Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 124

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

《Liệt Hỏa》, bộ phim mới do Triệu Văn Thư chỉ đạo quay chụp dự kiến ra rạp vào dịp Tết âm lịch. Đề tài hiện thực, xen lẫn trong một đám tiên hiệp tình yêu có vẻ rất khác loài. Thẩm Liên diễn vai "Lục Tiểu Khai" trong phim, đương nhiên phải giúp tuyên truyền một phen.

Lúc poster chưa được tung ra, nhóm fan vừa tức giận lại bất đắc dĩ: 【Anh trai của tôi ơi, anh nhiều ít cũng ra buôn bán chút đi chứ. Bây giờ ăn Tết, đăng một tấm ảnh ngày thường cũng không tính là quá đáng phải không?】

Đợi poster của "Lục Tiểu Khai" vừa ra, nhóm fan: 【Anh trai tốt, quá nghĩa khí!】

Sở Dịch Lan vẫn quy tắc cũ, nhân viên nào đi xem 《Liệt Hỏa》có thể mang cuống vé tới gặp bộ phận tài vụ của công ty để được trả lại tiền.

Lâm Phú đóng vai "Phong Chính", mùng năm Tết gọi điện cho Thẩm Liên, trong giọng nói khó nén kích động: "Giám khảo giải thưởng Kim Lân liên hệ tôi, ngầm nhắc tôi chuẩn bị trước một ít lời cảm ơn. Thẩm Liên... Dù có được giải hay không, ít nhất tôi đã sờ được tới nó rồi!!"

Thẩm Liên cười nói: "Chúc mừng anh. Đạo diễn Triệu nói thế nào?"

"Đạo diễn Triệu nói ăn chắc."

"Vậy tốt rồi." Thẩm Liên biết giải thưởng Kim Lân rất có giá trị. So với một ít giải lưu lượng do fan bỏ phiếu, thì giải thưởng này là được từng người từng người có am hiểu nhất định về điện ảnh gộp lại cho ra kết quả. Diễn xuất của Lâm Phú rất tốt, cũng được tính là tài năng xuất chúng trong thế hệ người trẻ tuổi, có thể dựa vào 《Liệt Hỏa》 để một bước lên mây rất hợp lý.

Thảo luận về 《Liệt Hỏa 》 ở trên mạng ngày càng sôi nổi, mà khó có được chính là không tồn tại vấn đề "tranh chấp thứ bậc diễn viên chính".

Fan của Thẩm Liên luồn tay vào ống tay áo, khách sáo tỏ vẻ fan của Lâm Phú chỉnh sửa ảnh ra có thể mang theo cả Thẩm Liên, chúng tôi vô cùng biết ơn.

Đương nhiên Thẩm Liên cũng sẽ không tranh giành cái gì với Lâm Phú, hai người cũng xem như bạn bè. Nhưng lại không ngăn nổi một đám "nhà ship học" nghe mùi kéo tới.

【Anh em ta ơi! Tình nghĩa thanh mai trúc mã, hoạn nạn có nhau, cùng nhau dốc sức, cuối cùng một người treo lên đỉnh núi, một người trở về yên ổn. Đây là khoảng cách giữa trời với đất sao? Không! Đây là khoảng cách của yêu mà không có được!】

【Người lạnh nhạt như Phong Chính, chỉ khi đối mặt với Lục Tiểu Khai, ánh mắt mới có thể kéo sợi. Mấy người nói với tôi, giữa hai người họ là trong sạch?】

【Đã sắp trở thành trần nhà BE trong lòng tôi rồi, hu hu hu.】

Lúc Sở Dịch Lan nhìn thấy mấy bình luận có lượt ấn like cao chót vót này, ngồi trên sô pha cười lạnh ra tiếng.

Sở Trư Mễ vốn muốn đi tới nhưng giống như cảm nhận được gì đó, nó vươn đệm thịt ra, bước đi nhẹ nhàng không tiếng động, lúc sắp đến bên cửa mới tăng tốc, vụt lao ra ngoài không còn thấy bóng dáng.

Thẩm Liên: "..."

"Em với Lâm Phú có thường liên lạc với nhau không?" Sở Dịch Lan thuận miệng hỏi.

Thẩm Liên: "Một lần gần nhất vẫn là hai tháng trước! Anh ấy còn bận hơn cả em."

Sở Dịch Lan ngẩng đầu: "Em căng thẳng làm gì? Tôi là người không phân rõ phải trái đến thế sao?"

"Anh phân rõ phải trái." Thẩm Liên nói: "Nhưng vậy cũng không trở ngại anh ghen tuông rồi giày vò em."

Sở Dịch Lan: "..."

"Không xem nữa." Sở Dịch Lan nhéo giữa mày, ném điện thoại sang một bên: "Sửa soạn rồi tới chỗ hẹn với Phùng Duyệt Sơn."

Phùng Duyệt Sơn gọi Sở dịch Lan ba lần bốn lượt, mà người này vẫn cứ ru rú trong nhà với Thẩm Liên không chịu ra, cuối cùng hôm nay mới nể mặt.

Không có gì bất ngờ xảy ra, lúc Thẩm Liên nhìn thấy Phùng Duyệt Sơn, cậu Phùng đã nửa tỉnh nửa say.

"Ba cậu không bảo sẽ lột da cậu à?" Sở Dịch Lan ngồi xuống sô pha.

Phòng rất lớn, người cũng nhiều, là trường hợp náo nhiệt mà Phùng Duyệt Sơn yêu nhất. Nhưng họ ngồi nơi này, không phải ai cũng dám tới gần, cho nên nói chuyện rất thoải mái.

Phùng Duyệt Sơn cười khẽ: "Lột cái gì nữa, bây giờ ba em đã không rảnh để quan tâm tới em nữa rồi."

Sở Dịch Lan không để bụng, rót một chén trà cho Thẩm Liên: "Nói nghe xem."

"Em sắp có thêm em trai hoặc em gái." Giọng điệu Phùng Duyệt Sơn có vẻ là lạ.

Lúc này, Sở Dịch Lan mới nhìn thẳng vào cậu ta.

Phùng Duyệt Sơn uể oải nói: "Không phải con riêng. Ai cũng biết trận thế ba em theo đuổi mẹ em năm đó mà."

Ninh Tư Hàm nghe ra được ý khác: "Bác gái có?"

"Ừ." Phùng Duyệt Sơn đáp.

Ba Phùng từ đại học đã thích mẹ Phùng, điên cuồng theo đuổi hai năm mới chờ được mẹ Phùng gật đầu, lập tức thúc giục người nhà đính hôn. Liên hôn giới kinh doanh còn mang theo tình cảm chân thành, có thể nói là dệt hoa trên gấm. Hai người vừa tốt nghiệp đại học đã có Phùng Duyệt Sơn. Cậu ta tựa như 'tiểu bá vương', trước nay đều đi ngang. Ngày đó lúc ba Phùng nói cho cậu ta biết tin này, Phùng Duyệt Sơn cũng chưa kịp định thần lại.

"Ý bác trai bác gái thế nào?" Sở Dịch Lan hỏi.

"Nói là nghe theo em." Phùng Duyệt Sơn vươn tay sờ hộp thuốc, định hút một điếu. Sở Dịch Lan gõ nhẹ lên mặt bàn, ý bảo không được. Phùng Duyệt Sơn làu bàu hai tiếng, khoanh tay trước ngực nói tiếp: "Mẹ em cũng hơn bốn mươi rồi, chủ yếu là em lo sẽ gặp nguy hiểm nhưng bác sĩ nói đều ổn. Mẹ em nói nếu em không muốn sẽ phá."

Ninh Tư Hàm: "Tôi sắp xếp cho nhé?"

"Biến đi!" Phùng Duyệt Sơn đá một chân qua: "Không phải nhóc con nhà anh nên anh không đau lòng phải không?"

Thẩm Liên vừa nghe như vậy đã biết Phùng Duyệt Sơn muốn giữ lại.

"Sáng nay em nói rồi, tùy họ vậy." Phùng Duyệt Sơn hào phóng nghĩ rồi bỗng nhiên cười khẽ: "Có thêm cái đuôi nhỏ theo sau cũng được, dù có vô dụng cũng có em nuôi rồi."

Ninh Tư Hàm: "Coi chừng lợi hại hơn cậu đấy."

Phùng Duyệt Sơn: "Được thôi. Cho nó hết tài sản, nó nuôi em."

Phùng Duyệt Sơn đã uống rượu, đang ngồi đều là người nhà nên sẽ không giấu giếm. Đừng thấy cậu ta cả ngày uống rượu chơi bời nhưng quan hệ cực rộng, loại người trong góc xó nào cũng quen biết, nhiệm vụ ba Phùng giao, dù nhiều hay ít đều có thể hoàn thành đúng hạn. Có thể xưng anh em với Sở Dịch Lan, sẽ không phải đồ ăn hại.

Thẩm Liên không thể uống rượu, vừa lúc lái xe. Sở Dịch Lan không khách sáo, theo Phùng Duyệt Sơn lên bàn đánh bài, chơi hăng say.

"Trong nhà có núi tiền? Tới nỗi cậu ta không nỡ ra ngoài." Ninh Tư Hàm ngồi xuống bên cạnh Thẩm Liên.

Thẩm Liên vươn ngón tay chỉ chính mình: "Không có núi tiền nhưng trong nhà có tôi."

Ninh Tư Hàm cười khẽ, tự mình bưng rượu chạm nhẹ vào chén trà của Thẩm Liên.

Ninh Tư Hàm và đám Phùng Duyệt Sơn tuy ngoài miệng không nói, nhưng hiện giờ trong lòng đều đã thừa nhận Thẩm Liên. Không có y, không biết Sở Dịch Lan còn biến thành bộ dạng gì nữa.

"Mấy ngày nay không thấy khó chịu chứ?"

"Không có." Thẩm Liên nói: "Anh yên tâm đi, thuốc anh kê tôi đều mang theo bên người."

"Ừ." Ninh Tư Hàm dựa theo tình huống của Thẩm Liên đã nghiên cứu và thảo luận với mấy bác sĩ chuyên môn trong bệnh viện. Mặc dù có phát tác nguy hiểm nhưng chưa tới lúc cần làm phẫu thuật mổ tim. Nếu chưa tới thì chỉ có thể duy trì điều trị, dù gì thứ đó không phải nói giỡn, mổ một lần sẽ ảnh hưởng rất nhiều tới sức khỏe.

Một đám người chơi từ trời sáng tới khi tối đen, khi đi từ câu lạc bộ ra, gió lạnh bên ngoài tàn phá bừa bãi, còn có vụn tuyết bay lả tả.

Thẩm Liên mới vừa bước xuống bậc thềm đã có hai người đàn ông đội mũ lưỡi trai vọt tới nhưng chưa đợi lấy máy ảnh ra đã bị vệ sĩ đè lại.

Nhiếp Thịnh giành lấy máy ảnh sau lưng đối phương, mở một tấm ra xem.

Nơi này mà lại có săn ảnh ẩn nấp.

Sở Dịch Lan sắc mặt khó coi xuất hiện phía sau Thẩm Liên. Đêm nay ngư long hỗn tạp, chắc hẳn có người tiết lộ hành tung của Thẩm Liên.

"ĐM, xin lỗi người anh em." Phùng Duyệt Sơn tỉnh rượu một nửa, sắc mặt tối tăm mắng: "Không biết thằng cháu trai nào, đừng để tôi tóm được nó."

Thẩm Liên vẫy tay: "Không sao, tôi mang Dịch Lan đi đây."

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0