Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 125
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Công nhân viên của Hanh Thái được nghỉ Tết một tuần, Tôn Bỉnh Hách lại không chịu ngồi yên, mới mùng bốn đã tới trình diện trước, còn Dương Bân thì mùng tám. Mà Sở Dịch Lan là xa xa chưa biết ngày trở lại.
Mãi đến qua rằm tháng giêng, Sở Dịch Lan cũng chưa liên lạc hai trợ lý riêng để hỏi thăm công việc.
Tôn Bỉnh Hách: "Sếp còn biết mình có một cái công ty không nhỉ?"
Dương Bân: "Chắc không quên đâu..."
Mỗi ngày Sở Dịch Lan đều cùng Thẩm Liên ngủ thẳng tới tám chín giờ mới dậy. Nếu buổi tối hôm trước lăn lộn quá trớn thì sẽ làm một giấc tới giữa trưa. Buổi chiều không phải ru rú cùng nhau xem phim thì chính là tán dóc chuyện cũ năm xưa.
Thẩm Liên mua vài bức tranh ghép hình, cũng đủ để hai người tiêu phí một buổi sáng.
Sở Dịch Lan cảm thấy đây là cảnh trong mơ tươi đẹp nhất, không bao giờ tỉnh lại cũng được.
Anh được, nhưng Hồ Khải Lam lại không được.
Anh Hồ sắp sốt ruột bốc khói rồi. Một đống nhãn hiệu gửi lời mời hợp tác muốn nổ cả hộp thư của anh ta. Hồ Khải Lam sàng lọc ra được không ít tài nguyên tốt, nắm chặt trong tay, chỉ sợ Thẩm Liên để vuột mất.
《Liệt Hỏa》 trở thành con hắc mã trổ hết tài năng trong kỳ nghỉ Tết vừa rồi. Độ hot của nam chính Lâm Phú cực cao, dưới tình huống không chịu ảnh hưởng bởi ánh hào quang của đối phương, Thẩm Liên cũng được xem là một nhân vật được thảo luận nhiều.
Lúc Hồ Khải Lam mới vừa tiếp nhận Thẩm Liên, nghĩ người này chỉ cần có chút thành tích là có thể xóa bỏ lịch sử đen tối trong quá khứ. Mà bây giờ, ngọn gió xuân đã tới rồi!
Hiện tại khi nhắc tới Thẩm Liên, cho dù đám antifan nhảy nhót lôi Chu Đường Tư ra, cũng không có bao nhiêu ý nghĩa nữa.
Dùng lời cư dân mạng nói: 【Được rồi, được rồi, biết rồi, biết rồi. Thẩm Liên từng yêu đơn phương cái gì tổng gì đó hả, thì làm sao, cả đời người chỉ được có một mùa xuân thôi à? Người ta bây giờ giữ mình trong sạch, không lăng xê, không chuyện xấu, vậy mà fan của anh trai nào đó còn mặt dày nhảy ra bảo Thẩm Liên rất có lỗi với anh trai nhà mình. Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, anh trai nhà mấy người bây giờ không cùng đẳng cấp với Thẩm Liên.】
Đúng vậy, hiện giờ xét về phương diện nào thì Thẩm Liên cũng có thể treo Trịnh Ca lên đánh. Mà đây không phải vùng dậy chỉ trong một đêm, y là trong lúc mọi người không hay biết, dùng số liệu và thành tích thật sự để nghiền áp bước lên trên.
Khi Hồ Khải Lam gọi cuộc thứ ba tới, Thẩm Liên biết nên đi làm lại rồi.
Thời tiết vẫn rất lạnh nhưng khoảng thời gian có ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi ngày càng dài lâu, hoa cỏ ven đường cũng tắm mình trong gió xuân bắt đầu đâm nụ.
Thẩm Liên dùng đủ mọi cách từ nhõng nhẽo đến bám víu năn nỉ, cuối cùng Sở Dịch Lan cũng nhả ra. Nhưng có một quy định không thể thay đổi: "Nếu như em làm việc như không muốn sống nữa thì chuẩn bị tinh thần giải nghệ đi."
Thẩm Liên gật đầu như giã tỏi.
Y cũng không phải tân binh thật sự, cho dù con đường nhấp nhô cỡ nào thì đời trước cũng đều đã đi qua, một thân diễn xuất này là được rút ra từ quá trình mài giũa tôi luyện. Ban đầu là do thiếu cơ hội, mà khi Hồ Khải Lam như dâng vật quý đặt một đống tài nguyên lên bàn, Thẩm Liên vui vẻ.
Mấy dự án này không phải do Tôn Bỉnh Hách tìm tới. Cuối năm và đầu năm là thời điểm Tôn Bỉnh Hách bận rộn nhất, cả ngày tựa như máy móc kiểm tra đối chiếu mã hóa, ôm tài liệu vội đến vội đi, chỗ nào hắn tới là chỗ đó gà bay chó sủa.
Đây đều là bản thân Thẩm Liên tích góp từng tí một có được.
Hồ Khải Lam hào hứng, ánh mắt nhìn Thẩm Liên không khác gì nhìn cây rụng tiền: "Chọn đi."
Thẩm Liên: "Được, chúng ta xé túi mù."
Mở được một hợp đồng quảng cáo nhãn hiệu nổi tiếng. Nhưng trước đó, Thẩm Liên cần phải tham dự một bữa tiệc. Toàn bộ từ đầu tới chân y đều do nhãn hàng tài trợ, có mặt ở đây cũng đều là chủ của các công ty giải trí cùng một ít diễn viên nghệ sĩ. Nghe ý của Hồ Khải Lam, cũng không thiếu đạo diễn có tên tuổi. Số người tham dự có hạn, mà bên phía tổ chức lại tự mình mời Thẩm Liên đã nói lên là được xem trọng.
Thẩm Liên không từ chối. Buổi chiều cùng ngày làm xong tạo hình ở phòng làm việc, sau đó được Lý Dật và vệ sĩ lái xe đưa tới hiện trường.
Ở cửa đã gặp được 'Bá Nhạc' đầu tiên của mình, đạo diễn Đới Đồng của bộ 《Im lặng không nói gì》 khi trước. Hai người nhiệt tình bắt tay, sau đó sóng vai cùng bước lên bậc thềm.
Đới Đồng lộ ra vẻ "Tôi sớm biết sẽ có ngày hôm nay", cười nói: "Bộ phim 《Liệt Hỏa 》 này mang lại chút thành tựu cho cậu, tôi sẽ chờ xem, trong tương lai cậu có thể ẵm được bao nhiêu giải thưởng. Đến lúc đó chúng ta lại hợp tác, cậu cũng đừng chê tôi."
"Anh nói gì vậy?" Thẩm Liên nói chắc như đinh đóng cột: "Bộ phim tiếp theo của anh, tôi sẽ không lấy cát xê."
Đôi mắt Đới Đồng trừng to: "Cậu nói thật?"
"Thật."
Họ đi vào sảnh lớn, phóng mắt nhìn thấy có vài gương mặt quen thuộc. Bỗng nhiên cảm nhận được một ánh nhìn âm u, Thẩm Liên quay đầu, thấy Trịnh Ca.
Thằng cháu trai này, Thẩm Liên đắc ý cười khẽ, thầm nghĩ, Chu Đường Tư cũng được đấy chứ, có thể kiếm được cơ hội nhét Trịnh Ca vào đây.
Nhưng vẫn là câu nói kia: "Gà là nguồn gốc của mọi tai họa."
Diễn xuất tệ thiếu tài nguyên, bây giờ Trịnh Ca như con cá trong ao cạn nước, không thể bơi lội được. Người ngoài nói chuyện với hắn ta đều là lên giọng trịch thượng, nhưng khi trò chuyện với Thẩm Liên lại hận không thể kéo lấy tay y đi ký hợp đồng.
Biết trước sẽ phát sinh tình huống này cho nên hôm nay Hồ Khải Lam tự mình đi theo. Hễ người nào có mục đích, anh ta sẽ đứng ra thương lượng, ai đến cũng phải xếp hàng.
Thẩm Liên bưng thức uống đã pha sẵn xem như rượu. Hôm nay y mặc một bộ vest màu trắng đứng giữa đám người đen kịt vô cùng lóa mắt, mặt nghiêng lạnh nhạt lại xinh đẹp.
"Anh Hồ, em ra ngoài một lát, hơi ngột ngạt, có việc anh gọi điện cho em." Thẩm Liên vỗ vai Hồ Khải Lam.
Trong tay Hồ Khải Lam cầm một xấp danh thiếp: "Được, đi đi, đừng đi xa quá."
Sân ngoài trời không lớn, gió đêm cũng không quá lạnh, mặt trời vừa xuống núi, bóng đêm rải lên những nơi ánh nắng chiều còn chưa lụi tắt trông có vẻ hiu quạnh.
"Trần Mộc, mày tới đây thật á? Sắp rời Hi Quang phải không?"
"Đúng là người cũng như tên, giống như khúc gỗ."
Hai tay Thẩm Liên bắt chéo trên lan can. Nơi y đứng ngọn đèn không chiếu tới, không phát ra tiếng động thì đối phương cũng sẽ không để ý tới y.
Tổng cộng có hai người, vây quanh lấy người ở giữa, giọng điệu mỉa mai cười cợt, khiến người khác nghe thấy cũng phải khó chịu.
Cuối cùng, bị hai người khác đẩy tới đẩy lui, người đứng giữa mới khẽ thở dài nói: "Tôi tới cùng quản lý, chỉ muốn hoàn thành công việc đúng hạn thôi."
"Không được Tống Viên giúp đỡ thì mày xoay sở kiểu gì? Không quay phim mà chạy tới làm tay sai, ngủ với thằng quản lý đó rồi hả?"
Thẩm Liên nghe thế nghĩ thầm, cái miệng rất thiếu đánh.
"Nhưng cũng không sao cả. Bọn tao là anh em của Tống Viên tới cảnh cáo mày, nếu đã đi cũng đừng chơi trò lạt mềm buộc chặt biết không?"
Giọng Trần Mộc rất bình thản, cũng êm tai, có loại bất đắc dĩ khi không thể dỗ được đứa trẻ: "Ừ, các người cứ yên tâm."
"Con mẹ mày..."
Ngọn đèn trên lầu hai sáng lên, đúng lúc giúp Thẩm Liên nhìn thấy gương mặt Trần Mộc.
Có ấn tượng, đối phương đóng rất nhiều phim mạng, thậm chí là vai nam sáu bảy tám trong phim truyền hình. Lúc lướt tìm phim, Thẩm Liên đã từng nhìn thấy. Lẽ ra nhìn qua là thôi nhưng diễn xuất của Trần Mộc khá ổn, thậm chí Thẩm Liên còn có thể nhớ được hai vai diễn nào đó của cậu ta nữa.
Mặt mũi của Trần Mộc trong giới giải trí có vẻ bất lợi, bởi vì không đủ đẹp, không đủ lóa mắt nhưng khó được chính là rất có thiện cảm.
Làn da rám nắng khỏe mạnh, mặt mũi hài hòa nhưng bởi vì từng trải cho nên đuôi mắt mang theo một chút trầm tĩnh phẳng lặng.
Cho dù giờ phút này bị người sỉ nhục, gây khó dễ, Trần Mộc cũng không tức giận thở dốc muốn khóc, cậu ta chỉ đứng tại chỗ để mặc cho gió lạnh vén tóc mái lộn xộn, đôi mắt đen kịt, không dậy nổi gợn sóng.
"Mau cút!" Một người trong đó đẩy Trần Mộc một phen: "Lát nữa Tống Viên sẽ tới, mày đừng ở đây chướng mắt."
Trần Mộc hơi lảo đảo rồi mới đứng vững lại, đang định nói gì đó thì chợt nghe thấy một chất giọng trong veo mang cười: "Ôi chao, định giở trò bắt nạt đây à?"
Thẩm Liên từ trong bóng tối bước ra, mặt đối mặt với Trần Mộc.
*Lời của Thuỷ Tích:Mấy bà thử đoán xem em bé Trần Mộc này cúp le với ai nè :))))))
Công nhân viên của Hanh Thái được nghỉ Tết một tuần, Tôn Bỉnh Hách lại không chịu ngồi yên, mới mùng bốn đã tới trình diện trước, còn Dương Bân thì mùng tám. Mà Sở Dịch Lan là xa xa chưa biết ngày trở lại.
Mãi đến qua rằm tháng giêng, Sở Dịch Lan cũng chưa liên lạc hai trợ lý riêng để hỏi thăm công việc.
Tôn Bỉnh Hách: "Sếp còn biết mình có một cái công ty không nhỉ?"
Dương Bân: "Chắc không quên đâu..."
Mỗi ngày Sở Dịch Lan đều cùng Thẩm Liên ngủ thẳng tới tám chín giờ mới dậy. Nếu buổi tối hôm trước lăn lộn quá trớn thì sẽ làm một giấc tới giữa trưa. Buổi chiều không phải ru rú cùng nhau xem phim thì chính là tán dóc chuyện cũ năm xưa.
Thẩm Liên mua vài bức tranh ghép hình, cũng đủ để hai người tiêu phí một buổi sáng.
Sở Dịch Lan cảm thấy đây là cảnh trong mơ tươi đẹp nhất, không bao giờ tỉnh lại cũng được.
Anh được, nhưng Hồ Khải Lam lại không được.
Anh Hồ sắp sốt ruột bốc khói rồi. Một đống nhãn hiệu gửi lời mời hợp tác muốn nổ cả hộp thư của anh ta. Hồ Khải Lam sàng lọc ra được không ít tài nguyên tốt, nắm chặt trong tay, chỉ sợ Thẩm Liên để vuột mất.
《Liệt Hỏa》 trở thành con hắc mã trổ hết tài năng trong kỳ nghỉ Tết vừa rồi. Độ hot của nam chính Lâm Phú cực cao, dưới tình huống không chịu ảnh hưởng bởi ánh hào quang của đối phương, Thẩm Liên cũng được xem là một nhân vật được thảo luận nhiều.
Lúc Hồ Khải Lam mới vừa tiếp nhận Thẩm Liên, nghĩ người này chỉ cần có chút thành tích là có thể xóa bỏ lịch sử đen tối trong quá khứ. Mà bây giờ, ngọn gió xuân đã tới rồi!
Hiện tại khi nhắc tới Thẩm Liên, cho dù đám antifan nhảy nhót lôi Chu Đường Tư ra, cũng không có bao nhiêu ý nghĩa nữa.
Dùng lời cư dân mạng nói: 【Được rồi, được rồi, biết rồi, biết rồi. Thẩm Liên từng yêu đơn phương cái gì tổng gì đó hả, thì làm sao, cả đời người chỉ được có một mùa xuân thôi à? Người ta bây giờ giữ mình trong sạch, không lăng xê, không chuyện xấu, vậy mà fan của anh trai nào đó còn mặt dày nhảy ra bảo Thẩm Liên rất có lỗi với anh trai nhà mình. Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, anh trai nhà mấy người bây giờ không cùng đẳng cấp với Thẩm Liên.】
Đúng vậy, hiện giờ xét về phương diện nào thì Thẩm Liên cũng có thể treo Trịnh Ca lên đánh. Mà đây không phải vùng dậy chỉ trong một đêm, y là trong lúc mọi người không hay biết, dùng số liệu và thành tích thật sự để nghiền áp bước lên trên.
Khi Hồ Khải Lam gọi cuộc thứ ba tới, Thẩm Liên biết nên đi làm lại rồi.
Thời tiết vẫn rất lạnh nhưng khoảng thời gian có ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi ngày càng dài lâu, hoa cỏ ven đường cũng tắm mình trong gió xuân bắt đầu đâm nụ.
Thẩm Liên dùng đủ mọi cách từ nhõng nhẽo đến bám víu năn nỉ, cuối cùng Sở Dịch Lan cũng nhả ra. Nhưng có một quy định không thể thay đổi: "Nếu như em làm việc như không muốn sống nữa thì chuẩn bị tinh thần giải nghệ đi."
Thẩm Liên gật đầu như giã tỏi.
Y cũng không phải tân binh thật sự, cho dù con đường nhấp nhô cỡ nào thì đời trước cũng đều đã đi qua, một thân diễn xuất này là được rút ra từ quá trình mài giũa tôi luyện. Ban đầu là do thiếu cơ hội, mà khi Hồ Khải Lam như dâng vật quý đặt một đống tài nguyên lên bàn, Thẩm Liên vui vẻ.
Mấy dự án này không phải do Tôn Bỉnh Hách tìm tới. Cuối năm và đầu năm là thời điểm Tôn Bỉnh Hách bận rộn nhất, cả ngày tựa như máy móc kiểm tra đối chiếu mã hóa, ôm tài liệu vội đến vội đi, chỗ nào hắn tới là chỗ đó gà bay chó sủa.
Đây đều là bản thân Thẩm Liên tích góp từng tí một có được.
Hồ Khải Lam hào hứng, ánh mắt nhìn Thẩm Liên không khác gì nhìn cây rụng tiền: "Chọn đi."
Thẩm Liên: "Được, chúng ta xé túi mù."
Mở được một hợp đồng quảng cáo nhãn hiệu nổi tiếng. Nhưng trước đó, Thẩm Liên cần phải tham dự một bữa tiệc. Toàn bộ từ đầu tới chân y đều do nhãn hàng tài trợ, có mặt ở đây cũng đều là chủ của các công ty giải trí cùng một ít diễn viên nghệ sĩ. Nghe ý của Hồ Khải Lam, cũng không thiếu đạo diễn có tên tuổi. Số người tham dự có hạn, mà bên phía tổ chức lại tự mình mời Thẩm Liên đã nói lên là được xem trọng.
Thẩm Liên không từ chối. Buổi chiều cùng ngày làm xong tạo hình ở phòng làm việc, sau đó được Lý Dật và vệ sĩ lái xe đưa tới hiện trường.
Ở cửa đã gặp được 'Bá Nhạc' đầu tiên của mình, đạo diễn Đới Đồng của bộ 《Im lặng không nói gì》 khi trước. Hai người nhiệt tình bắt tay, sau đó sóng vai cùng bước lên bậc thềm.
Đới Đồng lộ ra vẻ "Tôi sớm biết sẽ có ngày hôm nay", cười nói: "Bộ phim 《Liệt Hỏa 》 này mang lại chút thành tựu cho cậu, tôi sẽ chờ xem, trong tương lai cậu có thể ẵm được bao nhiêu giải thưởng. Đến lúc đó chúng ta lại hợp tác, cậu cũng đừng chê tôi."
"Anh nói gì vậy?" Thẩm Liên nói chắc như đinh đóng cột: "Bộ phim tiếp theo của anh, tôi sẽ không lấy cát xê."
Đôi mắt Đới Đồng trừng to: "Cậu nói thật?"
"Thật."
Họ đi vào sảnh lớn, phóng mắt nhìn thấy có vài gương mặt quen thuộc. Bỗng nhiên cảm nhận được một ánh nhìn âm u, Thẩm Liên quay đầu, thấy Trịnh Ca.
Thằng cháu trai này, Thẩm Liên đắc ý cười khẽ, thầm nghĩ, Chu Đường Tư cũng được đấy chứ, có thể kiếm được cơ hội nhét Trịnh Ca vào đây.
Nhưng vẫn là câu nói kia: "Gà là nguồn gốc của mọi tai họa."
Diễn xuất tệ thiếu tài nguyên, bây giờ Trịnh Ca như con cá trong ao cạn nước, không thể bơi lội được. Người ngoài nói chuyện với hắn ta đều là lên giọng trịch thượng, nhưng khi trò chuyện với Thẩm Liên lại hận không thể kéo lấy tay y đi ký hợp đồng.
Biết trước sẽ phát sinh tình huống này cho nên hôm nay Hồ Khải Lam tự mình đi theo. Hễ người nào có mục đích, anh ta sẽ đứng ra thương lượng, ai đến cũng phải xếp hàng.
Thẩm Liên bưng thức uống đã pha sẵn xem như rượu. Hôm nay y mặc một bộ vest màu trắng đứng giữa đám người đen kịt vô cùng lóa mắt, mặt nghiêng lạnh nhạt lại xinh đẹp.
"Anh Hồ, em ra ngoài một lát, hơi ngột ngạt, có việc anh gọi điện cho em." Thẩm Liên vỗ vai Hồ Khải Lam.
Trong tay Hồ Khải Lam cầm một xấp danh thiếp: "Được, đi đi, đừng đi xa quá."
Sân ngoài trời không lớn, gió đêm cũng không quá lạnh, mặt trời vừa xuống núi, bóng đêm rải lên những nơi ánh nắng chiều còn chưa lụi tắt trông có vẻ hiu quạnh.
"Trần Mộc, mày tới đây thật á? Sắp rời Hi Quang phải không?"
"Đúng là người cũng như tên, giống như khúc gỗ."
Hai tay Thẩm Liên bắt chéo trên lan can. Nơi y đứng ngọn đèn không chiếu tới, không phát ra tiếng động thì đối phương cũng sẽ không để ý tới y.
Tổng cộng có hai người, vây quanh lấy người ở giữa, giọng điệu mỉa mai cười cợt, khiến người khác nghe thấy cũng phải khó chịu.
Cuối cùng, bị hai người khác đẩy tới đẩy lui, người đứng giữa mới khẽ thở dài nói: "Tôi tới cùng quản lý, chỉ muốn hoàn thành công việc đúng hạn thôi."
"Không được Tống Viên giúp đỡ thì mày xoay sở kiểu gì? Không quay phim mà chạy tới làm tay sai, ngủ với thằng quản lý đó rồi hả?"
Thẩm Liên nghe thế nghĩ thầm, cái miệng rất thiếu đánh.
"Nhưng cũng không sao cả. Bọn tao là anh em của Tống Viên tới cảnh cáo mày, nếu đã đi cũng đừng chơi trò lạt mềm buộc chặt biết không?"
Giọng Trần Mộc rất bình thản, cũng êm tai, có loại bất đắc dĩ khi không thể dỗ được đứa trẻ: "Ừ, các người cứ yên tâm."
"Con mẹ mày..."
Ngọn đèn trên lầu hai sáng lên, đúng lúc giúp Thẩm Liên nhìn thấy gương mặt Trần Mộc.
Có ấn tượng, đối phương đóng rất nhiều phim mạng, thậm chí là vai nam sáu bảy tám trong phim truyền hình. Lúc lướt tìm phim, Thẩm Liên đã từng nhìn thấy. Lẽ ra nhìn qua là thôi nhưng diễn xuất của Trần Mộc khá ổn, thậm chí Thẩm Liên còn có thể nhớ được hai vai diễn nào đó của cậu ta nữa.
Mặt mũi của Trần Mộc trong giới giải trí có vẻ bất lợi, bởi vì không đủ đẹp, không đủ lóa mắt nhưng khó được chính là rất có thiện cảm.
Làn da rám nắng khỏe mạnh, mặt mũi hài hòa nhưng bởi vì từng trải cho nên đuôi mắt mang theo một chút trầm tĩnh phẳng lặng.
Cho dù giờ phút này bị người sỉ nhục, gây khó dễ, Trần Mộc cũng không tức giận thở dốc muốn khóc, cậu ta chỉ đứng tại chỗ để mặc cho gió lạnh vén tóc mái lộn xộn, đôi mắt đen kịt, không dậy nổi gợn sóng.
"Mau cút!" Một người trong đó đẩy Trần Mộc một phen: "Lát nữa Tống Viên sẽ tới, mày đừng ở đây chướng mắt."
Trần Mộc hơi lảo đảo rồi mới đứng vững lại, đang định nói gì đó thì chợt nghe thấy một chất giọng trong veo mang cười: "Ôi chao, định giở trò bắt nạt đây à?"
Thẩm Liên từ trong bóng tối bước ra, mặt đối mặt với Trần Mộc.
*Lời của Thuỷ Tích:Mấy bà thử đoán xem em bé Trần Mộc này cúp le với ai nè :))))))
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro