Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 64
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Tran: Thuỷ Tích
Thẩm Liên uống nước chanh xong, bị Phùng Duyệt Sơn gọi tới chơi mạt chược.
"Cậu đánh bài giỏi, còn mạt chược thế nào?" Phùng Duyệt Sơn cười híp mắt.
Thẩm Liên: "Thánh thể mạt chược trời sinh."
"Tới tới tới!"
Sở Dịch Lan ngồi phía sau Thẩm Liên, nhìn y ăn nói mạnh miệng, kết quả lại ra bài rối tinh rối mù.
Dương Bân thong dong đến muộn, bước nhanh tới bên cạnh Sở Dịch Lan, cúi người nói: "Bàn xong rồi, sáng mai ký hợp đồng."
Sở Dịch Lan "ừ" một tiếng, "Tự cậu xem muốn chơi cái gì hoặc là muốn uống cái gì, hôm nay cậu Phùng mời khách."
"Đừng khách sáo." Phùng Duyệt Sơn đang bận kéo bài.
Dương Bân nói câu "Cảm ơn cậu Phùng" nhưng vẫn đứng nghiêm phía sau Sở Dịch Lan.
Tôn Bỉnh Hách từng cho Dương Bân một lời khuyên: "Chỗ nào có cậu Thẩm, anh tốt nhất là vẫn luôn đi theo sau sếp."
"Vì sao?"
"Bởi vì sẽ có điều bất ngờ."
Trợ lý Dương rất là tò mò.
Lúc thua đến ván thứ ba, Thẩm Liên khẽ nhíu mày.
"Thánh thể, quẹt tiền đi." Phùng Duyệt Sơn đưa mã QR cho y.
Thẩm Liên đang định móc điện thoại ra thì đã nghe một tiếng "tích tích". Sở Dịch Lan quẹt gấp mười lần, thản nhiên nói: "Cứ chơi đi."
Phùng Duyệt Sơn cứng lưỡi, tôi rất muốn đuổi hai người ra ngoài.
Lúc xào bài, Thẩm Liên hoạt động cổ tay, lần này chắc chắn phải thắng.
"Tại sao không cho chúng tôi vào?" Ở cửa truyền tới tiếng tranh chấp, "Chúng tôi cũng đặt trước rồi. Sao nào, nói đổi ý là đổi ý, biết chúng tôi là ai không?"
Thẩm Liên cảm thấy giọng nói này khá quen tai.
Mọi người đều nghe tiếng ngẩng đầu lên, nhìn một đám người trước cửa. Mặc dù dưới ánh đèn mờ tối nhưng vẫn có thể nhận ra là người nào, trong nhóm người đó còn có một người xách theo bánh kem. Thẩm Liên như nghĩ tới cái gì, quay đầu hỏi Phùng Duyệt Sơn, "Hôm nay ngày mấy tháng mấy?"
"Mười một tháng bảy." Phùng Duyệt Sơn khẽ hít một hơi. Không phải chứ, bây giờ là lúc quan tâm tới ngày tháng sao?
Đương nhiên, bởi vì Thẩm Liên đã nhớ ra, hôm nay là sinh nhật của Trịnh Ca.
Cừ Đô có trăm con phố cùng mấy chục con đường lớn, những khu vui chơi dùng để tiêu tiền có tiếng cũng có tới bảy tám nhà, có trùng hợp hay không khi đám người Trịnh Ca cũng chen tới cùng một chỗ này?
Mà người vừa mới gây sự ầm ĩ, chính là Ngụy Phàm Thần.
Đúng là chó sẽ tụ lại một ổ, Thẩm Liên nghĩ thầm, không có mình làm nền thì hai người này sẽ tụ lại với nhau.
Cách một khoảng xa, Trịnh Ca vừa liếc mắt đã thấy Sở Dịch Lan.
Hắn ta theo thói quen lộ ra vẻ mặt sạch sẽ vô tội, muốn nói lại thôi, tựa như bụi bặm gì cũng không nên rơi trên người hắn ta vậy.
Thẩm Liên dựa ra phía sau, "Sở gia."
"Hửm?" Sở Dịch Lan hơi khom người về trước.
Thẩm Liên vươn tay ra sau, ngón tay thon dài chạm đến mái tóc, sườn mặt của Sở Dịch Lan rồi dọc theo tiếp tục xuống dưới. Ngón cái nhẹ nhàng xoa trên bờ môi của anh như là đang sờ một con sư tử đực đã được thuần phục. Động tác trôi chảy lại mờ ám, cùng lúc đó cũng không quên cười cười nhìn Trịnh Ca, đáy mắt tràn ngập giễu cợt và khiêu khích.
"Vừa rồi anh nhìn anh ta?" Thẩm Liên hỏi.
Sở Dịch Lan: "Nhìn ai?"
"Trịnh Ca."
"Người đứng ở cửa là Trịnh Ca?"
Sở Dịch Lan nói lời này không phải giả vờ. Tầng sương mù bao phủ trong lòng được Thẩm Liên xé mở ra, làm cho anh nhìn thấy rõ bản chất của "thích". Những thứ từng bị Trịnh Ca gieo xuống đều bị nhổ tận gốc rễ, lớp filter của hắn ta trong lòng Sở Dịch Lan ầm ầm vỡ tan, đương nhiên gương mặt cũng bắt đầu trở nên mơ hồ.
Sở Dịch Lan thật sự không nhận ra, anh chỉ cảm thấy ánh mắt của đối phương làm người ta rất chán ghét.
"Em thích nghe lời này." Thẩm Liên quay đầu, ánh đèn lúc sáng lúc tối phác họa cho gương mặt y thêm một chút quyến rũ khác thường. Sở Dịch Lan nhìn thấy ham muốn chiếm hữu trong ánh mắt Thẩm Liên mà cơn sóng trong lòng cũng cuồn cuộn dâng trào.
Sở Dịch Lan không khống chế được hôn xuống môi y.
Phùng Duyệt Sơn: "..."
ĐM! Hai người đúng thật là, con mẹ nó.
Phùng Duyệt Sơn vừa khiếp sợ vừa hưng phấn, trong lòng lại đều là tinh hoa văn hóa của đất nước.
Trợ lý Dương đứng trong góc hít sâu một hơi.
Sau một lúc lâu, mọi người mới bắt đầu ồn ào.
"Này, Trịnh Ca, sao Sở tổng..." Ngụy Phàm Thần khiếp sợ.
"Câm miệng!" Trịnh Ca lạnh giọng ngắt ngang.
Hành vi cử chỉ của Sở Dịch Lan khiến hắn ta hiểu ra, có một số thứ đã không thể khống chế được nữa.
Có ánh sáng che chắn, dưới đáy mắt Trịnh Ca tràn ngập tanh hôi.
Ánh mắt vừa rồi của Thẩm Liên rõ ràng đang nói với hắn ta: Anh chẳng là cái thá gì cả.
Người quản lý vừa mới ngăn cản họ đi nhận một cuộc gọi, trên mặt lập tức lộ vẻ khó xử, cầm điện thoại không biết nên giải quyết thế nào, cuối cùng cắn răng đi vào tìm Phùng Duyệt Sơn.
"Cậu Phùng, rất xin lỗi, cấp dưới mắc sai lầm dẫn đến xung đột vừa rồi. Bên Chu tổng cũng đang không ngừng gọi điện cho tôi, mà sảnh này cũng không thể bao toàn bộ được, tôi thấy nếu mọi người đều quen biết nhau hay là..."
Phùng Duyệt Sơn cười nhạo: "Sao? Anh còn muốn nể mặt? Người của Chu Đường Tư muốn ăn sinh nhật thì liên quan gì tôi?"
Quản lý đứng tại chỗ, trên trán đã ứa ra mồ hôi lạnh.
"Mời vào đi." Thẩm Liên đột nhiên lên tiếng, "Mọi người không muốn xem chuyện vui sao?"
Phùng Duyệt Sơn ngẩng đầu: "Chuyện vui gì?"
"Một đóa sen trắng với cấp bậc cao hơn."
Sắc mặt Phùng Duyệt Sơn hơi thay đổi, thuộc loại muốn xem chuyện vui nhưng lại kiêng dè Sở Dịch Lan.
Sở Dịch Lan nhận thấy ánh mắt của cậu ta, hờ hững nói: "Tôi không sao cả."
Đám người Trịnh Ca tiến vào rồi đi đến một bên khác, trên đường vẫn có mấy người không rõ có chuyện gì chào hỏi hắn ta. Cũng không phải do quan hệ tốt, mà Cừ Đô nói lớn thì rất lớn, nói nhỏ cũng nhỏ, người có tiếng nói trong giới thượng lưu cũng chỉ có những người đó, mà Chu Đường Tư là một trong số đó. Muốn mở rộng chuyện làm ăn thì đương nhiên phải nể mặt bạn trai Trịnh Ca của Chu Đường Tư một chút.
Từ đầu đến cuối, Sở Dịch Lan không hề nhìn Trịnh Ca. Anh khẽ đặt cằm lên vai Thẩm Liên, nhìn từ bên cạnh chính là tư thế đang ôm vào lòng, một bàn tay cách quần áo đặt lên bụng Thẩm Liên hỏi: "Có đói không?"
Thẩm Liên không chịu thua thêm nữa, đang hừng hực muốn thắng lại một ván: "Đợi em chơi xong đã."
Y không lo lắng Trịnh Ca. Ở đây có nhiều người như vậy, Trịnh Ca không dám tới tìm Sở Dịch Lan, bằng không bị người thêm mắm dặm muối rơi vào trong tai Chu Đường Tư sẽ lại cãi nhau.Mà Thẩm Liên cũng không cần phải hỏi thăm, nhìn sắc mặt Trịnh Ca cũng biết là gần đây hắn ta và Chu Đường Tư đã có rất nhiều mâu thuẫn.
Bởi vì dựa theo nội dung trong sách, mỗi lần sinh nhật Trịnh Ca, Chu Đường Tư đều sẽ rất nghiêm túc tổ chức cho hắn ta, chỉ thiếu điều đăng báo Liên hợp quốc nữa thôi. Cả quá trình đều sẽ cùng nhau, lại thêm quà tặng cùng bánh kem chuẩn bị sẵn từ trước, nhưng hôm nay thì sao? Chỉ với một cái bánh kem thường thường do bạn bè xách tới, mà Chu Đường Tư thì chẳng thấy mặt mũi đâu.
"Hồ!" Thẩm Liên đẩy ngã bài phát ra một tiếng "Rầm", hừ hừ hai tiếng, thoải mái.
Phùng Duyệt Sơn vui vẻ: "Không phải chứ anh trai của tôi, từ lúc bắt đầu tới bây giờ cậu chỉ mới thắng một ván thôi."
Thẩm Liên: "Hừ hừ."
Không quan trọng, kết thúc hoàn mỹ là được.
Sở Dịch Lan thấp giọng: "Muốn ăn cái gì?"
"Súp bánh bao."
Trợ lý Dương lập tức xuất hiện: "Ở đây không có, tôi phái người đi mua về ngay."
Đối diện với ánh mắt khen ngợi của Sở Dịch Lan, Dương Bân lâng lâng. Không phải chứ, mỗi lần hắn giúp Sở tổng đàm phán xong một hợp đồng lên tới hàng trăm triệu, Sở tổng có từng lộ ra ánh mắt này không?
Không có.
Thảo nào mỗi lần Tôn Bỉnh Hách gặp Thẩm Liên đều vui vẻ khoan khoái, giá trị cảm xúc lập tức kéo đầy như vậy.
Dỗ cậu Thẩm vui vẻ, thì Sở tổng sẽ vui vẻ.
Diss à, tôi đã ngộ ra rồi.
Thẩm Liên uống nước chanh xong, bị Phùng Duyệt Sơn gọi tới chơi mạt chược.
"Cậu đánh bài giỏi, còn mạt chược thế nào?" Phùng Duyệt Sơn cười híp mắt.
Thẩm Liên: "Thánh thể mạt chược trời sinh."
"Tới tới tới!"
Sở Dịch Lan ngồi phía sau Thẩm Liên, nhìn y ăn nói mạnh miệng, kết quả lại ra bài rối tinh rối mù.
Dương Bân thong dong đến muộn, bước nhanh tới bên cạnh Sở Dịch Lan, cúi người nói: "Bàn xong rồi, sáng mai ký hợp đồng."
Sở Dịch Lan "ừ" một tiếng, "Tự cậu xem muốn chơi cái gì hoặc là muốn uống cái gì, hôm nay cậu Phùng mời khách."
"Đừng khách sáo." Phùng Duyệt Sơn đang bận kéo bài.
Dương Bân nói câu "Cảm ơn cậu Phùng" nhưng vẫn đứng nghiêm phía sau Sở Dịch Lan.
Tôn Bỉnh Hách từng cho Dương Bân một lời khuyên: "Chỗ nào có cậu Thẩm, anh tốt nhất là vẫn luôn đi theo sau sếp."
"Vì sao?"
"Bởi vì sẽ có điều bất ngờ."
Trợ lý Dương rất là tò mò.
Lúc thua đến ván thứ ba, Thẩm Liên khẽ nhíu mày.
"Thánh thể, quẹt tiền đi." Phùng Duyệt Sơn đưa mã QR cho y.
Thẩm Liên đang định móc điện thoại ra thì đã nghe một tiếng "tích tích". Sở Dịch Lan quẹt gấp mười lần, thản nhiên nói: "Cứ chơi đi."
Phùng Duyệt Sơn cứng lưỡi, tôi rất muốn đuổi hai người ra ngoài.
Lúc xào bài, Thẩm Liên hoạt động cổ tay, lần này chắc chắn phải thắng.
"Tại sao không cho chúng tôi vào?" Ở cửa truyền tới tiếng tranh chấp, "Chúng tôi cũng đặt trước rồi. Sao nào, nói đổi ý là đổi ý, biết chúng tôi là ai không?"
Thẩm Liên cảm thấy giọng nói này khá quen tai.
Mọi người đều nghe tiếng ngẩng đầu lên, nhìn một đám người trước cửa. Mặc dù dưới ánh đèn mờ tối nhưng vẫn có thể nhận ra là người nào, trong nhóm người đó còn có một người xách theo bánh kem. Thẩm Liên như nghĩ tới cái gì, quay đầu hỏi Phùng Duyệt Sơn, "Hôm nay ngày mấy tháng mấy?"
"Mười một tháng bảy." Phùng Duyệt Sơn khẽ hít một hơi. Không phải chứ, bây giờ là lúc quan tâm tới ngày tháng sao?
Đương nhiên, bởi vì Thẩm Liên đã nhớ ra, hôm nay là sinh nhật của Trịnh Ca.
Cừ Đô có trăm con phố cùng mấy chục con đường lớn, những khu vui chơi dùng để tiêu tiền có tiếng cũng có tới bảy tám nhà, có trùng hợp hay không khi đám người Trịnh Ca cũng chen tới cùng một chỗ này?
Mà người vừa mới gây sự ầm ĩ, chính là Ngụy Phàm Thần.
Đúng là chó sẽ tụ lại một ổ, Thẩm Liên nghĩ thầm, không có mình làm nền thì hai người này sẽ tụ lại với nhau.
Cách một khoảng xa, Trịnh Ca vừa liếc mắt đã thấy Sở Dịch Lan.
Hắn ta theo thói quen lộ ra vẻ mặt sạch sẽ vô tội, muốn nói lại thôi, tựa như bụi bặm gì cũng không nên rơi trên người hắn ta vậy.
Thẩm Liên dựa ra phía sau, "Sở gia."
"Hửm?" Sở Dịch Lan hơi khom người về trước.
Thẩm Liên vươn tay ra sau, ngón tay thon dài chạm đến mái tóc, sườn mặt của Sở Dịch Lan rồi dọc theo tiếp tục xuống dưới. Ngón cái nhẹ nhàng xoa trên bờ môi của anh như là đang sờ một con sư tử đực đã được thuần phục. Động tác trôi chảy lại mờ ám, cùng lúc đó cũng không quên cười cười nhìn Trịnh Ca, đáy mắt tràn ngập giễu cợt và khiêu khích.
"Vừa rồi anh nhìn anh ta?" Thẩm Liên hỏi.
Sở Dịch Lan: "Nhìn ai?"
"Trịnh Ca."
"Người đứng ở cửa là Trịnh Ca?"
Sở Dịch Lan nói lời này không phải giả vờ. Tầng sương mù bao phủ trong lòng được Thẩm Liên xé mở ra, làm cho anh nhìn thấy rõ bản chất của "thích". Những thứ từng bị Trịnh Ca gieo xuống đều bị nhổ tận gốc rễ, lớp filter của hắn ta trong lòng Sở Dịch Lan ầm ầm vỡ tan, đương nhiên gương mặt cũng bắt đầu trở nên mơ hồ.
Sở Dịch Lan thật sự không nhận ra, anh chỉ cảm thấy ánh mắt của đối phương làm người ta rất chán ghét.
"Em thích nghe lời này." Thẩm Liên quay đầu, ánh đèn lúc sáng lúc tối phác họa cho gương mặt y thêm một chút quyến rũ khác thường. Sở Dịch Lan nhìn thấy ham muốn chiếm hữu trong ánh mắt Thẩm Liên mà cơn sóng trong lòng cũng cuồn cuộn dâng trào.
Sở Dịch Lan không khống chế được hôn xuống môi y.
Phùng Duyệt Sơn: "..."
ĐM! Hai người đúng thật là, con mẹ nó.
Phùng Duyệt Sơn vừa khiếp sợ vừa hưng phấn, trong lòng lại đều là tinh hoa văn hóa của đất nước.
Trợ lý Dương đứng trong góc hít sâu một hơi.
Sau một lúc lâu, mọi người mới bắt đầu ồn ào.
"Này, Trịnh Ca, sao Sở tổng..." Ngụy Phàm Thần khiếp sợ.
"Câm miệng!" Trịnh Ca lạnh giọng ngắt ngang.
Hành vi cử chỉ của Sở Dịch Lan khiến hắn ta hiểu ra, có một số thứ đã không thể khống chế được nữa.
Có ánh sáng che chắn, dưới đáy mắt Trịnh Ca tràn ngập tanh hôi.
Ánh mắt vừa rồi của Thẩm Liên rõ ràng đang nói với hắn ta: Anh chẳng là cái thá gì cả.
Người quản lý vừa mới ngăn cản họ đi nhận một cuộc gọi, trên mặt lập tức lộ vẻ khó xử, cầm điện thoại không biết nên giải quyết thế nào, cuối cùng cắn răng đi vào tìm Phùng Duyệt Sơn.
"Cậu Phùng, rất xin lỗi, cấp dưới mắc sai lầm dẫn đến xung đột vừa rồi. Bên Chu tổng cũng đang không ngừng gọi điện cho tôi, mà sảnh này cũng không thể bao toàn bộ được, tôi thấy nếu mọi người đều quen biết nhau hay là..."
Phùng Duyệt Sơn cười nhạo: "Sao? Anh còn muốn nể mặt? Người của Chu Đường Tư muốn ăn sinh nhật thì liên quan gì tôi?"
Quản lý đứng tại chỗ, trên trán đã ứa ra mồ hôi lạnh.
"Mời vào đi." Thẩm Liên đột nhiên lên tiếng, "Mọi người không muốn xem chuyện vui sao?"
Phùng Duyệt Sơn ngẩng đầu: "Chuyện vui gì?"
"Một đóa sen trắng với cấp bậc cao hơn."
Sắc mặt Phùng Duyệt Sơn hơi thay đổi, thuộc loại muốn xem chuyện vui nhưng lại kiêng dè Sở Dịch Lan.
Sở Dịch Lan nhận thấy ánh mắt của cậu ta, hờ hững nói: "Tôi không sao cả."
Đám người Trịnh Ca tiến vào rồi đi đến một bên khác, trên đường vẫn có mấy người không rõ có chuyện gì chào hỏi hắn ta. Cũng không phải do quan hệ tốt, mà Cừ Đô nói lớn thì rất lớn, nói nhỏ cũng nhỏ, người có tiếng nói trong giới thượng lưu cũng chỉ có những người đó, mà Chu Đường Tư là một trong số đó. Muốn mở rộng chuyện làm ăn thì đương nhiên phải nể mặt bạn trai Trịnh Ca của Chu Đường Tư một chút.
Từ đầu đến cuối, Sở Dịch Lan không hề nhìn Trịnh Ca. Anh khẽ đặt cằm lên vai Thẩm Liên, nhìn từ bên cạnh chính là tư thế đang ôm vào lòng, một bàn tay cách quần áo đặt lên bụng Thẩm Liên hỏi: "Có đói không?"
Thẩm Liên không chịu thua thêm nữa, đang hừng hực muốn thắng lại một ván: "Đợi em chơi xong đã."
Y không lo lắng Trịnh Ca. Ở đây có nhiều người như vậy, Trịnh Ca không dám tới tìm Sở Dịch Lan, bằng không bị người thêm mắm dặm muối rơi vào trong tai Chu Đường Tư sẽ lại cãi nhau.Mà Thẩm Liên cũng không cần phải hỏi thăm, nhìn sắc mặt Trịnh Ca cũng biết là gần đây hắn ta và Chu Đường Tư đã có rất nhiều mâu thuẫn.
Bởi vì dựa theo nội dung trong sách, mỗi lần sinh nhật Trịnh Ca, Chu Đường Tư đều sẽ rất nghiêm túc tổ chức cho hắn ta, chỉ thiếu điều đăng báo Liên hợp quốc nữa thôi. Cả quá trình đều sẽ cùng nhau, lại thêm quà tặng cùng bánh kem chuẩn bị sẵn từ trước, nhưng hôm nay thì sao? Chỉ với một cái bánh kem thường thường do bạn bè xách tới, mà Chu Đường Tư thì chẳng thấy mặt mũi đâu.
"Hồ!" Thẩm Liên đẩy ngã bài phát ra một tiếng "Rầm", hừ hừ hai tiếng, thoải mái.
Phùng Duyệt Sơn vui vẻ: "Không phải chứ anh trai của tôi, từ lúc bắt đầu tới bây giờ cậu chỉ mới thắng một ván thôi."
Thẩm Liên: "Hừ hừ."
Không quan trọng, kết thúc hoàn mỹ là được.
Sở Dịch Lan thấp giọng: "Muốn ăn cái gì?"
"Súp bánh bao."
Trợ lý Dương lập tức xuất hiện: "Ở đây không có, tôi phái người đi mua về ngay."
Đối diện với ánh mắt khen ngợi của Sở Dịch Lan, Dương Bân lâng lâng. Không phải chứ, mỗi lần hắn giúp Sở tổng đàm phán xong một hợp đồng lên tới hàng trăm triệu, Sở tổng có từng lộ ra ánh mắt này không?
Không có.
Thảo nào mỗi lần Tôn Bỉnh Hách gặp Thẩm Liên đều vui vẻ khoan khoái, giá trị cảm xúc lập tức kéo đầy như vậy.
Dỗ cậu Thẩm vui vẻ, thì Sở tổng sẽ vui vẻ.
Diss à, tôi đã ngộ ra rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro