Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 148

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Thẩm Liên không dây dưa lằng nhằng.

Trước đó mới vừa tháo tóc giả định đêm nay ngủ một giấc thật ngon, cho nên cả mái tóc đều lộn xộn, lúc y ngồi thẳng dậy tiện tay vuốt mấy cái.

Sắc mặt Sở Dịch Lan trở nên nghiêm túc, giọng nói cũng rất nhẹ: "Làm sao vậy?"

Thẩm Liên: "Em không sao, đã uống thuốc rồi."

Quả nhiên, Sở Dịch Lan lạnh lùng nói: "Tự em về hay đợi tôi tới đón?"

Một thái độ không có đường bàn cãi.

"Em không về, anh cũng không cần tới." Thẩm Liên không chút lung lay, mềm nhẹ nói với Sở Dịch Lan: "Chỉ trong chốc lát vậy thôi, cũng không có mệt lắm. Nếu em đã hứa với anh không miễn cưỡng bản thân thì sẽ không làm vậy. Chẳng phải Ninh Tư Hàm cũng nói rồi sao? Thỉnh thoảng sẽ phát tác, anh thả lỏng chút đi."

Sở Dịch Lan cắn răng nói: "Thẩm Liên, nếu vậy mà tôi còn thả lỏng được thì tôi chính là kẻ vô tâm." Khi nói chuyện, bên kia đầu dây vag lên tiếng bàn ghế bị dịch chuyển: "Bây giờ tôi tới ngay."

"Không cho." Giọng Thẩm Liên trầm xuống: "Dịch Lan, anh nghe lời đi."

Cuộc gọi video không bị ngắt nhưng bởi vì Sở Dịch Lan đứng lên, tay đặt rất thấp cho nên chỉ có thể thấy đến vị trí eo của anh.

"Anh sợ cái gì?" Thẩm Liên cười khẽ: "Anh xem em đâu có giấu anh."

"Thẩm Liên." Sở Dịch Lan gằn từng chữ: "Tôi lo lắng, tôi phải thấy tận mắt."

Thẩm Liên nghe vậy nghĩ tới một vấn đề khác lập tức lên tinh thần, nhìn lướt qua thời gian: "Vậy anh đến đi! Cũng chỉ mất nửa tiếng, em tới cửa hông đón anh, đêm nay ở lại chỗ em nhé!"

"Ừ." Âm tiết cuối cùng của Sở Dịch Lan nghe đã có vẻ không còn nóng nảy nữa, anh ngắt cuộc gọi lập tức xuất phát.

Sở Dịch Lan dẫn theo hai vệ sĩ, chạy như bay đến phim trường.

Trên đường đi, anh đã suy nghĩ rất nhiều thứ lộn xộn.

Sở Dịch Lan thích sự thẳng thắn thành thật của Thẩm Liên nhất, đây là lý do vì sao Thẩm Liên có thể bay lượn trên trời cao mà anh vẫn có thể bắt giữ trong tay. Có nắm chặt thì mới đặt cảm giác an toàn và bình tĩnh kiềm chế vào trong ngực. Nhưng cùng với đó, Thẩm Liên chỉ cần xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn cũng đủ khiến lòng Sở Dịch Lan nóng như lửa đốt, đời này anh thật sự không dễ dàng mới gặp được Thẩm Liên.

Cổng vào phim trường có bảo vệ canh gác, Thẩm Liên đã thông báo trước, cho nên khi nhìn thấy biển số xe, bảo vệ đã lập tức cho người vào.

Sở Dịch Lan tìm một chỗ trống đậu xe, chia sẻ vị trí với Thẩm Liên. Anh theo chỉ dẫn đi tới con đường nhỏ phía sau một toàn nhà, đợi trước mắt trở nên trống trải một chút đã nhìn thấy phía sau có một người trùm áo khoác đang đứng.

Thẩm Liên nhìn ngó xung quanh, khu vực này không đủ sáng, chỉ có thể thấy lờ mờ. Nhưng vừa nhìn thoáng qua, họ đã nhận ra nhau.

Người đàn ông của mình, dáng người này, tỉ lệ này, tuyệt vời! Mẹ nó, quá tuyệt vời!

Thẩm Liên vừa cảm thán vừa chạy chậm tới.

"Đi từ từ thôi!" Sở Dịch Lan quát.

Nhưng Thẩm Liên cũng chỉ chậm vài bước, sau đó lại tiếp tục chạy, mãi đến khi bổ nhào vào trong ngực Sở Dịch Lan.

Lúc này, hai người đều hít sâu một hơi.

Một tuần không gặp, bảo không nhớ là giả, cho dù nhìn nhau trong video cũng hôn không được sờ cũng không tới. Bình thường có lý trí khống chế thì không sao, bây giờ lý trí vừa bay đi, nhớ nhung xót xa lập tức kéo tới tựa núi gào biển gầm.

"Làm sao đây?" Sở Dịch Lan ôm chặt lấy Thẩm Liên, lại sợ đè ép oxy trong ngực y. Hai tay anh tựa như sắt thép cứng đờ lại vô cùng dùng sức. Anh cúi đầu, nụ hôn không hề qua loa đi từ đỉnh đầu Thẩm Liên, lại đến gương mặt, chân mày, cái mũi, cuối cùng dừng trước cánh môi như hoa của y, giọng khàn khàn nói: "Tôi muốn mang em về nhà."

Thẩm Liên cười: "Chẳng phải đã theo anh về nhà từ lâu rồi sao? Đi thôi, dẫn anh tới phòng nghỉ của em."

Mỗi lần Sở gia đến thăm ban đều như làm trộm nhưng lại chẳng còn cách nào.

Phòng nghỉ của Thẩm Liên rộng rãi, một phòng ngủ, một phòng khách, một nhà vệ sinh, đều quét dọn sạch sẽ. Nhưng dù vậy, trong mắt Sở Dịch Lan cũng là thiếu thốn vô cùng.

Thẩm Liên vội vàng nấu nước châm trà, Sở Dịch Lan không cản, anh âm thầm quan sát, phát hiện Thẩm Liên đi đứng tự nhiên, trên môi đã có màu hồng.

"Có áo ngủ không?" Sở Dịch Lan nói: "Tôi đi tắm cái."

Một câu "Đã uống thuốc" của Thẩm Liên làm anh sợ tới mức đổ mồ hôi lạnh đầy người.

"Có áo choàng tắm." Thẩm Liên vội tới va li tìm kiếm: "Anh mặc sẽ nhỏ chút nhưng dùng tạm cũng được."

Sở Dịch Lan nhận áo tắm, nói: "Năm phút."

Thẩm Liên gật đầu: "Được."

Sở Dịch Lan cởi quần áo đi vào phòng tắm.

Thẩm Liên nghe tiếng động bên trong, cảm thấy trong lòng nhộn nhạo.

Đúng vào lúc này, một tiếng gõ cửa vang lên, ban đầu Thẩm Liên còn tưởng là ảo giác, mãi đến khi "ầm ầm ầm", lại là ba cái.

Thẩm Liên xuống giường mang giầy vào, tới trước cửa hỏi một câu "Ai vậy?". Không nhận được câu trả lời, đối phương vẫn tiếp tục gõ cửa.

Vấn đề an ninh ở nơi này không thành vấn đề, Thẩm Liên bèn mở cửa ra.

Sau khi thấy rõ người ngoài cửa, Thẩm Liên nhíu mày: "Trần Yên? Đêm hôm cô không ngủ, có chuyện gì à?"

Ngọn đèn hành lang sáng lên, sắc mặt Thẩm Liên cũng theo đó thay đổi.

Trần Yên mặc một chiếc váy ngắn, bên ngoài khoác một chiếc áo mỏng manh, tóc xõa tung, còn trang điểm, lúc ngẩng đầu nhìn Thẩm Liên, đáy mắt tràn ngập cảm xúc nào đó.

Thẩm Liên vừa xem đã hiểu.

Y suýt bị chọc tức, bật cười.

"Anh Thẩm cười gì vậy?" Trần Yên nhỏ giọng: "Là không thích à?"

"Đương nhiên không thích." Thẩm Liên thở dài: "Nếu tôi nhớ không lầm, trước nay danh tiếng của cô rất tốt, tuy lượng fan không nhiều nhưng cũng không tệ. Nhất định phải làm thế này sao?"

Bả vai Trần Yên run lên, ánh mắt lộ sợ hãi, không ngờ Thẩm Liên sẽ nói ra những lời này.

Nếu Trần Yên chú ý hơn thì sẽ phát hiện trên giường có một bộ tây trang, tiếng nước trong phòng tắm cũng không ngừng.

"Ai bảo cô tới?" Thẩm Liên tiếp tục: "Minh Lâm à?"

Lời này vừa ra, hốt hoảng trong mắt Trần Yên không chỗ che giấu.

Đứng trước mỹ nhân kế, Thẩm Liên chẳng hề lung lay không nói, thậm chí còn nhìn xuyên qua chút nóng bỏng mờ ám đó gọi thẳng tên Minh Lâm.

Trần Yên nhớ tới lời Minh Lâm nói, vội vàng lắc đầu: "Không! Không phải!"

"Cô là bạn gái anh ta." Thẩm Liên nói: "Anh ta lại bảo cô đi làm chuyện này, cô không chỉ không tức giận, mà còn làm theo?"

Trần Yên cắn môi, hai tay vẫn ôm lấy bả vai, không cho áo khoác tụt xuống, có thể thấy được trong lòng cũng rất rối rắm.

Thẩm Liên không để cho cô ta có thời gian do dự, khuyên một câu cuối cùng: "Về đi. Minh Lâm không phải đàn ông, cô cũng đừng khiến bản thân quá khó xử."

Thẩm Liên nói rồi đóng cửa phòng lại.

Vừa nghĩ đến Minh Lâm, Thẩm Liên cười lạnh, thứ chó má này là muốn nhờ Trần Yên phá hỏng thanh danh của y, nếu không chịu đựng được mê hoặc, đợi Trần Yên trở về sẽ bị cắn ngược một cái, có thể nghĩ tới hậu quả.

Chẳng bao lâu sau, Sở Dịch Lan từ phòng tắm đi ra, áo tắm thật sự quá nhỏ, bên hông có thắt dây lưng nhưng không khép chặt được, theo dáng người của người đàn ông lộ ra một mảng từ cơ bụng lên trên.

Ánh mắt Thẩm Liên càn rỡ, đường hoàng nhìn xem.

Sở Dịch Lan ngồi xuống bên giường: "Vừa rồi là ai?"

"Râu ria thôi." Thẩm Liên thuận thế ngồi lên đùi Sở Dịch Lan, cúi đầu cắn lên cổ anh.

Sở Dịch Lan đỡ lấy bên eo y, vô thức ngửa ra sau, không quên cảnh cáo: "Đừng lại là hoa đào em chọc tới."

Thẩm Liên lầm bầm: "Oan cho em."

Ngoài cửa, Trần Yên đấu tranh một hồi lâu, lời Thẩm Liên nói nhiều ít đánh thức cô ta. Lần này cô ta đến đoàn phim thật sự có mang theo mục đích, mà trong tiềm thức làm sao cô ta không biết Minh Lâm dụ dỗ mình? Minh Lâm đang theo đuổi con gái xí nghiệp y dược Khang Thịnh, từng bị cô ta bắt gặp mấy lần.

Nhưng bảo Trần Yên trở về giận dữ đối chất với Minh Lâm, cô ta lại không dám.

Trần Yên bắt lấy tay nắm cửa, khẽ xoay nhẹ, phát hiện Thẩm Liên không có khóa trái từ bên trong.

Chẳng biết tại sao, trong lòng Trần Yên như có gì thôi thúc, bèn đẩy cửa phòng ra.

Nếu nói cho Thẩm Liên, có phải sẽ kéo được một đồng minh hay không?

Bên giường, hai bóng người kề sát nhau, ý thức của Thẩm Liên đã rời rạc, một đôi mắt ẩn tình đã ửng đỏ, y vô thức nhìn về phía cửa, trong cơn sóng triều xuân nhìn thấy Trần Yên. Đây vẫn là Thẩm Liên bày mưu lập kế, thả lỏng tự tại ở phim trường sao?

Giây tiếp theo, chăn đơn bị tung lên, che kín lấy Thẩm Liên.

Đôi mắt Sở Dịch Lan tối sầm như thú dữ ra khỏi hang ổ, sau khi nhận thấy có người xâm phạm lãnh địa, không chút che giấu phóng thích công kích ra. Gương mặt rất có lực chấn động của anh thong dong xuất hiện từ phía sau Thẩm Liên, ánh mắt nhìn chằm chằm Trần Yên.

Trần Yên muốn thét lên nhưng hơi thở Sở Dịch Lan tỏa ra quá lạnh lẽo. Cô ta chỉ há miệng thở dốc đã nghe theo cảnh cáo từ bản năng, không dám ra tiếng.

"Cút ra ngoài." Sở Dịch Lan gằn giọng.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0