Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 140
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Tôn Bỉnh Hách nhìn Khuông Thành Hải đã co rụt lại như chim cút, lại nhìn Nhiếp Thịnh đang chuẩn bị từ chức bất cứ lúc nào, hít sâu một hơi, hẳn không thể đùn đẩy lên người Dương Bân và Thẩm Liên đúng không?
Nói đến nói đi, vẫn phải là hắn!
Vẫn phải là hắn!!
Trong cái nhìn chăm chú cố nhịn cười của Khuông Thành Hải và Nhiếp Thịnh, Tôn Bỉnh Hách hít sâu một hơi, trên mặt khó được lộ ra thấy chết không sờn.
"Không hổ là trợ lý Tôn, rất đáng tin." Thẩm Liên nhỏ giọng.
Dương Bân đeo lại mắt kính, nụ cười có thể xưng là ngây ngô khờ khạo: "Đúng vậy!"
Vô nghĩa, đánh lộn thì có thể cùng nhau nhưng vào lúc này phải là bạn chết kệ bạn, mình sống là được.
Cùng lúc đó, Sở Dịch Lan ngồi trong sảnh tiệc xa hoa mờ tối. Một mình anh chiếm một cái sô pha, đã uống một chút rượu, tuy hai trợ lý riêng đều không bên người nhưng việc làm ăn vẫn bàn rất suôn sẻ. Anh tỏa ra hơi thở chớ tới gần, trong đầu thì đang nghĩ giờ này Thẩm Liên đã về hay chưa, có nằm trên giường hay chưa?
Sở Dịch Lan nhìn chằm chằm ly rượu trên bàn, sau đó nhận được điện thoại từ Tôn Bỉnh Hách.
Trợ lý Tôn, đáng tin, Sở gia rất yên tâm.
Sở Dịch Lan bắt máy: "Đưa Thẩm Liên về nhà rồi?"
Tôn Bỉnh Hách: "Chưa..."
"Ừ." Sở Dịch Lan hiểu: "Buổi tiệc bên họ chưa kết thúc."
Tôn Bỉnh Hách do dự khựng lại mấy giây.
Sở Dịch Lan nhíu mày: "Có gì thì cứ nói, từ khi nào cậu cũng trở nên ấp a ấp úng như vậy?"
"Sếp, báo cho anh một chuyện."
"Nói."
Tôn Bỉnh Hách nói rất nhanh: "Em đánh nhau với người ta, là do bên phía Thiên Sùng quá khinh người!"
Thiên Sùng? Sở Dịch Lan châm điếu thuốc, chậm rãi nhả khói ra: "Không sao, nếu là họ trêu chọc cậu trước thì tôi có thể gánh hậu quả."
Lời này chỉ làm Tôn Bỉnh Hách cảm động trong một giây, bởi vì hắn vừa nghĩ tới bão táp phải gánh chịu sau một giây đó là trong lòng chỉ còn thê lương.
"Đợi trở về bảo Dương Bân dạy cho cậu một khóa tư tưởng chính trị." Sở Dịch Lan không để chuyện Tôn Bỉnh Hách đánh nhau trong lòng mà còn nói giỡn: "Mấy năm nay, cậu ấy chín chắn hơn cậu."
"A ha." Có lẽ là nỗi sợ khi bước một bước chính là vực sâu quá lớn, Tôn Bỉnh Hách bắt đầu không còn sợ hãi nữa: "Sếp, đánh nhau là vì Dương Bân đó. Trên đường em đón cậu Thẩm về thì nghe nói anh ấy say rượu cho nên hai đứa em mới cùng đi..."
Sở Dịch Lan từ trên sô pha bật dậy: "Cậu dẫn Thẩm Liên đi đánh nhau?!"
"Sếp, có chút khả năng nào là cậu Thẩm dẫn bọn em không?"
Thẩm Liên: "?" Bán thật hả trợ lý Tôn!
Sở Dịch Lan: "..."
Đừng nói chứ, con mẹ nó đúng là rất có khả năng này!
Tuy nói thế nhưng Sở Dịch Lan cũng sâu sắc cảm thấy những thứ mình nghe thấy trong điện thoại quá ảo diệu, anh nghi ngờ bản thân uống quá nhiều. Nhưng vẫn chưa tới mức trời đất quay cuồng, trong khoảnh khắc đó nghĩ cái gì lập tức hỏi cái đó: "Dương Bân không khuyên hai người sao?"
"Thiên Sùng muốn Dương Bân bán sắc." Trong giọng Tôn Bỉnh Hách tràn ngập không vui: "Còn lấy bình hoa đập đầu Dương Bân nữa."
Sở Dịch Lan xoa nắn đầu ngón tay, đánh tới anh không nói được câu nào phản đối.
Nếu anh có mặt ở đó cũng đánh.
"Hôm nay Thẩm Liên tham dự tiệc tối thảm đỏ mà chỉ có mình cậu đi cùng? Người phụ trách của Tinh Khai đâu? Không phải cả hành trình đều phải đi theo à?"
"Giám đốc Khuông á, à à." Tôn Bỉnh Hách giúp giải thích: "Có gặp, còn giúp bọn em đánh nữa, rất dũng mãnh."
Khuông Thành Hải run lẩy bẩy chỉ vào chính mình, nghe thấy nội dung Tôn Bỉnh Hách nói mới thỏa mãn ngồi trở về.
Sở Dịch Lan nghiêm túc nghe, vẫn cảm thấy quá là vớ vẩn. Cuối cùng hỏi: "Còn Nhiếp Thịnh?"
"Cũng ở đây này, đánh xong mới đuổi tới, đang cuống cuồng viết đơn xin từ chức."
Nhiếp Thịnh: "..."
Vì sao vẫn có ảo giác không thể không chết?
Ngắt máy, dưới đáy mắt Sở Dịch Lan lộ ra mờ mịt. Thật hay giả?
Thậm chí anh còn nhìn điện thoại, cũng không phải ngày cá tháng tư.
Không phải năng lực thừa nhận của tâm lý Sở Dịch Lan quá kém, mà là cùng làm việc với Dương Bân và Tôn Bỉnh Hách mấy năm nay đều rất hiểu biết lẫn nhau. Vả lại, tính cách của hai người Dương Bân xem như là bù trừ nhau, bình thường một người mất bình tĩnh thì một người khác chắc chắn sẽ khống chế được, nào có cùng nhau làm bậy như vậy?
Thẩm Liên.
Gần như là cùng lúc, Sở Dịch Lan đưa ra một lý do đủ để thuyết phục bản thân.
Thật là Thẩm Liên đánh nhau trước.
Sở gia khom người, hai tay chống lên đầu gối, cố gắng hít thở đều.
"Sếp Sở, uống thêm ly nữa đi?" Có phía đối tác tiến tới mời rượu nhưng vẫn giữ một khoảng cách an toàn.
Sở Dịch Lan đứng lên, lạnh lùng mở miệng trong nụ cười dần lộ ra của đối phương: "Mọi người chơi tiếp đi, tôi còn có việc, đi trước."
Sở Dịch Lan bắt lấy áo khoác, sải bước rời đi.
Trên đường đi, Sở gia đón gió đều đang suy nghĩ, tôi thật sự muốn nhìn xem các người sẽ thái quá tới mức nào.
Anh tới không nói trước, Thẩm Liên vẫn đang đợi điện thoại hỏi tội.
Y đã nghĩ thông, đang ngồi nơi đó gặm táo.
"Nhiều nước, lại ngọt." Thẩm Liên khuyên: "Ăn một quả đi."
Tôn Bỉnh Hách ngồi trên ghế, nhìn về phía Thẩm Liên, trên mặt tràn ngập kính nể: "Cậu Thẩm, cậu không sợ thật á."
"Ha ha, sống được thì ai mà muốn chết? Nhưng câu đó nói thế nào nhỉ? 'Đời người để lớn lên, chính là biết rõ không được làm nhưng vẫn làm'. Đừng sợ, lát nữa để tôi lo." Thẩm Liên gặm "rắc rắc rắc" không ngừng.
"Cậu Thẩm." Giữa câu chữ Nhiếp Thịnh khó nén run rẩy: "Cho dù cậu muốn chết cũng không chết được..."
Tôn Bỉnh Hách không khỏi vừa cười vừa hít hà.
Dương Bân đang đứng phía sau xoa nắn bả vai cho hắn, nghe vậy hơi vỗ nhẹ nói: "Đừng lộn xộn."
Khuông Thành Hải không còn bộ dáng lão luyện già đời lúc ở công ty nữa, ông ta ôm hai tay ngồi trên ghế, hơi khom người, vẻ mặt phối hợp lại vui sướng.
Lần trước mọi người cùng đánh một trận vẫn là lúc học trung học.
Sở Dịch Lan vừa đến đã thấy cảnh tượng như vậy.
Phải miêu tả thế nào đây? Cùng nhau gây chuyện nhưng bức tranh này lại chia tách có thể nói là "chênh lệch không đồng đều".
Đúng là thái quá, Sở Dịch Lan nghĩ thầm.
"Sếp?" Tôn Bỉnh Hách là người đầu tiên chú ý tới Tôn Bỉnh Hách, vội vàng đứng lên.
Một tiếng gọi này không khác gì hòn đá rơi xuống nước, chỉ thấy Dương Bân lập tức đứng thẳng, làm động tác đẩy kính chứng tỏ đang chột dạ, sau đó yên lặng lùi về sau một bước. Khuông Thành Hải co rụt thành con thỏ đế, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của bản thân nhưng khi Sở Dịch Lan nhìn lướt qua vẫn vô cùng chân chó cười "hì hì".
Nhiếp Thịnh mặt mày căng thẳng, thân thể cứng đờ. Tôn Bỉnh Hách cũng chẳng kém là bao.
Cuối cùng là Thẩm Liên.
Cậu Thẩm yên lặng đi tới đối diện Sở Dịch Lan, cảm xúc trong đôi mắt ẩn tình đó thay đổi vô cùng khéo léo. Dù là bạn thấy không có gì biến hóa quá lớn nhưng vẻ vô tội, áy náy cùng hơi mang ấm ức ở trong đó gần như là không hề cố ý rơi vào đáy lòng Sở Dịch Lan.
Trên mặt Sở Dịch Lan lạnh lẽo: "Quả táo ăn ngon không?"
Thẩm Liên không nói lời nào, vươn ngón tay bị thương ra, bên trên còn dán một miếng băng keo cá nhân.
Tuy Tôn Bỉnh Hách đã thấy rất nhiều lần cũng không khỏi cảm thán chiêu này của Thẩm Liên xài rất mượt.
Vẻ mặt Sở Dịch Lan hơi thay đổi.
"Mấy người..." Anh mở miệng.
Mọi người đều lộ vẻ sợ hãi. Nhưng cuối cùng, Sở Dịch Lan bước nhanh tới, quan sát Thẩm Liên từ trên xuống dưới một hồi, sau đó hỏi: "Còn chỗ nào bị thương nữa không?"
"Còn bị đá hai cái nhưng không nặng." Thẩm Liên nói: "Các anh em đã cản thay em rồi."
"Ha ha." Cuối cùng, Sở Dịch Lan bị tức đến bật cười.
Tôn Bỉnh Hách nhìn Khuông Thành Hải đã co rụt lại như chim cút, lại nhìn Nhiếp Thịnh đang chuẩn bị từ chức bất cứ lúc nào, hít sâu một hơi, hẳn không thể đùn đẩy lên người Dương Bân và Thẩm Liên đúng không?
Nói đến nói đi, vẫn phải là hắn!
Vẫn phải là hắn!!
Trong cái nhìn chăm chú cố nhịn cười của Khuông Thành Hải và Nhiếp Thịnh, Tôn Bỉnh Hách hít sâu một hơi, trên mặt khó được lộ ra thấy chết không sờn.
"Không hổ là trợ lý Tôn, rất đáng tin." Thẩm Liên nhỏ giọng.
Dương Bân đeo lại mắt kính, nụ cười có thể xưng là ngây ngô khờ khạo: "Đúng vậy!"
Vô nghĩa, đánh lộn thì có thể cùng nhau nhưng vào lúc này phải là bạn chết kệ bạn, mình sống là được.
Cùng lúc đó, Sở Dịch Lan ngồi trong sảnh tiệc xa hoa mờ tối. Một mình anh chiếm một cái sô pha, đã uống một chút rượu, tuy hai trợ lý riêng đều không bên người nhưng việc làm ăn vẫn bàn rất suôn sẻ. Anh tỏa ra hơi thở chớ tới gần, trong đầu thì đang nghĩ giờ này Thẩm Liên đã về hay chưa, có nằm trên giường hay chưa?
Sở Dịch Lan nhìn chằm chằm ly rượu trên bàn, sau đó nhận được điện thoại từ Tôn Bỉnh Hách.
Trợ lý Tôn, đáng tin, Sở gia rất yên tâm.
Sở Dịch Lan bắt máy: "Đưa Thẩm Liên về nhà rồi?"
Tôn Bỉnh Hách: "Chưa..."
"Ừ." Sở Dịch Lan hiểu: "Buổi tiệc bên họ chưa kết thúc."
Tôn Bỉnh Hách do dự khựng lại mấy giây.
Sở Dịch Lan nhíu mày: "Có gì thì cứ nói, từ khi nào cậu cũng trở nên ấp a ấp úng như vậy?"
"Sếp, báo cho anh một chuyện."
"Nói."
Tôn Bỉnh Hách nói rất nhanh: "Em đánh nhau với người ta, là do bên phía Thiên Sùng quá khinh người!"
Thiên Sùng? Sở Dịch Lan châm điếu thuốc, chậm rãi nhả khói ra: "Không sao, nếu là họ trêu chọc cậu trước thì tôi có thể gánh hậu quả."
Lời này chỉ làm Tôn Bỉnh Hách cảm động trong một giây, bởi vì hắn vừa nghĩ tới bão táp phải gánh chịu sau một giây đó là trong lòng chỉ còn thê lương.
"Đợi trở về bảo Dương Bân dạy cho cậu một khóa tư tưởng chính trị." Sở Dịch Lan không để chuyện Tôn Bỉnh Hách đánh nhau trong lòng mà còn nói giỡn: "Mấy năm nay, cậu ấy chín chắn hơn cậu."
"A ha." Có lẽ là nỗi sợ khi bước một bước chính là vực sâu quá lớn, Tôn Bỉnh Hách bắt đầu không còn sợ hãi nữa: "Sếp, đánh nhau là vì Dương Bân đó. Trên đường em đón cậu Thẩm về thì nghe nói anh ấy say rượu cho nên hai đứa em mới cùng đi..."
Sở Dịch Lan từ trên sô pha bật dậy: "Cậu dẫn Thẩm Liên đi đánh nhau?!"
"Sếp, có chút khả năng nào là cậu Thẩm dẫn bọn em không?"
Thẩm Liên: "?" Bán thật hả trợ lý Tôn!
Sở Dịch Lan: "..."
Đừng nói chứ, con mẹ nó đúng là rất có khả năng này!
Tuy nói thế nhưng Sở Dịch Lan cũng sâu sắc cảm thấy những thứ mình nghe thấy trong điện thoại quá ảo diệu, anh nghi ngờ bản thân uống quá nhiều. Nhưng vẫn chưa tới mức trời đất quay cuồng, trong khoảnh khắc đó nghĩ cái gì lập tức hỏi cái đó: "Dương Bân không khuyên hai người sao?"
"Thiên Sùng muốn Dương Bân bán sắc." Trong giọng Tôn Bỉnh Hách tràn ngập không vui: "Còn lấy bình hoa đập đầu Dương Bân nữa."
Sở Dịch Lan xoa nắn đầu ngón tay, đánh tới anh không nói được câu nào phản đối.
Nếu anh có mặt ở đó cũng đánh.
"Hôm nay Thẩm Liên tham dự tiệc tối thảm đỏ mà chỉ có mình cậu đi cùng? Người phụ trách của Tinh Khai đâu? Không phải cả hành trình đều phải đi theo à?"
"Giám đốc Khuông á, à à." Tôn Bỉnh Hách giúp giải thích: "Có gặp, còn giúp bọn em đánh nữa, rất dũng mãnh."
Khuông Thành Hải run lẩy bẩy chỉ vào chính mình, nghe thấy nội dung Tôn Bỉnh Hách nói mới thỏa mãn ngồi trở về.
Sở Dịch Lan nghiêm túc nghe, vẫn cảm thấy quá là vớ vẩn. Cuối cùng hỏi: "Còn Nhiếp Thịnh?"
"Cũng ở đây này, đánh xong mới đuổi tới, đang cuống cuồng viết đơn xin từ chức."
Nhiếp Thịnh: "..."
Vì sao vẫn có ảo giác không thể không chết?
Ngắt máy, dưới đáy mắt Sở Dịch Lan lộ ra mờ mịt. Thật hay giả?
Thậm chí anh còn nhìn điện thoại, cũng không phải ngày cá tháng tư.
Không phải năng lực thừa nhận của tâm lý Sở Dịch Lan quá kém, mà là cùng làm việc với Dương Bân và Tôn Bỉnh Hách mấy năm nay đều rất hiểu biết lẫn nhau. Vả lại, tính cách của hai người Dương Bân xem như là bù trừ nhau, bình thường một người mất bình tĩnh thì một người khác chắc chắn sẽ khống chế được, nào có cùng nhau làm bậy như vậy?
Thẩm Liên.
Gần như là cùng lúc, Sở Dịch Lan đưa ra một lý do đủ để thuyết phục bản thân.
Thật là Thẩm Liên đánh nhau trước.
Sở gia khom người, hai tay chống lên đầu gối, cố gắng hít thở đều.
"Sếp Sở, uống thêm ly nữa đi?" Có phía đối tác tiến tới mời rượu nhưng vẫn giữ một khoảng cách an toàn.
Sở Dịch Lan đứng lên, lạnh lùng mở miệng trong nụ cười dần lộ ra của đối phương: "Mọi người chơi tiếp đi, tôi còn có việc, đi trước."
Sở Dịch Lan bắt lấy áo khoác, sải bước rời đi.
Trên đường đi, Sở gia đón gió đều đang suy nghĩ, tôi thật sự muốn nhìn xem các người sẽ thái quá tới mức nào.
Anh tới không nói trước, Thẩm Liên vẫn đang đợi điện thoại hỏi tội.
Y đã nghĩ thông, đang ngồi nơi đó gặm táo.
"Nhiều nước, lại ngọt." Thẩm Liên khuyên: "Ăn một quả đi."
Tôn Bỉnh Hách ngồi trên ghế, nhìn về phía Thẩm Liên, trên mặt tràn ngập kính nể: "Cậu Thẩm, cậu không sợ thật á."
"Ha ha, sống được thì ai mà muốn chết? Nhưng câu đó nói thế nào nhỉ? 'Đời người để lớn lên, chính là biết rõ không được làm nhưng vẫn làm'. Đừng sợ, lát nữa để tôi lo." Thẩm Liên gặm "rắc rắc rắc" không ngừng.
"Cậu Thẩm." Giữa câu chữ Nhiếp Thịnh khó nén run rẩy: "Cho dù cậu muốn chết cũng không chết được..."
Tôn Bỉnh Hách không khỏi vừa cười vừa hít hà.
Dương Bân đang đứng phía sau xoa nắn bả vai cho hắn, nghe vậy hơi vỗ nhẹ nói: "Đừng lộn xộn."
Khuông Thành Hải không còn bộ dáng lão luyện già đời lúc ở công ty nữa, ông ta ôm hai tay ngồi trên ghế, hơi khom người, vẻ mặt phối hợp lại vui sướng.
Lần trước mọi người cùng đánh một trận vẫn là lúc học trung học.
Sở Dịch Lan vừa đến đã thấy cảnh tượng như vậy.
Phải miêu tả thế nào đây? Cùng nhau gây chuyện nhưng bức tranh này lại chia tách có thể nói là "chênh lệch không đồng đều".
Đúng là thái quá, Sở Dịch Lan nghĩ thầm.
"Sếp?" Tôn Bỉnh Hách là người đầu tiên chú ý tới Tôn Bỉnh Hách, vội vàng đứng lên.
Một tiếng gọi này không khác gì hòn đá rơi xuống nước, chỉ thấy Dương Bân lập tức đứng thẳng, làm động tác đẩy kính chứng tỏ đang chột dạ, sau đó yên lặng lùi về sau một bước. Khuông Thành Hải co rụt thành con thỏ đế, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của bản thân nhưng khi Sở Dịch Lan nhìn lướt qua vẫn vô cùng chân chó cười "hì hì".
Nhiếp Thịnh mặt mày căng thẳng, thân thể cứng đờ. Tôn Bỉnh Hách cũng chẳng kém là bao.
Cuối cùng là Thẩm Liên.
Cậu Thẩm yên lặng đi tới đối diện Sở Dịch Lan, cảm xúc trong đôi mắt ẩn tình đó thay đổi vô cùng khéo léo. Dù là bạn thấy không có gì biến hóa quá lớn nhưng vẻ vô tội, áy náy cùng hơi mang ấm ức ở trong đó gần như là không hề cố ý rơi vào đáy lòng Sở Dịch Lan.
Trên mặt Sở Dịch Lan lạnh lẽo: "Quả táo ăn ngon không?"
Thẩm Liên không nói lời nào, vươn ngón tay bị thương ra, bên trên còn dán một miếng băng keo cá nhân.
Tuy Tôn Bỉnh Hách đã thấy rất nhiều lần cũng không khỏi cảm thán chiêu này của Thẩm Liên xài rất mượt.
Vẻ mặt Sở Dịch Lan hơi thay đổi.
"Mấy người..." Anh mở miệng.
Mọi người đều lộ vẻ sợ hãi. Nhưng cuối cùng, Sở Dịch Lan bước nhanh tới, quan sát Thẩm Liên từ trên xuống dưới một hồi, sau đó hỏi: "Còn chỗ nào bị thương nữa không?"
"Còn bị đá hai cái nhưng không nặng." Thẩm Liên nói: "Các anh em đã cản thay em rồi."
"Ha ha." Cuối cùng, Sở Dịch Lan bị tức đến bật cười.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro