Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 73
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Mấy ngày nay Thẩm Liên bận tới chân không chạm đất, buổi tối về đến nhà hôn hôn Sở Dịch Lan xem như qua sân khấu, đầu vừa đặt lên giường đã chìm vào giấc ngủ.
Sở Dịch Lan nhịn bốn ngày, cuối cùng tới ngày thứ năm đi làm bắt được Tôn Bỉnh Hách.
"Lúc tôi bắt cậu làm việc hay là đi công tác, có nói làm không ngủ không nghỉ suốt một tuần không?"
Tôn Bỉnh Hách: "Đây không phải chuyện đương nhiên sao?"
Sở Dịch Lan: "... Trợ lý Tôn, trong đời người không chỉ có mỗi làm việc."
Tôn Bỉnh Hách sống lưng thẳng tắp: "Như vậy ý nghĩa sống của con người là gì?"
Nói rồi lấy một chồng tài liệu trong ngực ra, tất cả đều là hợp đồng hắn bàn bạc thành công gần đây. Nhưng mục đích của Tôn Bỉnh Hách không phải để khoe ra cầu xin khen ngợi, mà là kiên quyết cho thấy đấy mới là một mặt mà người bình thường nên có.
Sở Dịch Lan: "..."
Sở Dịch Lan không nói được lời nào, đẩy cửa phòng làm việc ra đi vào.
Tôn Bỉnh Hách nhìn về phía Dương Bân đang cười trên nỗi đau của người khác, không thể tưởng tượng nổi: "Làm sao vậy? Sếp nói chuyện với tôi mang theo mùi thuốc súng?"
"Còn có chuyện cậu không hiểu sao?"
"Nói!"
Dương Bân nhỏ giọng: "Những công việc cậu thu xếp cho cậu Thẩm rất tốt nhưng quá nhiều, quay chụp thôi cũng mất cả ngày trời, mà Sở tổng đang trong tình yêu cuồng nhiệt với cậu Thẩm, cậu làm vậy không phải là phá hoại chuyện tốt của người ta sao?"
Tôn Bỉnh Hách nghẹn lời.
Bên này, Thẩm Liên không có quay chụp ngoài trời, trong phòngq có máy điều hòa cho nên xem như cũng thoải mái.
Lúc nghỉ ngơi, Giang Dữu mang một phần bánh ngọt tới, Thẩm Liên ăn sạch toàn bộ. Cũng không phải thích, mà là y cần tăng chút cân nặng.
"Anh Thẩm, sắp xong rồi, chúng ta về thẳng nhà luôn hay sao?" Giang Dữu hỏi.
"Ừ." Thẩm Liên tắt điện thoại, "Cô tự giải quyết cơm chiều đi."
"Không thành vấn đề!" Giang Dữu lên kế hoạch về nhà ăn lẩu.
Kết quả hai người vừa mới ra tới cửa trường quay đã bị cản lại.
Đối phương có năm người, nhìn ăn mặc rõ ràng là vệ sĩ gì đó.
Thẩm Liên nhíu mày kéo Giang Dữu ra phía sau, giọng nói mang xa cách lạnh lùng: "Có việc?"
"Cậu Thẩm đừng hiểu lầm." Người đàn ông dẫn đầu chừng bốn mươi tuổi, lại vô cùng phong độ nho nhã, mở miệng mang theo ngữ điệu quý ông lịch thiệp: "Kẻ hèn họ Hạ, tên một chữ Lâm, Lâm trong song Mộc, hôm nay tới tìm cậu Thẩm là do bà chủ và cô chủ nhà tôi muốn gặp ngài."
Hạ Lâm nói rồi đưa một tấm ảnh cho Thẩm Liên.
Thẩm Liên không nhận mà chỉ nhìn thoáng qua trên tay ông ta, lập tức hít nhẹ một hơi.
Đây không phải cô bé mà y đã cứu khi thành phố Lận gặp nạn lũ lần trước sao?
Thẩm Liên có thể đoán được chuyện gì nhưng không phải Hạ Lâm nói cái gì thì chính là cái đó: "Đợi chút, tôi gọi điện thoại cho người nhà."
"Không sao."
Đương nhiên là Thẩm Liên gọi báo cho Sở Dịch Lan, kể lại mọi chuyện cho anh nghe.
"Đợi tôi tới." Sở Dịch Lan trầm giọng: "Trước khi tôi tới đừng đi đâu cả."
Thẩm Liên nghe theo.
Hạ Lâm cũng không làm khó Thẩm Liên, ông ta chỉ đứng bên cạnh cùng chờ đợi, thậm chí giữa chừng còn rót một ly trà đen đưa cho Thẩm Liên. Động tác tao nhã thành thạo đó khiến nhân viên phục vụ bên cạnh cũng phải ngây người.
Áo khoác của tôi cũng sắp biến thành áo đuôi tôm rồi anh trai của tôi ơi, Thẩm Liên nghĩ thầm.
Hơn mười phút sau, Sở Dịch Lan đuổi tới.
Nhìn thấy anh, sắc mặt Hạ Lâm có thể dùng mắt thường thấy được trở nên nghiêm túc lên.
Thành phố Lận và Cừ Đô không cách nhau bao xa, hội nghị thương nghiệp được tổ chức mỗi năm một lần, mấy vị trùm trong giới đều sẽ gặp nhau, Sở Dịch Lan không biết Hạ Lâm nhưng có vẻ Hạ Lâm đã nhận ra anh.
"Sở tổng." Hạ Lâm hơi cúi đầu.
Không có lý do gì để từ chối, thái độ của Hạ Lâm cung kính, vô cùng có thành ý.
Xe chạy thẳng một đường, cuối cùng dừng lại trước cửa một khách sạn cao cấp. Đi lên tầng cao nhất, cửa thang máy vừa mới mở ra, chưa đợi Thẩm Liên nhìn thấy rõ bày trí trước mặt đã bị người ôm lấy chân.
Thẩm Liên cúi đầu: "Ôi chao?"
Thật đúng là cô bé đó.
Thẩm Liên cúi người bế cô bé lên: "Em còn nhớ anh à?"
Cô bé không nói lời nào nhưng gật đầu liên tục, sau đó nhét thứ gì đó vào trong miệng Thẩm Liên. Thẩm Liên vô thức ngậm lấy, vị ngọt tỏa ra, là một viên kẹo sữa.
"Cậu Thẩm." Giọng nữ dịu dàng súc tích, cùng với đó là có chút kinh ngạc hô: "Sở tổng?"
Sở Dịch Lan nhận ra: "Tô tổng."
Tô Nhã Ngưng, trong giới thương nghiệp khói thuốc súng bay đầy trời, là một vị nữ tướng có sức phán đoán vô cùng chuẩn xác, trăm trận trăm thắng.
Khác hoàn toàn với thủ đoạn dũng mãnh quả quyết trên thương trường, khí chất cùng gương mặt bà lại dịu dàng hòa nhã.
Đã từng có bao nhiêu gã đàn ông xem thường Tô Nhã Ngưng thì sẽ có bấy nhiêu người thua trong tay bà. Của cải bị thâu tóm, tự tôn bị đả kích, gần như không có mấy người có cơ hội quay trở lại.
Sở Dịch Lan có ấn tượng rất khắc sâu với Tô Nhã Ngưng.
Tô Nhã Ngưng cũng là ngay từ ánh mắt đầu tiên đã nhớ kỹ Sở Dịch Lan. Người đàn ông tựa như một màu đen tối không thể đoán được, bây giờ lại mang theo dáng vẻ bảo hộ đứng phía sau Thẩm Liên.
Tô Nhã Ngưng lập tức hiểu ra quan hệ giữa hai người.
Bà không lộ ra chút cảm xúc gì, nghiêng người tránh ra: "Mời vào trong."
Tầng trên cùng có một cái lồng thủy tinh hình vòm, bắt sáng vô cùng tốt lại không bị hắt nắng, đến tối ngắm nhìn ánh trăng trên bầu trời cũng là một loại thú vị. Cây cối xung quanh tươi tốt, thậm chí còn có con bướm bay lượn.
Uống một lát trà, Tô Nhã Ngưng mới chậm rãi nói tới chuyện chính.
Khi đó Thẩm Liên rời đi quá vội vàng, đợi Tô Nhã Ngưng tìm thấy con gái lại đưa vào bệnh viện kiểm tra cứu chữa, sau đó thu dọn đám người nhân lúc hỗn loạn ra tay với con gái bà, cả quá trình cũng không được suôn sẻ, cho nên mới kéo dài tới hiện tại.
"Đứa bé này..." Tô Nhã Ngưng xoa đầu con gái, mặt mày từ ái, ánh mắt lại tràn ra bi thương: "Nói vậy cậu Thẩm và Sở tổng cũng đã nhận ra rồi, nó mắc chứng tự kỉ, nếu ngày đó không nhờ cậu Thẩm..."
Tô Nhã Ngưng hít sâu một hơi, cũng không dám tưởng tượng tiếp: "Kích thích bên ngoài đối với đứa bé này là trăm hại không một lợi, ngày đó tôi đi tìm nó sắp phát điên lên."
Thẩm Liên an ủi: "Cô bé đã không có việc gì, cũng đừng nghĩ tới mấy chuyện đó."
"Đúng, không có việc gì." Tô Nhã Ngưng cười nói: "Tôi cũng không biết phải cảm ơn cậu Thẩm thế nào."
"Không cần." Thẩm Liên xua tay: "Xem như có duyên."
Đương nhiên là không thể.
Ăn một bữa cơm xong, Thẩm Liên biết cô bé cùng họ mẹ, tên Tẫn Hoan.
Trước khi chia tay, Tô Nhã Ngưng còn có một yêu cầu hơi quá đáng. Bà muốn thêm phương thức liên lạc của Thẩm Liên, bởi vì con gái biểu hiện ra yêu mến cùng với ỷ lại hiếm có với Thẩm Liên, mà một đứa trẻ mắc chứng tự kỉ rất khó có loại cảm xúc này.
"Chuyện nhỏ." Thẩm Liên đồng ý.
Để ý thấy sắc mặt của Sở Dịch Lan, Tô Nhã Ngưng nói: "Sẽ không quá làm phiền cậu Thẩm, khi trước Tẫn Hoan xem chương trình thực tế có cậu trên ti vi, con bé rất thích."
Cuối cùng Sở Dịch Lan mở miệng: "Không sao cả, Tô tổng đừng quá để ý."
Tô Nhã Ngưng vô cùng biết ơn.
Kết quả chính là, buổi tối về đến nhà, Thẩm Liên nhận được một cuộc gọi từ Hồ Khải Lam.
"Con mẹ nó!!!" Tiếng Hồ Khải Lam rung động trời đất: "Số mạng cậu tốt thế Thẩm Liên!?"
"Anh Hồ, anh nói chậm thôi."
"<Hải Thần giáng thế>! Ngay cả một chương trình thực tế đang hot nhất hiện nay cũng gọi điện thoại tới mời cậu!" Hồ Khải Lam run cầm cập lại đầu đầy dấu chấm hỏi: "Không phải, cậu không đủ độ nổi tiếng, vì sao họ sẽ mời cậu chứ?"
Thẩm Liên: "..."
Thẩm Liên quay đầu, nhìn thấy Sở Dịch Lan tựa lên trên sô pha, mệt mỏi che mặt.
Anh chỉ muốn trải qua thế giới của hai người thôi, có khó đến vậy sao?
Thẩm Liên qua loa nói bản thân không biết nhưng trong lòng hiểu rõ, có lẽ là tài nguyên Tô Nhã Ngưng tặng.
<Hải Thần giáng thế> lưng tựa công ty giải trí Thanh Qua, mà công ty mẹ nằm ở thành phố Lận.
Thẩm Liên thiếu tài nguyên, tôi không biết cho em ấy sao? Sở Dịch Lan muốn đấm hai nắm tay vào không khí.
Mấy ngày nay Thẩm Liên bận tới chân không chạm đất, buổi tối về đến nhà hôn hôn Sở Dịch Lan xem như qua sân khấu, đầu vừa đặt lên giường đã chìm vào giấc ngủ.
Sở Dịch Lan nhịn bốn ngày, cuối cùng tới ngày thứ năm đi làm bắt được Tôn Bỉnh Hách.
"Lúc tôi bắt cậu làm việc hay là đi công tác, có nói làm không ngủ không nghỉ suốt một tuần không?"
Tôn Bỉnh Hách: "Đây không phải chuyện đương nhiên sao?"
Sở Dịch Lan: "... Trợ lý Tôn, trong đời người không chỉ có mỗi làm việc."
Tôn Bỉnh Hách sống lưng thẳng tắp: "Như vậy ý nghĩa sống của con người là gì?"
Nói rồi lấy một chồng tài liệu trong ngực ra, tất cả đều là hợp đồng hắn bàn bạc thành công gần đây. Nhưng mục đích của Tôn Bỉnh Hách không phải để khoe ra cầu xin khen ngợi, mà là kiên quyết cho thấy đấy mới là một mặt mà người bình thường nên có.
Sở Dịch Lan: "..."
Sở Dịch Lan không nói được lời nào, đẩy cửa phòng làm việc ra đi vào.
Tôn Bỉnh Hách nhìn về phía Dương Bân đang cười trên nỗi đau của người khác, không thể tưởng tượng nổi: "Làm sao vậy? Sếp nói chuyện với tôi mang theo mùi thuốc súng?"
"Còn có chuyện cậu không hiểu sao?"
"Nói!"
Dương Bân nhỏ giọng: "Những công việc cậu thu xếp cho cậu Thẩm rất tốt nhưng quá nhiều, quay chụp thôi cũng mất cả ngày trời, mà Sở tổng đang trong tình yêu cuồng nhiệt với cậu Thẩm, cậu làm vậy không phải là phá hoại chuyện tốt của người ta sao?"
Tôn Bỉnh Hách nghẹn lời.
Bên này, Thẩm Liên không có quay chụp ngoài trời, trong phòngq có máy điều hòa cho nên xem như cũng thoải mái.
Lúc nghỉ ngơi, Giang Dữu mang một phần bánh ngọt tới, Thẩm Liên ăn sạch toàn bộ. Cũng không phải thích, mà là y cần tăng chút cân nặng.
"Anh Thẩm, sắp xong rồi, chúng ta về thẳng nhà luôn hay sao?" Giang Dữu hỏi.
"Ừ." Thẩm Liên tắt điện thoại, "Cô tự giải quyết cơm chiều đi."
"Không thành vấn đề!" Giang Dữu lên kế hoạch về nhà ăn lẩu.
Kết quả hai người vừa mới ra tới cửa trường quay đã bị cản lại.
Đối phương có năm người, nhìn ăn mặc rõ ràng là vệ sĩ gì đó.
Thẩm Liên nhíu mày kéo Giang Dữu ra phía sau, giọng nói mang xa cách lạnh lùng: "Có việc?"
"Cậu Thẩm đừng hiểu lầm." Người đàn ông dẫn đầu chừng bốn mươi tuổi, lại vô cùng phong độ nho nhã, mở miệng mang theo ngữ điệu quý ông lịch thiệp: "Kẻ hèn họ Hạ, tên một chữ Lâm, Lâm trong song Mộc, hôm nay tới tìm cậu Thẩm là do bà chủ và cô chủ nhà tôi muốn gặp ngài."
Hạ Lâm nói rồi đưa một tấm ảnh cho Thẩm Liên.
Thẩm Liên không nhận mà chỉ nhìn thoáng qua trên tay ông ta, lập tức hít nhẹ một hơi.
Đây không phải cô bé mà y đã cứu khi thành phố Lận gặp nạn lũ lần trước sao?
Thẩm Liên có thể đoán được chuyện gì nhưng không phải Hạ Lâm nói cái gì thì chính là cái đó: "Đợi chút, tôi gọi điện thoại cho người nhà."
"Không sao."
Đương nhiên là Thẩm Liên gọi báo cho Sở Dịch Lan, kể lại mọi chuyện cho anh nghe.
"Đợi tôi tới." Sở Dịch Lan trầm giọng: "Trước khi tôi tới đừng đi đâu cả."
Thẩm Liên nghe theo.
Hạ Lâm cũng không làm khó Thẩm Liên, ông ta chỉ đứng bên cạnh cùng chờ đợi, thậm chí giữa chừng còn rót một ly trà đen đưa cho Thẩm Liên. Động tác tao nhã thành thạo đó khiến nhân viên phục vụ bên cạnh cũng phải ngây người.
Áo khoác của tôi cũng sắp biến thành áo đuôi tôm rồi anh trai của tôi ơi, Thẩm Liên nghĩ thầm.
Hơn mười phút sau, Sở Dịch Lan đuổi tới.
Nhìn thấy anh, sắc mặt Hạ Lâm có thể dùng mắt thường thấy được trở nên nghiêm túc lên.
Thành phố Lận và Cừ Đô không cách nhau bao xa, hội nghị thương nghiệp được tổ chức mỗi năm một lần, mấy vị trùm trong giới đều sẽ gặp nhau, Sở Dịch Lan không biết Hạ Lâm nhưng có vẻ Hạ Lâm đã nhận ra anh.
"Sở tổng." Hạ Lâm hơi cúi đầu.
Không có lý do gì để từ chối, thái độ của Hạ Lâm cung kính, vô cùng có thành ý.
Xe chạy thẳng một đường, cuối cùng dừng lại trước cửa một khách sạn cao cấp. Đi lên tầng cao nhất, cửa thang máy vừa mới mở ra, chưa đợi Thẩm Liên nhìn thấy rõ bày trí trước mặt đã bị người ôm lấy chân.
Thẩm Liên cúi đầu: "Ôi chao?"
Thật đúng là cô bé đó.
Thẩm Liên cúi người bế cô bé lên: "Em còn nhớ anh à?"
Cô bé không nói lời nào nhưng gật đầu liên tục, sau đó nhét thứ gì đó vào trong miệng Thẩm Liên. Thẩm Liên vô thức ngậm lấy, vị ngọt tỏa ra, là một viên kẹo sữa.
"Cậu Thẩm." Giọng nữ dịu dàng súc tích, cùng với đó là có chút kinh ngạc hô: "Sở tổng?"
Sở Dịch Lan nhận ra: "Tô tổng."
Tô Nhã Ngưng, trong giới thương nghiệp khói thuốc súng bay đầy trời, là một vị nữ tướng có sức phán đoán vô cùng chuẩn xác, trăm trận trăm thắng.
Khác hoàn toàn với thủ đoạn dũng mãnh quả quyết trên thương trường, khí chất cùng gương mặt bà lại dịu dàng hòa nhã.
Đã từng có bao nhiêu gã đàn ông xem thường Tô Nhã Ngưng thì sẽ có bấy nhiêu người thua trong tay bà. Của cải bị thâu tóm, tự tôn bị đả kích, gần như không có mấy người có cơ hội quay trở lại.
Sở Dịch Lan có ấn tượng rất khắc sâu với Tô Nhã Ngưng.
Tô Nhã Ngưng cũng là ngay từ ánh mắt đầu tiên đã nhớ kỹ Sở Dịch Lan. Người đàn ông tựa như một màu đen tối không thể đoán được, bây giờ lại mang theo dáng vẻ bảo hộ đứng phía sau Thẩm Liên.
Tô Nhã Ngưng lập tức hiểu ra quan hệ giữa hai người.
Bà không lộ ra chút cảm xúc gì, nghiêng người tránh ra: "Mời vào trong."
Tầng trên cùng có một cái lồng thủy tinh hình vòm, bắt sáng vô cùng tốt lại không bị hắt nắng, đến tối ngắm nhìn ánh trăng trên bầu trời cũng là một loại thú vị. Cây cối xung quanh tươi tốt, thậm chí còn có con bướm bay lượn.
Uống một lát trà, Tô Nhã Ngưng mới chậm rãi nói tới chuyện chính.
Khi đó Thẩm Liên rời đi quá vội vàng, đợi Tô Nhã Ngưng tìm thấy con gái lại đưa vào bệnh viện kiểm tra cứu chữa, sau đó thu dọn đám người nhân lúc hỗn loạn ra tay với con gái bà, cả quá trình cũng không được suôn sẻ, cho nên mới kéo dài tới hiện tại.
"Đứa bé này..." Tô Nhã Ngưng xoa đầu con gái, mặt mày từ ái, ánh mắt lại tràn ra bi thương: "Nói vậy cậu Thẩm và Sở tổng cũng đã nhận ra rồi, nó mắc chứng tự kỉ, nếu ngày đó không nhờ cậu Thẩm..."
Tô Nhã Ngưng hít sâu một hơi, cũng không dám tưởng tượng tiếp: "Kích thích bên ngoài đối với đứa bé này là trăm hại không một lợi, ngày đó tôi đi tìm nó sắp phát điên lên."
Thẩm Liên an ủi: "Cô bé đã không có việc gì, cũng đừng nghĩ tới mấy chuyện đó."
"Đúng, không có việc gì." Tô Nhã Ngưng cười nói: "Tôi cũng không biết phải cảm ơn cậu Thẩm thế nào."
"Không cần." Thẩm Liên xua tay: "Xem như có duyên."
Đương nhiên là không thể.
Ăn một bữa cơm xong, Thẩm Liên biết cô bé cùng họ mẹ, tên Tẫn Hoan.
Trước khi chia tay, Tô Nhã Ngưng còn có một yêu cầu hơi quá đáng. Bà muốn thêm phương thức liên lạc của Thẩm Liên, bởi vì con gái biểu hiện ra yêu mến cùng với ỷ lại hiếm có với Thẩm Liên, mà một đứa trẻ mắc chứng tự kỉ rất khó có loại cảm xúc này.
"Chuyện nhỏ." Thẩm Liên đồng ý.
Để ý thấy sắc mặt của Sở Dịch Lan, Tô Nhã Ngưng nói: "Sẽ không quá làm phiền cậu Thẩm, khi trước Tẫn Hoan xem chương trình thực tế có cậu trên ti vi, con bé rất thích."
Cuối cùng Sở Dịch Lan mở miệng: "Không sao cả, Tô tổng đừng quá để ý."
Tô Nhã Ngưng vô cùng biết ơn.
Kết quả chính là, buổi tối về đến nhà, Thẩm Liên nhận được một cuộc gọi từ Hồ Khải Lam.
"Con mẹ nó!!!" Tiếng Hồ Khải Lam rung động trời đất: "Số mạng cậu tốt thế Thẩm Liên!?"
"Anh Hồ, anh nói chậm thôi."
"<Hải Thần giáng thế>! Ngay cả một chương trình thực tế đang hot nhất hiện nay cũng gọi điện thoại tới mời cậu!" Hồ Khải Lam run cầm cập lại đầu đầy dấu chấm hỏi: "Không phải, cậu không đủ độ nổi tiếng, vì sao họ sẽ mời cậu chứ?"
Thẩm Liên: "..."
Thẩm Liên quay đầu, nhìn thấy Sở Dịch Lan tựa lên trên sô pha, mệt mỏi che mặt.
Anh chỉ muốn trải qua thế giới của hai người thôi, có khó đến vậy sao?
Thẩm Liên qua loa nói bản thân không biết nhưng trong lòng hiểu rõ, có lẽ là tài nguyên Tô Nhã Ngưng tặng.
<Hải Thần giáng thế> lưng tựa công ty giải trí Thanh Qua, mà công ty mẹ nằm ở thành phố Lận.
Thẩm Liên thiếu tài nguyên, tôi không biết cho em ấy sao? Sở Dịch Lan muốn đấm hai nắm tay vào không khí.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro