Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 128
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Trần Mộc thoạt nhìn như là muốn chia sẻ chút gì đó với Thẩm Liên nhưng trên người cậu ta trang phục diễn cũ kỹ, bên cạnh trống không, trong tay chỉ có cơm hộp nguội lạnh mới ăn được một nửa.
Trần Mộc xấu hổ cười, hỏi: "Anh Thẩm khát không? Tôi đi mua cho anh chai nước nhé."
"Tôi không khát." Thẩm Liên nhận nước khoáng Giang Dữu đưa tới, nhét vào trong ngực Trần Mộc: "Trái lại là cậu đó, môi nứt da rồi kìa."
Mấy năm nay Trần Mộc không trải qua được mấy ngày tốt đẹp, ngược lại còn nhận không ít xem thường cùng trào phúng từ người ngoài. Địa vị hiện giờ của Thẩm Liên hoàn toàn không cần phải nói gì với cậu ta, nhưng hai người gặp lại giống như bạn bè bình thường, thậm chí Thẩm Liên còn đưa cho cậu ta một chai nước nữa.
Điều này đối với Trần Mộc là rất khác biệt.
"Cậu ở đoàn phim nào?" Thẩm Liên hỏi.
"《Vinh quang tình yêu》." Trần Mộc trả lời: "Diễn người hầu của nam ba."
Thẩm Liên gật đầu, vừa nghe chính là phim tuyến ba, còn thấp kém hơn phim mạng nhiều.
"Còn anh Thẩm?"
Thẩm Liên: "Thế một vai diễn giúp đạo diễn Đới, diễn viên khi trước có việc không tới được."
"Đạo diễn Đới Đồng?" Đáy mắt Trần Mộc hiện lên hâm mộ: "Tôi đã xem bộ phim mới của anh Thẩm rồi, chắc chắn không có vấn đề."
"Cuối cùng cậu cũng tới rồi!" Trong lúc nói chuyện, Đới Đồng đi từ xa tới, tóm lấy tay Thẩm Liên bắt hai cái, sự biết ơn bộc lộ từ trong lời nói: "Quá nghĩa khí!"
"Chứ còn sao nữa?" Thẩm Liên cười: "Đạo diễn Đới đã mời làm sao không tới được?"
Đới Đồng kéo Thẩm Liên đi: "Quay xong tôi mời cậu ăn cơm!"
Bước chân Thẩm Liên hơi khựng lại, nhìn về phía Trần Mộc.
Lúc này Đới Đồng mới phát hiện có một người đứng ở đối diện. Trong phim trường có rất nhiều diễn viên trẻ đóng vai phụ, cho nên vừa rồi ông ta không để ý tới.
"Quen à?" Đới Đồng tò mò.
Thẩm Liên: "Vâng. Trần Mộc à, tôi còn có việc, đi trước nhé."
Trần Mộc gật đầu: "Tạm biệt anh Thẩm."
Giọng cậu ta trong trẻo, Đới Đồng không khỏi nhìn thêm lần nữa.
Đợi đi xa, Đới Đồng mới nói: "Trông có vẻ quen quen."
"Tham diễn rất nhiều phim, tuy đều là vai diễn nhỏ nhưng diễn xuất qua cửa."
Đới Đồng: "Hửm? Có thể nhận được một câu 'diễn xuất qua cửa' từ cậu á?"
Thẩm Liên ngoài miệng không nói nhưng Đới Đồng là đạo diễn có thâm niên, tiếp xúc với đủ kiểu diễn xuất, ông ta biết rõ Thẩm Liên trên phương diện diễn xuất đã tốt còn muốn tốt hơn, tính tình lại kiêu ngạo, y dùng thái độ của người thắng, không thèm để ý tới những người có kỹ thuật biểu diễn kém hoặc là không dụng tâm vào vai diễn của mình, cho nên đánh giá Trần Mộc như vậy là không hề thấp.
Thẩm Liên: "Chẳng phải anh thử là biết ngay sao?"
Đới Đồng lộ vẻ mặt nghi ngờ nhưng xem Thẩm Liên không có ý nói đùa, chuyển đề tài câu chuyện: "Được, tôi nhớ còn ba vai diễn chưa quyết định diễn viên. Nhưng là vai bị giết chết, nhiều lắm mấy phân đoạn thôi, cậu ấy có muốn nhận không?"
Thẩm Liên nghĩ tới dáng vẻ sa sút chán nản của Trần Mộc, tiếp lời: "Chắc chắn sẽ nhận."
Trong thời điểm này không cần thiết phải xoi mói bắt bẻ, cộng thêm tính cách của Trần Mộc, vui mừng còn không kịp.
Dáng người Thẩm Liên cao gầy, cả mùa đông được Sở Dịch Lan chăm chút kỹ lưỡng từng li từng tí cho nên xuất hiện ít thịt, nhìn càng thêm cân đối có tinh thần. Vừa đổi trang phục diễn, vẽ chút mắt, mang thêm cảm giác âm u tàn nhẫn lập tức có vẻ vừa ác lại đẹp.
"Đó là một đống tro tàn bên trong cunh điện hoa lệ không thể thấy ánh mặt trời."
Đây là định nghĩa nhân vật mà Thẩm Liên hoá thân.
Y đứng im trong bóng râm, càng tôn lên cung điện nguy nga cao chót vót phía sau. Hơi thở quanh người vị công công trẻ tuổi này bình tĩnh lại chết lặng. Nơi đáy mắt là vô vọng, là vực sâu, toàn bộ cảm xúc chỉ trào dâng trong một khoảnh khắc rồi sau đó đột nhiên biến mất.
Rõ ràng đang giữa ban ngày, lại khiến người ta cảm thấy bốn phương trời đất đều âm khí nặng nề. Chỗ hoa lệ thật sự, lại là nơi chôn vùi xương cốt.
Tựa như ăn thịt người, lặng im không tiếng động ăn mấy trăm năm.
Công công trẻ tuổi hơi khom lưng, bước từng bước một từ bóng râm âm u dưới mái hiên của cung điện dần biến mất trong tầm mắt.
Một câu lời thoại cũng không có, phải nhờ vào bóng lưng, thần thái, động tác rũ vai để biểu đạt đặc điểm của nhân vật. Đới Đồng bị diễn viên giở bệnh ngôi sao đó giày vò tới sức cùng lực kiệt, Thẩm Liên một màn ảnh tới cuối, cũng không bị hô cắt giữa chừng, cơn tức nghẹn giữa lồng ngực Đới Đồng lập tức thông thuận.
Giở bệnh ngôi sao? Hừ!
Thẩm Liên đã nói trước, không vào đoàn, từ nơi này về đến nhà nếu không kẹt xe cũng phải bốn mươi phút. Nhưng phân đoạn diễn của y không quá nhiều, đi sớm hơn là được.
Mà dựa theo tiến độ nhanh nhất, cũng phải quay ba ngày.
Cũng may vai diễn công công Tần Trung này được định vị là "Con chuột nhắt độc hành", thích len lén ngáng chân. Dùng lời hiện đại để miêu tả chính là "Tính cách phản xã hội". Không nhiều cảnh đối diễn, cho nên không cần làm quen với các diễn viên khác.
Giữa trưa ngày hôm sau, Thẩm Liên vừa định ăn cơm hộp thì thấy nhân viên công tác dẫn một người đi vào.
"Tới rồi à?" Thẩm Liên vui vẻ.
Không ngờ đạo diễn Đới cho cơ hội này thật.
"Anh Thẩm!" Trần Mộc lại càng vui vẻ hơn. Tối hôm qua, trợ lý của Đới Đồng tới xin phương thức liên hệ của cậu ta. Sáng nay thử vai, cậu ta tự nhận là phát huy không tệ. Sau đó nửa giờ đã nhận được điện thoại, hỏi cậu ta có muốn vào đoàn không.
Thẩm Liên không đoán sai, Trần Mộc đương nhiên sẽ nhận vai.
Trần Mộc cũng biết, cơ hội này là nhờ Thẩm Liên giới thiệu.
Cậu ta chỉ mới nói chuyện với Thẩm Liên chưa quá trăm câu mà trước sau đã được người này giúp đỡ quá nhiều, Trần Mộc không biết phải cảm ơn thế nào mới được.
"Ăn cơm chưa?" Thẩm Liên hỏi.
Trần Mộc vô thức lắc đầu. Sau đó, Thẩm Liên lập tức đưa hộp cơm qua cho cậu ta, hai mặn hai rau. Trần Mộc đã ở phim trường rất nhiều ngày, gặp được thịt là rất ít ỏi. Phần cơm hôm nay này, thịt kho tàu, gà viên xào ớt, món rau cũng thơm nức mũi. Đúng là đoàn phim khác thì thức ăn cũng khác.
"Không, không, không. Anh Thẩm, lát nữa tôi ra ngoài ăn mì xào là được." Trần Mộc ngại ngùng.
"Ăn đi. Một phần cơm hộp thôi mà hai cậu nhường qua nhường lại lâu như vậy?" Đới Đồng cầm đôi đũa cùng hộp cơm tới, sau đó chỉ quầy cơm di động phía sau: "Chỉ dư chứ không thiếu, không đủ tới lấy thêm."
Trần Mộc nghe vậy cũng không đùn đẩy nữa: "Cảm ơn anh Thẩm, cảm ơn đạo diễn Đới."
Đới Đồng cũng phát hiện, Trần Mộc quá cẩn thận, sợ mất lòng người. Mà trong đoàn phim trước, dáng vẻ của cậu ta chính là bị người gây khó dễ, bởi vì đãi ngộ quá kém. Buổi sáng trợ lý đi tìm Trần Mộc, trở về nói Trần Mộc ở đoàn phim rót ly nước cũng bị người ta châm chọc khiêu khích.
Nhưng trong giới này chỉ có chừng ấy chuyện, không phải ai bị nhằm vào cũng là người sai. Ít nhất Đới Đồng dùng nửa tiếng đồng hồ làm quen Trần Mộc lại đến thử vai, cảm thấy đứa nhỏ này khiêm tốn lễ phép, có chút tài năng.
Nói đi cũng phải nói lại... Có tài năng lại khó nổi lên, còn hiếm à?
Trần Mộc gặp may mới được Thẩm Liên giới thiệu một câu, nếu không Đới Đồng tùy tiện bắt cũng được mấy người, thật sự không tới phiên cậu ta.
Trần Mộc lẻ loi một mình, mang theo bên người chỉ có một cái cặp sách thường thường. Giữa chừng cậu ta mở ra lấy nước uống, Thẩm Liên vô tình thấy được, dư lại chỉ có mấy món đồ dùng tắm rửa, quần lót vớ được chia ra đặt trong túi chống bụi loại nhỏ. Tuy ít nhưng sạch sẽ.
"Đạo diễn Đới, mấy hộp cơm này ăn không hết thì giải quyết thế nào ạ?" Trần Mộc hỏi.
"Hư thì vứt, ai đói bụng thì tới lấy."
Trần Mộc gật đầu. Lúc sau cậu ta lại lấy một hộp, ăn sạch sẽ, xong xuôi lộ ra vẻ mặt thỏa mãn, giống như mấy ngày nay chỉ ăn được một bữa này là no vậy.
Thẩm Liên cũng từng trải qua những ngày như vậy. Nhưng y cảm thấy Trần Mộc chưa đến nỗi, chẳng phải sắp kết thúc hợp đồng với Hi Quang sao? Bộ dạng này hẳn là bị bắt đền tiền hợp đồng mới ra như thế.
Chẳng mất bao lâu, Giang Dữu đã phát hiện, trong lúc anh Thẩm quay phim, cả phim trường chỉ có Trần Mộc là nghiêm túc xem nhất. Đôi mắt đó tràn ngập ánh sáng như là có thể cách một khoảng không học được thứ gì từ trên người Thẩm Liên vậy.
Giang Dữu tò mò, đi đến bên cạnh Trần Mộc: "Anh xem hiểu được à?"
Trần Mộc không hiểu ý của cô ấy nhưng dù là phương diện nào thì cậu ta đều có thể, cho nên nói: "Được."
"Tôi không hiểu mấy loại cảm xúc quá chi tiết đó, tôi chỉ cảm thấy anh Thẩm rất giỏi thôi." Giang Dữu cười khẽ.
Trần Mộc: "Đúng thật là rất giỏi."
Trần Mộc thoạt nhìn như là muốn chia sẻ chút gì đó với Thẩm Liên nhưng trên người cậu ta trang phục diễn cũ kỹ, bên cạnh trống không, trong tay chỉ có cơm hộp nguội lạnh mới ăn được một nửa.
Trần Mộc xấu hổ cười, hỏi: "Anh Thẩm khát không? Tôi đi mua cho anh chai nước nhé."
"Tôi không khát." Thẩm Liên nhận nước khoáng Giang Dữu đưa tới, nhét vào trong ngực Trần Mộc: "Trái lại là cậu đó, môi nứt da rồi kìa."
Mấy năm nay Trần Mộc không trải qua được mấy ngày tốt đẹp, ngược lại còn nhận không ít xem thường cùng trào phúng từ người ngoài. Địa vị hiện giờ của Thẩm Liên hoàn toàn không cần phải nói gì với cậu ta, nhưng hai người gặp lại giống như bạn bè bình thường, thậm chí Thẩm Liên còn đưa cho cậu ta một chai nước nữa.
Điều này đối với Trần Mộc là rất khác biệt.
"Cậu ở đoàn phim nào?" Thẩm Liên hỏi.
"《Vinh quang tình yêu》." Trần Mộc trả lời: "Diễn người hầu của nam ba."
Thẩm Liên gật đầu, vừa nghe chính là phim tuyến ba, còn thấp kém hơn phim mạng nhiều.
"Còn anh Thẩm?"
Thẩm Liên: "Thế một vai diễn giúp đạo diễn Đới, diễn viên khi trước có việc không tới được."
"Đạo diễn Đới Đồng?" Đáy mắt Trần Mộc hiện lên hâm mộ: "Tôi đã xem bộ phim mới của anh Thẩm rồi, chắc chắn không có vấn đề."
"Cuối cùng cậu cũng tới rồi!" Trong lúc nói chuyện, Đới Đồng đi từ xa tới, tóm lấy tay Thẩm Liên bắt hai cái, sự biết ơn bộc lộ từ trong lời nói: "Quá nghĩa khí!"
"Chứ còn sao nữa?" Thẩm Liên cười: "Đạo diễn Đới đã mời làm sao không tới được?"
Đới Đồng kéo Thẩm Liên đi: "Quay xong tôi mời cậu ăn cơm!"
Bước chân Thẩm Liên hơi khựng lại, nhìn về phía Trần Mộc.
Lúc này Đới Đồng mới phát hiện có một người đứng ở đối diện. Trong phim trường có rất nhiều diễn viên trẻ đóng vai phụ, cho nên vừa rồi ông ta không để ý tới.
"Quen à?" Đới Đồng tò mò.
Thẩm Liên: "Vâng. Trần Mộc à, tôi còn có việc, đi trước nhé."
Trần Mộc gật đầu: "Tạm biệt anh Thẩm."
Giọng cậu ta trong trẻo, Đới Đồng không khỏi nhìn thêm lần nữa.
Đợi đi xa, Đới Đồng mới nói: "Trông có vẻ quen quen."
"Tham diễn rất nhiều phim, tuy đều là vai diễn nhỏ nhưng diễn xuất qua cửa."
Đới Đồng: "Hửm? Có thể nhận được một câu 'diễn xuất qua cửa' từ cậu á?"
Thẩm Liên ngoài miệng không nói nhưng Đới Đồng là đạo diễn có thâm niên, tiếp xúc với đủ kiểu diễn xuất, ông ta biết rõ Thẩm Liên trên phương diện diễn xuất đã tốt còn muốn tốt hơn, tính tình lại kiêu ngạo, y dùng thái độ của người thắng, không thèm để ý tới những người có kỹ thuật biểu diễn kém hoặc là không dụng tâm vào vai diễn của mình, cho nên đánh giá Trần Mộc như vậy là không hề thấp.
Thẩm Liên: "Chẳng phải anh thử là biết ngay sao?"
Đới Đồng lộ vẻ mặt nghi ngờ nhưng xem Thẩm Liên không có ý nói đùa, chuyển đề tài câu chuyện: "Được, tôi nhớ còn ba vai diễn chưa quyết định diễn viên. Nhưng là vai bị giết chết, nhiều lắm mấy phân đoạn thôi, cậu ấy có muốn nhận không?"
Thẩm Liên nghĩ tới dáng vẻ sa sút chán nản của Trần Mộc, tiếp lời: "Chắc chắn sẽ nhận."
Trong thời điểm này không cần thiết phải xoi mói bắt bẻ, cộng thêm tính cách của Trần Mộc, vui mừng còn không kịp.
Dáng người Thẩm Liên cao gầy, cả mùa đông được Sở Dịch Lan chăm chút kỹ lưỡng từng li từng tí cho nên xuất hiện ít thịt, nhìn càng thêm cân đối có tinh thần. Vừa đổi trang phục diễn, vẽ chút mắt, mang thêm cảm giác âm u tàn nhẫn lập tức có vẻ vừa ác lại đẹp.
"Đó là một đống tro tàn bên trong cunh điện hoa lệ không thể thấy ánh mặt trời."
Đây là định nghĩa nhân vật mà Thẩm Liên hoá thân.
Y đứng im trong bóng râm, càng tôn lên cung điện nguy nga cao chót vót phía sau. Hơi thở quanh người vị công công trẻ tuổi này bình tĩnh lại chết lặng. Nơi đáy mắt là vô vọng, là vực sâu, toàn bộ cảm xúc chỉ trào dâng trong một khoảnh khắc rồi sau đó đột nhiên biến mất.
Rõ ràng đang giữa ban ngày, lại khiến người ta cảm thấy bốn phương trời đất đều âm khí nặng nề. Chỗ hoa lệ thật sự, lại là nơi chôn vùi xương cốt.
Tựa như ăn thịt người, lặng im không tiếng động ăn mấy trăm năm.
Công công trẻ tuổi hơi khom lưng, bước từng bước một từ bóng râm âm u dưới mái hiên của cung điện dần biến mất trong tầm mắt.
Một câu lời thoại cũng không có, phải nhờ vào bóng lưng, thần thái, động tác rũ vai để biểu đạt đặc điểm của nhân vật. Đới Đồng bị diễn viên giở bệnh ngôi sao đó giày vò tới sức cùng lực kiệt, Thẩm Liên một màn ảnh tới cuối, cũng không bị hô cắt giữa chừng, cơn tức nghẹn giữa lồng ngực Đới Đồng lập tức thông thuận.
Giở bệnh ngôi sao? Hừ!
Thẩm Liên đã nói trước, không vào đoàn, từ nơi này về đến nhà nếu không kẹt xe cũng phải bốn mươi phút. Nhưng phân đoạn diễn của y không quá nhiều, đi sớm hơn là được.
Mà dựa theo tiến độ nhanh nhất, cũng phải quay ba ngày.
Cũng may vai diễn công công Tần Trung này được định vị là "Con chuột nhắt độc hành", thích len lén ngáng chân. Dùng lời hiện đại để miêu tả chính là "Tính cách phản xã hội". Không nhiều cảnh đối diễn, cho nên không cần làm quen với các diễn viên khác.
Giữa trưa ngày hôm sau, Thẩm Liên vừa định ăn cơm hộp thì thấy nhân viên công tác dẫn một người đi vào.
"Tới rồi à?" Thẩm Liên vui vẻ.
Không ngờ đạo diễn Đới cho cơ hội này thật.
"Anh Thẩm!" Trần Mộc lại càng vui vẻ hơn. Tối hôm qua, trợ lý của Đới Đồng tới xin phương thức liên hệ của cậu ta. Sáng nay thử vai, cậu ta tự nhận là phát huy không tệ. Sau đó nửa giờ đã nhận được điện thoại, hỏi cậu ta có muốn vào đoàn không.
Thẩm Liên không đoán sai, Trần Mộc đương nhiên sẽ nhận vai.
Trần Mộc cũng biết, cơ hội này là nhờ Thẩm Liên giới thiệu.
Cậu ta chỉ mới nói chuyện với Thẩm Liên chưa quá trăm câu mà trước sau đã được người này giúp đỡ quá nhiều, Trần Mộc không biết phải cảm ơn thế nào mới được.
"Ăn cơm chưa?" Thẩm Liên hỏi.
Trần Mộc vô thức lắc đầu. Sau đó, Thẩm Liên lập tức đưa hộp cơm qua cho cậu ta, hai mặn hai rau. Trần Mộc đã ở phim trường rất nhiều ngày, gặp được thịt là rất ít ỏi. Phần cơm hôm nay này, thịt kho tàu, gà viên xào ớt, món rau cũng thơm nức mũi. Đúng là đoàn phim khác thì thức ăn cũng khác.
"Không, không, không. Anh Thẩm, lát nữa tôi ra ngoài ăn mì xào là được." Trần Mộc ngại ngùng.
"Ăn đi. Một phần cơm hộp thôi mà hai cậu nhường qua nhường lại lâu như vậy?" Đới Đồng cầm đôi đũa cùng hộp cơm tới, sau đó chỉ quầy cơm di động phía sau: "Chỉ dư chứ không thiếu, không đủ tới lấy thêm."
Trần Mộc nghe vậy cũng không đùn đẩy nữa: "Cảm ơn anh Thẩm, cảm ơn đạo diễn Đới."
Đới Đồng cũng phát hiện, Trần Mộc quá cẩn thận, sợ mất lòng người. Mà trong đoàn phim trước, dáng vẻ của cậu ta chính là bị người gây khó dễ, bởi vì đãi ngộ quá kém. Buổi sáng trợ lý đi tìm Trần Mộc, trở về nói Trần Mộc ở đoàn phim rót ly nước cũng bị người ta châm chọc khiêu khích.
Nhưng trong giới này chỉ có chừng ấy chuyện, không phải ai bị nhằm vào cũng là người sai. Ít nhất Đới Đồng dùng nửa tiếng đồng hồ làm quen Trần Mộc lại đến thử vai, cảm thấy đứa nhỏ này khiêm tốn lễ phép, có chút tài năng.
Nói đi cũng phải nói lại... Có tài năng lại khó nổi lên, còn hiếm à?
Trần Mộc gặp may mới được Thẩm Liên giới thiệu một câu, nếu không Đới Đồng tùy tiện bắt cũng được mấy người, thật sự không tới phiên cậu ta.
Trần Mộc lẻ loi một mình, mang theo bên người chỉ có một cái cặp sách thường thường. Giữa chừng cậu ta mở ra lấy nước uống, Thẩm Liên vô tình thấy được, dư lại chỉ có mấy món đồ dùng tắm rửa, quần lót vớ được chia ra đặt trong túi chống bụi loại nhỏ. Tuy ít nhưng sạch sẽ.
"Đạo diễn Đới, mấy hộp cơm này ăn không hết thì giải quyết thế nào ạ?" Trần Mộc hỏi.
"Hư thì vứt, ai đói bụng thì tới lấy."
Trần Mộc gật đầu. Lúc sau cậu ta lại lấy một hộp, ăn sạch sẽ, xong xuôi lộ ra vẻ mặt thỏa mãn, giống như mấy ngày nay chỉ ăn được một bữa này là no vậy.
Thẩm Liên cũng từng trải qua những ngày như vậy. Nhưng y cảm thấy Trần Mộc chưa đến nỗi, chẳng phải sắp kết thúc hợp đồng với Hi Quang sao? Bộ dạng này hẳn là bị bắt đền tiền hợp đồng mới ra như thế.
Chẳng mất bao lâu, Giang Dữu đã phát hiện, trong lúc anh Thẩm quay phim, cả phim trường chỉ có Trần Mộc là nghiêm túc xem nhất. Đôi mắt đó tràn ngập ánh sáng như là có thể cách một khoảng không học được thứ gì từ trên người Thẩm Liên vậy.
Giang Dữu tò mò, đi đến bên cạnh Trần Mộc: "Anh xem hiểu được à?"
Trần Mộc không hiểu ý của cô ấy nhưng dù là phương diện nào thì cậu ta đều có thể, cho nên nói: "Được."
"Tôi không hiểu mấy loại cảm xúc quá chi tiết đó, tôi chỉ cảm thấy anh Thẩm rất giỏi thôi." Giang Dữu cười khẽ.
Trần Mộc: "Đúng thật là rất giỏi."
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro