cũng lơ mơ như người trên trời rơi xuống, tôi gần như không biết gì về các mối quan hệ hay tin đồn trong lớp, vậy nên tôi chẳng có chủ đề chung và cũng chẳng biết phải nói gì với bạn bè cũ, tôi cứ thế ngồi ngẩn ngơ nghe mọi người trò chuyện câu được câu chăng, ai hỏi đến thì mới trả lời. Có lẽ do những người xung quanh đều đã hiểu quá rõ con người quá khứ của tôi, hoặc do trạng thái hôm nay của tôi không tốt, tôi chẳng còn năng lượng để duy trì chiếc mặt nạ khéo léo thú vị thường này nữa.

Chúng tôi ngồi tám chuyện một lúc thì hội con trai cũng ăn xong, mọi người tự giác xuống bếp hỗ trợ chủ nhà dọn dẹp, mà chủ nhà cũng chẳng thèm khách sáo:

"Bé Chanh lên nhà gọt hoa quả mời các bạn đi, để bát đũa đấy Long Đặng rửa cho, Long Đặng thích rửa bát lắm." Khánh đưa rổ hoa quả đã rửa cho Châu Anh, xua tay đuổi Châu Anh và chúng tôi lên phòng khách.

Long cãi lại:

"Ai bảo mày tao thích rửa bát?"

Quỳnh Như quét mắt liếc Long:

"Mày không thích rửa bát à?"

"... Anh có." Long tự giác đeo tạp dề, thở dài thườn thượt, "Anh thích rửa bát nhất trên đời."

Mặc dù Khánh đã nói vậy nhưng chúng tôi cũng biết ý nán lại hỗ trợ dọn dẹp đồ ăn thừa và lau bàn ghế. Xong xuôi, cả đám tiếp tục bàn nhau đi chơi tăng hai. Hôm nay Trường uống rất nhiều, tôi mang canh giải rượu cho Trường, để anh ngồi nghỉ một lúc rồi xin phép mọi người về trước.

Tôi chở Trường đến cổng chung cư thì dừng xe, nghiêng đầu vỗ nhẹ vào chân anh:

"Cậu tự lên nhà nhé."

"Ừm."

Trường gật gù, anh vịn nhẹ vào cánh tay tôi, lảo đảo xuống xe. Anh ngất ngưởng đi được vài bước thì vấp ngã. Tôi tưởng anh sẽ đứng dậy, nhưng anh cứ thế nằm luôn xuống đất, dáng vẻ định ngủ luôn ở đấy.

"..." Ôi cục nợ này.

Tôi thở ra một hơi dài, xuống xe đỡ Trường vào trong sảnh chung cư, cởi khăn quàng cổ quấn cho anh, dặn anh ngồi đợi tôi mang xe vào hầm. Khi say rượu Trường rất ngoan, anh nghe lời tôi ngồi im một chỗ, khuôn mặt đẹp trai ửng đỏ rất đáng yêu, khiến trái tim mềm nhũn.

Cũng may hôm nay tôi đeo giày cao gót, vừa đủ để Trường khoác vai tôi và tựa vào đầu tôi một cách thoải mái. Mùi rượu trên người anh rất nồng, quyện với mùi nước hoa nam nhàn nhàn, vậy mà không hề khó ngửi. Anh gần như vùi đầu vào cổ tôi, hơi thở nóng hổi và ẩm ướt chốc chốc lại phải vào tai khiến đầu óc tôi nóng ran.

"Hoàng với Mai Hạ về quê mất rồi nhỉ?" Tôi mở cửa nhà, bật đèn phòng khách, tự nói với chính mình.

Tôi đưa Trường vào phòng ngủ, xuống bếp rót cho anh một cốc nước ấm. Trường ngoan ngoãn uống hết cốc nước, ánh mắt mơ màng ướt át nhìn tôi một cách trông mong. Tôi mím môi, đưa mắt nhìn ra cửa, đấu tranh tâm lý dữ dội.

Đúng lúc này, điện thoại tôi có thông báo tin nhắn, Thanh gửi link một bài báo vào group chat. Tôi lướt qua tiêu đề, trái tim hẫng một nhịp.

[Để người say nằm ngủ li bì một mình: Nhiều cái kết đau lòng]

***

"Cậu làm gì thế?" Trường ngồi khoanh chân trên giường, ngoan ngoãn đưa tay cho tôi, còn tôi hì hục lấy dây thừng buộc cổ tay anh vào đầu giường.

Tôi thắt một cái nút chết, xoa đầu anh:

"Đảm bảo an toàn cho cả hai chúng ta."

Xong xuôi, tôi trải thảm xuống khoảng trống bên cạnh giường, mở tủ lấy chăn và gối. Trường ngồi tựa lưng vào đầu giường, chăm chú nhìn tôi bận rộn, chẳng biết nghĩ gì mà khóe miệng cứ cong lên.

Ánh mắt anh nhìn tôi chứa chan tình cảm, khiến trái tim tôi run rẩy và gò má nóng bừng. Tôi nằm xuống, giả vờ nằm quay lưng lại để không phải đối diện với đôi mắt nồng nàn tình ý kia:

"Tớ để đèn được không?"

Anh chớp mắt:

"Sáng thế này tớ không ngủ được."

Tôi cắn môi:

"Thế... Tớ đọc bộ luật dân sự 2015 cho cậu dễ ngủ nhé?"

"... Thôi."

Một khoảng lặng kéo dài giữa hai chúng tôi, tôi nắm chặt tay, nằm co mình lại, nép sát vào một góc. Chăn và gối còn thơm mùi nước xả vải, là mùi hương quen thuộc trên người anh. Sự hiện diện của Trường rất mạnh mẽ, dù anh đang nằm trên giường, tôi nằm dưới đất, tôi vẫn không thể làm lơ anh và thôi miên mình chìm vào giấc ngủ.

Chẳng biết qua bao lâu, đột nhiên tôi nghe thấy tiếng sột soạt phát ra phía sau lưng. Vài phút sau Trường bước xuống giường, anh ngồi xuống bên cạnh tôi, khẽ khàng gọi:

"Huyền Chi."

Thần kinh tôi căng chặt như dây đàn, tôi nhắm nghiền mắt, không dám thở mạnh. Trường chạm nhẹ lên gò má tôi, thì thầm:

"Cậu ngủ chưa?"

Tôi vẫn nằm im thin thít, không đáp lời, nhưng trái tim thì chuẩn bị nhảy ra khỏi lồng ngực. Tại sao anh lại tự cởi trói được? Anh muốn gì? Anh định làm gì tôi? Tôi có nên dậy không hay để yên xem anh sẽ làm gì tiếp theo?

Trường vén chăn của tôi ra, anh khom người bế tôi, nhẹ nhàng đặt tôi nằm lên giường. Anh kéo chăn đắp lại cho tôi, sau đó, tôi cảm nhận được có thứ gì đó rất mềm và ấm vừa chạm vào trán mình.

Anh thì thào:

"Tớ xin lỗi."

"Tớ xin lỗi vì chỉ biết xin lỗi khi làm cậu buồn." Anh vuốt tóc tôi, lẩm bẩm, "Mấy tuần nay tớ không biết phải đối mặt với cậu thế nào, tớ là người chủ động bày tỏ tình cảm với cậu, tớ hứa hẹn đủ điều rồi cuối cùng tớ đếch làm được cái mẹ gì cả. Tớ thấy tớ như thằng đầu **** giẻ rách đi lừa gạt tình cảm con gái nhà người ta, tớ vừa muốn ở bên cạnh cậu, vừa muốn đi du học, nhưng tớ không thể ích kỷ bắt cậu chờ đợi tớ 4-5 năm được."

Có lẽ do rượu nên anh nói rất nhiều, dốc hết ruột gan ra mà tâm sự với tôi.

"Tớ bất lực lắm." Anh dịu dàng vén tóc tôi ra sau tai, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy anh nói chuyện một cách đau đớn và day dứt đến vậy, "Mỗi khi nhìn thấy cậu buồn, tớ có cảm giác như bị ai dùng dao khoét một lỗ trên ngực, tớ muốn ôm cậu, muốn xoa dịu nỗi đau của cậu, bảo vệ cậu, yêu thương cậu..."

Anh vuốt ve dọc gò má tôi, bàn tay anh rất to, nóng hôi hổi, đầu ngón tay hơi thô ráp.

"Tớ muốn cho cậu tất cả những gì tớ có, nhưng mà nhìn đi nhìn lại, mọi thứ tớ sở hữu đều là nhờ bố mẹ cho. Cậu xinh đẹp, giỏi giang, bản lĩnh, đứng trước cậu, tớ chẳng là gì cả."

Tôi giả vờ xoay người, vùi mặt vào gối, không để anh phát hiện ra giọt nước mắt vừa tràn khỏi khóe mi.

"Tớ không xứng đáng với tình cảm của cậu, tớ chỉ là một thằng thất bại không thể cho cậu gì hơn lời hứa và liên tục làm cậu tổn thương."

"Dù vậy, tớ không thể ngừng đến gần cậu, quan tâm cậu, chăm sóc cậu, ghen tuông với những thằng tiếp cận cậu."

"Đúng là một thằng khốn nạn, trơ trẽn, thất bại."

Một lúc sau, tôi nghe thấy tiếng bước chân của Trường, sau đó là tiếng tắt đèn và âm thanh đóng cửa. Chăn, gối, ga giường, tất cả mọi thứ xung quanh tôi đều ngập tràn mùi hương của anh. Tôi nằm cuộn tròn, dùng tay tự ôm lấy mình, nước mắt tuôn như mưa.

Khoảnh khắc đó, tôi biết lý trí của mình đã hoàn toàn sụp đổ.

***

Tôi nấn ná lại Hà Nội đến tận sáng 28 Tết, tất cả bạn bè của tôi đều đã về quê hết, chỉ còn mỗi Trường vẫn ở lại với tôi. Chúng tôi đưa Thùy Trang đến cửa hàng chăm sóc thú cưng, sau đó Trường chở tôi ra bến xe Mỹ Đình để đón xe khách về Nam Định.

Bến xe ngày Tết đông nghịt người, còn nửa tiếng nữa xe Hà Nội - Nam Định mới chạy, tôi đứng dưới sảnh chờ ăn nốt cái bánh bao Trường mua cho, tranh thủ từng giây phút ở bên cạnh anh. Chúng tôi vẫn duy trì trạng thái mập mờ kỳ lạ, anh chăm sóc tôi như người yêu, tôi đón nhận sự quan tâm của anh, nhưng chẳng ai có can đảm bước thêm một bước.

"Tớ về Nam Định với cậu nhé?" Trường đứng tựa lưng vào tường, anh nhìn tôi âu yếm, nửa đùa nửa thật, "Giờ mua vé xe vẫn kịp."

Tôi bật cười:

"Về Nam Định với tớ làm gì? Tết phải về với gia đình chứ."

"Hay là năm nay cậu về Hải Phòng ăn Tết với tớ được không?" Trường anh hạ thấp tông giọng, gần như khẩn cầu, "Năm nào tớ cũng dẫn bạn bè về nhà, bố mẹ tớ thoải mái lắm..."

Tôi ngắt lời anh, nhẹ nhàng giải thích:

"Bác ruột tớ lấy chồng xa, ở nhà không ai lo hương khói cho ông bà và mẹ tớ cả, tớ không về Nam Định không được."

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trước Khi Anh Đến - Trà Hoa Đậu Biếc

Số ký tự: 0