Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 141

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Bảo Sở Dịch Lan nằm ngơ, anh cũng không nghĩ tới có một ngày người yêu, trợ lý, cùng với thuộc hạ tựa như học sinh tiểu học vi phạm nội quy đứng một hàng trước mặt mình.

Sở Dịch Lan uống trà hoa cúc hạ hỏa.

Chẳng mấy chốc, cửa phòng bị gõ vang.

Quản lý khách sạn được cho phép tiến vào, vừa thấy cảnh tượng này đã vô thức muốn lui ra ngoài. Nhưng Sở Dịch Lan đã mở miệng: "Chuyện gì?"

Giọng điệu quản lý khách sạn nhẹ nhàng chậm rãi, mang theo tràn ngập lấy lòng: "Là thế này anh Sở, Thiên Sùng mong muốn có cơ hội giáp mặt giải thích với anh."

"Bảo họ cút đi." Sở Dịch Lan lạnh giọng.

Quản lý khách sạn cũng không có ý định khuyên giải thêm, chuồn nhanh như bay. Nhưng khi đi ngang qua bên người Nhiếp Thịnh hơi khựng lại một chút.

Nhiếp Thịnh vô thức quay đầu, vừa lúc nhìn thấy quản lý lộ ra màn hình điện thoại, phía trên là một lá đơn xin từ chức hoàn chỉnh đã viết xong.

Quản lý dùng ánh mắt "Người làm thuê khốn khổ cho nên tôi hiểu" hỏi Nhiếp Thịnh: Muốn mua không?

Khóe mắt Nhiếp Thịnh run rẩy, vội vàng tiễn người ta ra ngoài.

Mới vừa đóng cửa lại đã nghe Sở Dịch Lan nói: "Khuya rồi về nhà hết đi, mọi chuyện trải qua tôi đều sẽ điều tra rõ ràng." Nói xong nhìn về phía Dương Bân: "Tốt nhất là cậu nên đi bệnh viện khám xem, đầu không như những bộ phận khác, đừng để bị đánh thành đồ ngốc."

Dương Bân gật đầu liên tục: "Vâng, sếp."

Sở Dịch Lan đứng dậy, kéo lấy Thẩm Liên đã hồn bay đi xa, sắp đánh cờ với Chu Công ngồi bên cạnh, sải bước rời đi.

Thẩm Liên "ưm?" một tiếng, mơ màng tỉnh lại. Lúc sắp ra cửa còn bớt thời gian vẫy tay chào tạm biệt mọi người.

Tôn Bỉnh Hách vươn tay đè một bên đầu Dương Bân lại, để cho miệng vết thương hướng về phía mình. Không chảy máu nhưng vì có tóc đen che phủ cho nên chỉ có thể nhìn thấy một đám dính nhớp, không thấy rõ miệng vết thương. Tôn Bỉnh Hách quyết đoán đưa ra quyết định: "Đi bệnh viện."

Dương Bân: "Không cần đâu, về nhà chấm povidone..." Còn chưa nói dứt lời đã thấy sắc mặt Tôn Bỉnh Hách lạnh xuống, giống như đúc dáng vẻ lúc vừa tới bên cạnh hắn, mỗi khi không có được câu trả lời bản thân mong muốn là lập tức nổi nóng vậy. Lúc này, Dương Bân đành thỏa hiệp: "Đi đi đi, bây giờ đi luôn này."

Tôn Bỉnh Hách lại nhìn về phía Khuông Thành Hải: "Hôm nay cảm ơn giám đốc Khuông, lát nữa bảo Nhiếp Thịnh đưa anh về."

"Đừng khách sáo!" Khuông Thành Hải nhớ lại một màn đêm nay vẫn cảm thấy như đang nằm mơ, vừa kích thích lại vui sướng.

"Tôi..." Tôn Bỉnh Hách kéo dài giọng như là đang do dự nên tặng quà cảm ơn gì cho Khuông Thành Hải. Nhưng giám đốc của Tinh Khai tiền tài người đẹp, quyền thế địa vị đều không thiếu. Đột nhiên, đôi mắt Tôn Bỉnh Hách sáng ngời: "Lần sau trong cuộc họp, tôi sẽ không nói ông một lời nào."

Đôi mắt Khuông Thành Hải càng sáng hơn: "Được, trợ lý Tôn!"

Như vậy không phải sẽ khiến cho mấy giám đốc khác hâm mộ ông ta tới chết à?!

Bên này, Thẩm Liên vừa lên xe đã treo trên người Sở Dịch Lan như con chuột túi.

Sở Dịch Lan vung ra, giọng nói rất lạnh: "Tránh ra."

"Anh giả vờ gì chứ?" Giọng Thẩm Liên mơ hồ, hơi thở thổi ra bay vào lỗ tai người đàn ông. Loại mờ ám không tự hiểu lại ngấm ngầm ý đồ này điên cuồng trêu chọc sếp Sở.

Sở Dịch Lan rũ mắt nhìn chằm chằm Thẩm Liên một hồi, sau đó như khẽ thở dài: "Tôi rất tò mò liệu trên đời này có thứ gì làm em sợ hay không?"

Thẩm Liên khẽ cười ra tiếng. Nhưng sau đó y chậm rãi mở to mắt, cảm xúc tựa sao trời biển mây nơi đáy mắt chậm rãi chảy xuôi: "Có."

Là thứ mà y vô cùng sợ hãi.

Nhưng nếu không tới mức bất đắc dĩ thì đời này Thẩm Liên cũng sẽ không để Sở Dịch Lan biết.

Vừa về đến nhà, Thẩm Liên còn muốn tiếp tục sử dụng chiêu "mỹ nam kế". Ban đầu Sở Dịch Lan rất phối hợp, để mặc cho y ghé sát vào hôn môi, hơi thở cũng thật sự rối loạn. Nhưng đợi tới khi trở lại phòng ngủ, Sở Dịch Lan ỷ vào ưu thế thân cao và sức mạnh của bản thân mà thành thạo lột sạch Thẩm Liên, sau đó đè chặt lấy cổ y: "Đừng nhúc nhích."

Dưới trạng thái cố giữ tỉnh táo, Sở Dịch Lan chỉ bị Thẩm Liên kéo đẩy khiến áo hơi mất trật tự thôi.

Nhưng càng là như vậy, dáng vẻ anh từ trên cao nhìn Thẩm Liên lại càng trở nên vô cùng quyến rũ.

"Xem như em đã biết cái gì gọi là tên côn đồ trong bộ tây trang." Thẩm Liên cảm thấy thỏa mãn cười cười, sau đó một vùng da tím bầm bên eo bị Sở Dịch Lan ấn lên, lúc này mới khẽ hít hà một hơi.

Sở Dịch Lan cảnh cáo nhìn y, tiếp tục kiểm tra xuống dưới.

Một tấc một tấc, như đang tuần tra lãnh địa.

Đổi làm người khác, như vậy sẽ cảm thấy bị xúc phạm. Nhưng ánh mắt tràn ngập nguy hiểm đó đối với Thẩm Liên là vô cùng bổ dưỡng!

"Không rung động?" Thẩm Liên yên tĩnh không được một phút đồng hồ, lúc giả vờ xoay người khẽ cọ mắt cá chân Sở Dịch Lan.

"Rung động." Sở Dịch Lan tiếp lời, cho dù anh nói gì đều có loại nghiêm túc do nhiều năm khắc nghiệt muộn phiền tạo thành: "Nhưng đêm nay tôi không vui nên là em không có đất diễn đâu."

Tươi cười trên mặt Thẩm Liên cứng lại: "Có ý gì?"

"Ý là cho dù đêm nay em giở hết kỹ xảo toàn thân ra thì tôi cũng sẽ không để em thỏa mãn." Sở Dịch Lan nói xong tát một cái "bốp" lên mông Thẩm Liên, tươi cười mang theo nghiền ngẫm: "Tự mình nghĩ cách tiêu hóa đi cậu Thẩm, tôi ngủ phòng sách."

Thẩm Liên: "???"

"Này, Sở dịch Lan, anh có là đàn ông không vậy?!"

Trả lời Thẩm Liên là bóng lưng tiêu sái của Sở nào đó.

Mấy phút sau, xác nhận Sở Dịch Lan đã đi thật rồi, Thẩm Liên gục trên giường, bày ra tư thế giang hai tay hai chân, nghĩ thầm, như vậy không ổn, nhìn như là y quyến rũ Sở Dịch Lan nhưng mấy lần gần đây rõ ràng y mới chính là bên bị Sở Dịch Lan khống chế chặt chẽ.

Thẩm Liên đấm giường, nổi điên nhưng không làm được gì.

Thẩm Liên không đến mức dùng chút thương nhỏ đó khiến Sở Dịch Lan lo lắng, y tự mình đi tắm rửa lên giường, nhắm mắt lại đã sắp gần sáng.

Trong lúc mơ mơ màng màng, cảm thấy chỗ bị sưng hơi mát lạnh, chóp mũi ngửi thấy mùi thuốc bôi.

Lần này không cần Tôn Bỉnh Hách ra tay, Sở Dịch Lan đã tự nhằm vào Thiên Sùng.

Khi phó giám đốc quyền cao chức trọng nào đó của Thiên Sùng đến Hanh Thái xin lỗi vừa lúc bị Tôn Bỉnh Hách gặp được, nghe nói trợ lý Tôn chơi lớn ngay tại chỗ, giáp mặt trào phúng đối phương tới mười lăm phút.

Đối phương vốn định nhẫn nhịn, dù gì cũng là cấp dưới của mình có mắt như mù trước, mà Sở Dịch Lan lại không phải người dễ nói chuyện, nhịn một chút, chỉ cần vượt qua trận khủng hoảng lần này là được. Ai ngờ Tôn Bỉnh Hách từ công ty tới cá nhân ông ta đều giáp vòng diss một lần.

Phó giám đốc Thiên Sùng suýt chút cho rằng Tôn Bỉnh Hách là cha mình, bằng không vì sao ngay cả lịch sử đen tối nhiều năm trước mà Tôn Bỉnh Hách cũng rõ như lòng bàn tay?

Trong Hanh Thái, người nhát gan thì vội vàng đi ngang qua, to gan chút thì đứng một bên vừa hưởng thụ vừa trò chuyện với nhau.

"Buồn cười, trợ lý Tôn, bộ sách bách khoa di động, những chi tiết mà người bịn thường không thèm để ý thì anh ấy đều ghi nhớ cẩn thận, tra lịch sử đen thì tính là gì?

"Tôi là thích xem bộ dạng của đám người không có kiến thức bị trợ lý Tôn diss tới nghi ngờ cuộc đời."

Sở Dịch Lan không nhận lời xin lỗi của Thiên Sùng. Cuối cùng, giám đốc nào đó không đứng vững được, vội chạy trối chết.

Tôn Bỉnh Hách nhìn theo bóng lưng của đối phương, trong mắt tràn ngập băng lạnh. Đêm đó may mà kéo Dương Bân đi bệnh viện, chức năng ngưng máu của người này không tệ, vừa thấy không đáng sợ nhưng vừa đẩy tóc ra, diện tích miệng vết thương thật sự không nhỏ. Bác sĩ lo sợ Dương Bân không để bụng còn cố ý nói rất nghiêm trọng. Chẳng hạn như một khi dính nước, nhiễm trùng uốn ván, ung thư máu linh tinh, Tôn Bỉnh Hách hòa nhã mới là lạ.

Bác sĩ nói phải cạo đầu mới có lợi cho vết thương mau lành, Dương Bân chết sống không chịu, bôi thuốc phiền một chút cũng được nhưng không thể cạo đầu.

Trợ lý Dương, cũng là người sĩ diện.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0