Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 149

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Giây tiếp theo, phía sau chợt bị bóng râm bao phủ, hai vệ sĩ cản đường lui của Trần Yên, chuẩn bị kéo người đi.

"Khoan đã." Thẩm Liên buồn bực lên tiếng.

Y xốc chăn đơn lên, tuy tư thế tựa vào Sở Dịch Lan vẫn vô cùng thân mật lại dựa dẫm nhưng sắc mặt đã điều chỉnh trở lại, không kiên nhẫn nói: "Chẳng phải đã bảo cô đi rồi sao?"

Sắc mặt Trần Yên trắng bệch, môi run rẩy, phun ra một câu: "Cứu tôi..."

Thẩm Liên: "..."

Tuy Sở Dịch Lan tỏa ra hơi thở rất đáng sợ nhưng không đến mức ấy... Được rồi, đến mức.

Thẩm Liên vươn tay khẽ xoa cằm Sở Dịch Lan, làm cho đường cong góc cạnh này đừng sắc bén đến vậy, sau đó từ trong lòng ngực người đàn ông ngồi dậy, giẫm hai chân xuống đất. Sở Dịch Lan thấy thế khom người xuống, xách dép lê dưới giường tới đặt bên chân Thẩm Liên: "Mang vào."

Nghe thấy bên kia hành lang truyền tới tiếng động, Thẩm Liên khẽ vẫy tay về phía bên ngoài nói: "Hai anh đi trước đi, cho cô ấy vào."

Vệ sĩ đẩy Trần Yên vào phòng, tranh thủ trước khi bị người phát hiện vội vàng đóng cửa rời đi.

May quá, Thẩm Liên thầm nghĩ, mình còn chưa tiến hành tới giai đoạn sau. Nếu không bị nhìn thấy gì đó, mặt mũi là chuyện nhỏ nhưng Sở Dịch Lan sẽ rút dao ngay tại nơi này.

Thẩm Liên vỗ cánh tay Sở Dịch Lan ý bảo yên tâm đừng nóng vội. Sau đó, y đi đến trước mặt Trần Yên, nhìn trong chốc lát, không khỏi thở dài: "Sao lại không chịu nghe lời khuyên của người khác?"

"Không, không phải!" Trần Yên cố gắng nuốt nước bọt: "Ban đầu tôi thật sự có ý tưởng khác nhưng bây giờ không phải..." Cô ta sốt ruột giải thích rõ mọi chuyện, vẫn luôn cảm thấy như có một lưỡi dao sắc nhọn vô hình đặt trên cổ: "Minh Lâm bảo tôi nghĩ cách làm xấu anh, mà kế hoạch này là anh ta dạy cho tôi. Thẩm Liên, tôi không muốn làm vậy, giống anh nói đó, danh tiếng của tôi không tệ, cũng có fan, không thể làm vậy với anh..."

"Có nhược điểm trong tay Minh Lâm?" Thẩm Liên ngắt ngang.

Vành mắt Trần Yên ửng hồng: "Ừ."

Minh Lâm...

Bàn tay Sở Dịch Lan đặt trên đầu gối khẽ gõ nhẹ. Anh vốn cho rằng đối phương chỉ là một con rệp cho nên không thèm để ý, ai ngờ người này dám vói tay tới Thẩm Liên rồi.

"Vầy đi, cô đi về nói với Minh Lâm là bên người tôi có nhiều vệ sĩ, không có cơ hội thực hiện." Thẩm Liên nói: "Mà cô cũng thật sự không có cơ hội. Cô bảo đợi tới tiệc đóng máy, cô sẽ nghĩ cách. Số người có thể tới gần tôi không nhiều lắm, Minh Lâm sẽ quý trọng cơ hội, tạm thời không làm gì cô đâu."

Trần Yên im lặng nghe, trong lòng biết rõ Thẩm Liên đang giúp mình.

Người này thản nhiên đến kỳ lạ.

"Thẩm Liên." Trần Yên hít mũi: "Xin lỗi, thật sự rất xin lỗi, tôi đã làm vậy mà anh còn không tức giận..."

"Bởi vì thủ đoạn của cô quá nát." Thẩm Liên nói: "Tôi không có khả năng mắc mưu."

Trần Yên: "..."

"Nhưng chỉ một lần này thôi." Thẩm Liên khom lưng, nhìn thẳng vào mắt Trần Yên: "Nếu với mục đích ban đầu là quyến rũ tôi của cô, sáng mai người mất hết danh dự chắc chắn là cô đó. Trần Yên, muốn tôi giúp cô thì phải có chút thành ý, tôi cần biết rõ tin tức gần đây của Minh Lâm, cô có cho được không? Giải quyết anh ta xong, tôi bảo đảm cô sẽ được bình yên vô sự."

Minh Lâm nói chuyện là đe dọa dụ dỗ, chỉ cho chút ngon ngọt. Mà Thẩm Liên thì một chút ngon ngọt cũng không có. Nhưng lời hứa hẹn của y, Trần Yên lại cảm thấy tin được.

Gần đây cô ta mới phát hiện Minh Lâm là một kẻ biến thái, thật sự không muốn dính líu gì với người này nữa.

Trần Yên khẽ gật đầu.

"Gần đây Minh Lâm đang làm gì?" Sở Dịch Lan trầm giọng.

Trần Yên vốn không có thời gian phản ứng, lập tức ăn ngay nói thật: "Thường hẹn hò với con gái xí nghiệp dược Khang Thịnh." Khóe miệng cô ta lộ ra nụ cười châm biếm: "Anh ta nóng lòng muốn hợp tác với Khang Thịnh, trở thành rể hiền của người ta."

Thẩm Liên: "Ôi chu choa, nếu để tôi biết chuyện, rể hiền không biết nhưng hợp tác chắc chắn sẽ thất bại."

Sở Dịch Lan hiểu được ý của Thẩm Liên.

Bầu không khí hơi dịu xuống, Trần Yên mới có can đảm lén quan sát Sở Dịch Lan. Vừa rồi thật sự dọa cô ta sợ muốn chết, người đàn ông này không phải người trong giới giải trí, nếu không chỉ với gương mặt đó đã nổi tiếng từ lâu rồi. Chỉ mặc một cái áo choàng tắm không đúng size ngồi nơi đó nhưng hơi thở của người đứng đầu lại toả ra không sót chút nào. Xem lâu thêm vài giây, Trần Yên lại nảy ra một cảm giác vô cùng vi diệu.

"Này?" Thẩm Liên búng tay trước mặt Trần Yên: "Còn nhìn à?"

"Hơi giống." Trần Yên nói.

Thẩm Liên không hiểu: "Cái gì?"

Trần Yên hơi khựng lại: "Dáng vẻ khi Minh Lâm giao tiếp với người ngoài hơi giống vị tiên sinh này."

Câu nói này vừa ra, Thẩm Liên và Sở Dịch Lan đều sững sờ.

Cũng nhờ có cô ta nhắc nhở, Thẩm Liên mới nhớ tới cảnh tượng lần đầu gặp Minh Lâm.

Đừng nói chứ...

Thẩm Liên đã nhận ra gì đó, xoay người nhìn về phía Sở Dịch Lan: "Thảo nào. Em mới bảo anh ta cứ ra vẻ giả tạo thế nào, thì ra là vẫn luôn học theo anh."

Dưới đáy mắt Sở Dịch Lan lập tức hiện lên chán ghét.

Nhận được câu trả lời khẳng định, Trần Yên vội vàng rời đi. Lúc đến quyến rũ xinh đẹp, đến khi chạy hận không thể mọc thêm hai cái bánh xe dưới chân.

Đừng nói Sở Dịch Lan cảm thấy buồn nôn, ngay cả Thẩm Liên cũng nổi da gà. Gã Minh Lâm này có chút bệnh tâm thần.

"Nếu tôi không đến, đêm nay em phải làm sao?" Sở Dịch Lan hỏi.

"Em vẫn sẽ tiễn cô ta đi thôi." Thẩm Liên khóa trái cửa, tiếp tục chuyện vừa rồi chưa làm xong. Y cúi đầu hôn lên chóp mũi người đàn ông: "Sở Dịch Lan, làm người nhà họ Minh rời khỏi Cừ Đô đi."

"Đây xem như là cầu xin?"

Thẩm Liên cười khiêu khích: "Em tưởng đây là mệnh lệnh."

Đôi con ngươi Sở Dịch Lan co rụt lại, một cảm giác tê dại buộc chặt từ xương sống lan toả ra. Thử hỏi những người xung quanh có ai dám ra lệnh cho anh? Kết quả Thẩm Liêm hung hăng ngang ngược nói ra lại khiến Sở Dịch Lan cảm thấy vô cùng hưởng thụ.

"Được thôi, cậu chủ." Sở Dịch Lan hạ thấp giọng.

Trong đầu Thẩm Liên lập tức có pháo hoa thịnh thế nổ tung, có làm bước dạo đầu hay không là hoàn toàn không quan trọng.

Nhờ vào quan hệ với Minh Mị và ông ngoại Minh, Sở Dịch Lan đã giúp đỡ nhà họ Minh quá nhiều rồi. Nhưng cho dù là vậy, vẫn có không ít kẻ tham lam xuất hiện.

Tin tức Trần Yên thất bại truyền đến, sắc mặt Minh Lâm tối sầm, gã biết ngay là người phụ nữ này sẽ chẳng làm nên tích sự gì mà. Nhưng tiếp đó Trần Yên lại ngỏ ý, tiệc đóng máy vệ sĩ không thể lúc nào cũng ở bên cạnh, lại chờ thêm chút nữa. Minh Lâm vẫn đe dọa một hồi, ra lệnh bắt buộc lần sau Trần Yên phải thành công, quay đầu lại đi nịnh bợ con gái của Khang Thịnh.

Nhưng dù thế nào Minh Lâm cũng không ngờ, chỉ ngắn ngủn một ngày, hợp tác sắp tới tay đột nhiên không cánh mà bay.

Là Phùng Duyệt Sơn cướp.

Sở Dịch Lan vẫn sắm vai bàng quan mặc kệ, sau lưng Minh Lâm có giấu một người, anh đã chờ rất lâu rồi cho nên tạm thời không lộ mặt.

Lúc đi tìm Phùng Duyệt Sơn, cậu Phùng tỏ vẻ 'Em thích cướp đồ của người khác nhất'.

Quốc tế Đỉnh Thiên lớn mạnh hơn công ty nhỏ của Minh Lâm nhiều, cho dù có con gái ruột cầu xin thì giám đốc Khang Thịnh vẫn xuất phát từ ích lợi, ưu tiên lựa chọn hợp tác với Đỉnh Thiên.

"Quốc tế Đỉnh Thiên không làm về dược, họ cố ý?!" Minh Lâm tức giận đến đập vỡ tượng gỗ điêu khắc trên bàn.

Bên kia, Phùng Duyệt Sơn thuận nước đẩy thuyền đưa lại cho Ninh Tư Hàm: "Trên danh nghĩa em không làm về y dược, nhường anh đấy, giảm giá hai mươi phần trăm."

Ninh Tư Hàm không chút nghĩ ngợi lập tức đồng ý. Kết quả đợi về nhà mới cảm thấy không đúng chỗ nào, nhờ người quen đi hỏi thăm mới phát hiện có quỷ mới giảm hai mươi phần trăm, mức giá Phùng Duyệt Sơn đưa ra còn lời thêm một phần từ trong tay anh ta nữa.

Đúng là không phải người mà.

Đêm đó, cậu Phùng bị Ninh Tư Hàm đè trên bàn chuốc rượu, trên con đường hố anh em này vĩnh viễn làm không biết chán.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0