Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 70
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Đến tối Triệu Văn Thư gọi điện tới thông báo. Sáng sớm hôm sau, Thẩm Liên đã tức tốc chạy tới hiện trường quay phim.
Người cũng không ngồi mà là như quý công tử đứng nơi đó, ôm lấy bình giữ ấm thong thả uống từng ngụm từng ngụm.
Triệu Văn Thư kiểm tra bố trí trường quay một vòng cuối cùng xong, lúc đi ngang qua Thẩm Liên thuận miệng nói một câu: "Ngồi xuống mà uống."
Thẩm Liên gật đầu nhưng không có ý định nhúc nhích.
Có ai hỏi thì sẽ trả lời gần đây đang điều chỉnh lại dáng người.
Có người cười trêu ghẹo: "Thầy Thẩm, vóc dáng như ngài mà còn phải điều chỉnh lại nữa à?"
Trong nụ cười của Thẩm Liên mang theo rưng rưng: "Đã đẹp còn muốn đẹp hơn ấy mà."
Chứ không thì phải nói thế nào? A, mấy ngày gần đây tôi bị lật qua lật lại chiên cá, nơi nào đó đã đạt tới cực hạn mà sinh mệnh không thể chịu đựng nổi nữa, chỉ có thể đứng thôi. Nếu không được, mấy người dọn cái giường tới cho tôi đi, tôi nằm cũng được?
Thợ tạo hình đuổi tới, Thẩm Liên buông bình giữ ấm xuống đi theo cô ấy vào phòng trang điểm.
"Thầy Thẩm vất vả, gần đây lại gầy hơn rồi." Thợ tạo hình cảm thán. Cảm giác đầu tiên mà nhân vật "Lục Tiểu Khai" mang tới cho người ta chính là xinh đẹp nhưng gầy guộc, không ngờ Thẩm Liên vì để cho càng phù hợp với vai diễn mà không ngừng yêu cầu bản thân.
Thẩm Liên: "..." Đó là gầy sao? Đó là một loại xói mòn tinh thần lẫn thể xác.
Thật ra sáng nay lúc chạm tới eo của Thẩm Liên, Sở Dịch Lan đã vô cùng hối hận. Anh đứng trước mặt so so một hồi, sau đó hàng chân mày nhíu chặt tới sắp có thể thắt nút.
Thẩm Liên nhìn thấy nở nụ cười, không sợ chết ghé sát vào: "Đau lòng? Vậy lần sau anh đừng tàn nhẫn vậy nữa."
Ai ngờ Sở Dịch Lan lại nghiêm túc gật đầu.
Bây giờ Thẩm Liên nhớ tới cũng không nhịn được cười.
Không bao lâu, cửa phòng trang điểm bị đẩy ra, Lâm Phú dẫn trợ lý đi vào.
"Chào buổi sáng thầy Lâm." Thẩm Liên chủ động chào hỏi.
Trên gương mặt vốn nghiêm túc xa cách của Lâm Phú lộ ra ý cười từ đáy lòng: "Chào thầy Thẩm."
Hai người vừa trang điểm vừa trò chuyện. Thẩm Liên được nghỉ ngơi thoải mái mấy ngày nhưng Lâm Phú thì không. Có vài cảnh ở quán rượu, phòng họp, rất dễ tìm địa điểm quay phải tiến hành quay chụp ngay trong ngày, vì thế Lâm Phú vẫn rất mệt mỏi.
Thẩm Liên mới vừa thay quần áo xong, nhân viên đoàn phim đã tới đây thúc giục.
Thẩm Liên vội vàng đuổi theo.
"Lục Tiểu Khai" hiện giờ đã có khác biệt rõ ràng với lúc còn ở trấn nhỏ. Cậu ta không còn là một thân quần áo giá rẻ mua ở vỉa hè nữa, mà là theo Phong Chính mặc vào đồ hiệu. Cũng vì vậy mà gương mặt xinh đẹp phấn chấn đó tựa như bị niêm phong dưới lớp vỏ vô hình, ngay cả lúc hơi cong khóe miệng cũng có vẻ vô cùng mất tự nhiên.
Lục Tiểu Khai đến nơi hẹn. Lúc cậu ta đến phòng đã đặt trước vẫn chưa có ai tới, thiếu niên ngồi trên sô pha bên cửa, cúi đầu không biết suy nghĩ cái gì.
Lục Tiểu Khai cũng muốn thành công mà không phải nhờ vào sự giúp đỡ của Phong Chính, cho nên lần này là cậu ta lén Phong Chính tới đây.
Người hợp tác hơn năm mươi tuổi, bụng phệ, vừa vào cửa tầm mắt đã tốc độ ánh sáng quét qua lại trên người Lục Tiểu Khai. Gã đàn ông cố giấu đi sự vừa lòng. Sau đó chính là uống rượu, trò chuyện. Lục Tiểu Khai ăn nói vụng về, lại bị đối phương lừa gạt tới không phân biệt được thật giả, chỉ là trong lúc choáng váng cảm thấy bản thân sắp thành công rồi.
Nhưng kết cục của câu chuyện, là lúc Lục Tiểu Khai đi vào toilet bị người đẩy ngã từ phía sau.
Thiếu niên không thể chống cự, cậu ta bị bịt miệng đặt ở phía dưới bồn rửa tay, trong không khí vang lên tiếng vải vóc bị xé rách. Lục Tiểu Khai bừng tỉnh từ trong một hồi mộng đẹp, tiếp đó ngã vào vực sâu, màn ảnh chỉ còn lại gương mặt phóng đại của cậu ta.
Bàn tay đó che lại cơ hội cầu cứu, một tia sáng len lỏi từ bên ngoài rọi lên trên mặt mày cậu ta. Thiếu niên từ kinh hoảng sợ hãi ban đầu, từng giọt nước mắt rơi xuống, đến tuyệt vọng chết lặng sau đó. Cả quá trình tựa như các sắc thái được phô bày trên trang giấy, vô cùng rõ ràng.
"Cắt!"
Diễn viên phối hợp diễn vội vàng lấy tay ra. Cảnh diễn khóc này của Thẩm Liên rất có tính bùng nổ, khiến cho ông ta cho rằng bản thân thật sự làm đau người ta rồi.
"Thầy Thẩm không sao chứ?"
Thẩm Liên xua tay, còn chưa rút khỏi cảm xúc nhân vật nhưng giọng điệu vô cùng tự nhiên: "Không sao, không sao, anh đè nhẹ lắm."
Triệu Văn Thư cũng không lo lắng Thẩm Liên, mà là đang sôi nổi thảo luận gì đó với biên kịch phía sau.
Lúc Thẩm Liên đứng lên khá vất vả, cố tình còn phải làm ra dáng vẻ bình tĩnh như không có việc gì.
Lâm Phú thấy được, thuận miệng hỏi: "Trật chân à?"
"Không, lúc ngủ đè lên, bị tê thôi." Thẩm Liên nói rồi mới phát hiện Lâm Phú vẫn đang nhìn mình: "Sao vậy?"
"Với bộ phim này tôi không xác định bản thân thế nào nhưng cậu sẽ hot, có tin không?"
Thẩm Liên cười nói: "Mượn lời may mắn của anh."
Lâm Phú cảm thấy Thẩm Liên có kiêu ngạo cùng với tự tin.
Cơm hộp giữa trưa của Thẩm Liên là do Giang Dữu mang tới. Triệu Văn Thư tò mò, vươn dài cổ ra nhìn, không nhịn được nói: "Không phải chứ, canh suông quả thủy như vậy thì cậu ăn cái gì?"
Cháo trắng dưa muối cùng với bánh bao? Gà kho ớt của đoàn phim không ngon hơn mấy món đó sao?
Sau nửa ngày, Thẩm Liên đã tìm cớ rất trôi chảy, há hồm là nói ra được ngay: "Mấy ngày nay dạ dày không được khoẻ lắm."
"Mấy người trẻ các cậu." Triệu Văn Thư cảm thán: "Còn không khỏe mạnh bằng bọn tôi nữa."
Tôi rất khỏe mạnh, làm sao mà tôi không khỏe mạnh được? Thẩm Liên thầm nghĩ, tôi có thể không nghỉ ngơi mà tiếp tục vào sân quay diễn tiếp đấy, tôi rất rất rất là khỏe mạnh!
.
Hồ Khải Lam nhìn mấy lời mời trong hộp thư rơi vào trầm mặc.
Tất cả đều là hợp tác quảng cáo. Nhưng vấn đề đều là các nhãn hiệu có tiếng, đưa ra thù lao dày không nói, lại còn chỉ đích danh Thẩm Liên.
Vậy nhận từng cái từng cái vậy?
"Đã thu xếp ổn thỏa." Tôn Bỉnh Hách báo cáo với Sở Dịch Lan: "Đều do em chọn lựa tỉ mỉ, sẽ không khiến cậu Thẩm phải chịu thiệt thòi đâu."
"Tôi phát hiện." Sở Dịch Lan ngẩng đầu lên: "Cậu rất để bụng chuyện liên quan tới Thẩm Liên một cách khác thường."
Sắc mặt Tôn Bỉnh Hách khẽ biến, lập tức biểu lộ lòng trung thành: "Em làm tất cả đều là vì anh đó sếp!"
Tuy rằng cũng có chút tình nghi là hóng hớt và lười biếng muốn thanh nhàn nhưng nếu vì chút chuyện nhỏ đó mà bị Sở Dịch Lan bắn chết thì cũng quá oan uổng rồi.
Sở Dịch Lan cười lạnh: "Chỉ hỏi một câu thôi, cậu sợ cái gì?"
Tôn Bỉnh Hách nghĩ thầm, với tính chiếm hữu của ngài đối với cậu Thẩm, em không nên sợ hãi sao?
Cùng lúc đó, trên Weibo có một ít gợn sóng. Ngụy Phàm Thần tuy nổi tiếng nhưng xếp vào tuyến số ba đã rất miễn cưỡng, lúc này bị tuôn ra rất nhiều chuyện xấu, lại là bắt nạt các nghệ sĩ khác trong đoàn phim, lại là ra vẻ ngôi sao mắng chửi fan, lại là sinh hoạt cá nhân hỗn loạn. Dường như còn có chuyện không rõ ràng với Chu Đường Tư nữa, dù gì cũng khiến quần chúng thích ăn dưa được gặm một bữa đã đời.
Mà tất cả đều là sự thật, fan trung thành muốn khống chế bình luận cứu lấy một chút danh tiếng cũng không được.
Mà một tin tức cuối cùng về Ngụy Phàm Thần là gã bị cơ quan pháp luật khởi tố, đẩy ra chuyện vào ngày nào tháng nào ở nơi nào gã cố tình phóng hỏa làm người khác bị thương.
Mà người bị hại là Trịnh nào đó. Chẳng mất bao lâu đã có người đoán được là Trịnh Ca.
Bởi vì ngày đi khu nghỉ dưỡng, Trịnh Ca có đăng ảnh selfie lên Weibo, định vị là ở địa điểm đó, sau lại cũng truyền ra tin tức hắn ta nửa đêm được đưa vào bệnh viện, gương mặt trong ống kính bị chụp được đã bị khói xông đen.
Fan của Trịnh Ca lập tức ngoi đầu dậy, chém giết trên Weibo Ngụy Phàm Thần, người này phải biến mất hoàn toàn trong tầm mắt công chúng.
Sở Dịch Lan một khi đã ra tay là không nhân nhượng. Còn tuôn ra Trịnh Ca là muốn đẩy dời đi tầm mắt của người khác, về phần người nào đó luyến tiếc danh tiếng thế nào thì Sở Dịch Lan không quan tâm.
Dùng lời Thẩm Liên nói, Trịnh Ca sẽ không thể sống thoải mái được.
Đến tối Triệu Văn Thư gọi điện tới thông báo. Sáng sớm hôm sau, Thẩm Liên đã tức tốc chạy tới hiện trường quay phim.
Người cũng không ngồi mà là như quý công tử đứng nơi đó, ôm lấy bình giữ ấm thong thả uống từng ngụm từng ngụm.
Triệu Văn Thư kiểm tra bố trí trường quay một vòng cuối cùng xong, lúc đi ngang qua Thẩm Liên thuận miệng nói một câu: "Ngồi xuống mà uống."
Thẩm Liên gật đầu nhưng không có ý định nhúc nhích.
Có ai hỏi thì sẽ trả lời gần đây đang điều chỉnh lại dáng người.
Có người cười trêu ghẹo: "Thầy Thẩm, vóc dáng như ngài mà còn phải điều chỉnh lại nữa à?"
Trong nụ cười của Thẩm Liên mang theo rưng rưng: "Đã đẹp còn muốn đẹp hơn ấy mà."
Chứ không thì phải nói thế nào? A, mấy ngày gần đây tôi bị lật qua lật lại chiên cá, nơi nào đó đã đạt tới cực hạn mà sinh mệnh không thể chịu đựng nổi nữa, chỉ có thể đứng thôi. Nếu không được, mấy người dọn cái giường tới cho tôi đi, tôi nằm cũng được?
Thợ tạo hình đuổi tới, Thẩm Liên buông bình giữ ấm xuống đi theo cô ấy vào phòng trang điểm.
"Thầy Thẩm vất vả, gần đây lại gầy hơn rồi." Thợ tạo hình cảm thán. Cảm giác đầu tiên mà nhân vật "Lục Tiểu Khai" mang tới cho người ta chính là xinh đẹp nhưng gầy guộc, không ngờ Thẩm Liên vì để cho càng phù hợp với vai diễn mà không ngừng yêu cầu bản thân.
Thẩm Liên: "..." Đó là gầy sao? Đó là một loại xói mòn tinh thần lẫn thể xác.
Thật ra sáng nay lúc chạm tới eo của Thẩm Liên, Sở Dịch Lan đã vô cùng hối hận. Anh đứng trước mặt so so một hồi, sau đó hàng chân mày nhíu chặt tới sắp có thể thắt nút.
Thẩm Liên nhìn thấy nở nụ cười, không sợ chết ghé sát vào: "Đau lòng? Vậy lần sau anh đừng tàn nhẫn vậy nữa."
Ai ngờ Sở Dịch Lan lại nghiêm túc gật đầu.
Bây giờ Thẩm Liên nhớ tới cũng không nhịn được cười.
Không bao lâu, cửa phòng trang điểm bị đẩy ra, Lâm Phú dẫn trợ lý đi vào.
"Chào buổi sáng thầy Lâm." Thẩm Liên chủ động chào hỏi.
Trên gương mặt vốn nghiêm túc xa cách của Lâm Phú lộ ra ý cười từ đáy lòng: "Chào thầy Thẩm."
Hai người vừa trang điểm vừa trò chuyện. Thẩm Liên được nghỉ ngơi thoải mái mấy ngày nhưng Lâm Phú thì không. Có vài cảnh ở quán rượu, phòng họp, rất dễ tìm địa điểm quay phải tiến hành quay chụp ngay trong ngày, vì thế Lâm Phú vẫn rất mệt mỏi.
Thẩm Liên mới vừa thay quần áo xong, nhân viên đoàn phim đã tới đây thúc giục.
Thẩm Liên vội vàng đuổi theo.
"Lục Tiểu Khai" hiện giờ đã có khác biệt rõ ràng với lúc còn ở trấn nhỏ. Cậu ta không còn là một thân quần áo giá rẻ mua ở vỉa hè nữa, mà là theo Phong Chính mặc vào đồ hiệu. Cũng vì vậy mà gương mặt xinh đẹp phấn chấn đó tựa như bị niêm phong dưới lớp vỏ vô hình, ngay cả lúc hơi cong khóe miệng cũng có vẻ vô cùng mất tự nhiên.
Lục Tiểu Khai đến nơi hẹn. Lúc cậu ta đến phòng đã đặt trước vẫn chưa có ai tới, thiếu niên ngồi trên sô pha bên cửa, cúi đầu không biết suy nghĩ cái gì.
Lục Tiểu Khai cũng muốn thành công mà không phải nhờ vào sự giúp đỡ của Phong Chính, cho nên lần này là cậu ta lén Phong Chính tới đây.
Người hợp tác hơn năm mươi tuổi, bụng phệ, vừa vào cửa tầm mắt đã tốc độ ánh sáng quét qua lại trên người Lục Tiểu Khai. Gã đàn ông cố giấu đi sự vừa lòng. Sau đó chính là uống rượu, trò chuyện. Lục Tiểu Khai ăn nói vụng về, lại bị đối phương lừa gạt tới không phân biệt được thật giả, chỉ là trong lúc choáng váng cảm thấy bản thân sắp thành công rồi.
Nhưng kết cục của câu chuyện, là lúc Lục Tiểu Khai đi vào toilet bị người đẩy ngã từ phía sau.
Thiếu niên không thể chống cự, cậu ta bị bịt miệng đặt ở phía dưới bồn rửa tay, trong không khí vang lên tiếng vải vóc bị xé rách. Lục Tiểu Khai bừng tỉnh từ trong một hồi mộng đẹp, tiếp đó ngã vào vực sâu, màn ảnh chỉ còn lại gương mặt phóng đại của cậu ta.
Bàn tay đó che lại cơ hội cầu cứu, một tia sáng len lỏi từ bên ngoài rọi lên trên mặt mày cậu ta. Thiếu niên từ kinh hoảng sợ hãi ban đầu, từng giọt nước mắt rơi xuống, đến tuyệt vọng chết lặng sau đó. Cả quá trình tựa như các sắc thái được phô bày trên trang giấy, vô cùng rõ ràng.
"Cắt!"
Diễn viên phối hợp diễn vội vàng lấy tay ra. Cảnh diễn khóc này của Thẩm Liên rất có tính bùng nổ, khiến cho ông ta cho rằng bản thân thật sự làm đau người ta rồi.
"Thầy Thẩm không sao chứ?"
Thẩm Liên xua tay, còn chưa rút khỏi cảm xúc nhân vật nhưng giọng điệu vô cùng tự nhiên: "Không sao, không sao, anh đè nhẹ lắm."
Triệu Văn Thư cũng không lo lắng Thẩm Liên, mà là đang sôi nổi thảo luận gì đó với biên kịch phía sau.
Lúc Thẩm Liên đứng lên khá vất vả, cố tình còn phải làm ra dáng vẻ bình tĩnh như không có việc gì.
Lâm Phú thấy được, thuận miệng hỏi: "Trật chân à?"
"Không, lúc ngủ đè lên, bị tê thôi." Thẩm Liên nói rồi mới phát hiện Lâm Phú vẫn đang nhìn mình: "Sao vậy?"
"Với bộ phim này tôi không xác định bản thân thế nào nhưng cậu sẽ hot, có tin không?"
Thẩm Liên cười nói: "Mượn lời may mắn của anh."
Lâm Phú cảm thấy Thẩm Liên có kiêu ngạo cùng với tự tin.
Cơm hộp giữa trưa của Thẩm Liên là do Giang Dữu mang tới. Triệu Văn Thư tò mò, vươn dài cổ ra nhìn, không nhịn được nói: "Không phải chứ, canh suông quả thủy như vậy thì cậu ăn cái gì?"
Cháo trắng dưa muối cùng với bánh bao? Gà kho ớt của đoàn phim không ngon hơn mấy món đó sao?
Sau nửa ngày, Thẩm Liên đã tìm cớ rất trôi chảy, há hồm là nói ra được ngay: "Mấy ngày nay dạ dày không được khoẻ lắm."
"Mấy người trẻ các cậu." Triệu Văn Thư cảm thán: "Còn không khỏe mạnh bằng bọn tôi nữa."
Tôi rất khỏe mạnh, làm sao mà tôi không khỏe mạnh được? Thẩm Liên thầm nghĩ, tôi có thể không nghỉ ngơi mà tiếp tục vào sân quay diễn tiếp đấy, tôi rất rất rất là khỏe mạnh!
.
Hồ Khải Lam nhìn mấy lời mời trong hộp thư rơi vào trầm mặc.
Tất cả đều là hợp tác quảng cáo. Nhưng vấn đề đều là các nhãn hiệu có tiếng, đưa ra thù lao dày không nói, lại còn chỉ đích danh Thẩm Liên.
Vậy nhận từng cái từng cái vậy?
"Đã thu xếp ổn thỏa." Tôn Bỉnh Hách báo cáo với Sở Dịch Lan: "Đều do em chọn lựa tỉ mỉ, sẽ không khiến cậu Thẩm phải chịu thiệt thòi đâu."
"Tôi phát hiện." Sở Dịch Lan ngẩng đầu lên: "Cậu rất để bụng chuyện liên quan tới Thẩm Liên một cách khác thường."
Sắc mặt Tôn Bỉnh Hách khẽ biến, lập tức biểu lộ lòng trung thành: "Em làm tất cả đều là vì anh đó sếp!"
Tuy rằng cũng có chút tình nghi là hóng hớt và lười biếng muốn thanh nhàn nhưng nếu vì chút chuyện nhỏ đó mà bị Sở Dịch Lan bắn chết thì cũng quá oan uổng rồi.
Sở Dịch Lan cười lạnh: "Chỉ hỏi một câu thôi, cậu sợ cái gì?"
Tôn Bỉnh Hách nghĩ thầm, với tính chiếm hữu của ngài đối với cậu Thẩm, em không nên sợ hãi sao?
Cùng lúc đó, trên Weibo có một ít gợn sóng. Ngụy Phàm Thần tuy nổi tiếng nhưng xếp vào tuyến số ba đã rất miễn cưỡng, lúc này bị tuôn ra rất nhiều chuyện xấu, lại là bắt nạt các nghệ sĩ khác trong đoàn phim, lại là ra vẻ ngôi sao mắng chửi fan, lại là sinh hoạt cá nhân hỗn loạn. Dường như còn có chuyện không rõ ràng với Chu Đường Tư nữa, dù gì cũng khiến quần chúng thích ăn dưa được gặm một bữa đã đời.
Mà tất cả đều là sự thật, fan trung thành muốn khống chế bình luận cứu lấy một chút danh tiếng cũng không được.
Mà một tin tức cuối cùng về Ngụy Phàm Thần là gã bị cơ quan pháp luật khởi tố, đẩy ra chuyện vào ngày nào tháng nào ở nơi nào gã cố tình phóng hỏa làm người khác bị thương.
Mà người bị hại là Trịnh nào đó. Chẳng mất bao lâu đã có người đoán được là Trịnh Ca.
Bởi vì ngày đi khu nghỉ dưỡng, Trịnh Ca có đăng ảnh selfie lên Weibo, định vị là ở địa điểm đó, sau lại cũng truyền ra tin tức hắn ta nửa đêm được đưa vào bệnh viện, gương mặt trong ống kính bị chụp được đã bị khói xông đen.
Fan của Trịnh Ca lập tức ngoi đầu dậy, chém giết trên Weibo Ngụy Phàm Thần, người này phải biến mất hoàn toàn trong tầm mắt công chúng.
Sở Dịch Lan một khi đã ra tay là không nhân nhượng. Còn tuôn ra Trịnh Ca là muốn đẩy dời đi tầm mắt của người khác, về phần người nào đó luyến tiếc danh tiếng thế nào thì Sở Dịch Lan không quan tâm.
Dùng lời Thẩm Liên nói, Trịnh Ca sẽ không thể sống thoải mái được.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro