Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 122

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Sở Dịch Lan cầm áo vest ngoài, Minh Tùng Sam lập tức đứng lên: "Sếp Sở, sao..."

"Mọi người ăn đi." Sở Dịch Lan ngắt ngang, sau đó lập tức rời đi.

Thanh niên vừa tới mời rượu trong mắt hiện lên kinh ngạc, giống như không ngờ mới tới mà Sở Dịch Lan đã đi rồi.

Cửa phòng ăn vừa đóng lại, không ít người đều thở phào nhẹ nhõm.

Minh Tùng Sam cũng vậy nhưng sau đó sắc mặt đột nhiên trở nên khó xem. Mấy năm gần đây, cửa hàng thực phẩm vận hành thường thường, nhà họ Minh cũng sớm suy tàn nhưng ông ta không từ bỏ, lần này mang theo chút tính toán nhờ Sở Dịch Lan đầu tư mà người ta lại làm như không nhìn thấy.

Minh Tùng Sam nhìn về phía thanh niên vừa mời rượu: "Minh Lâm, lần sau chú lại giới thiệu hai đứa làm quen."

Minh Lâm khẽ hít vào một hơi, đè nén cảm xúc cười gật đầu.

Ai muốn ông giới thiệu chứ, đồ vô dụng, Minh Lâm thầm nghĩ. Gã là cháu trai của Minh Tùng Sam, là người ưu tú nhất trong lứa này nhưng vừa đối diện với Sở Dịch Lan, Minh Lâm đã cúi đầu, giấu đi toàn bộ cảm xúc.

Lúc Sở Dịch Lan lái xe như bay về nhà, dì Phân đã nhận được điện thoại đi vào phòng ngủ.

Thẩm Liên vẫn giữ nguyên tư thế quỳ bò, hai tay nắm chăn đặt trên ngực, trông vô cùng đáng sợ.

"Tiểu Liên?" Giọng dì Phân cũng run rẩy theo: "Cháu sao rồi? Dì, dì đi gọi 120, chúng ta đi bệnh viện đi!"

"Chờ đã dì." Giọng Thẩm Liên khàn khàn: "Dì, bên tủ đầu giường có hai lọ thuốc, phiền dì lấy mỗi thứ một viên giúp cháu."

Dì Phân lập tức làm theo.

Thẩm Liên nhận lấy thuốc, chưa đợi dì Phân bưng nước tới đã nhét vào miệng nuốt thẳng xuống.

Rất đắng, nhưng Thẩm Liên lại cảm thấy như chết lặng. Thuốc bắt đầu có hiệu quả, đau đớn nơi lồng ngực dần giảm đi. Thẩm Liên không còn sức lực ngã lại trên giường, tóc đã bị mồ hôi thấm ướt. Y cười với dì Phân: "Cháu không sao rồi."

Vành mắt dì Phân lập tức đỏ lên.

"Sao cháu chưa từng nói?" Môi dì Phân run run: "Tiểu Lan cũng không nói với dì."

"Không nặng lắm." Đầu ngón tay Thẩm Liên rét run, y nhẹ nhàng xoa nắn, nghe dì Phân nói vắt khăn tới cho y lau mặt, không hề nghĩ ngợi lập tức từ chối: "Dì, dì đừng lo mấy thứ này, đợi Dịch Lan về, cháu... Còn có chuyện rất quan trọng muốn nói với anh ấy."

Thẩm Liên đêm nay đã quá khiếp sợ, đau đớn trên người vẫn có thể chịu đựng được nhưng cảnh trong mơ đó, y chỉ cần hơi nhớ lại thôi đã thấy tim  gan đau như muốn nứt ra.

Giọng Thẩm Liên nhẹ bẫng nhưng thái độ cứng rắn, dì Phân cái hiểu cái không, thấy y thật sự đã đỡ nhiều, tím tái trên môi đã rút đi, sắc mặt không hề trắng bệch nhưng cả người mỏi mệt, dì Phân săn sóc đắp chăn lại cho y.

"Dì Phân." Thẩm Liên thấp giọng: "Dì từng gặp mấy người nhà họ Minh rồi phải không? Nghe Dịch Lan nói, hôm nay ăn cơm với anh ấy là một người cậu."

"Trừ ông Minh với cô chủ ra, không có mấy người tốt cả!" Sắc mặt dì Phân thay đổi, trong mắt tràn ngập căm phẫn: "Năm đó lúc Sở Thường Thích, chính là thằng súc vật ba của Tiểu Lan, lấy oán trả ơn chiếm đoạt công ty, ông Minh bị khống chế nằm trong bệnh viện, nhờ trong nhà giúp đỡ, kết quả những người này chạy trốn còn nhanh hơn, thật sự vươn tay trợ giúp cũng là ít ỏi không có mấy."

Thẩm Liên chớp chớp mắt, nhớ kỹ.

Không bao lâu Sở Dịch Lan đẩy cửa đi vào, cả người gió tuyết chưa tan, dì Phân vội vàng lui ra ngoài.

"Thẩm Liên?" Sở Dịch Lan đi đến bên giường. Thanh niên nghe thấy tiếng động, đuôi mắt run run, sau đó mở ra một kẽ hở nhìn anh, mang cười: "Về rồi à?"

Hai tay Sở Dịch Lan vươn tới đều đang run rẩy, sau đó giữa đường bị Thẩm Liên cầm lấy. Một tay lạnh như băng, một tay ẩm ướt nhưng lúc mười ngón tay giao nhau lại rõ ràng cảm nhận được khoảng không nào đó trong ngực như được lấp đầy.

Thẩm Liên vươn một tay khác đòi Sở Dịch Lan ôm. Sở Dịch Lan lập tức khom người đỡ lấy sau lưng y, kéo người vào trong lồng ngực.

Thẩm Liên thở dốc khó chịu, hít vào thở ra rất là trúc trắc. Sở Dịch Lan vô cùng khiếp sợ, cũng không dám dùng quá nhiều sức: "Làm sao vậy?"

"Bệnh tái phát." Thẩm Liên khàn giọng: "Ai mà ngờ mới vừa lập flag ở chỗ Ninh Tư Hàm, đêm nay đã bị lật đổ mất rồi."

Giọng y nghe thì bình thản nhưng một bàn tay không ngừng ôm chặt lấy bên eo Sở Dịch Lan. Bởi vì không đủ sức, vài giây sau đã buông lỏng ra, y lại cố gắng ôm chặt lấy, như là sợ người này sẽ biến mất vậy.

Đương nhiên Sở Dịch Lan sẽ không tin vô duyên vô cớ lại phát bệnh. Anh hôn lên thái dương Thẩm Liên, càng lộ ra dịu dàng: "Em không trả lời tin nhắn của tôi, là ngủ quên à? Gặp ác mộng?"

Thẩm Liên hơi khựng lại: "Cũng gần như vậy."

Sở Dịch Lan không tưởng tượng được phải là ác mộng thế nào mới có thể khiến Thẩm Liên mất khống chế đến vậy.

"Dịch Lan..."

"Hửm?" Sở Dịch Lan vội vàng đáp.

"Tránh xa mấy người nhà họ Minh ra." Thẩm Liên không hề giấu giếm bày toàn bộ yếu ớt cùng sợ hãi cho Sở Dịch Lan thấy: "Có lẽ anh sẽ cảm thấy vớ vẩn nhưng sự tồn tại của họ làm em rất khó chịu."

"Được." Sở Dịch Lan không hề nghĩ ngợi đã đáp ứng: "Tôi sẽ không gặp họ."

Anh vẫn chưa hứa hẹn gì với ông ngoại, chỉ là để trong lòng mà thôi. Nhưng bây giờ Thẩm Liên thế này, Sở Dịch Lan cái gì cũng không rảnh lo.

"Chúng ta đi bệnh viện."

Thẩm Liên nhắm mắt lại, phát ra âm thanh rất nhỏ: "Em không còn sức."

Sở Dịch Lan không kịp thay quần áo, tìm một chiếc áo lông bọc kín Thẩm Liên lại, bế lên xe rồi mới gọi điện cho Ninh Tư Hàm.

Gần đây Ninh Tư Hàm đều ở lại bệnh viện, nhờ vậy cũng tiện. Nhưng anh ta cảm thấy không cần thiết.

Cho rằng hai người này chuyện bé xé ra to, kết quả khi nhìn thấy khuôn mặt của Thẩm Liên, bàn tay anh ta lập tức khám bệnh kiểm tra không ngừng nghỉ dù chỉ nửa giây.

Liên tiếp lắp máy móc, thở oxi, xong xuôi Sở Dịch Lan mới theo Ninh Tư Hàm ra ngoài nói chuyện. Thẩm Liên chậm rãi mở mắt ra, nhìn trần nhà được tuyết mùa đông chiếu sáng.

Rất hiếm khi y sẽ tỏ ra yếu thế, vừa mới không cho dì Phân nhúng tay vào chính là cố ý để Sở Dịch Lan nhìn thấy. Chỉ có đau lòng thì Sở Dịch Lan mới nhớ kỹ lời y nói.

Tuy làm vậy là không tốt nhưng vẫn hơn là xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Giác quan thứ sáu của Thẩm Liên ở đời trước rất đúng, một đời này còn liên thông với trái tim, chỉ có thể nói là càng thêm đáng tin hơn.

Làm xáo trộn được bữa tiệc, Thẩm Liên cũng yên tâm hơn, y không biết bản thân ngủ lúc nào, đợi khi mở mắt ra thì sắc trời đã sáng.

Thẩm Liên mới vừa giật giật đầu ngón tay, đã có tiếng bước chân tới gần.

Một vòng râu xanh nhợt nhạt xuất hiện trên mặt Sở Dịch Lan, ánh mắt anh dịu dàng nhìn Thẩm Liên, sau đó kiểm tra các số liệu trên máy móc, cuối cùng ấn chuông báo.

Thẩm Liên cười khẽ: "Anh biết xem cái này à?"

Sở Dịch Lan: "Ninh Tư Hàm chỉ tôi xem."

Thẩm Liên giữ chặt tay anh, thấy người đàn ông vẫn ăn mặc chỉnh tề, mặt mày tỉnh táo: "Anh thức cả đêm qua?"

"Thẩm Liên." Sở Dịch Lan nói rất chậm, như là muốn phun hết toàn bộ áp lực nào đó ra: "Em như vậy, làm sao tôi ngủ được?"

Thẩm Liên chưa xuất viện, lúc tinh thần không tốt nhất, đừng nói Sở Dịch Lan phải thức một đêm, dù có mỗi ngày mỗi đêm hợp lại không ngủ cũng rất bình thường. Loại phẫn nộ kèm hoảng loạn bước một bước giẫm vào khoảng không, tựa như bị thứ gì dưới vực sâu bắt lấy, cứ lặp đi lặp lại tra tấn Sở Dịch Lan suốt một đêm.

Thẩm Liên cử động đầu ngón tay, gãi gãi lòng bàn tay Sở Dịch Lan, nói: "Em đỡ hơn nhiều rồi."

"Đột phát bệnh." Ninh Tư Hàm gần như cũng thức cùng cả đêm. Rạng sáng khoảng năm giờ, toàn bộ triệu chứng phát bệnh của Thẩm Liên đã ổn định, anh ta mới cho ra kết luận như vậy: "Hai người không cãi nhau đấy chứ?"

Sở Dịch Lan lắc đầu, mỗi ngày gặp còn không đủ, từ nơi nào cãi nhau?

Thẩm Liên bị Sở Dịch Lan bắt ở lại bệnh viện ba ngày, không cho kháng nghị.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0