Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 63

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Trong ký ức của Sở Dịch Lan, một lần duy nhất anh chơi đùa như vậy là hồi còn rất nhỏ, đi theo ông ngoại đến một nông trại ở ngoại thành. Cũng là thời tiết tốt thế này, mẹ ngồi ở nơi không xa cười nhìn anh.

Thẩm Liên đi lên uống nước, xoay người nhìn Sở Dịch Lan đang rất nghiêm túc mò tôm, không nhịn được bèn lấy điện thoại ra chụp "tách tách" hai tấm, lại quay thêm một video đăng vào nhóm.

Phùng Duyệt Sơn luôn luôn là người trả lời trong một giây: [Anh trai của tôi bị người nào hoán đổi thân xác rồi?]

Thẩm Liên: [Cậu có hiểu sinh hoạt không?]

Phùng Duyệt Sơn: [ĐM, cứu mạng với. Chuyện ma quỷ nè anh Tư Hàm ơi, anh sắp xếp cho em một buổi khám tâm thần với. Còn có, anh trai tôi đang mặc cái gì vậy?]

Thẩm Liên: [Điều kiện có hạn, mua đại, cũng đẹp trai lắm mà.]

Ninh Tư Hàm: [Điên rồi.]

Chu Nguyên Lâm: [Điên rồi.]

Thẩm Liên hừ khẽ một tiếng.

Tuy Sở Dịch Lan có ít kinh nghiêm thực chiến nhưng thao tác ngày càng trôi chảy hơn, cá không bắt được mấy con nhưng tôm lại mò được nửa thùng nhỏ. Thẩm Liên vừa thấy, đêm nay mang đi chiên lên cũng đủ làm một bữa, lại bỏ thêm chút tỏi cùng rau hẹ, thơm chết người.

Lúc lên bờ, trên mặt Sở Dịch Lan còn mang ý cười, cũng không để ý tới trên cẳng chân còn dính bùn đất.

"Nếu thích về sau thường dẫn anh đi chơi." Thẩm Liên nói, "Nhặt thổ sản cũng rất thú vị, có lẽ anh cũng chưa được thử đâu nhỉ."

Về sau còn có rất nhiều thời gian như vậy, Sở Dịch Lan nghĩ thầm, Thẩm Liên đã hứa rồi.

Bữa tối nay thật sự có thêm một đĩa tôm sông chiên giòn. Sở Dịch Lan, Thẩm Liên, thêm Tôn Bỉnh Hách quét sạch sành sanh.

Tôn Bỉnh Hách cảm thấy trên người Thẩm Liên có một loại từ trường rất kỳ diệu. Người này gần như không có chút cảm xúc tiêu cực nào, tiếp xúc lâu, thể xác và tinh thần như được nghỉ ngơi vậy.

"Ngày mai mấy giờ anh về?" Thẩm Liên hỏi.

"Năm giờ sáng." Sở Dịch Lan nói tiếp: "Buổi chiều có một cuộc họp quan trọng."

"Được." Gặp một lần, Thẩm Liên đã thấy thỏa mãn rồi, "Lâm Phú diễn ổn hơn Trịnh Ca không biết bao nhiêu lần, tiến độ quay phim của bọn em nhanh lắm. Đợi quay xong sẽ trở về Cừ Đô ngay, tới lúc đó em gọi điện cho anh."

"Được."

Buổi tối, hai người tiếp tục dính ngấy, một hỏi một đáp cũng phải mất mấy phút đồng hồ. Đừng hỏi vì cái gì, hỏi chính là không hôn hai cái sẽ thấy thiếu.

Không biết Thẩm Liên ngủ từ khi nào nhưng đợi y tỉnh lại, sắc trời đã sáng ngời, bên cạnh đã trống không.

Thẩm Liên rửa mặt xong, ngửi cổ áo của mình, sau đó tìm khắp nơi một vòng.

Không có.

Y gửi tin nhắn cho Sở Dịch Lan: [Quần đùi với áo ngắn tay hôm qua anh mặc đâu rồi?"]

Sở Dịch Lan: [Mang về rồi.]

[Anh mang về để làm gì?]

[Ý nghĩa không giống.]

Thẩm Liên sửng sốt, sau đó khẽ cười, có cần phải đáng yêu đến vậy không?

Y đang định giữ lại để tắm rửa đổi mặc, bây giờ đã không có rồi.

Thời khắc nóng bức nhất của mùa hè ầm ầm kéo đến.

Đa số bối cảnh của <Liệt Hỏa> là vào mùa hạ và mùa thu, cho nên dù nóng mấy cũng phải cố.

Kết cục của Lục Tiểu Khai quay một lần đã xong.

Thiến niên trở lại quê nhà, lưng thẳng tắp, trên miệng vẫn ngậm cười nhưng đáy mắt lại có thêm vẻ từng trải được khắc từ trong gió tuyết.

"Bác Vương." Lục Tiểu Khai chào hỏi ông chủ quầy bán quà vặt, bắt lấy một quả quýt ăn.

Cậu ta không còn hấp tấp bộp chộp, mà hành động đã trở nên bình thản an tĩnh, tựa như con người líu ra líu ríu trước kia đã không còn nữa rồi.

Nhưng giây tiếp theo, Lục Tiểu Khai ngẩng đầu, trong mắt phản chiếu màn trời xanh trong veo. Có người theo đuổi giấc mộng, có người trông giữ nơi quê nhà, trái tim ban đầu không thay đổi thì con người sẽ không thay đổi.

Lục Tiểu Khai thoải mái duỗi thắt lưng, màn ảnh dần kéo xa, thị trấn lại trở thành một chấm nhỏ.

"Cắt!" Triệu Văn Thư đứng lên, "Được rồi! Lần này còn tốt hơn những lần trước! Diễn bằng mắt rất xuất sắc nha Thẩm Liên."

Thẩm Liên thả lỏng tinh thần, cảm giác bị phơi nắng tới hoa mắt chóng mặt.

Giang Dữu lập tức đi tới bung dù đưa nước, "Không sao chứ anh Thẩm?"

"Còn ổn." Thật ra trước mắt Thẩm Liên vẫn còn xuất hiện rất nhiều chấm nhỏ đầy mày sắc, "Hôm nay bao nhiêu độ mà như nướng thịt thế này?"

"Ba mươi chín độ."

"Thảo nào." Thẩm Liên ngồi trên ghế nghỉ ngơi, sắc mặt mệt mỏi.

Triệu Văn Thư đi đến, nhẹ giọng hỏi: "Cảm nắng à?"

"Không, chỉ là bị phơi nắng quá thôi." Thẩm Liên nở nụ cười: "Đạo diễn Triệu, tôi chụp xong rồi, có thể về Cừ Đô chứ?"

"Được." Triệu Văn Thư nói: "Tiến độ quay của cậu kết thúc, bên này gần như cũng sắp hoàn công rồi."

Thẩm Liên gật đầu: "Ngày mai mát mẻ, tôi đi nhé. Còn các phân cảnh diễn trong thành phố, đến lúc đó ngài gọi tôi là được."

"Không thành vấn đề!" Hiện giờ, Triệu Văn Thư đã không nghi ngờ sự chuyên nghiệp của Thẩm Liên nữa rồi.

Phân đoạn ở thành phố đối với "Lục Tiểu Khai" cũng là thuộc về quá trình phấn đấu nhuốm màu sắc bi kịch. Không có nhiều cảnh diễn lắm, dù gì bộ phim này xoay quanh cuộc đời sát phạt quyết đoán của Phong Chính là chủ yếu.

Thẩm Liên gọi điện cho Sở Dịch Lan. Bên này mới vừa liên hệ xong, Phùng Duyệt Sơn đã gọi tới, "Đêm mai tổ chức tiệc đón gió tẩy trần cho cậu nhé?"

"Cậu Phùng, cậu muốn chơi thì cứ chơi đi việc gì phải lấy tôi làm cớ. Tôi đi quay bộ phim này đâu phải ba năm hay năm năm mới về, có cần phải đón gió tẩy trần không?"

"Cậu chỉ cần nói tới hay không thôi."

Thẩm Liên không do dự: "Tới chứ."

"Anh em tốt, tôi chuẩn bị bữa tiệc lớn cho cậu!"

Thẩm Liên cười khẽ, cậu ta có nhiều tinh lực thật chứ. Phùng Duyệt Sơn giống như dù có chơi thế nào cũng không bao giờ là đủ vậy.

Sáng sớm hôm sau, chào hỏi mọi người xong, Thẩm Liên ngồi trên xe bảo mẫu nghênh ngang rời đi.

Chạy đến nửa đường cao tốc, Sở Dịch Lan gửi yêu cầu chia sẻ định vị, Thẩm Liên ấn xác nhận.

Hai giờ sau, Sở Dịch Lan đón Thẩm Liên ở cửa ra đường cao tốc.

Thẩm Liên quay đầu lại dặn dò Giang Dữu và Lý Dật: "Hai cô cậu về thành phố ăn một bữa ngon đi, muốn ăn gì cũng được, tôi khao. Khi nào có kế hoạch thì gọi điện thoại."

"Vâng anh Thẩm."

Sở Dịch Lan ngồi ở hàng ghế sau, trên đùi đặt notebook.

Thẩm Liên lên xe lập tức nhích tới gần. Sở Dịch Lan nhanh chóng ném notebook sang một bên, vững vàng đón được người, sau đó lại nhíu mày: "Sao lại gầy hơn rồi?"

"Vậy mà anh cũng nhìn ra được sao?" Thẩm Liên sử dụng cả tay và chân treo trên người Sở gia tựa như một con bạch tuộc, "Có lẽ là do trời nóng quá."

Người lái xe là tài xế riêng của Sở Dịch Lan, không nhìn thấy Tôn Bỉnh Hách.

"Trợ lý Tôn đâu?"

"Đi bàn chuyện hợp tác rồi." Sở Dịch Lan nói, "Cậu ấy không thường đi theo bên người."

Thẩm Liên đã ngủ trên xe cho nên lúc này rất có tinh thần. Hai người đi đến chỗ Phùng Duyệt Sơn tổ chức tiệc, dọc theo đường đi tấm chắn giữa hai hàng ghế chưa từng hạ xuống.

"Sở gia." Đuôi mắt Thẩm Liên đỏ lên, thở phì phò: "Cứ tiếp tục thế này là không được, nếu ngài không hành động thì em sẽ bị nghẹn chết mất thôi."

Đầu Sở Dịch Lan đầy dấu chấm hỏi: "Em tưởng tôi không muốn?"

Thẩm Liên tùy ý dựa vào cửa xe, nghe vậy ánh mắt lộ ra hài hước, liếc về chỗ nào đó của Sở Dịch Lan, "Sở gia, em mong rằng mọi phương diện của ngài đều thật là hùng mạnh."

Não Sở Dịch Lan "ong" một tiếng. Lúc này không nhịn nữa, vươn tay bịt miệng Thẩm Liên lại.

Đợi tới nơi, hai người phải ngồi trên xe nghỉ ngơi một lát, bằng không xuống xe ngay sẽ không có mặt mũi gặp người.

Thẩm Liên nói không sai, lần sau lau súng nhất định sẽ cướp cò.

Phùng Duyệt Sơn nói tổ chức một bữa thật lớn thì thật sự rất lớn, phóng mắt nhìn có rất nhiều người Thẩm Liên đều không quen nhưng không ảnh hưởng tới náo nhiệt.

Thẩm Liên tìm một chỗ trống ngồi xuống, hỏi lấy một ly nước chanh từ nhân viên phục vụ. Còn rượu, không cần đụng tới sẽ không đụng.

Vừa rồi ở trên xe, bàn tay Sở Dịch Lan vẫn luôn vuốt ve trên eo y chưa từng buông ra, dù sao chính là gầy quá làm anh mất hứng. Nếu lần sau đến chỗ Ninh Tư Hàm làm kiểm tra định kỳ không đạt, không chừng anh sẽ ra lệnh cấm cho xem.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0