Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 121
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
Một tuần trước đêm giao thừa, Sở Dịch Lan nhận được một cuộc điện thoại, sau khi cúp máy, người có vẻ im lặng.
Thẩm Liên thấy vậy, đặt quyển sách xuống, đi tới: "Sao vậy?"
Sở Dịch Lan bắt lấy vòng eo y, ngón cái cách lớp vải áo, nhẹ nhàng vuốt ve bên eo Thẩm Liên. Không ngứa, còn khá là dễ chịu.
Người đàn ông suy tư một lát, nói: "Cũng tính là... Họ hàng."
Từ "họ hàng" này đối với Sở Dịch Lan là vô cùng xa lạ. Nhưng đối phương thật sự là con cháu bên phía em trai ruột của ông ngoại, dựa theo vai vế, Sở Dịch Lan còn phải gọi một tiếng "cậu". Nhưng bảy tám năm qua anh không hề gọi như vậy, hiếm khi gặp mặt cũng chỉ gọi "ông Minh" mà thôi.
Không vì cái gì khác, mà là năm đó Sở Thường Thích ép sát từng bước, ra tay tàn nhẫn độc ác, không thấy những người này nhảy ra giúp đỡ. Đương nhiên anh hiểu tai họa đến thì mỗi người đều phải tự bảo vệ mình, nhưng một khi đã như vậy cũng đừng trông mong Sở Dịch Lan có thể đáp đền ơn nghĩa.
Trước khi ông ngoại qua đời cũng chỉ dặn dò Sở Dịch Lan "Muốn giúp thì giúp, còn không cũng đừng nhúng tay vào."
Sau lại Sở Dịch Lan nắm giữ Hanh Thái, có vài người bám víu vào quan hệ với ông ngoại tới cửa cầu xin Sở Dịch Lan.
Rất kỳ lạ, Sở Dịch Lan không có chút tình nghĩa nào với họ, nhưng nghĩ đến những người này cũng họ "Minh" giống ông ngoại thì sẽ có ảo giác như ông ngoại vẫn còn có mối liên hệ nào đó với thế giới này. Chỉ bằng một điểm này, Sở Dịch Lan vẫn sẽ cho Tôn Bỉnh Hách xem giúp đỡ, chứ không cho quá nhiều ngon ngọt. Người cậu tên Minh Tùng Sam này là người nhận được nhiều sự giúp đỡ từ Sở Dịch Lan nhất, nhưng cũng chỉ đủ mở một cửa hàng thực phẩm nho nhỏ. So với người thường cũng được xem là giàu có, nhưng so với Hanh Thái thì chỉ đáng một hạt cát.
Dùng lời Tôn Bỉnh Hách nói, đầu óc Minh Tùng Sam không đủ dùng, không thể phát triển hơn nữa, làm người cũng như thế.
Ngày lễ ngày tết, Minh Tùng Sam đều tự đưa quà tới, không gặp được Sở Dịch Lan nhưng thật ra có thấy Tôn Bỉnh Hách và Dương Bân vài lần. Cuối cùng, quà tặng có đến được trên tay Sở Dịch Lan hay không, ông ta cũng không biết. Ngày thường sẽ không quấy rầy, chỉ có trước Tết mới nơm nớp lo sợ gọi một cuộc điện thoại.
"Mời tới nhà ăn cơm?" Thẩm Liên nghe xong, nhẹ giọng hỏi.
"Sao được?" Sở Dịch Lan một không xem họ là người nhà, hai không xem họ là bạn bè, cái gọi là tiệc gia đình không thể cùng họ ăn được.
Có lẽ là năm nay có Thẩm Liên bầu bạn làm cho Sở Dịch Lan cởi mở hơn không ít, anh nghĩ một lúc nói: "Tôi chuẩn bị một bàn ở ngoài là được rồi."
"Có cần em đi cùng không?"
"Em muốn đi không?"
Thẩm Liên lắc đầu: "Không."
Những người đó không cứu Sở Dịch Lan trong lúc anh gặp khó khăn, cho nên Thẩm Liên không muốn qua lại với họ.
"Em ở nhà chờ tôi, tôi uống mấy ly rồi về ngay."
Sở Dịch Lan tới cũng chỉ là muốn từ những người này nghe được một ít chuyện liên quan tới ông ngoại mà thôi, dù là anh đã nghe qua vô số lần. Điều này đại biểu cho chưa từng bị quên đi.
*
Minh Tùng Sam mỗi năm một già hơn, Sở Dịch Lan nhớ rõ thời điểm này năm ngoái tóc ông ta còn đen nhánh, thế mà bây giờ hai bên tóc mai đã hoa râm.
Sở Dịch Lan đặt hai bàn ở một khách sạn xa hoa nào đó, thật sự ngồi đầy người. Những người này dìu già dắt trẻ tới, trừ mấy người cố định thì những gương mặt đến gần mỗi năm đều không giống nhau. Sở Dịch Lan không quan tâm những người này âm thầm đấu đá với nhau, đợi người đến đông đủ, anh lập tức cho nhân viên phục vụ bưng đồ ăn lên bàn.
Mọi người đều cẩn thận quan sát sắc mặt Sở Dịch Lan, chỉ thấy người đàn ông ngồi ở ghế trên lộ ra vẻ cao quý lại lười biếng.
Thẩm Liên đang làm gì nhỉ? Sở Dịch Lan nghĩ thầm.
"Ăn đi." Sở Dịch Lan hờ hững nói. Anh không có ý định động đũa, trong lòng chỉ nhớ Thẩm Liên bảo tối về nướng thịt ăn.
Minh Tùng Sam bất đắc dĩ nhắc đũa lên, lúc này những người khác mới lục tục cử động.
Trước khi đến đây, mỗi người đều tự có suy tính của mình. Sở Dịch Lan là thân phận gì? Hôm nay đến đây người trẻ tuổi ít nhất chiếm một nửa, dù là nam hay nữ đều xinh đẹp mỹ lệ. Cháu gái người này, cháu trai người kia, nghĩ dù không vào được cửa lớn nhà họ Sở, có thể trở thành người ấm giường cho Sở Dịch Lan cũng xem như được một phần trợ giúp lớn rồi.
Nhưng đợi nhìn thấy người thật, cả phòng ăn tựa như đóng băng.
Sở Dịch Lan không nói nhiều lắm, cũng không nhắc nhở cái gì nên nói cái gì không nên nói, mà khi anh ngồi nơi đó sẽ tự cảm nhận được sự xa cách từ người đàn ông.
Đó không phải là người chỉ một nụ cười mỉm hay một cái nháy mắt là có thể hấp dẫn được. Quanh người Sở Dịch Lan như có một không gian bịt kín. Anh trông có vẻ yên tĩnh lại bình thản, nhưng loại nguy hiểm không thể nói rõ này, mỗi khi có một ý nghĩ không đứng đắn sinh ra sẽ lập tức phát ra tín hiệu cảnh báo đầy sắc nhọn.
Chu Nguyệt Như, vợ của Minh Tùng Sam, mang cháu gái xinh đẹp nhất bên nhà mẹ đẻ của mình đến. Mới vừa tròn hai mươi tuổi, tốt nghiệp trường có tiếng, điện nước đầy đủ. Lúc cách hơn trăm mét nhìn thấy Sở Dịch Lan đi tới, trước mắt cháu gái bỗng chốc sáng ngời, sắc mặt thẹn thùng. Nhưng đợi đến gần, sau khi ngồi xuống, cháu gái bắt đầu tập trung lùa cơm, đầu cũng không ngẩng lên.
Cô ta không phản đối ép hôn, dù sao từ nhỏ cô ta đã được sống sung sướng giàu có, có thể không làm bản thân chịu ấm ức thì sẽ không chịu. Nhưng người đàn ông này, thật sự không được!
Trên đường đến đây, Chu Nguyệt Như còn dạy cháu gái phải đắn đo đàn ông thế nào, mà bây giờ dù Chu Nguyệt Như có ám chỉ ra sao thì cháu gái đều xem như không nhìn thấy. Cô ta còn chưa tốt nghiệp đại học, còn có tương lai xán lạn phía trước, cô ta chưa muốn chết.
Sở Dịch Lan xoay chén trà, tin nhắn vừa mới gửi đi, Thẩm Liên còn chưa trả lời lại.
Thẩm Liên nằm trên giường chơi điện thoại lại ngủ mất.
Ban đầu còn có thể nhận thức bản thân đang ở trong nhà. Nhưng dần dà, bên tai Thẩm Liên vang lên tiếng nước biển cuộn trào.
Rất thật, thậm chí y còn có thể ngửi thấy mùi tanh mặn của nước biển nữa.
Như là mở ra góc nhìn thứ ba, y nhìn thấy trên biển đang đổ mưa to, sóng lớn cuộn trào, nước biển đen tối mang theo cảm giác như muốn cắn nuốt làm người ta sinh ra sợ hãi. Thẩm Liên không sợ biển sâu nhưng cảnh tượng này khiến y chẳng hiểu sao lại cảm thấy khó chịu.
Máu huyết như có một cây kim lạnh lẽo từng chút một bị đẩy vào, sau đó đi khắp cả người. Thẩm Liên ở trong mộng tràn ngập kháng cự cùng phẫn nộ, tim phổi bị dồn nén dữ dội để lộ mùi máu tươi. Y tựa như không ở trên biển, mà là trong nước biển, oxi dần bị cướp sạch sẽ. Thẩm Liên lớn tiếng gầm rống nhưng trừ nước biển mênh mông vô bờ cùng với tiếng bọt nước ra thì không dư lại thứ gì.
Ống kính nhanh chóng đẩy tới gần, sự bực bội cùng sợ hãi của Thẩm Liên cũng theo đó đạt tới cực hạn.
Trên giường, bàn tay trắng nõn của thanh niên nổi lên gân xanh. Thẩm Liên cố gắng bắt lấy ra giường, dùng quá nhiều sức nên để lại nếp gấp thật sâu. Y bị kích thích tới ngẩng đầu lên, trên mặt đầy mồ hôi. Nhưng dù là vậy cũng không tỉnh lại.
Thứ này quá đột ngột, cũng quá vớ vẩn, cho dù Thẩm Liên có vùng vẫy thế nào cũng bị buộc phải xem hết thảy trong mộng.
Dần dần, một ý nghĩ khủng bố nảy lên trong đầu.
Làm sao có thể...
Thẩm Liên cố gắng giữ bình tĩnh nhưng đá ngầm trong mộng đập vào mắt, làn gió vốn rét lạnh lại tỏa ra hơi nóng.
Thẩm Liên như bị túm lấy đầu, ép buộc phải mở mắt ra.
Lúc này, cũng không thể tránh được.
Chỉ thấy bờ biển vốn tối đen lại có một ngọn lửa đang cháy. Nói đúng hơn, đó là một người.
Người đàn ông quỳ trên mặt đất, rũ đầu, lẽ ra nên là một đám cháy nhưng lại có hình dáng hết sức rõ ràng.
Chắc chắn không thể nào nhìn sai được.
Trái tim Thẩm Liên tạm dừng đập trong một chớp mắt, sau đó toàn bộ cảnh trong mơ bắt đầu nứt toạc. Y dùng hết toàn bộ sức lực bổ nhào vào ngọn lửa đó lại bị một lực hút vô cùng to lớn kéo ngược lại, ném trở về hiện thực.
Loại cảm giác này thật sự có thể dùng cực độ hỏng bét để miêu tả.
Thẩm Liên thình lình mở to mắt, lồng ngực bình ổn trong vài giây ngắn ngủi, sau đó đau đớn dữ dội cùng với ù tai đồng thời nổ tung. Thẩm Liên không chịu đựng nổi, lập tức cuộn tròn người lại, gần như là thở dốc trong vô thức.
Lúc này, y đã thấy rõ, bản thân không ở trên biển, mà là trong nhà.
Nhưng mà đau quá đi! Ban đầu Thẩm Liên cũng không rõ rốt cuộc là sao lại đau, mãi đến khi lý trí quay trở lại, cùng với toàn bộ đau đớn xông thẳng tới ngực, hai tay hai chân run rẩy mất khống chế. Nửa gương mặt Thẩm Liên chôn trong chăn, mồ hôi chẳng mấy chốc thấm ướt gối đầu nhưng trong đôi mắt y để lộ ra là tàn nhẫn không thể phá tan được.
Hai tay Thẩm Liên chui vào trong quần áo đặt lên ngực. Y còn có tâm tư nghĩ, tại sao mình lại mơ như vậy?
Tự tử bên bờ biển, đây vốn là kết cục của Sở Dịch Lan trong sách. Nhưng đối với Thẩm Liên, đây chỉ là một câu chữ, là ác mộng sẽ không bao giờ xảy ra. Có y ở đây, không ai có thể lại bắt nạt Sở Dịch Lan nữa, cho dù là hiện giờ, Thẩm Liên cũng tin chắc là như vậy.
Lời giải thích duy nhất, đây là một hồi chuông cảnh báo.
Là ai? Trong lòng Thẩm Liên toả ra sát ý.
Thẩm Liên dựa vào tinh thần, cố gắng bình tĩnh lại.
Đau đớn chuyển hóa thành trướng đau âm ỉ, mạch máu trong tim như bị kéo căng ra. Thuốc trên tủ đầu giường, Thẩm Liên không với tới. Y cố gắng vươn tay phải, sau đó từng chút một, nhích người qua bắt lấy điện thoại.
Thẩm Liên vất vả gọi điện cho Sở Dịch Lan.
Cùng lúc đó, có người mời rượu Sở Dịch Lan.
Không phải Minh Tùng Sam, mà là một người trẻ tuổi ngang vai vế với Sở Dịch Lan, vẻ ngoài bình thường, ánh mắt không mang nịnh nọt mà là tối đen như mực.
"Xin lỗi." Sở Dịch Lan nhìn thấy tên người gọi tới, vươn tay cắt ngang ý đồ của đối phương, ra hiệu cho người nọ ngồi trở về. Người trẻ tuổi sửng sốt, lập tức mím môi, đáy mắt có cảm xúc gì đó chợt lóe qua nhưng cuối cùng vẫn xoay người rời đi.
"Hửm?" Sở Dịch Lan chuyển máy, trong giọng mang cười.
"Còn đang ăn cơm à?" Giọng Thẩm Liên rất khàn, tràn ngập uể oải yếu ớt.
Sở Dịch Lan nghe ra khác thường, đột nhiên đứng lên.
"Về đi." Thẩm Liên nói. Y cố chấp cho rằng Sở Dịch Lan đã thoát khỏi kết cục trong bản gốc, giấc mộng này chính là một lời cảnh báo. Nếu là cảnh báo, vậy thì bữa tiệc liên hoan cùng nhà họ Minh hôm nay chắc chắn ẩn giấu nguy hiểm nào đó. Thẩm Liên đã bất chấp có lễ phép hay không, an toàn của Sở Dịch Lan mới là quan trọng nhất. Y thở dốc nặng nề, lặp lại một lần: "Dịch Lan, về đi."
Một tuần trước đêm giao thừa, Sở Dịch Lan nhận được một cuộc điện thoại, sau khi cúp máy, người có vẻ im lặng.
Thẩm Liên thấy vậy, đặt quyển sách xuống, đi tới: "Sao vậy?"
Sở Dịch Lan bắt lấy vòng eo y, ngón cái cách lớp vải áo, nhẹ nhàng vuốt ve bên eo Thẩm Liên. Không ngứa, còn khá là dễ chịu.
Người đàn ông suy tư một lát, nói: "Cũng tính là... Họ hàng."
Từ "họ hàng" này đối với Sở Dịch Lan là vô cùng xa lạ. Nhưng đối phương thật sự là con cháu bên phía em trai ruột của ông ngoại, dựa theo vai vế, Sở Dịch Lan còn phải gọi một tiếng "cậu". Nhưng bảy tám năm qua anh không hề gọi như vậy, hiếm khi gặp mặt cũng chỉ gọi "ông Minh" mà thôi.
Không vì cái gì khác, mà là năm đó Sở Thường Thích ép sát từng bước, ra tay tàn nhẫn độc ác, không thấy những người này nhảy ra giúp đỡ. Đương nhiên anh hiểu tai họa đến thì mỗi người đều phải tự bảo vệ mình, nhưng một khi đã như vậy cũng đừng trông mong Sở Dịch Lan có thể đáp đền ơn nghĩa.
Trước khi ông ngoại qua đời cũng chỉ dặn dò Sở Dịch Lan "Muốn giúp thì giúp, còn không cũng đừng nhúng tay vào."
Sau lại Sở Dịch Lan nắm giữ Hanh Thái, có vài người bám víu vào quan hệ với ông ngoại tới cửa cầu xin Sở Dịch Lan.
Rất kỳ lạ, Sở Dịch Lan không có chút tình nghĩa nào với họ, nhưng nghĩ đến những người này cũng họ "Minh" giống ông ngoại thì sẽ có ảo giác như ông ngoại vẫn còn có mối liên hệ nào đó với thế giới này. Chỉ bằng một điểm này, Sở Dịch Lan vẫn sẽ cho Tôn Bỉnh Hách xem giúp đỡ, chứ không cho quá nhiều ngon ngọt. Người cậu tên Minh Tùng Sam này là người nhận được nhiều sự giúp đỡ từ Sở Dịch Lan nhất, nhưng cũng chỉ đủ mở một cửa hàng thực phẩm nho nhỏ. So với người thường cũng được xem là giàu có, nhưng so với Hanh Thái thì chỉ đáng một hạt cát.
Dùng lời Tôn Bỉnh Hách nói, đầu óc Minh Tùng Sam không đủ dùng, không thể phát triển hơn nữa, làm người cũng như thế.
Ngày lễ ngày tết, Minh Tùng Sam đều tự đưa quà tới, không gặp được Sở Dịch Lan nhưng thật ra có thấy Tôn Bỉnh Hách và Dương Bân vài lần. Cuối cùng, quà tặng có đến được trên tay Sở Dịch Lan hay không, ông ta cũng không biết. Ngày thường sẽ không quấy rầy, chỉ có trước Tết mới nơm nớp lo sợ gọi một cuộc điện thoại.
"Mời tới nhà ăn cơm?" Thẩm Liên nghe xong, nhẹ giọng hỏi.
"Sao được?" Sở Dịch Lan một không xem họ là người nhà, hai không xem họ là bạn bè, cái gọi là tiệc gia đình không thể cùng họ ăn được.
Có lẽ là năm nay có Thẩm Liên bầu bạn làm cho Sở Dịch Lan cởi mở hơn không ít, anh nghĩ một lúc nói: "Tôi chuẩn bị một bàn ở ngoài là được rồi."
"Có cần em đi cùng không?"
"Em muốn đi không?"
Thẩm Liên lắc đầu: "Không."
Những người đó không cứu Sở Dịch Lan trong lúc anh gặp khó khăn, cho nên Thẩm Liên không muốn qua lại với họ.
"Em ở nhà chờ tôi, tôi uống mấy ly rồi về ngay."
Sở Dịch Lan tới cũng chỉ là muốn từ những người này nghe được một ít chuyện liên quan tới ông ngoại mà thôi, dù là anh đã nghe qua vô số lần. Điều này đại biểu cho chưa từng bị quên đi.
*
Minh Tùng Sam mỗi năm một già hơn, Sở Dịch Lan nhớ rõ thời điểm này năm ngoái tóc ông ta còn đen nhánh, thế mà bây giờ hai bên tóc mai đã hoa râm.
Sở Dịch Lan đặt hai bàn ở một khách sạn xa hoa nào đó, thật sự ngồi đầy người. Những người này dìu già dắt trẻ tới, trừ mấy người cố định thì những gương mặt đến gần mỗi năm đều không giống nhau. Sở Dịch Lan không quan tâm những người này âm thầm đấu đá với nhau, đợi người đến đông đủ, anh lập tức cho nhân viên phục vụ bưng đồ ăn lên bàn.
Mọi người đều cẩn thận quan sát sắc mặt Sở Dịch Lan, chỉ thấy người đàn ông ngồi ở ghế trên lộ ra vẻ cao quý lại lười biếng.
Thẩm Liên đang làm gì nhỉ? Sở Dịch Lan nghĩ thầm.
"Ăn đi." Sở Dịch Lan hờ hững nói. Anh không có ý định động đũa, trong lòng chỉ nhớ Thẩm Liên bảo tối về nướng thịt ăn.
Minh Tùng Sam bất đắc dĩ nhắc đũa lên, lúc này những người khác mới lục tục cử động.
Trước khi đến đây, mỗi người đều tự có suy tính của mình. Sở Dịch Lan là thân phận gì? Hôm nay đến đây người trẻ tuổi ít nhất chiếm một nửa, dù là nam hay nữ đều xinh đẹp mỹ lệ. Cháu gái người này, cháu trai người kia, nghĩ dù không vào được cửa lớn nhà họ Sở, có thể trở thành người ấm giường cho Sở Dịch Lan cũng xem như được một phần trợ giúp lớn rồi.
Nhưng đợi nhìn thấy người thật, cả phòng ăn tựa như đóng băng.
Sở Dịch Lan không nói nhiều lắm, cũng không nhắc nhở cái gì nên nói cái gì không nên nói, mà khi anh ngồi nơi đó sẽ tự cảm nhận được sự xa cách từ người đàn ông.
Đó không phải là người chỉ một nụ cười mỉm hay một cái nháy mắt là có thể hấp dẫn được. Quanh người Sở Dịch Lan như có một không gian bịt kín. Anh trông có vẻ yên tĩnh lại bình thản, nhưng loại nguy hiểm không thể nói rõ này, mỗi khi có một ý nghĩ không đứng đắn sinh ra sẽ lập tức phát ra tín hiệu cảnh báo đầy sắc nhọn.
Chu Nguyệt Như, vợ của Minh Tùng Sam, mang cháu gái xinh đẹp nhất bên nhà mẹ đẻ của mình đến. Mới vừa tròn hai mươi tuổi, tốt nghiệp trường có tiếng, điện nước đầy đủ. Lúc cách hơn trăm mét nhìn thấy Sở Dịch Lan đi tới, trước mắt cháu gái bỗng chốc sáng ngời, sắc mặt thẹn thùng. Nhưng đợi đến gần, sau khi ngồi xuống, cháu gái bắt đầu tập trung lùa cơm, đầu cũng không ngẩng lên.
Cô ta không phản đối ép hôn, dù sao từ nhỏ cô ta đã được sống sung sướng giàu có, có thể không làm bản thân chịu ấm ức thì sẽ không chịu. Nhưng người đàn ông này, thật sự không được!
Trên đường đến đây, Chu Nguyệt Như còn dạy cháu gái phải đắn đo đàn ông thế nào, mà bây giờ dù Chu Nguyệt Như có ám chỉ ra sao thì cháu gái đều xem như không nhìn thấy. Cô ta còn chưa tốt nghiệp đại học, còn có tương lai xán lạn phía trước, cô ta chưa muốn chết.
Sở Dịch Lan xoay chén trà, tin nhắn vừa mới gửi đi, Thẩm Liên còn chưa trả lời lại.
Thẩm Liên nằm trên giường chơi điện thoại lại ngủ mất.
Ban đầu còn có thể nhận thức bản thân đang ở trong nhà. Nhưng dần dà, bên tai Thẩm Liên vang lên tiếng nước biển cuộn trào.
Rất thật, thậm chí y còn có thể ngửi thấy mùi tanh mặn của nước biển nữa.
Như là mở ra góc nhìn thứ ba, y nhìn thấy trên biển đang đổ mưa to, sóng lớn cuộn trào, nước biển đen tối mang theo cảm giác như muốn cắn nuốt làm người ta sinh ra sợ hãi. Thẩm Liên không sợ biển sâu nhưng cảnh tượng này khiến y chẳng hiểu sao lại cảm thấy khó chịu.
Máu huyết như có một cây kim lạnh lẽo từng chút một bị đẩy vào, sau đó đi khắp cả người. Thẩm Liên ở trong mộng tràn ngập kháng cự cùng phẫn nộ, tim phổi bị dồn nén dữ dội để lộ mùi máu tươi. Y tựa như không ở trên biển, mà là trong nước biển, oxi dần bị cướp sạch sẽ. Thẩm Liên lớn tiếng gầm rống nhưng trừ nước biển mênh mông vô bờ cùng với tiếng bọt nước ra thì không dư lại thứ gì.
Ống kính nhanh chóng đẩy tới gần, sự bực bội cùng sợ hãi của Thẩm Liên cũng theo đó đạt tới cực hạn.
Trên giường, bàn tay trắng nõn của thanh niên nổi lên gân xanh. Thẩm Liên cố gắng bắt lấy ra giường, dùng quá nhiều sức nên để lại nếp gấp thật sâu. Y bị kích thích tới ngẩng đầu lên, trên mặt đầy mồ hôi. Nhưng dù là vậy cũng không tỉnh lại.
Thứ này quá đột ngột, cũng quá vớ vẩn, cho dù Thẩm Liên có vùng vẫy thế nào cũng bị buộc phải xem hết thảy trong mộng.
Dần dần, một ý nghĩ khủng bố nảy lên trong đầu.
Làm sao có thể...
Thẩm Liên cố gắng giữ bình tĩnh nhưng đá ngầm trong mộng đập vào mắt, làn gió vốn rét lạnh lại tỏa ra hơi nóng.
Thẩm Liên như bị túm lấy đầu, ép buộc phải mở mắt ra.
Lúc này, cũng không thể tránh được.
Chỉ thấy bờ biển vốn tối đen lại có một ngọn lửa đang cháy. Nói đúng hơn, đó là một người.
Người đàn ông quỳ trên mặt đất, rũ đầu, lẽ ra nên là một đám cháy nhưng lại có hình dáng hết sức rõ ràng.
Chắc chắn không thể nào nhìn sai được.
Trái tim Thẩm Liên tạm dừng đập trong một chớp mắt, sau đó toàn bộ cảnh trong mơ bắt đầu nứt toạc. Y dùng hết toàn bộ sức lực bổ nhào vào ngọn lửa đó lại bị một lực hút vô cùng to lớn kéo ngược lại, ném trở về hiện thực.
Loại cảm giác này thật sự có thể dùng cực độ hỏng bét để miêu tả.
Thẩm Liên thình lình mở to mắt, lồng ngực bình ổn trong vài giây ngắn ngủi, sau đó đau đớn dữ dội cùng với ù tai đồng thời nổ tung. Thẩm Liên không chịu đựng nổi, lập tức cuộn tròn người lại, gần như là thở dốc trong vô thức.
Lúc này, y đã thấy rõ, bản thân không ở trên biển, mà là trong nhà.
Nhưng mà đau quá đi! Ban đầu Thẩm Liên cũng không rõ rốt cuộc là sao lại đau, mãi đến khi lý trí quay trở lại, cùng với toàn bộ đau đớn xông thẳng tới ngực, hai tay hai chân run rẩy mất khống chế. Nửa gương mặt Thẩm Liên chôn trong chăn, mồ hôi chẳng mấy chốc thấm ướt gối đầu nhưng trong đôi mắt y để lộ ra là tàn nhẫn không thể phá tan được.
Hai tay Thẩm Liên chui vào trong quần áo đặt lên ngực. Y còn có tâm tư nghĩ, tại sao mình lại mơ như vậy?
Tự tử bên bờ biển, đây vốn là kết cục của Sở Dịch Lan trong sách. Nhưng đối với Thẩm Liên, đây chỉ là một câu chữ, là ác mộng sẽ không bao giờ xảy ra. Có y ở đây, không ai có thể lại bắt nạt Sở Dịch Lan nữa, cho dù là hiện giờ, Thẩm Liên cũng tin chắc là như vậy.
Lời giải thích duy nhất, đây là một hồi chuông cảnh báo.
Là ai? Trong lòng Thẩm Liên toả ra sát ý.
Thẩm Liên dựa vào tinh thần, cố gắng bình tĩnh lại.
Đau đớn chuyển hóa thành trướng đau âm ỉ, mạch máu trong tim như bị kéo căng ra. Thuốc trên tủ đầu giường, Thẩm Liên không với tới. Y cố gắng vươn tay phải, sau đó từng chút một, nhích người qua bắt lấy điện thoại.
Thẩm Liên vất vả gọi điện cho Sở Dịch Lan.
Cùng lúc đó, có người mời rượu Sở Dịch Lan.
Không phải Minh Tùng Sam, mà là một người trẻ tuổi ngang vai vế với Sở Dịch Lan, vẻ ngoài bình thường, ánh mắt không mang nịnh nọt mà là tối đen như mực.
"Xin lỗi." Sở Dịch Lan nhìn thấy tên người gọi tới, vươn tay cắt ngang ý đồ của đối phương, ra hiệu cho người nọ ngồi trở về. Người trẻ tuổi sửng sốt, lập tức mím môi, đáy mắt có cảm xúc gì đó chợt lóe qua nhưng cuối cùng vẫn xoay người rời đi.
"Hửm?" Sở Dịch Lan chuyển máy, trong giọng mang cười.
"Còn đang ăn cơm à?" Giọng Thẩm Liên rất khàn, tràn ngập uể oải yếu ớt.
Sở Dịch Lan nghe ra khác thường, đột nhiên đứng lên.
"Về đi." Thẩm Liên nói. Y cố chấp cho rằng Sở Dịch Lan đã thoát khỏi kết cục trong bản gốc, giấc mộng này chính là một lời cảnh báo. Nếu là cảnh báo, vậy thì bữa tiệc liên hoan cùng nhà họ Minh hôm nay chắc chắn ẩn giấu nguy hiểm nào đó. Thẩm Liên đã bất chấp có lễ phép hay không, an toàn của Sở Dịch Lan mới là quan trọng nhất. Y thở dốc nặng nề, lặp lại một lần: "Dịch Lan, về đi."
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro