Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 69
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Sở Dịch Lan vừa đi, Thẩm Liên cố nén đau nhức còn sót lại lăn qua lộn lại vài vòng trên giường.
Ngày đó, hì hì! Thẩm Liên đắc ý dào dạt.
Sở Dịch Lan đến công ty, Dương Bân và Tôn Bỉnh Hách đều đã có mặt.
Hôm nay là báo cáo tổng kết công việc ba tháng một lần, rất quan trọng. Đủ loại số liệu cùng biên độ gia tăng đều không bị ngăn cản đưa tới trước mặt Sở Dịch Lan. Làm tốt không nói, làm không tốt thì thử xem tim gan có run rẩy hay không.
Càng khủng bố hơn chính là, con mẹ nó, hôm nay trợ lý Tôn cũng có mặt!
Tôn Bỉnh Hách không lấp liếm giúp như Dương Bân, sự ghét bỏ đối với "ngu xuẩn" viết rõ ràng trên mặt hắn. Dù gì khi bị hắn liếc qua một cái chắc chắn hoặc nhiều hoặc ít cũng sẽ sinh ra hoài nghi với chỉ số thông minh của bản thân.
Nhưng hôm nay dường như vận may không tệ lắm, bởi vì Sở tổng không nói quá nhiều, hai trợ lý cũng có vẻ không mấy hào hứng.
Lúc cuộc họp kết thúc, tất cả mọi người đều như chưa thể tin, thế cho nên cả buổi trời vẫn không có ai nhúc nhích cả.
Mọi người nhìn nhau, thầm nghĩ, như vậy là xong rồi?
"Thế nào?" Sở Dịch Lan nhàn nhạt: "Muốn trợ lý Tôn cho các người một ít lời bình sao?"
Chỉ trong nháy mắt, âm thanh bàn ghế bị xê dịch vang lên liên tiếp trong phòng họp, mọi người ôm tài liệu cùng ly nước vội vội vàng vàng chưa đến nửa phút đã không còn bóng dáng.
Đợi mọi người đi rồi, Sở Dịch Lan mới nhìn về phía Tôn Bỉnh Hách, "Hôm nay miệng bị dán lại rồi à?"
Tôn Bỉnh Hách xem như không nghe thấy, trút những thứ điều tra được từ trong não ra ngoài.
"Sếp, tụi em điều tra loại trừ nhân vật khả nghi trong sự cố xảy ra ở khu nghỉ dưỡng khi trước, không có nghi ngờ tới Ngụy Phàm Thần là bởi vì người này không được mời tới. Anh ta mượn dùng tên tuổi của một ông chủ để che giấu trà trộn vào, cho nên lúc ấy đăng ký tên cũng không phải tên của anh ta."
Sở Dịch Lan không nuôi người nhàn rỗi, dưới tay có một đám vệ sĩ có thể cạy ra lời nói thật. Càng đừng nói loại người như Ngụy Phàm Thần vốn không chịu nổi bị dọa sợ. Tôn Bỉnh Hách chắp vá những chi tiết nhỏ nhặt lại với nhau rồi ném lên trên mặt Ngụy Phàm Thần, gã khai ra còn nhanh hơn bất kỳ ai.
Dù sao Ngụy Phàm Thần rất sợ mấy vệ sĩ vạm vỡ đứng trước cửa sẽ thình lình đi vào, vươn tay nện gãy chân của gã.
"Ngụy Phàm Thần và Trịnh Ca có thù?" Sở Dịch Lan hỏi.
"Vâng. Ngụy Phàm Thần thích Chu Đường Tư. Đêm đó Chu Đường Tư uống rượu, anh ta vốn định lợi dụng cơ hội để phát sinh chút gì đó với Chu Đường Tư, kết quả Chu Đường Tư khinh thường anh ta tới không đáng một đồng. Ngụy Phàm Thần tức giận nổi điên, nảy sinh ý định ác độc, phóng hỏa chỉ là quyết định nhất thời khi đó thôi."
Sở Dịch Lan: "Tôi biết rồi."
Tôn Bỉnh Hách: "Xem ra cậu Thẩm đữ phải chịu rất nhiều oan ức."
Sở Dịch Lan: "..."
Đúng vậy, lúc ấy toàn bộ mũi nhọn đều chỉ về phía Thẩm Liên. Đêm đó ở trong quán rượu, Sở Dịch Lan tạt một ly rượu xong còn định hủy hoại sự nghiệp Thẩm Liên nữa.
Ai có thể nghĩ tới mới mấy tháng mà người nọ đã trở thành đầu quả tim, tròng mắt của anh rồi.
"Công tác lúc sau do hai cậu thu xếp." Sở Dịch Lan đứng dậy.
Tôn Bỉnh Hách và Dương Bân liếc nhìn nhau. Dương Bân do dự mở miệng: "Sở tổng, ngài không tham dự sao?"
"Tôi tham dự cái gì?" Sở Dịch Lan quay đầu: "Tôi ra giá cao thuê hai cậu về quản lý là vì coi tiền như rác rồi tự mình làm việc sao? Cho hỏi là tôi có bệnh à? Trợ lý Dương, thời gian trước cậu vừa mới nghỉ phép nhưng cậu phải biết tôi đã hai năm rồi cũng không có một ngày nghỉ."
Dương Bân: "..."
Sở Dịch Lan thong dong xoay người: "Tôi nghỉ phép đây."
Vẻ mặt Dương Bân lộ ra khiếp sợ. Nhưng Tôn Bỉnh Hách lại tiếp thu rất nhanh. Xem ra là sếp và cậu Thẩm... Đã có bước tiến triển mang tính chân thật rồi.
Lúc Sở Dịch Lan về đến nhà, Thẩm Liên đang chơi game. Tay chơi game vừa giao tới lúc trưa, mấy trò chơi bắn súng vẫn là do Phùng Duyệt Sơn đề cử. Trên phương diện chơi đùa hưởng thụ, Thẩm Liên tin tưởng cậu ta vô điều kiện.
"Anh về rồi à?" Thẩm Liên bớt thời gian quay đầu lại, trên đầu gối là Sở Trư Mễ, mèo con nheo mắt có vẻ mông lung mơ màng.
Sở Dịch Lan không nói chuyện, lên lầu tắm rửa.
Thẩm Liên thoải mái chơi thêm hai ván, đang định bắt đầu ván thứ ba, tay chơi game đã bị tịch thu.
Khoan đã! Trong lòng Thẩm Liên nổi sóng, cảnh tượng này trông thật là quen mắt!
"Dì Phân, bữa tối làm mấy món dễ tiêu một chút." Sở Dịch Lan dặn dò xong, kéo Thẩm Liên lên lầu.
Nếu Thẩm Liên còn không đoán ra kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì thì đúng thật là sống uổng phí.
"Không phải chứ Sở Dịch Lan, Sở tổng, Sở gia!" Giọng Thẩm Liên không tự giác run lên: "Chúng ta không đến mức đó chứ? Em vừa mới khôi phục mà."
Sở Dịch Lan đẩy người vào phòng, trở tay đóng cửa lại, "Không phải chính em nói sao? Ánh mắt em quá tinh tường, ăn no."
Thẩm Liên: "..."
Quần áo bị tùy tay ném xuống đất, rải rác từ cửa vào sâu tới trong phòng, cuối cùng có một món treo vắt vẻo bên giường. Gân xanh trên các đốt ngón tay thon dài của Thẩm Liên phồng lên, dưới sự làm nổi bật của ra giường màu xám đậm càng thấy ghê người hơn. Y thở ra hơi nóng, ánh mắt không có tiêu cự, trong lòng đang nghĩ vào mùa nồm rồi sao?
Trong không khí tràn ngập hơi ẩm ướt át, chỉ thoáng qua đã xộc thẳng lên người, mồ hôi chảy ròng ròng, tránh không thoát, mà chạy cũng không thoát được.
Thẩm Liên không nghĩ tới Sở Dịch Lan là thật sự "Chưa ăn no".
Hoặc là có thể nói, cuối cùng sau hơn hai mươi năm đắng cay, người này đã nếm được ngon ngọt, dù thế nào cũng không thấy đủ.
Ý thức của Thẩm Liên bị nhấn chìm xuống đáy biển sâu. Càng về sau đó, y dứt khoát không vùng vẫy nữa, bắt đầu mặc kệ sự đời: Có thể bao lâu chứ?
Suốt ba ngày Hồ Khải Lam không thể liên hệ được với Thẩm Liên.
Lần này cũng là thử vận may gọi một cuộc xem sao, thế nhưng Thẩm Liên đã bắt máy: "Ưm."
Hồ Khải Lam chớp chớp mắt: "Thẩm Liên?"
"Ừm." Thẩm Liên đáp.
Hồ Khải Lam: "Sao vậy? Gần đây đang bận cái gì à?"
Thẩm Liên: "Ừm."
Hồ Khải Lam: "..."
Qua khoảng chừng nửa phút, ngay lúc Hồ Khải Lam đoán có phải Thẩm Liên bị trộm điện thoại rồi hay không, Thẩm nào đó mới tựa như trở mình, phát ra tiếng thở dài mệt mỏi của ông già bảy tám chục tuổi, "Anh Hồ, anh nói đi."
"Con mẹ nó! Giọng của cậu làm sao vậy?"
"Bệnh." Thẩm Liên đáp lại: "Chưa khoẻ."
"Ây da, vậy cậu phải chú ý, uống nhiều nước, cũng nghỉ ngơi nhiều vào."
Chủ yếu là gần đây Hồ Khải Lam bận quá, chân không chạm đất, không rảnh quan tâm tới Thẩm Liên cho nên liên hệ trễ vài ngày cũng không cảm thấy có chỗ nào khác thường, "Đạo diễn Triệu còn chưa tìm cậu sao?"
"Chưa, thuê địa điểm quay, sau đó bố trí đều cần thời gian." Thẩm Liên nói: "Suất diễn còn lại của em không nhiều lắm."
"Được, vậy cậu chú ý sức khoẻ, để tôi xem có tranh thủ được hợp đồng quảng cáo nào cho cậu không."
"Làm phiền anh Hồ."
Lúc đó Sở Dịch Lan ở phía sau Thẩm Liên, nghe cuộc đối thoại này rất rõ ràng. Làm sao, một cái quảng cáo thôi mà cũng làm phiền à?
Cắt đứt điện thoại, Sở Dịch Lan mở miệng: "Tôi..."
Thẩm Liên thình lình hành động, té ngã lộn nhào rời khỏi "khu vực nguy hiểm". Giữa đường còn vớ lấy áo ngủ tròng lên người, bởi vì trên người đau nhức cho nên vặn vẹo tựa như cương thi. Nhưng dù là thế cũng không dừng lại, lập tức tông cửa xông ra ngoài, không hề quay đầu lại.
Em ấy còn chạy được, Sở Dịch Lan thầm nghĩ.
Nhưng Sở Dịch Lan không cản lại, anh cũng biết mấy ngày nay bản thân hơi quá đáng, Thẩm Liên ăn đồ ăn, uống nước đều không rời khỏi phòng ngủ.
Kế tiếp Thẩm Liên không hề lộ ra vẻ hoà nhã với Sở Dịch Lan, vừa nhìn thấy người đã lập tức hừ lạnh. Dì Phân không rõ có chuyện gì, Sở Dịch Lan thì im lặng chịu đựng, trên tay cũng nhanh nhẹn, ổ mèo của Sở Trư Mễ đã dựng xong, bên trong còn đặt một cái đệm mềm, nhóc con rất là thích.
Thẩm Liên khoanh tay tựa vào bên cạnh, bởi vì còn bực bội cho nên trong lời khen nghe còn có chút quái gở: "Tay nghề không tồi ha."
"Ừ, ông ngoại dạy." Sở Dịch Lan nói tiếp, "Trước khi ông ngoại qua đời, tôi thường đi dọn gỗ với ông."
Giọng điệu Thẩm Liên lập tức đứng đắn lên, nhẹ nhàng ghé vào trên lưng Sở Dịch Lan: "Không sao, về sau có em dọn với anh, em học rất nhanh."
Thật là dễ dỗ, Sở Dịch Lan nghĩ thầm.
Sở Dịch Lan vừa đi, Thẩm Liên cố nén đau nhức còn sót lại lăn qua lộn lại vài vòng trên giường.
Ngày đó, hì hì! Thẩm Liên đắc ý dào dạt.
Sở Dịch Lan đến công ty, Dương Bân và Tôn Bỉnh Hách đều đã có mặt.
Hôm nay là báo cáo tổng kết công việc ba tháng một lần, rất quan trọng. Đủ loại số liệu cùng biên độ gia tăng đều không bị ngăn cản đưa tới trước mặt Sở Dịch Lan. Làm tốt không nói, làm không tốt thì thử xem tim gan có run rẩy hay không.
Càng khủng bố hơn chính là, con mẹ nó, hôm nay trợ lý Tôn cũng có mặt!
Tôn Bỉnh Hách không lấp liếm giúp như Dương Bân, sự ghét bỏ đối với "ngu xuẩn" viết rõ ràng trên mặt hắn. Dù gì khi bị hắn liếc qua một cái chắc chắn hoặc nhiều hoặc ít cũng sẽ sinh ra hoài nghi với chỉ số thông minh của bản thân.
Nhưng hôm nay dường như vận may không tệ lắm, bởi vì Sở tổng không nói quá nhiều, hai trợ lý cũng có vẻ không mấy hào hứng.
Lúc cuộc họp kết thúc, tất cả mọi người đều như chưa thể tin, thế cho nên cả buổi trời vẫn không có ai nhúc nhích cả.
Mọi người nhìn nhau, thầm nghĩ, như vậy là xong rồi?
"Thế nào?" Sở Dịch Lan nhàn nhạt: "Muốn trợ lý Tôn cho các người một ít lời bình sao?"
Chỉ trong nháy mắt, âm thanh bàn ghế bị xê dịch vang lên liên tiếp trong phòng họp, mọi người ôm tài liệu cùng ly nước vội vội vàng vàng chưa đến nửa phút đã không còn bóng dáng.
Đợi mọi người đi rồi, Sở Dịch Lan mới nhìn về phía Tôn Bỉnh Hách, "Hôm nay miệng bị dán lại rồi à?"
Tôn Bỉnh Hách xem như không nghe thấy, trút những thứ điều tra được từ trong não ra ngoài.
"Sếp, tụi em điều tra loại trừ nhân vật khả nghi trong sự cố xảy ra ở khu nghỉ dưỡng khi trước, không có nghi ngờ tới Ngụy Phàm Thần là bởi vì người này không được mời tới. Anh ta mượn dùng tên tuổi của một ông chủ để che giấu trà trộn vào, cho nên lúc ấy đăng ký tên cũng không phải tên của anh ta."
Sở Dịch Lan không nuôi người nhàn rỗi, dưới tay có một đám vệ sĩ có thể cạy ra lời nói thật. Càng đừng nói loại người như Ngụy Phàm Thần vốn không chịu nổi bị dọa sợ. Tôn Bỉnh Hách chắp vá những chi tiết nhỏ nhặt lại với nhau rồi ném lên trên mặt Ngụy Phàm Thần, gã khai ra còn nhanh hơn bất kỳ ai.
Dù sao Ngụy Phàm Thần rất sợ mấy vệ sĩ vạm vỡ đứng trước cửa sẽ thình lình đi vào, vươn tay nện gãy chân của gã.
"Ngụy Phàm Thần và Trịnh Ca có thù?" Sở Dịch Lan hỏi.
"Vâng. Ngụy Phàm Thần thích Chu Đường Tư. Đêm đó Chu Đường Tư uống rượu, anh ta vốn định lợi dụng cơ hội để phát sinh chút gì đó với Chu Đường Tư, kết quả Chu Đường Tư khinh thường anh ta tới không đáng một đồng. Ngụy Phàm Thần tức giận nổi điên, nảy sinh ý định ác độc, phóng hỏa chỉ là quyết định nhất thời khi đó thôi."
Sở Dịch Lan: "Tôi biết rồi."
Tôn Bỉnh Hách: "Xem ra cậu Thẩm đữ phải chịu rất nhiều oan ức."
Sở Dịch Lan: "..."
Đúng vậy, lúc ấy toàn bộ mũi nhọn đều chỉ về phía Thẩm Liên. Đêm đó ở trong quán rượu, Sở Dịch Lan tạt một ly rượu xong còn định hủy hoại sự nghiệp Thẩm Liên nữa.
Ai có thể nghĩ tới mới mấy tháng mà người nọ đã trở thành đầu quả tim, tròng mắt của anh rồi.
"Công tác lúc sau do hai cậu thu xếp." Sở Dịch Lan đứng dậy.
Tôn Bỉnh Hách và Dương Bân liếc nhìn nhau. Dương Bân do dự mở miệng: "Sở tổng, ngài không tham dự sao?"
"Tôi tham dự cái gì?" Sở Dịch Lan quay đầu: "Tôi ra giá cao thuê hai cậu về quản lý là vì coi tiền như rác rồi tự mình làm việc sao? Cho hỏi là tôi có bệnh à? Trợ lý Dương, thời gian trước cậu vừa mới nghỉ phép nhưng cậu phải biết tôi đã hai năm rồi cũng không có một ngày nghỉ."
Dương Bân: "..."
Sở Dịch Lan thong dong xoay người: "Tôi nghỉ phép đây."
Vẻ mặt Dương Bân lộ ra khiếp sợ. Nhưng Tôn Bỉnh Hách lại tiếp thu rất nhanh. Xem ra là sếp và cậu Thẩm... Đã có bước tiến triển mang tính chân thật rồi.
Lúc Sở Dịch Lan về đến nhà, Thẩm Liên đang chơi game. Tay chơi game vừa giao tới lúc trưa, mấy trò chơi bắn súng vẫn là do Phùng Duyệt Sơn đề cử. Trên phương diện chơi đùa hưởng thụ, Thẩm Liên tin tưởng cậu ta vô điều kiện.
"Anh về rồi à?" Thẩm Liên bớt thời gian quay đầu lại, trên đầu gối là Sở Trư Mễ, mèo con nheo mắt có vẻ mông lung mơ màng.
Sở Dịch Lan không nói chuyện, lên lầu tắm rửa.
Thẩm Liên thoải mái chơi thêm hai ván, đang định bắt đầu ván thứ ba, tay chơi game đã bị tịch thu.
Khoan đã! Trong lòng Thẩm Liên nổi sóng, cảnh tượng này trông thật là quen mắt!
"Dì Phân, bữa tối làm mấy món dễ tiêu một chút." Sở Dịch Lan dặn dò xong, kéo Thẩm Liên lên lầu.
Nếu Thẩm Liên còn không đoán ra kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì thì đúng thật là sống uổng phí.
"Không phải chứ Sở Dịch Lan, Sở tổng, Sở gia!" Giọng Thẩm Liên không tự giác run lên: "Chúng ta không đến mức đó chứ? Em vừa mới khôi phục mà."
Sở Dịch Lan đẩy người vào phòng, trở tay đóng cửa lại, "Không phải chính em nói sao? Ánh mắt em quá tinh tường, ăn no."
Thẩm Liên: "..."
Quần áo bị tùy tay ném xuống đất, rải rác từ cửa vào sâu tới trong phòng, cuối cùng có một món treo vắt vẻo bên giường. Gân xanh trên các đốt ngón tay thon dài của Thẩm Liên phồng lên, dưới sự làm nổi bật của ra giường màu xám đậm càng thấy ghê người hơn. Y thở ra hơi nóng, ánh mắt không có tiêu cự, trong lòng đang nghĩ vào mùa nồm rồi sao?
Trong không khí tràn ngập hơi ẩm ướt át, chỉ thoáng qua đã xộc thẳng lên người, mồ hôi chảy ròng ròng, tránh không thoát, mà chạy cũng không thoát được.
Thẩm Liên không nghĩ tới Sở Dịch Lan là thật sự "Chưa ăn no".
Hoặc là có thể nói, cuối cùng sau hơn hai mươi năm đắng cay, người này đã nếm được ngon ngọt, dù thế nào cũng không thấy đủ.
Ý thức của Thẩm Liên bị nhấn chìm xuống đáy biển sâu. Càng về sau đó, y dứt khoát không vùng vẫy nữa, bắt đầu mặc kệ sự đời: Có thể bao lâu chứ?
Suốt ba ngày Hồ Khải Lam không thể liên hệ được với Thẩm Liên.
Lần này cũng là thử vận may gọi một cuộc xem sao, thế nhưng Thẩm Liên đã bắt máy: "Ưm."
Hồ Khải Lam chớp chớp mắt: "Thẩm Liên?"
"Ừm." Thẩm Liên đáp.
Hồ Khải Lam: "Sao vậy? Gần đây đang bận cái gì à?"
Thẩm Liên: "Ừm."
Hồ Khải Lam: "..."
Qua khoảng chừng nửa phút, ngay lúc Hồ Khải Lam đoán có phải Thẩm Liên bị trộm điện thoại rồi hay không, Thẩm nào đó mới tựa như trở mình, phát ra tiếng thở dài mệt mỏi của ông già bảy tám chục tuổi, "Anh Hồ, anh nói đi."
"Con mẹ nó! Giọng của cậu làm sao vậy?"
"Bệnh." Thẩm Liên đáp lại: "Chưa khoẻ."
"Ây da, vậy cậu phải chú ý, uống nhiều nước, cũng nghỉ ngơi nhiều vào."
Chủ yếu là gần đây Hồ Khải Lam bận quá, chân không chạm đất, không rảnh quan tâm tới Thẩm Liên cho nên liên hệ trễ vài ngày cũng không cảm thấy có chỗ nào khác thường, "Đạo diễn Triệu còn chưa tìm cậu sao?"
"Chưa, thuê địa điểm quay, sau đó bố trí đều cần thời gian." Thẩm Liên nói: "Suất diễn còn lại của em không nhiều lắm."
"Được, vậy cậu chú ý sức khoẻ, để tôi xem có tranh thủ được hợp đồng quảng cáo nào cho cậu không."
"Làm phiền anh Hồ."
Lúc đó Sở Dịch Lan ở phía sau Thẩm Liên, nghe cuộc đối thoại này rất rõ ràng. Làm sao, một cái quảng cáo thôi mà cũng làm phiền à?
Cắt đứt điện thoại, Sở Dịch Lan mở miệng: "Tôi..."
Thẩm Liên thình lình hành động, té ngã lộn nhào rời khỏi "khu vực nguy hiểm". Giữa đường còn vớ lấy áo ngủ tròng lên người, bởi vì trên người đau nhức cho nên vặn vẹo tựa như cương thi. Nhưng dù là thế cũng không dừng lại, lập tức tông cửa xông ra ngoài, không hề quay đầu lại.
Em ấy còn chạy được, Sở Dịch Lan thầm nghĩ.
Nhưng Sở Dịch Lan không cản lại, anh cũng biết mấy ngày nay bản thân hơi quá đáng, Thẩm Liên ăn đồ ăn, uống nước đều không rời khỏi phòng ngủ.
Kế tiếp Thẩm Liên không hề lộ ra vẻ hoà nhã với Sở Dịch Lan, vừa nhìn thấy người đã lập tức hừ lạnh. Dì Phân không rõ có chuyện gì, Sở Dịch Lan thì im lặng chịu đựng, trên tay cũng nhanh nhẹn, ổ mèo của Sở Trư Mễ đã dựng xong, bên trong còn đặt một cái đệm mềm, nhóc con rất là thích.
Thẩm Liên khoanh tay tựa vào bên cạnh, bởi vì còn bực bội cho nên trong lời khen nghe còn có chút quái gở: "Tay nghề không tồi ha."
"Ừ, ông ngoại dạy." Sở Dịch Lan nói tiếp, "Trước khi ông ngoại qua đời, tôi thường đi dọn gỗ với ông."
Giọng điệu Thẩm Liên lập tức đứng đắn lên, nhẹ nhàng ghé vào trên lưng Sở Dịch Lan: "Không sao, về sau có em dọn với anh, em học rất nhanh."
Thật là dễ dỗ, Sở Dịch Lan nghĩ thầm.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro