Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 72

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Thẩm Liên nhận thấy Sở Dịch Lan có một chút phản ứng ứng kích sau chấn thương.

Y không muốn hỏi thêm một chữ nào nữa.

Đáp án trước mắt đã đủ rồi.

"Được rồi." Thẩm Liên nhẹ nhàng ôm lấy Sở Dịch Lan: "Buồn ngủ quá, chúng ta lên lầu nghỉ ngơi thôi."

Như vậy làm Sở Dịch Lan thở phào nhẹ nhõm.

Nếu Thẩm Liên tiếp tục vặn hỏi, anh vẫn sẽ nói nhưng cổ họng như bị một bàn tay bóp chặt lấy. Sở Dịch Lan không muốn nhớ lại, thậm chí đây còn là lần đầu tiên anh cùng người khác nói tới những chuyện đã trải qua, anh thật sự chưa chuẩn bị sẵn sàng.

Sở Dịch Lan khẽ nhắm mắt lại, dưới đáy lòng không tiếng động nói câu: "Cảm ơn".

Đều là Thẩm Liên nhường nhịn anh.

"Đêm nay không cho." Thẩm Liên tắm rửa xong đi ra, hàm hồ nói một câu như vậy.

Sở Dịch Lan tựa vào đầu giường trả lời công việc, nghe vậy cười khẽ: "Còn tưởng em ghê gớm thế nào."

"Sở tổng, anh nói gì có lý chút đi." Thẩm Liên không phục: "Là em mới thế."

Là người khác với cánh tay cùng đôi chân mảnh khảnh, sẽ chịu nổi sao?

Sở Dịch Lan ném điện thoại, vươn rộng hai tay. Thẩm Liên nhào tới, kéo chăn kín mít, chẳng mấy chốc đã bắt đầu buồn ngủ, chưa nói mấy câu với Sở Dịch Lan đã hít thở đều đều.

Ngày hôm sau còn phải quay phim, thật sự không thể lăn qua lăn lại được.

Thật ra Thẩm Liên có thể hỏi thăm mấy người Phùng Duyệt Sơn những chuyện Sở Dịch Lan đã trải qua nhưng Thẩm Liên lập tức bóp chết ý nghĩ này, bởi vì như vậy là không tôn trọng.

Y có thể đợi cho Sở Dịch Lan tự mình nói ra. Đương nhiên, nếu anh không nói thì thôi, dù sao nửa đời sau của người này là do y phụ trách.

Không có gì bất ngờ xảy ra, trời mới vừa sáng, Thẩm Liên lại là người đầu tiên đến nơi quay phim. Lúc Lâm Phú đến, người này đã ngồi trên ghế lật xem kịch bản rồi.

"Chân hết tê rồi à?" Lâm Phú hỏi thăm.

Cả người Thẩm Liên cứng đờ, dùng ánh mắt cùng loại với "giết người diệt khẩu" trừng Lâm Phú hai giây, xác định người này không biết gì cả mới đáp lại: "Ừm, đã khoẻ hơn nhiều rồi."

Hôm nay quay xong đoạn này, suất diễn của Thẩm Liên xem như đã hoàn toàn kết thúc.

Trong cốt truyện, Lục Tiểu Khai không nói gì với Phong Chính cả, cậu ta biết hiện giờ đang là thời kỳ hoàng kim trong sự nghiệp của Phong Chính. Trong lòng cũng tự biết, một khi Phong Chính biết chuyện sẽ cá chết lưới rách với đối phương. Chỉ là... Cũng không cần thiết.

Lục Tiểu Khai ánh mắt trống rỗng nằm trong nhà ba ngày, toàn bộ cảm xúc cuộn trào mãnh liệt kéo tới, giờ phút này lại như thủy triều rút đi, sạch sẽ, như là bầu trời phía trên trấn nhỏ vậy.

Lục Tiểu Khai tới chào tạm biệt Phong Chính.

Phong Chính có thể cảm nhận được tâm lý của Lục Tiểu Khai không được cân bằng cho nên hai người đã nảy sinh chút hiềm khích, ngay cả người ngoài cũng có thể nhìn ra Lục Tiểu Khai ganh tị với Phong Chính. Nhưng tình cảm anh em mười mấy năm đâu thể nói bỏ là bỏ được?

"Tiểu Khai, ở lại đi, về sau cái gì anh cũng cho cậu!" Phong Chính bảo đảm.

"Không phải vấn đề này." Lục Tiểu Khai xoa nắn giữa mày: "Anh Phong, em không hợp với nơi này."

"Cái gì mà không hợp? Tại sao lại không hợp?!" Phong Chính chịu đựng áp lực mấy tháng, giờ phút này cảm xúc chưa thu lại được. Lục Tiểu Khai là người tham dự toàn bộ năm tháng niên thiếu của hắn. Năm đó hai người còn bắt chước theo cảnh trong phim kết bái anh em, khoác ánh trăng nói với Quan Công, đó cũng không phải là nói giỡn.

"Lục Tiểu Khai." Phong Chính gằn từng tiếng: "Cậu muốn rời xa tôi đến vậy sao?"

Lục Tiểu Khai sững sờ, sau đó lẩm bẩm: "Thì ra anh đều biết hết..."

Phồn hoa nơi thành thị mê mắt người nhưng Lục Tiểu Khai ở lâu chỉ cảm thấy ngạt thở và mệt mỏi. Thay vì nói cậu ta ganh tị Phong Chính thì phải nói là hâm mộ, hâm mộ người này như cá gặp nước, mạnh mẽ hướng về phía trước.

"Anh Phong." Lục Tiểu Khai cúi đầu nhìn mũi chân, đây là động tác quen thuộc mỗi khi cậu ta nhõng nhẽo: "Anh thành công, em rất vui mừng, thật đó. Có lẽ có người thích bao la mênh mông, có người thích bình thường vô vị, đây đều là chuyện không có cách nào."

"Có cái gì tốt đẹp mà thích?!" Phong Chính không hiểu: "Từ nhỏ đến lớn, cậu với anh gặp phải bao nhiêu ánh mắt xem thường? Lúc bảy tám tuổi vì no bụng, hơn nửa đêm vào ruộng trộm cà chua ăn đỡ đói. Cậu đã quên hết rồi sao? Lục Tiểu Khai, đó chỉ là một mảnh đất hoang vu, không thể nuôi dưỡng ra thứ gì tốt cả! Chúng ta khó khăn lắm mới thoát ra được, mắt thấy tương lai rộng mở đã ở ngay trước mắt, làm sao cậu có thể..."

"Nhưng em thích!" Lục Tiểu Khai ngắt lời. Cậu ta ngẩng đầu, vành mắt đã đỏ toàn bộ: "Nhưng em thích mà anh Phong. Em sinh ra ở nơi đó, lớn lên ở nơi đó. Sáng sớm mua một phần đậu hủ, giúp cô dì chú bác sửa đồ gia dụng, nuôi ít gà vịt cá, nhìn xem ráng chiều mặt trời lặn. Những ngày tháng yên ổn bình thường như vậy, em thích nó!"

"Anh Phong, em không phải anh, em không thể bay lên cao được."

Vành mắt Phong Chính cũng dần đỏ lên, lại không nói ra được lời nào.

Đúng vậy. Không thích, không hợp, dù cho có thoải mái cũng là liên lụy.

"Anh Phong, em đi đây." Lục Tiểu Khai đã chuẩn bị mọi thứ, nhà thuê cũng trả rồi: "Anh nhất định sẽ ngày càng bay cao. Em thật lòng mong về sau đợi anh phát đạt rồi, muốn quay trở về, em vẫn sẽ ở nhà cũ đợi anh."

Phong Chính xoay người đi, cảm thấy một sợi dây cuối cùng kết nối hắn với quê nhà vẫn luôn quanh quẩn trong người cũng đã đứt đoạn.

Lục Tiểu Khai tiến lên hai bước, ôm lấy Phong Chính: "Anh, giữ gìn sức khỏe."

Không biết qua bao lâu, trong văn phòng im lặng, trợ lý nhẹ nhàng gõ cửa tiến vào: "Giám đốc Phong, giám đốc Hoàng đã đến."

Phong Chính nhắm mắt rồi lại mở ra, toàn bộ đau thương biến mất không còn, hắn tươi cười tự tin, vững vàng tới không gì địch nổi.

Dưới lầu, trong dòng người xe đông nghìn nghịt, Lục Tiểu Khai bước lên phương tiện giao thông công cộng, ngồi ở vị trí dựa cửa sổ, im lặng bình thản nhìn nơi thành thị này một lần cuối cùng.

Đi nhầm đường phải trả giá lớn, cậu ta cũng không rõ cái giá này có tính là lớn chưa nhưng Lục Tiểu Khai biết, cậu ta muốn về nhà.

Cậu ta sinh ra đã bình thường, sau một hồi lang bạt cũng chưa lưu lại thứ gì. Nhưng Lục Tiểu Khai không cảm thấy mất mặt, cậu ta biết bản thân vẫn còn tiếp tục bước đi.

Cho nên không sợ.

Lục Tiểu Khai nở một nụ cười.

"Cắt!"

"Được rồi! Được rồi!" Triệu Văn Thư đạp một chân lên ghế, nghiến răng nghiến lợi với biểu hiện của hai người trong đoạn này. Đấy cũng không phải vì tức giận, đúng vậy, là cảm giác này!

Cảm xúc Lâm Phú gập ghềnh nhìn Thẩm Liên mỉm cười đi từ xa tới, có loại xúc động muốn ôm lấy người này.

Một ít xử lý của Thẩm Liên với các tình tiết và cảm xúc khiến da đầu Lâm Phú tê dại, những hiểu biết của Thẩm Liên đối với cuộc sống tựa như y là người từng tham dự toàn bộ cuộc sống của Lục Tiểu Khai vậy.

"Qua?" Thẩm Liên đắc ý dào dạt hỏi đạo diễn Triệu.

Triệu Văn Thư chỉ chỉ y: "Thằng nhóc cậu!"

Biên kịch là người vô cùng cảm tính: "Thẩm Liên, cậu có gì muốn nói với Lục Tiểu Khai không?"

Màn ảnh nhỏ xoay tới đây, đợi sau này có thể cắt nối biên tập làm thành phần ngoài lề của bộ phim.

"Không có." Thẩm Liên cào tóc: "Quay xong là xong, còn lại là chuyện của khán giả."

Nói cái gì? Y tiếp nhận nhiều vai diễn lắm rồi, tốt xấu, may mắn bi thảm, đã sớm không còn gì để nói. "Diễn" mới là thứ chủ yếu y theo đuổi.

"Vậy đạo diễn Triệu, tôi đi trước nhé." Thẩm Liên không thể chờ đợi được nữa.

Triệu Văn Thư: "Nói cậu không chuyên nghiệp, mỗi lần thằng nhóc cậu đóng phim đều khiến tôi á khẩu không nói được lời nào. Nói cậu chuyên nghiệp, cậu còn phải sốt ruột tan ca hơn bất kỳ người nào khác."

"Tôi còn một hợp đồng quảng cáo nữa đạo diễn Triệu à." Thẩm Liên cười khổ: "Về sau nếu có người phong Tam lang liều mạng (*), tôi nhất định sẽ đứng trong đó?"

(*Tam lang liều mạng: 1. Chỉ người dũng cảm gan dạ, không sợ chết 2. Chỉ người mẫn cán trong công việc.)

Một đám người cười to, Thẩm Liên chào tạm biệt họ, cột áo khoác trên eo bước lên xe bảo mẫu, nghênh ngang rời đi.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0