Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 127

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

*Lời của Thuỷ Tích:Nay đưa ông Táo rồi, hổng lẽ tui cũng nghỉ Tết luôn nhể :)))))))

Trans: Thuỷ Tích

"Anh Thẩm, cảm ơn, thật sự rất cảm ơn..." Trần Mộc còn chưa nói dứt lời, lúc này mới phát hiện trong xe còn ngồi một người nữa.

Đôi con ngươi đen nhánh của Sở Dịch Lan sâu thẳm, không tỏa ra bất kỳ tính công kích nào nhưng chẳng hiểu sao Trần Mộc lại cảm thấy bản thân như bị nhìn xuyên thấu từ trong ra ngoài.

Khuôn mặt người đàn ông vô cùng xuất chúng, khí chất trầm ổn lại mang cảm giác áp bức, đối diện chỉ hai giây ngắn ngủi mà Trần Mộc đã vô thức ngồi thẳng sống lưng.

Thẩm Liên dùng khuỷu tay khẽ chọc Sở Dịch Lan.

Sở Dịch Lan dời tầm mắt đi, không nói lời nào nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Anh ấy là vậy đấy nhưng không có ác ý." Thẩm Liên nói: "Cậu ở nơi nào?"

Trần Mộc vội nói: "Anh cho tôi xuống chỗ giao lộ nào cũng được, tôi ở xa nơi này lắm, sẽ không làm phiền anh Thẩm."

Thẩm Liên: "Không phiền."

Trần Mộc kiên trì: "Thật sự không cần, hôm nay anh Thẩm đã giúp tôi hai lần rồi."

Trần Mộc nói chuyện hiền hòa nhã nhặn, mang theo khiêm tốn và rất có chừng mực. Thẩm Liên nghe ra cậu ta kiên trì cũng không miễn cưỡng, y nói tài xế thả cậu ta xuống bên cạnh trạm chờ xe công cộng.

Trần Mộc xuống xe, ánh mắt chân thành lại khẩn thiết: "Anh Thẩm, sau này nếu có gì cần tôi thì cứ việc liên hệ."

Họ không trao đổi phương thức liên lạc, Trần Mộc nhường toàn bộ quyền lựa chọn cho Thẩm Liên. Nếu cậu ta đề cập trước sẽ có vẻ như có mục đích gì đó, mà Thẩm Liên muốn có phương thức liên lạc của cậu ta lại rất dễ dàng.

Thẩm Liên: "Được, đi đường cẩn thận."

"Vâng, tạm biệt anh Thẩm." Trần Mộc nói rồi gật đầu với Sở Dịch Lan: "Tạm biệt vị tiên sinh này."

Xe chạy ra xa, Thẩm Liên nhìn qua kính chiếu hậu thấy Trần Mộc vừa kịp bắt một chuyến xe công cộng.

Thẩm Liên: "Rất lễ phép."

Sở Dịch Lan không phản bác: "Ừ. Hai người mới quen?"

"Vâng." Thẩm Liên kể lại chuyện vừa xảy ra trong bữa tiệc: "Dịch Lan, công ty truyền thông Hi Quang là công ty đơn độc hay có dựa lưng vào ai?"

Sở Dịch Lan cẩn thận nhớ lại: "Đơn độc. Công ty này trong giới giải trí cũng trung bình, nếu có chỗ dựa thì tôi sẽ biết."

Thẩm Liên "Ồ" một tiếng. Y ký hợp đồng với Tinh Khai rồi sẽ không nghĩ tới chuyện rời khỏi, cho nên không để ý tới công ty truyền thông giải trí khác.

Sau đó, Thẩm Liên vòng lấy cổ Sở Dịch Lan, trong giọng mang theo trêu ghẹo: "Lần sau tan ca thì cứ về nhà trước, không cần phải tới chờ em."

"Tôi thích." Sở Dịch Lan vươn một tay ôm lấy y vào lòng, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa trên bả vai Thẩm Liên: "Ngày mai đi quay quảng cáo?"

"Ừ. Sau đó nữa là đi thảm đỏ giải thưởng Kim Lân." Thẩm Liên nói tiếp: "Em sẽ đi cùng đoàn phim 《Liệt Hỏa 》, tăng độ nhận diện."

Sở Dịch Lan thậ sự cảm thấy độ nhận diện của em yêu nhà mình không hề thấp, gần đây thảo luận về y trên Weibo vẫn luôn nằm trong top ba.

Dì Phân để lại canh gà ấm áp, vừa vặn có hai chén, Thẩm Liên và Sở Dịch Lan không lãng phí, húp vài ngụm xong mới lên lầu nghỉ ngơi.

Kỳ nghỉ kết thúc, Thẩm Liên bắt đầu công việc lu bù lên.

Hồ Khải Lam đã giao bớt vài nghệ sĩ trong tay cho người khác quản lý, bây giờ vừa có rảnh là đi theo Thẩm Liên.

Thời tiết chuyển ấm, Hồ Khải Lam mặc quần tây cùng áo sơ mi vàng, chừa hàng ria ngắn, ôm cánh tay đứng bên cạnh Giang Dữu, giọng điệu vô cùng có lực: "Cái này gọi là gì? Chuyên nghiệp! Cô xem vừa rồi nhiếp ảnh gia mắng nghệ sĩ kia, nước miếng phải bay tứ tung, nhưng vừa đến Thẩm Liên là sắc mặt đẹp lên nhiều."

Giang Dữu chính là một "fan cuồng của Thẩm Liên": "Đúng! Đúng vậy! Anh Thẩm vô địch!"

Đối với Thẩm Liên, công việc không có vấn đề gì, thậm chí còn thích thú nhưng phiền nhất ở chỗ là phải tiệc tùng, muốn tránh cũng không thể tránh khỏi. Một tuần kế đó, bảy ngày đã có năm ngày là Thẩm Liên phải ăn ở ngoài, món này rồi món nọ nhưng đến cuối cùng vào miệng chỉ còn đúng một mùi vị.

Cũng may Hồ Khải Lam sắp xếp lịch trình xem như hợp lý, buổi tối trước mười giờ là có thể thả Thẩm Liên về nhà.

Cảm xúc của Sở Dịch Lan vô cùng ổn định.

Mỗi khi Thẩm Liên đẩy cửa đi vào đều có thể nhìn thấy người đàn ông mặc quần áo ở nhà đẹp trai đến vô lý, hoặc đang lật xem tạp chí tài chính kinh tế, hoặc là đặt laptop trên đầu gối xử lý công việc, mà bên cạnh là Sở Trư Mễ đang ngủ gật. Không nói ngoa, mỏi mệt một ngày lập tức bị tiêu diệt sạch sẽ.

Mẹ nó, một đời người, chẳng phải chỉ mưu cầu khoảnh khắc này thôi sao?!

Một khi Thẩm Liên phấn khích, có thể khống chế thì thôi, còn không khống chế được sẽ hung tợn kéo cà vạt, ném áo khoác, trong ánh nhìn sâu thẳm đầy nguy hiểm của Sở Dịch Lan, sói đói vồ mồi.

Đương nhiên, kết cục đều không có ngoại lệ, đều bị Sở Dịch Lan đè xuống, xoay người là không có khả năng xoay người. Lúc Thẩm Liên bị Sở Dịch Lan không thể nhịn được nữa biến thành hai mắt ngấn lệ rưng rưng mờ mịt, còn có thể mạnh miệng damdang một hồi: "Cái này gọi là... Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu!"

Sở Dịch Lan: "..."

Dương Bân từng cảm thán: "Có thứ gì cứng hơn miệng của anh Diss nhà chúng ta không?"

Sở Dịch Lan rất hiếm khi nói đùa lại bình tĩnh tiếp một câu: "Miệng của Thẩm Liên."

Dương Bân đột ngột quay đầu lại, vẻ mặt hoảng sợ. Gì vậy sếp, chuyện riêng tư mà cũng nói cho tôi nghe à?

Sở Dịch Lan: "..."

Thật sự đau đầu.

Tôn Bỉnh Hách từng dặn dò Khuông Thành Hải: "Thẩm Liên không thể uống rượu, nếu ông không muốn chết thì phải ghi nhớ điều này. Nếu không chưa cần tôi tìm tới ông, xin hãy tin rằng, thay vì bị áp giải tới trụ sở chính của Hanh Thái còn không bằng tôi tới tìm ông."

Khuông Thành Hải gật đầu như giã tỏi: "Vâng vâng!"

Vì thế nhiệm vụ mời rượu rơi lên người Hồ Khải Lam.

Nhưng anh Hồ rất vui lòng.

Đối với người đại diện kim bài, có thứ gì vui vẻ hơn việc nghệ sĩ trong tay mình đang không ngừng thăng hạng chứ? Càng đừng nói Thẩm Liên đã hứa với anh ta sẽ cùng nhau phát tài!

Người ngoài hỏi tới, Hồ Khải Lam líu đầu lưỡi lấy đủ loại cớ, gì mà"Thẩm Liên dị ứng cồn", "Mới vừa phẫu thuật viêm ruột thừa", "Loét dạ dày cấp mười, bác sĩ nói uống rượu sẽ chết". Dù sao thì đến một thời gian sau đó, Thẩm Liên cảm thấy nếu theo miêu tả của Hồ Khải Lam thì bản thân đã bước một chân vào điện Diêm Vương rồi.

Vài ngày sau, Thẩm Liên nhận một cuộc gọi từ Đới Đồng.

Đới Đồng hỏi y có thể tới diễn thế một vai không? Diễn viên đã định đột nhiên giở bệnh ngôi sao không quay nữa, phân cảnh diễn không nhiều lắm lại rất quan trọng, bây giờ đã ảnh hưởng tới tiến độ của cả đoàn phim rồi.

Thẩm Liên nghe giọng điệu vừa tức lại nóng ruột của Đới Đồng, cười nói: "Ây da, chuyện có bao lớn đâu? Tôi nhớ đạo diễn Đới thích ăn sầu riêng, tôi mua mấy trái tới nhé? Gửi kịch bản qua cho tôi đi, trên đường tôi nhìn xem."

Đới Đồng lập tức cười ra tiếng: "Được được được, thằng nhóc nhà cậu!"

Có một số nghệ sĩ vừa có chút tên tuổi, muốn mời lại sẽ khó khăn. Nhưng Đới Đồng cảm thấy Thẩm Liên khác họ, tính cách của người này chưa từng thay đổi.

Hồ Khải Lam vốn đã sắp xếp công việc khác, nghe Thẩm Liên vừa nói vậy, suy nghĩ trong chốc lát đã đồng ý.

Địa điểm quay là ở phim trường lớn nhất Cừ Đô, một bộ cổ trang. Thẩm Liên nhìn kịch bản điện tử Đới Đồng gửi tới, vai diễn y thế chỗ là công công, một nhân vật phản diện trong phim. Thẩm Liên: "Tôi đã diễn công công rồi, rất có nắm chắc."

Giang Dữu: "?"

"Anh Thẩm, em đã xem qua hết các vai anh diễn rồi, có nhân vật công công đâu."

Đời trước từng diễn vai Cửu Thiên Tuế, bùng nổ thoát vòng, không biết làm bao người say mê. Thẩm Liên nở nụ cười: "Vào vai lúc theo học giáo viên chuyên nghiệp."

"À." Giang Dữu gật đầu.

Đến phim trường, Thẩm Liên vừa bước từ trên xe xuống vừa gọi điện cho Đới Đồng. Mắt y rất tinh, chưa đợi được Đới Đồng lại vừa liếc mắt đã thấy Trần Mộc đang ngồi một mình trên bậc thang trong góc yên lặng ăn cơm hộp.

Thẩm Liên đến gần, cảm giác đầu tiên là hộp cơm này quá khó coi. Cải trắng luộc cùng trứng gà xào cà chua, chỉ có một chút bọt trứng nổi lềnh bềnh trên mặt.

Trần Mộc cảm thấy trước mắt xuất hiện bóng râm, ngẩng đầu lên. Sững sờ một lát mới vội vàng đứng dậy, cơm suýt bị vẩy ra ngoài, cậu ta cố gắng cầm chắc, xoa xoa miệng, vội vàng nuốt thứ gì đó trong miệng xuống rồi mới mang theo ngạc nhiên nói: "Anh Thẩm?"

"Ừ." Thẩm Liên cười nói: "Cậu cũng ở đây quay phim à?"

"Vâng, diễn một vai nhỏ."

Cậu ta nói "một vai nhỏ" xong, trong mắt tràn ngập thản nhiên, giống như đang nói "thời tiết hôm nay đẹp quá" vậy. Tính tình trong veo, không hề gợn sóng.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0