Trước Khi Anh Đến - Trà Hoa Đậu Biếc
Gặp mặt bạn bè...
Trà Hoa Đậu Biếc
2025-03-28 17:00:37
"Cậu sợ đi cùng tớ bị bắt cóc hay sao mà phải có Chi Đào tiễn?" Hoàng đang đứng chờ thang máy cách đó vài bước chân ngoái đầu ngó chúng tôi, "Hay cậu sợ ma?"
Trường im lặng liếc Hoàng, vài giây sau, cửa thang máy mở ra, Hoàng chủ động đi vào, ấn nút đóng cửa thang máy, vẫy tay tạm biệt chúng tôi, không nói thêm câu nào nữa. Trường quay lại nhìn tôi, chờ đợi:
"Huyền Chi?"
"Ừm." Tôi giữ vẻ mặt lạnh tanh, "Tớ cũng đang có chuyện muốn hỏi cậu."
Không khí ở hành lang như ngưng đọng lại, ngột ngạt và khó thở. Tôi ấn nút gọi thanh, sau đó khoanh tay lại, im lặng nhìn con số chậm chạp nhảy trên màn hình.
Trường đột nhiên quay sang đối mặt với tôi, tôi đã nghĩ anh sẽ giải thích gì đó, nhưng câu đầu tiên anh thốt ra lại là:
"Tớ sắp đi du học Nga."
Tôi sửng sốt:
"... Sao?"
Thang máy mở ra, tôi đứng sững trước cửa thang máy, nhìn anh chằm chằm, hỏi lại:
"Cậu đi du học Nga?"
"Ừ." Trường khẽ nhấp môi, anh đột ngột đưa tay lên vuốt mặt, giải thích một cách lộn xộn, "Mục đích tớ tham gia cuộc thi thiết kế hồi cuối năm ngoái để giành học bổng đi Nga, vốn dĩ tớ đã từ bỏ, tớ tìm cậu giúp vì không muốn người ta ăn cắp công sức của cả nhóm, không ngờ bài thi đấy đoạt giải cao..."
Một lúc lâu không có người bước vào, cửa thang máy chậm rãi khép lại.
"Tớ nhận được mail offer của Viện Kỹ thuật và Xây dựng Moscow hai tuần trước... Vào đêm mình ở Hà Giang." Anh hít một hơi thật sâu, tôi có thể nhận ra tâm trí của anh đang rất rối loạn, "Tớ về Hà Nội gấp để gặp thầy chủ nhiệm và lên văn phòng khoa để hỏi về chuyện du học, hai tuần nay tớ bề bộn nhiều việc quá, đầu óc cứ rối lên như mớ bòng bong, tớ..."
"Sao không nói cho tớ biết?" Tôi ngắt lời anh, hốc mắt nóng lên, "Sao tối hôm đấy cậu không nói cho tớ biết? Suốt hai tuần nay tớ cứ suy nghĩ mãi, không biết tớ làm gì sai mà cậu lại đối xử với tớ kỳ lạ như thế."
"Bởi vì tớ cũng không biết mình có muốn đi Nga nữa không." Anh nhìn tôi đăm đăm, từng câu từng chữ giống như nhát búa gõ mạnh vào đầu tôi, "Tớ muốn đi du học Nga từ trước khi lên đại học, tớ từng cãi nhau với bố mẹ nhiều lần, lén lút học tiếng Nga, tìm hiểu rất nhiều cuộc thi quốc tế... Nhưng mà khi nhận được thư mời nhập học tớ lại không vui như tớ tưởng."
Tôi cố chấp hỏi:
"Tại sao lại thế?"
Anh mím môi, lảng tránh ánh mắt tôi, hai tai đột nhiên đỏ ửng. Tim tôi bỗng đập rất nhanh, tôi ảo não tự trách mình yếu lòng, quay đầu nhìn ra chỗ khác, nói lẫy:
"Thôi được rồi, chúc cậu du học thuận lợi, tớ hơi mệt, cậu tự đi..."
"Tớ xin lỗi." Anh kéo tôi vào lòng.
Tôi giận dỗi đẩy anh ra, lẩm bẩm:
"Lúc nào cũng chỉ biết xin lỗi."
"Tớ có mua quà xin lỗi." Anh ôm tôi rất chặt, mặc cho tôi đánh đấm thế nào cũng không lung lay, "Tớ để ở dưới nhà xe quên không mang lên."
"..." Đồ ngốc.
Lồng ngực anh vẫn rộng rãi, ấm áp và ngập tràn cảm giác an toàn như mọi khi. Tôi ỉu xìu tựa đầu vào hõm vai anh, mùi dầu gội nam và mùi nước xả vải dễ chịu phảng phất nơi chóp mũi, khiến trái tim tôi xốn xang.
Cảm xúc hụt hẫng và bất ngờ qua đi, tôi chợt nhận ra Trường mới 20 tuổi, thậm chí anh còn ít tuổi hơn tôi. Tôi thở dài, nhẹ nhàng đẩy Trường ra, không làm khó anh thêm nữa. Tôi biết cũng không dễ dàng gì.
"Tớ hiểu rồi. Tớ đưa cậu xuống dưới hầm để xe."
Trường nới lỏng tay, anh mấp máy môi, gật đầu.
"Khi nào cậu bay?"
"Tháng 7 năm nay, tớ phải thi xong chứng chỉ tiếng Anh và tiếng Nga, xin visa, làm thủ tục bảo lưu kết quả học tập trong nửa năm."
Tôi liếc nhìn anh:
"Tớ nghe nói cậu mới cãi nhau với bố mẹ à?"
"À... Ừ." Trường gãi đầu, hàng mày rậm nhíu chặt, lộ rõ vẻ bướng bỉnh, "Bố mẹ không muốn tớ đi du học."
"Cố lên, cần giúp đỡ thì nói với tớ." Tôi cố nở nụ cười, động viên anh, "Quên mất chưa chúc mừng cậu, lúc nào phải mời tớ ăn đấy nhé."
Bỏ qua cảm xúc ích kỷ cá nhân, tôi thật lòng thấy mừng cho anh và tự hào về anh.
"Tất nhiên." Trường cáu kỉnh vô cớ.
Thang máy đến nơi, tôi bước vào trước giữ cửa cho Trường, nhận ra tâm trạng anh đang rất tệ. Tôi cũng có tâm sự riêng, từ lúc biết Trường sắp đi du học, cảm xúc của tôi chạm đáy, dù cố gắng thế nào tôi cũng không thể cười nổi. Chúng tôi im lặng suốt cả quãng đường đi xuống bãi để xe, mãi đến khi anh giữ tay tôi lại, đưa tôi bó tulip len màu hồng được gói rất xinh, tôi mới ngỡ ngàng:
"Tớ cảm ơn..." Mặc dù chúng tôi chưa yêu nhau nhưng dù gì Trường cũng từng theo đuổi tôi một tháng, thế là tôi ngờ vực hỏi thêm, "Hoa này có ý nghĩa gì đấy? Bó hoa tình bạn à?"
"..." Trường nhìn tôi hậm hực, kiên nhẫn giải thích, "Lần trước tớ tỏ tình đường đột quá, chưa kịp chuẩn bị hoa tặng cậu."
"À..." Hóa ra là hoa tỏ tình.
Tôi khó xử nhìn bó hoa, chẳng biết phải làm sao. Khi nãy Trường nói rất nhiều, kỳ thực tôi chưa hiểu ý anh lắm, nhưng tôi đoán anh muốn tập trung vào việc học, tôi và anh sẽ quay trở lại làm bạn bè như vốn dĩ. Duy trì chuyện yêu xa 4-5 năm quả thực làm khó cả anh và tôi, anh muốn dừng lại trước khi đi quá xa là điều hết sức bình thường.
"Tớ sẽ giữ làm kỷ niệm, cảm ơn cậu nhé." Tôi nghiêm túc ôm bó hoa, cố gắng tỏ ra bình thản, dịu dàng trấn an anh, "Tớ vẫn coi cậu là bạn tốt, cậu đừng áp lực hay thấy áy náy với tớ, mình vẫn chưa có gì với nhau mà, tuổi này phải tập trung vào sự nghiệp trước đã."
Trường đột ngột nổi xung:
"HUYỀN CHI!"
"... Ơi?"
Anh nhìn tôi đăm đăm, quai hàm bạnh ra, vẻ mặt vừa cáu kỉnh vừa bất lực. Khoảng nửa phút sau, anh chợt thở dài, ảo não như thể quả bóng bơm căng quá bị xì hơi.
"Không có gì, tớ xin lỗi." Anh lắc đầu, vươn tay ôm cả tôi cả bó hoa, hạ thấp tông giọng, gần như cầu xin, "Tớ vẫn chăm sóc cậu như trước đây được không?"
Tôi mím môi, giả vờ không hiểu ý anh, đẩy anh ra:
"Như vậy không hay đâu, nếu muốn làm bạn bè thì trước tiên phải cư xử với nhau như bạn bè. Cậu còn như vậy nữa tớ sẽ tránh mặt cậu đấy."
***
Sáng Chủ Nhật, tôi phải đặt xe đến studio từ 6 giờ sáng để trang điểm, làm tóc và thử quần áo, sau đó di chuyển tới đền Voi Phục để chụp ảnh. Thợ chụp ảnh của shop Việt Phục là Đức Trung, khi thấy cậu ta cầm theo máy ảnh và đủ thứ thiết bị tới, tôi vừa bất ngờ lại vừa không bất ngờ.
"Mọi người ăn sáng chưa? Em mua bánh mỳ que và cà phê Highlands đấy, ăn xong làm việc tiếp." Đức Trung đặt túi đựng thiết bị chụp ảnh xuống đất, quay đầu cầm lấy túi nylon to đựng đồ ăn trên tay bạn trợ lý, đưa tận tay từng người.
Cậu ta dừng lại vài giây để nhìn tôi, gật đầu cười:
"Huyền Chi mặc Nhật Bình hợp lắm."
"Lại tán gái rồi đấy." Chị chủ shop phủi tay, uống một ngụm cà phê, "Hoa này có chậu rồi, chú mày bớt bớt đi."
Để tránh phiền phức, tôi luôn nói mình không còn độc thân khi có ai hỏi về tình trạng mối quan hệ. Đức Trung ngây ra vài giây, ánh mắt lộ rõ sự ngạc nhiên, nhưng cậu ta lấy lại vẻ điềm tĩnh rất nhanh.
"Có người yêu rồi thì vẫn phải ăn sáng chứ." Đức Trung nhún vai, đưa bánh và cà phê cho tôi, thái độ chu đáo không chê vào đâu được, "Của em đây."
"Dạ em cảm ơn." Tôi lễ phép nhận bánh, áy náy nói, "Em không uống được cà phê ạ."
"Em có uống sữa..."
Tôi thở dài ngắt lời:
"Không sao ạ, em ăn bánh được rồi. Em cảm ơn anh."
"Hai cái đứa này mệt ghê." Chị trang điểm nhăn mặt, cầm lấy cốc cà phê tôi bỏ lại, "Để tao uống, còn thừa cái gì tao ăn nốt cho, đến khổ."
Các anh chị trong studio đều đã làm việc với nhau nhiều lần nên tương tác rất thoải mái, chỉ vài ba câu chuyện đã xoa dịu bầu không khí gượng gạo giữa tôi và Đức Trung. Về góc độ công việc, Đức Trung không có chỗ nào để bắt bẻ. Chúng tôi làm việc khá ăn ý và dễ chịu, tôi chụp liên tiếp 4 tiếng, kết thúc công việc sớm 1 tiếng so với kế hoạch ban đầu.
"Chờ tớ lâu không?" Tôi lết cơ thể mệt rã rời đến bên cạnh anh, "Tớ bảo không cần đến đón mà... Cậu ăn gì chưa?"
Bạn bè đưa đón nhau... là chuyện bình thường thôi nhỉ?
"Chưa, tớ đợi cậu mà." Trường lấy mũ bảo hiểm định đội giúp tôi thì khựng lại, anh đưa mũ cho tôi tự đội, tay cầm túi đồ đạc lỉnh kỉnh của tôi treo lên trước xe, rồi quay đầu gạt thanh để chân, "Mình đi ăn rồi tớ đưa cậu về nhà nghỉ ngơi, chiều qua nhà Khánh Nguyễn, con Chanh mời mình sang ăn Tất niên."
Tôi chưa kịp phản hồi thì Trường nói lảng sang chuyện khác:
"Kia là photographer à? Trông thằng này quen quen."
"Ai?" Tôi nhìn theo anh, trông thấy Đức Trung đang giúp các anh chị thu dọn đồ đạc. Trung vô tình ngẩng lên chạm mắt với tôi, cậu ta lịch sử mỉm cười gật đầu chào tôi rồi lại tiếp tục dọn dẹp. "À, mình thuê cùng homestay với bạn ấy ở Hà Giang đấy. Bạn ấy bảo là biết tớ qua Khánh, tuần trước bạn ấy liên hệ tớ book chụp ảnh cho shop Việt Phục."
"Trùng hợp thế?" Trường đề xe, tâm trạng bực bội lộ rõ qua tông giọng, "Thằng Khánh cũng nhiệt tình nhỉ."
Tôi cứ tưởng chuyện vậy là kết thúc, ai ngờ Trường hỏi tội Khánh thật:
"Mày cho thằng bạn mày thông tin của Huyền Chi à?"
Khánh ngồi bắt chéo chân trên sô pha, chẳng thèm nhấc mí mắt:
"Ờ."
Trường tỏ vẻ bất mãn:
"Sao bình thường không thấy mày nhiệt tình thế hả Khánh Nguyễn?"
"Tao còn chưa nhiệt tình với mày à?" Khánh nhíu mày, cười nhếch mép, "Lúc mày bị cách ly 1 tháng ai bày cho mày..." Trường cầm miếng táo trên bàn nhét vào miệng Khánh, "Rồi mày dọa người ta chạy mẹ lên Hà Giang, ai chỉ mày viết mail..." Trường nhét thêm một miếng táo nữa, "Ưm... mày tán mãi không được thì để thằng khác... Đằng nào mày cũng sắp đi Nga..."
"Ầu..." Trang đứng thừ người trước cửa nhà, dụi mắt, "Tao mở cửa sai cách à?"
Trường vội vàng buông Khánh ra đứng thẳng dậy, Khánh cũng ngồi bật dậy ngay lập tức, cậu ta chậm rãi chỉnh lại vạt áo, vẻ mặt thản nhiên nhai nốt miếng táo trong miệng.
"Châu Anh nấu đến đâu rồi?" Tôi kéo Châu Anh và Trang xuống bếp, "Còn cần bọn tao giúp gì không?"
Một lát sau, Đặng Long và Quỳnh Như đến. Cả hai đều là bạn cũ của chúng tôi hồi còn học cấp Ba ở Hải Phòng, tôi nghe nói Long Như từng chia tay và quay lại rất nhiều lần, hai đứa cứ dây dưa mãi từ cấp Ba đến giờ. Châu Anh mời gần như toàn bộ bạn bè cũ của chúng tôi, hôm nay đã là 26 Tết, vậy mà những ai chưa về Hải Phòng đều có mặt đầy đủ.
Nhờ ơn của Khánh, cả lớp cũ biết tôi và Trường từng có khoảng thời gian mập mờ. Trang cũng góp vui:
"Trường tán Huyền Chi hơn một tháng chưa được, có mưu hèn kế bẩn gì nó dùng hết sạch rồi mà chẳng thấy tiến triển. Chán lắm."
Cả đám cứ nhao nhao lên trêu ghẹo chúng tôi, mỗi đứa một câu:
"Hồi xưa thằng Trường bảo tao gu nó không phải Huyền Chi mà."
"Mõm à?"
"Ê trước tao đi đồn Trường Chi thích nhau đấy!"
"Khánh Nguyễn yếu nghề thế, dạy bạn kiểu gì mà mãi bạn không tán được Chi. Trường cầm sách bút sang chỗ Long Đăng học một khóa cấp tốc đi."
Khánh cụng chén với một bạn nam trong lớp, cười cười, thoáng liếc tôi:
"Trường sắp đi du học Nga rồi, chắc không còn cơ hội nữa đâu."
"Thật đấy à?"
"Bao giờ đi thế?"
"Chúc mừng nhé!"
Trường miễn cưỡng mỉm cười nhận lời chúc của mọi người, ai đến mời rượu anh cũng không từ chối. Tôi nhìn Trường uống nhiều nên sốt ruột nhưng chẳng biết lấy danh nghĩa gì để cản anh, Châu Anh thấy tôi cứ thấp thỏm không yên nên dứt khoát dắt tôi ra phòng khách nói chuyện.
"Ôi bọn con trai lâu ngày không gặp chúng nó thế mà, mày cứ để anh em chúng nó uống." Châu Anh kéo tôi ngồi xuống ghế sô pha.
"Ngồi xuống ăn miếng dưa đi." Trang nằm ườn ra sô pha móc len, không thèm ngẩng lên nhìn tôi, "Chưa yêu nhau đã biết xót chồng rồi, không biết sau này lấy nhau về mày còn cỡ nào nữa."
Châu Anh an ủi tôi vài câu, sau đó lại chạy xuống bếp nấu canh giải rượu.
"Con Chanh khéo lắm, nó giỏi giữ mối quan hệ, tính ra lớp mình cũng chẳng thân thiết lắm đâu nhưng con Chanh vẫn mời được gần đủ người." Trang ghé đầu thì thầm vào tai tôi, "Thằng Khánh cũng giỏi ngoại giao, nhưng con Chanh tỉ mỉ hơn. Cả hai đứa đều học kinh tế, giỏi giang, tháo vát, tham vọng, con Chanh không thích đứng sau Khánh đâu, nó mới lấy được học bổng đi trao đổi, khả năng năm nay Chanh đi du học."
"Đang nói gì đấy?" Quỳnh Như từ dưới phòng ăn đi lên ngồi xuống cạnh chúng tôi, vỗ nhẹ vào đùi Trang, "Dạo này thế nào rồi? Có người yêu chưa Trang?"
Trang cười lả giả:
"Thi thoảng, lúc mơ thấy lúc không. Mày với Long Đặng vẫn thế à?"
Trường im lặng liếc Hoàng, vài giây sau, cửa thang máy mở ra, Hoàng chủ động đi vào, ấn nút đóng cửa thang máy, vẫy tay tạm biệt chúng tôi, không nói thêm câu nào nữa. Trường quay lại nhìn tôi, chờ đợi:
"Huyền Chi?"
"Ừm." Tôi giữ vẻ mặt lạnh tanh, "Tớ cũng đang có chuyện muốn hỏi cậu."
Không khí ở hành lang như ngưng đọng lại, ngột ngạt và khó thở. Tôi ấn nút gọi thanh, sau đó khoanh tay lại, im lặng nhìn con số chậm chạp nhảy trên màn hình.
Trường đột nhiên quay sang đối mặt với tôi, tôi đã nghĩ anh sẽ giải thích gì đó, nhưng câu đầu tiên anh thốt ra lại là:
"Tớ sắp đi du học Nga."
Tôi sửng sốt:
"... Sao?"
Thang máy mở ra, tôi đứng sững trước cửa thang máy, nhìn anh chằm chằm, hỏi lại:
"Cậu đi du học Nga?"
"Ừ." Trường khẽ nhấp môi, anh đột ngột đưa tay lên vuốt mặt, giải thích một cách lộn xộn, "Mục đích tớ tham gia cuộc thi thiết kế hồi cuối năm ngoái để giành học bổng đi Nga, vốn dĩ tớ đã từ bỏ, tớ tìm cậu giúp vì không muốn người ta ăn cắp công sức của cả nhóm, không ngờ bài thi đấy đoạt giải cao..."
Một lúc lâu không có người bước vào, cửa thang máy chậm rãi khép lại.
"Tớ nhận được mail offer của Viện Kỹ thuật và Xây dựng Moscow hai tuần trước... Vào đêm mình ở Hà Giang." Anh hít một hơi thật sâu, tôi có thể nhận ra tâm trí của anh đang rất rối loạn, "Tớ về Hà Nội gấp để gặp thầy chủ nhiệm và lên văn phòng khoa để hỏi về chuyện du học, hai tuần nay tớ bề bộn nhiều việc quá, đầu óc cứ rối lên như mớ bòng bong, tớ..."
"Sao không nói cho tớ biết?" Tôi ngắt lời anh, hốc mắt nóng lên, "Sao tối hôm đấy cậu không nói cho tớ biết? Suốt hai tuần nay tớ cứ suy nghĩ mãi, không biết tớ làm gì sai mà cậu lại đối xử với tớ kỳ lạ như thế."
"Bởi vì tớ cũng không biết mình có muốn đi Nga nữa không." Anh nhìn tôi đăm đăm, từng câu từng chữ giống như nhát búa gõ mạnh vào đầu tôi, "Tớ muốn đi du học Nga từ trước khi lên đại học, tớ từng cãi nhau với bố mẹ nhiều lần, lén lút học tiếng Nga, tìm hiểu rất nhiều cuộc thi quốc tế... Nhưng mà khi nhận được thư mời nhập học tớ lại không vui như tớ tưởng."
Tôi cố chấp hỏi:
"Tại sao lại thế?"
Anh mím môi, lảng tránh ánh mắt tôi, hai tai đột nhiên đỏ ửng. Tim tôi bỗng đập rất nhanh, tôi ảo não tự trách mình yếu lòng, quay đầu nhìn ra chỗ khác, nói lẫy:
"Thôi được rồi, chúc cậu du học thuận lợi, tớ hơi mệt, cậu tự đi..."
"Tớ xin lỗi." Anh kéo tôi vào lòng.
Tôi giận dỗi đẩy anh ra, lẩm bẩm:
"Lúc nào cũng chỉ biết xin lỗi."
"Tớ có mua quà xin lỗi." Anh ôm tôi rất chặt, mặc cho tôi đánh đấm thế nào cũng không lung lay, "Tớ để ở dưới nhà xe quên không mang lên."
"..." Đồ ngốc.
Lồng ngực anh vẫn rộng rãi, ấm áp và ngập tràn cảm giác an toàn như mọi khi. Tôi ỉu xìu tựa đầu vào hõm vai anh, mùi dầu gội nam và mùi nước xả vải dễ chịu phảng phất nơi chóp mũi, khiến trái tim tôi xốn xang.
Cảm xúc hụt hẫng và bất ngờ qua đi, tôi chợt nhận ra Trường mới 20 tuổi, thậm chí anh còn ít tuổi hơn tôi. Tôi thở dài, nhẹ nhàng đẩy Trường ra, không làm khó anh thêm nữa. Tôi biết cũng không dễ dàng gì.
"Tớ hiểu rồi. Tớ đưa cậu xuống dưới hầm để xe."
Trường nới lỏng tay, anh mấp máy môi, gật đầu.
"Khi nào cậu bay?"
"Tháng 7 năm nay, tớ phải thi xong chứng chỉ tiếng Anh và tiếng Nga, xin visa, làm thủ tục bảo lưu kết quả học tập trong nửa năm."
Tôi liếc nhìn anh:
"Tớ nghe nói cậu mới cãi nhau với bố mẹ à?"
"À... Ừ." Trường gãi đầu, hàng mày rậm nhíu chặt, lộ rõ vẻ bướng bỉnh, "Bố mẹ không muốn tớ đi du học."
"Cố lên, cần giúp đỡ thì nói với tớ." Tôi cố nở nụ cười, động viên anh, "Quên mất chưa chúc mừng cậu, lúc nào phải mời tớ ăn đấy nhé."
Bỏ qua cảm xúc ích kỷ cá nhân, tôi thật lòng thấy mừng cho anh và tự hào về anh.
"Tất nhiên." Trường cáu kỉnh vô cớ.
Thang máy đến nơi, tôi bước vào trước giữ cửa cho Trường, nhận ra tâm trạng anh đang rất tệ. Tôi cũng có tâm sự riêng, từ lúc biết Trường sắp đi du học, cảm xúc của tôi chạm đáy, dù cố gắng thế nào tôi cũng không thể cười nổi. Chúng tôi im lặng suốt cả quãng đường đi xuống bãi để xe, mãi đến khi anh giữ tay tôi lại, đưa tôi bó tulip len màu hồng được gói rất xinh, tôi mới ngỡ ngàng:
"Tớ cảm ơn..." Mặc dù chúng tôi chưa yêu nhau nhưng dù gì Trường cũng từng theo đuổi tôi một tháng, thế là tôi ngờ vực hỏi thêm, "Hoa này có ý nghĩa gì đấy? Bó hoa tình bạn à?"
"..." Trường nhìn tôi hậm hực, kiên nhẫn giải thích, "Lần trước tớ tỏ tình đường đột quá, chưa kịp chuẩn bị hoa tặng cậu."
"À..." Hóa ra là hoa tỏ tình.
Tôi khó xử nhìn bó hoa, chẳng biết phải làm sao. Khi nãy Trường nói rất nhiều, kỳ thực tôi chưa hiểu ý anh lắm, nhưng tôi đoán anh muốn tập trung vào việc học, tôi và anh sẽ quay trở lại làm bạn bè như vốn dĩ. Duy trì chuyện yêu xa 4-5 năm quả thực làm khó cả anh và tôi, anh muốn dừng lại trước khi đi quá xa là điều hết sức bình thường.
"Tớ sẽ giữ làm kỷ niệm, cảm ơn cậu nhé." Tôi nghiêm túc ôm bó hoa, cố gắng tỏ ra bình thản, dịu dàng trấn an anh, "Tớ vẫn coi cậu là bạn tốt, cậu đừng áp lực hay thấy áy náy với tớ, mình vẫn chưa có gì với nhau mà, tuổi này phải tập trung vào sự nghiệp trước đã."
Trường đột ngột nổi xung:
"HUYỀN CHI!"
"... Ơi?"
Anh nhìn tôi đăm đăm, quai hàm bạnh ra, vẻ mặt vừa cáu kỉnh vừa bất lực. Khoảng nửa phút sau, anh chợt thở dài, ảo não như thể quả bóng bơm căng quá bị xì hơi.
"Không có gì, tớ xin lỗi." Anh lắc đầu, vươn tay ôm cả tôi cả bó hoa, hạ thấp tông giọng, gần như cầu xin, "Tớ vẫn chăm sóc cậu như trước đây được không?"
Tôi mím môi, giả vờ không hiểu ý anh, đẩy anh ra:
"Như vậy không hay đâu, nếu muốn làm bạn bè thì trước tiên phải cư xử với nhau như bạn bè. Cậu còn như vậy nữa tớ sẽ tránh mặt cậu đấy."
***
Sáng Chủ Nhật, tôi phải đặt xe đến studio từ 6 giờ sáng để trang điểm, làm tóc và thử quần áo, sau đó di chuyển tới đền Voi Phục để chụp ảnh. Thợ chụp ảnh của shop Việt Phục là Đức Trung, khi thấy cậu ta cầm theo máy ảnh và đủ thứ thiết bị tới, tôi vừa bất ngờ lại vừa không bất ngờ.
"Mọi người ăn sáng chưa? Em mua bánh mỳ que và cà phê Highlands đấy, ăn xong làm việc tiếp." Đức Trung đặt túi đựng thiết bị chụp ảnh xuống đất, quay đầu cầm lấy túi nylon to đựng đồ ăn trên tay bạn trợ lý, đưa tận tay từng người.
Cậu ta dừng lại vài giây để nhìn tôi, gật đầu cười:
"Huyền Chi mặc Nhật Bình hợp lắm."
"Lại tán gái rồi đấy." Chị chủ shop phủi tay, uống một ngụm cà phê, "Hoa này có chậu rồi, chú mày bớt bớt đi."
Để tránh phiền phức, tôi luôn nói mình không còn độc thân khi có ai hỏi về tình trạng mối quan hệ. Đức Trung ngây ra vài giây, ánh mắt lộ rõ sự ngạc nhiên, nhưng cậu ta lấy lại vẻ điềm tĩnh rất nhanh.
"Có người yêu rồi thì vẫn phải ăn sáng chứ." Đức Trung nhún vai, đưa bánh và cà phê cho tôi, thái độ chu đáo không chê vào đâu được, "Của em đây."
"Dạ em cảm ơn." Tôi lễ phép nhận bánh, áy náy nói, "Em không uống được cà phê ạ."
"Em có uống sữa..."
Tôi thở dài ngắt lời:
"Không sao ạ, em ăn bánh được rồi. Em cảm ơn anh."
"Hai cái đứa này mệt ghê." Chị trang điểm nhăn mặt, cầm lấy cốc cà phê tôi bỏ lại, "Để tao uống, còn thừa cái gì tao ăn nốt cho, đến khổ."
Các anh chị trong studio đều đã làm việc với nhau nhiều lần nên tương tác rất thoải mái, chỉ vài ba câu chuyện đã xoa dịu bầu không khí gượng gạo giữa tôi và Đức Trung. Về góc độ công việc, Đức Trung không có chỗ nào để bắt bẻ. Chúng tôi làm việc khá ăn ý và dễ chịu, tôi chụp liên tiếp 4 tiếng, kết thúc công việc sớm 1 tiếng so với kế hoạch ban đầu.
"Chờ tớ lâu không?" Tôi lết cơ thể mệt rã rời đến bên cạnh anh, "Tớ bảo không cần đến đón mà... Cậu ăn gì chưa?"
Bạn bè đưa đón nhau... là chuyện bình thường thôi nhỉ?
"Chưa, tớ đợi cậu mà." Trường lấy mũ bảo hiểm định đội giúp tôi thì khựng lại, anh đưa mũ cho tôi tự đội, tay cầm túi đồ đạc lỉnh kỉnh của tôi treo lên trước xe, rồi quay đầu gạt thanh để chân, "Mình đi ăn rồi tớ đưa cậu về nhà nghỉ ngơi, chiều qua nhà Khánh Nguyễn, con Chanh mời mình sang ăn Tất niên."
Tôi chưa kịp phản hồi thì Trường nói lảng sang chuyện khác:
"Kia là photographer à? Trông thằng này quen quen."
"Ai?" Tôi nhìn theo anh, trông thấy Đức Trung đang giúp các anh chị thu dọn đồ đạc. Trung vô tình ngẩng lên chạm mắt với tôi, cậu ta lịch sử mỉm cười gật đầu chào tôi rồi lại tiếp tục dọn dẹp. "À, mình thuê cùng homestay với bạn ấy ở Hà Giang đấy. Bạn ấy bảo là biết tớ qua Khánh, tuần trước bạn ấy liên hệ tớ book chụp ảnh cho shop Việt Phục."
"Trùng hợp thế?" Trường đề xe, tâm trạng bực bội lộ rõ qua tông giọng, "Thằng Khánh cũng nhiệt tình nhỉ."
Tôi cứ tưởng chuyện vậy là kết thúc, ai ngờ Trường hỏi tội Khánh thật:
"Mày cho thằng bạn mày thông tin của Huyền Chi à?"
Khánh ngồi bắt chéo chân trên sô pha, chẳng thèm nhấc mí mắt:
"Ờ."
Trường tỏ vẻ bất mãn:
"Sao bình thường không thấy mày nhiệt tình thế hả Khánh Nguyễn?"
"Tao còn chưa nhiệt tình với mày à?" Khánh nhíu mày, cười nhếch mép, "Lúc mày bị cách ly 1 tháng ai bày cho mày..." Trường cầm miếng táo trên bàn nhét vào miệng Khánh, "Rồi mày dọa người ta chạy mẹ lên Hà Giang, ai chỉ mày viết mail..." Trường nhét thêm một miếng táo nữa, "Ưm... mày tán mãi không được thì để thằng khác... Đằng nào mày cũng sắp đi Nga..."
"Ầu..." Trang đứng thừ người trước cửa nhà, dụi mắt, "Tao mở cửa sai cách à?"
Trường vội vàng buông Khánh ra đứng thẳng dậy, Khánh cũng ngồi bật dậy ngay lập tức, cậu ta chậm rãi chỉnh lại vạt áo, vẻ mặt thản nhiên nhai nốt miếng táo trong miệng.
"Châu Anh nấu đến đâu rồi?" Tôi kéo Châu Anh và Trang xuống bếp, "Còn cần bọn tao giúp gì không?"
Một lát sau, Đặng Long và Quỳnh Như đến. Cả hai đều là bạn cũ của chúng tôi hồi còn học cấp Ba ở Hải Phòng, tôi nghe nói Long Như từng chia tay và quay lại rất nhiều lần, hai đứa cứ dây dưa mãi từ cấp Ba đến giờ. Châu Anh mời gần như toàn bộ bạn bè cũ của chúng tôi, hôm nay đã là 26 Tết, vậy mà những ai chưa về Hải Phòng đều có mặt đầy đủ.
Nhờ ơn của Khánh, cả lớp cũ biết tôi và Trường từng có khoảng thời gian mập mờ. Trang cũng góp vui:
"Trường tán Huyền Chi hơn một tháng chưa được, có mưu hèn kế bẩn gì nó dùng hết sạch rồi mà chẳng thấy tiến triển. Chán lắm."
Cả đám cứ nhao nhao lên trêu ghẹo chúng tôi, mỗi đứa một câu:
"Hồi xưa thằng Trường bảo tao gu nó không phải Huyền Chi mà."
"Mõm à?"
"Ê trước tao đi đồn Trường Chi thích nhau đấy!"
"Khánh Nguyễn yếu nghề thế, dạy bạn kiểu gì mà mãi bạn không tán được Chi. Trường cầm sách bút sang chỗ Long Đăng học một khóa cấp tốc đi."
Khánh cụng chén với một bạn nam trong lớp, cười cười, thoáng liếc tôi:
"Trường sắp đi du học Nga rồi, chắc không còn cơ hội nữa đâu."
"Thật đấy à?"
"Bao giờ đi thế?"
"Chúc mừng nhé!"
Trường miễn cưỡng mỉm cười nhận lời chúc của mọi người, ai đến mời rượu anh cũng không từ chối. Tôi nhìn Trường uống nhiều nên sốt ruột nhưng chẳng biết lấy danh nghĩa gì để cản anh, Châu Anh thấy tôi cứ thấp thỏm không yên nên dứt khoát dắt tôi ra phòng khách nói chuyện.
"Ôi bọn con trai lâu ngày không gặp chúng nó thế mà, mày cứ để anh em chúng nó uống." Châu Anh kéo tôi ngồi xuống ghế sô pha.
"Ngồi xuống ăn miếng dưa đi." Trang nằm ườn ra sô pha móc len, không thèm ngẩng lên nhìn tôi, "Chưa yêu nhau đã biết xót chồng rồi, không biết sau này lấy nhau về mày còn cỡ nào nữa."
Châu Anh an ủi tôi vài câu, sau đó lại chạy xuống bếp nấu canh giải rượu.
"Con Chanh khéo lắm, nó giỏi giữ mối quan hệ, tính ra lớp mình cũng chẳng thân thiết lắm đâu nhưng con Chanh vẫn mời được gần đủ người." Trang ghé đầu thì thầm vào tai tôi, "Thằng Khánh cũng giỏi ngoại giao, nhưng con Chanh tỉ mỉ hơn. Cả hai đứa đều học kinh tế, giỏi giang, tháo vát, tham vọng, con Chanh không thích đứng sau Khánh đâu, nó mới lấy được học bổng đi trao đổi, khả năng năm nay Chanh đi du học."
"Đang nói gì đấy?" Quỳnh Như từ dưới phòng ăn đi lên ngồi xuống cạnh chúng tôi, vỗ nhẹ vào đùi Trang, "Dạo này thế nào rồi? Có người yêu chưa Trang?"
Trang cười lả giả:
"Thi thoảng, lúc mơ thấy lúc không. Mày với Long Đặng vẫn thế à?"
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro