Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 114
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Trans: Thuỷ Tích
"Được rồi." Thẩm Liên cười nhạt một tiếng: "Nếu không còn chuyện gì nữa, tôi đi làm việc đây."
Khương Nùng hấp tấp tiến tới, chắn trước mặt Thẩm Liên: "Không phải anh Thẩm, không phải như thế!"
"Vậy thì là thế nào?"
Khương Nùng không nói nên lời. Cậu ta không có ý sỉ nhục Thẩm Liên, thậm chí cậu ta cũng chưa nhận thức được một tầng ý nghĩa này. Cậu ta biết mẹ mình sẽ không dễ dàng đồng ý nhưng không sao, những chuyện sau đó để cậu ta lo. Chỉ là trong vòng mấy phút vừa rồi, cậu ta rất để ý suy nghĩ của Thẩm Liên.
Nhưng Thẩm Liên nói, y có người thích rồi, không thể là ai khác ngoài đối phương.
"Anh Thẩm, em thay mẹ xin lỗi anh." Khương Nùng thấp giọng: "Nhưng anh đừng cố ý kích thích em."
Thẩm Liên thở dài, giọng điệu ôn hòa nhưng câu chữ không chút nể mặt: "Khương Nùng, tôi cũng không thể nói xem cậu là em trai, tôi chỉ xem cậu là đồng nghiệp thôi, quan hệ của chúng ta cũng chưa đến mức làm bạn bè, không cần thiết phải kích thích cậu. Còn nữa, mẹ cậu là muốn tốt cho cậu, có vấn đề gì cứ nói thẳng, chúng ta giải quyết rõ ràng, cũng không cần xin lỗi. Thật đấy, cậu nên đặt suy nghĩ của mình vào chuyện đóng phim đi, 《Ánh rạng đông 》 có thể bùng nổ, đừng lãng phí cơ hội tốt như vậy."
Trái tim Khương Nùng rơi thẳng xuống đáy cốc.
Rõ ràng là Thẩm Liên đang vạch rõ ranh giới với cậu ta.
Cũng trong khoảnh khắc này, đầu óc Khương Nùng bỗng nhiên sáng tỏ, một ít thứ bị xem nhẹ hồi lâu đột ngột nảy lên trong lòng, cậu ta nhận ra không đúng, cậu ta và Thẩm Liên từ bắt đầu đã không đúng rồi.
Cậu ta bị chiều hư, muốn gì được nấy, càng cho rằng Thẩm Liên chắc chắn sẽ thích, luôn không tự giác đặt bản thân ở vị trí hơn người. Cậu ta rung động, cho nên trong tiềm thức cũng mong chờ Thẩm Liên có thể bao dung tính tình của mình, có thể yêu cậu ta thương cậu ta vô điều kiện. Đây là quan hệ yêu đương mà Khương Nùng chờ mong. Nhưng điều kiện tiên quyết là phải thành lập trên cơ sở cả hai bên đều tình nguyện.
Khương Nùng tự biên tự diễn một hồi, tự tưởng tượng ra một đống thứ, xoay người mới phát hiện Thẩm Liên vẫn luôn ở chỗ lần đầu tiên gặp mặt, chưa bao giờ tiến tới dù nửa bước.
Rốt cuộc mình đang làm gì? Khương Nùng không khỏi đặt tay lên ngực tự hỏi.
Đây có thể là trong hơn hai mươi năm cuộc đời cậu ta rất hiếm khi tự mình ngẫm lại. Có mở đầu này, Khương Nùng sinh ra sợ hãi, đuối lý, "không có chừng mực" như lời Tôn Bỉnh Hách lập tức trở nên cụ thể hóa. Cậu ta bừng tỉnh hiểu ra, bản thân vẫn luôn xúc phạm Thẩm Liên.
Bao gồm cả khi mẹ cậu ta chất vấn, cậu ta hẳn phải lập tức đứng ra mới đúng.
"Anh, anh Thẩm." Cảm xúc của Khương Nùng vừa được gợi lên lập tức bao phủ lý trí, môi cậu ta run rẩy, trên mặt đã không còn màu máu.
Mẹ Khương lo lắng: "Tiểu Nùng? Có phải chỗ nào khó chịu không?"
"Mẹ, mẹ đợi con chút." Khương Nùng sốt ruột muốn giải thích với Thẩm Liên.
Nhưng Thẩm Liên chỉ nhẹ nhàng lắc đầu: "Khương Nùng, tôi hiểu, tôi không tức giận nhưng tôi thật sự có người thích rồi."
Ánh sáng nơi đáy mắt Khương Nùng vụt tắt, cậu ta gần như muốn khóc, vành mắt đỏ bừng nhưng hiếm thấy kiềm chế được, nói câu: "Ra là vậy." Dừng một chút, Khương Nùng lại hỏi: "Anh Thẩm, là người trong giới à?"
"Không phải."
"Được anh Thẩm thích chắc phải là một người tốt lắm nhỉ?"
Môi Thẩm Liên khẽ cong lên: "Ừ, tốt lắm."
Khương Nùng không nói được lời nào.
Thẩm Liên đi ngang qua bên người cậu ta, lần này không bị cản nữa.
Không phải đứa trẻ hư, nếu không Thẩm Liên đã trở mặt từ lâu rồi. Nhưng loại người như Khương Nùng, dù cho không có Sở Dịch Lan thì y cũng không dậy nổi hứng thú.
Tình cảm không bị trộn lẫn tùy hứng, tính trẻ con, hận không thể ăn tươi nuốt sống đối phương mới là thứ Thẩm Liên cần.
Khương Nùng trông thì có vẻ có lựa chọn nhưng dù là anh trai hay mẹ hay một người nào đó đứng ra ngăn cản cũng có thể khiến cậu ta rơi vào cảnh khó cả đôi đường.
Cậu ta có vườn địa đàng của riêng mình, cậu ta không dám đốt. Nhưng trên cánh đồng bát ngát của Thẩm Liên và Sở Dịch Lan, lửa lớn phừng phừng, cuồn cuộn thẳng tới bầu trời, đó là tình yêu và ham muốn chiếm hữu có sức nặng ngang nhau, có thể nghiền nát hết thảy hoài nghi thành tro bụi. Khương Nùng dù có đứng xa xa nhìn cũng không có chút tính khả thi nào.
"Cậu Thẩm." Vừa mới rẽ một khúc ngoặt, Tôn Bỉnh Hách đã đi tới. Hắn nhìn ra phía sau Thẩm Liên, sắc mặt rất xấu: "Cậu Khương Nùng đó..."
"Nói xong rồi." Thẩm Liên tiếp lời: "Bỏ đi, chỉ là một cậu nhóc mà thôi."
Cho dù là Thẩm Liên hay Tôn Bỉnh Hách, kinh nghiệm cùng từng trải đều hoàn toàn khác với Khương Nùng. Thẩm Liên còn dễ, y có rất nhiều bao dung, còn Tôn Bỉnh Hách đơn thuần là ghét loại người mạnh miệng, luôn xuôi gió xuôi nước, không thèm suy nghĩ cho người khác này.
Buổi chiều Sở Dịch Lan gọi tới, anh phải đi Khinh Hải một chuyến, Từ Cảnh Ca làm việc quá khoa trương đã chọc giận một đám người.
Thẩm Liên chợt vừa nghe mà trong lòng trống rỗng nhưng ngẫm nghĩ lại, vấn đề không lớn, bản thân còn đang quay phim nữa.
"À, anh đi đi, khoảng mấy ngày?"
"Ba ngày." Sở Dịch Lan nói: "Tôi tính thử rồi, em còn chưa quay xong."
"Ừm." Tâm trạng đang hạ xuống của Thẩm Liên lập tức thả lỏng rất nhiều: "Yên tâm làm việc đi, có trợ lý Tôn theo em, còn có vệ sĩ nữa, mọi thứ đều ổn cả."
Hai người đều không kịp gặp mặt một lần. Dì Phân giúp soạn hành lý, chưa tới hai mươi phút, Dương Bân đã lái xe tới đón.
Thẩm Liên ôm điện thoại ngồi trên ghế, mãi đến khi nhận được tin nhắn Sở Dịch Lan báo đã đăng ký mới đứng dậy.
Mẹ Khương đã rời đi, phần lớn thời gian Khương Nùng đều im lặng nhưng cũng không đến mức đem buồn bã trong tình cảm vào quay phim, đôi khi cũng có vấp váp, nghiêm túc làm lại mấy lần cũng có thể qua.
Khương Nùng ngừng nghỉ, Tôn Bỉnh Hách lập tức thoải mái.
Tay hắn nâng đồng hồ nạm kim cương, dù thế nào cũng chắc chắn bảo vệ được lãnh thổ của sếp nhà mình.
*Khinh Hải lạnh hơn Cừ Đô, Sở Dịch Lan vừa xuống máy bay đã cảm nhận được từng đợt khí lạnh, xe còn chưa tới, Dương Bân lấy áo bành tô cho anh khoác thêm.
"Đợi dự án Lam Hải hoàn thành, cho cậu nghỉ phép một thời gian." Sở Dịch Lan nói.
Dương Bân: "Còn Bỉnh Hách?"
Sở Dịch Lan: "Không phải bây giờ cậu ấy đang nghỉ ngơi à?"
Dương Bân không thể phản bác.
Đừng thấy Từ Cảnh Ca trước mặt Thường Thanh miệng đầy lời ngon tiếng ngọt, cảm thấy anh ta là một kê thô lỗ chỉ lo yêu đương, dường như trong một giây lát là sẽ bị lừa táng gia bại sản. Nhưng ở Khinh Hải khi tranh giành quyền sử dụng cảng với người địa phương, anh ta quyết đoán tới chỉ thiếu điều cưỡi lên mặt người ta nói "Tôi ăn chắc rồi."
Sở Dịch Lan chẳng hiểu sao lại bị trói chung một sợi dây với Từ Cảnh Ca, đương nhiên cũng không cần phải vùng vẫy, xem như là giúp bạn bè một tay thôi.
Lúc này, Sở Dịch Lan còn chưa kịp trả lời tin nhắn của Tôn Bỉnh Hách và Thẩm Liên thì đã bị xe của Từ Cảnh Ca đón đi, đưa thẳng lên bàn rượu.
Từ Cảnh Ca ném ánh mắt biết ơn về phía Sở Dịch Lan, sau đó lấy một hơi thật sâu.
Hai người không nhớ đã uống bao nhiêu, lúc từ khách sạn đi ra, trên bầu trời đã lất phất mưa thu, không khí lạnh xộc ngược vào xoang mũi.
Trước mắt Sở Dịch Lan mơ màng. Từ Cảnh Ca không để ý hình tượng, cầm điện thoại ngồi trên bậc thang bên cạnh. Xe còn chưa đến, Sở Dịch Lan chợt nghe anh ta nhắc mãi: "Để xem Thường Thanh của tôi nói gì với tôi."
Sở Dịch Lan cũng xem tin nhắn của Thẩm Liên. Thật ra Dương Bân đã báo cho y rằng đêm nay có nhiều việc nhưng Thẩm Liên sau khi kết thúc quay phim cứ cách mấy chục phút lại nhắn vài câu cho Sở Dịch Lan, bao gồm cả trên khăn mặt bị thủng mấy cái lỗ cũng chụp hình gửi sang.
Một tin nhắn cuối cùng là lúc mười một giờ rưỡi, Thẩm Liên nói ngày mai có nhiều cảnh nên đi ngủ trước, sau đó là một đống sticker môi đỏ "moa moa moa".
Sở Dịch Lan không khỏi cười khẽ ra tiếng.
"Được rồi." Thẩm Liên cười nhạt một tiếng: "Nếu không còn chuyện gì nữa, tôi đi làm việc đây."
Khương Nùng hấp tấp tiến tới, chắn trước mặt Thẩm Liên: "Không phải anh Thẩm, không phải như thế!"
"Vậy thì là thế nào?"
Khương Nùng không nói nên lời. Cậu ta không có ý sỉ nhục Thẩm Liên, thậm chí cậu ta cũng chưa nhận thức được một tầng ý nghĩa này. Cậu ta biết mẹ mình sẽ không dễ dàng đồng ý nhưng không sao, những chuyện sau đó để cậu ta lo. Chỉ là trong vòng mấy phút vừa rồi, cậu ta rất để ý suy nghĩ của Thẩm Liên.
Nhưng Thẩm Liên nói, y có người thích rồi, không thể là ai khác ngoài đối phương.
"Anh Thẩm, em thay mẹ xin lỗi anh." Khương Nùng thấp giọng: "Nhưng anh đừng cố ý kích thích em."
Thẩm Liên thở dài, giọng điệu ôn hòa nhưng câu chữ không chút nể mặt: "Khương Nùng, tôi cũng không thể nói xem cậu là em trai, tôi chỉ xem cậu là đồng nghiệp thôi, quan hệ của chúng ta cũng chưa đến mức làm bạn bè, không cần thiết phải kích thích cậu. Còn nữa, mẹ cậu là muốn tốt cho cậu, có vấn đề gì cứ nói thẳng, chúng ta giải quyết rõ ràng, cũng không cần xin lỗi. Thật đấy, cậu nên đặt suy nghĩ của mình vào chuyện đóng phim đi, 《Ánh rạng đông 》 có thể bùng nổ, đừng lãng phí cơ hội tốt như vậy."
Trái tim Khương Nùng rơi thẳng xuống đáy cốc.
Rõ ràng là Thẩm Liên đang vạch rõ ranh giới với cậu ta.
Cũng trong khoảnh khắc này, đầu óc Khương Nùng bỗng nhiên sáng tỏ, một ít thứ bị xem nhẹ hồi lâu đột ngột nảy lên trong lòng, cậu ta nhận ra không đúng, cậu ta và Thẩm Liên từ bắt đầu đã không đúng rồi.
Cậu ta bị chiều hư, muốn gì được nấy, càng cho rằng Thẩm Liên chắc chắn sẽ thích, luôn không tự giác đặt bản thân ở vị trí hơn người. Cậu ta rung động, cho nên trong tiềm thức cũng mong chờ Thẩm Liên có thể bao dung tính tình của mình, có thể yêu cậu ta thương cậu ta vô điều kiện. Đây là quan hệ yêu đương mà Khương Nùng chờ mong. Nhưng điều kiện tiên quyết là phải thành lập trên cơ sở cả hai bên đều tình nguyện.
Khương Nùng tự biên tự diễn một hồi, tự tưởng tượng ra một đống thứ, xoay người mới phát hiện Thẩm Liên vẫn luôn ở chỗ lần đầu tiên gặp mặt, chưa bao giờ tiến tới dù nửa bước.
Rốt cuộc mình đang làm gì? Khương Nùng không khỏi đặt tay lên ngực tự hỏi.
Đây có thể là trong hơn hai mươi năm cuộc đời cậu ta rất hiếm khi tự mình ngẫm lại. Có mở đầu này, Khương Nùng sinh ra sợ hãi, đuối lý, "không có chừng mực" như lời Tôn Bỉnh Hách lập tức trở nên cụ thể hóa. Cậu ta bừng tỉnh hiểu ra, bản thân vẫn luôn xúc phạm Thẩm Liên.
Bao gồm cả khi mẹ cậu ta chất vấn, cậu ta hẳn phải lập tức đứng ra mới đúng.
"Anh, anh Thẩm." Cảm xúc của Khương Nùng vừa được gợi lên lập tức bao phủ lý trí, môi cậu ta run rẩy, trên mặt đã không còn màu máu.
Mẹ Khương lo lắng: "Tiểu Nùng? Có phải chỗ nào khó chịu không?"
"Mẹ, mẹ đợi con chút." Khương Nùng sốt ruột muốn giải thích với Thẩm Liên.
Nhưng Thẩm Liên chỉ nhẹ nhàng lắc đầu: "Khương Nùng, tôi hiểu, tôi không tức giận nhưng tôi thật sự có người thích rồi."
Ánh sáng nơi đáy mắt Khương Nùng vụt tắt, cậu ta gần như muốn khóc, vành mắt đỏ bừng nhưng hiếm thấy kiềm chế được, nói câu: "Ra là vậy." Dừng một chút, Khương Nùng lại hỏi: "Anh Thẩm, là người trong giới à?"
"Không phải."
"Được anh Thẩm thích chắc phải là một người tốt lắm nhỉ?"
Môi Thẩm Liên khẽ cong lên: "Ừ, tốt lắm."
Khương Nùng không nói được lời nào.
Thẩm Liên đi ngang qua bên người cậu ta, lần này không bị cản nữa.
Không phải đứa trẻ hư, nếu không Thẩm Liên đã trở mặt từ lâu rồi. Nhưng loại người như Khương Nùng, dù cho không có Sở Dịch Lan thì y cũng không dậy nổi hứng thú.
Tình cảm không bị trộn lẫn tùy hứng, tính trẻ con, hận không thể ăn tươi nuốt sống đối phương mới là thứ Thẩm Liên cần.
Khương Nùng trông thì có vẻ có lựa chọn nhưng dù là anh trai hay mẹ hay một người nào đó đứng ra ngăn cản cũng có thể khiến cậu ta rơi vào cảnh khó cả đôi đường.
Cậu ta có vườn địa đàng của riêng mình, cậu ta không dám đốt. Nhưng trên cánh đồng bát ngát của Thẩm Liên và Sở Dịch Lan, lửa lớn phừng phừng, cuồn cuộn thẳng tới bầu trời, đó là tình yêu và ham muốn chiếm hữu có sức nặng ngang nhau, có thể nghiền nát hết thảy hoài nghi thành tro bụi. Khương Nùng dù có đứng xa xa nhìn cũng không có chút tính khả thi nào.
"Cậu Thẩm." Vừa mới rẽ một khúc ngoặt, Tôn Bỉnh Hách đã đi tới. Hắn nhìn ra phía sau Thẩm Liên, sắc mặt rất xấu: "Cậu Khương Nùng đó..."
"Nói xong rồi." Thẩm Liên tiếp lời: "Bỏ đi, chỉ là một cậu nhóc mà thôi."
Cho dù là Thẩm Liên hay Tôn Bỉnh Hách, kinh nghiệm cùng từng trải đều hoàn toàn khác với Khương Nùng. Thẩm Liên còn dễ, y có rất nhiều bao dung, còn Tôn Bỉnh Hách đơn thuần là ghét loại người mạnh miệng, luôn xuôi gió xuôi nước, không thèm suy nghĩ cho người khác này.
Buổi chiều Sở Dịch Lan gọi tới, anh phải đi Khinh Hải một chuyến, Từ Cảnh Ca làm việc quá khoa trương đã chọc giận một đám người.
Thẩm Liên chợt vừa nghe mà trong lòng trống rỗng nhưng ngẫm nghĩ lại, vấn đề không lớn, bản thân còn đang quay phim nữa.
"À, anh đi đi, khoảng mấy ngày?"
"Ba ngày." Sở Dịch Lan nói: "Tôi tính thử rồi, em còn chưa quay xong."
"Ừm." Tâm trạng đang hạ xuống của Thẩm Liên lập tức thả lỏng rất nhiều: "Yên tâm làm việc đi, có trợ lý Tôn theo em, còn có vệ sĩ nữa, mọi thứ đều ổn cả."
Hai người đều không kịp gặp mặt một lần. Dì Phân giúp soạn hành lý, chưa tới hai mươi phút, Dương Bân đã lái xe tới đón.
Thẩm Liên ôm điện thoại ngồi trên ghế, mãi đến khi nhận được tin nhắn Sở Dịch Lan báo đã đăng ký mới đứng dậy.
Mẹ Khương đã rời đi, phần lớn thời gian Khương Nùng đều im lặng nhưng cũng không đến mức đem buồn bã trong tình cảm vào quay phim, đôi khi cũng có vấp váp, nghiêm túc làm lại mấy lần cũng có thể qua.
Khương Nùng ngừng nghỉ, Tôn Bỉnh Hách lập tức thoải mái.
Tay hắn nâng đồng hồ nạm kim cương, dù thế nào cũng chắc chắn bảo vệ được lãnh thổ của sếp nhà mình.
*Khinh Hải lạnh hơn Cừ Đô, Sở Dịch Lan vừa xuống máy bay đã cảm nhận được từng đợt khí lạnh, xe còn chưa tới, Dương Bân lấy áo bành tô cho anh khoác thêm.
"Đợi dự án Lam Hải hoàn thành, cho cậu nghỉ phép một thời gian." Sở Dịch Lan nói.
Dương Bân: "Còn Bỉnh Hách?"
Sở Dịch Lan: "Không phải bây giờ cậu ấy đang nghỉ ngơi à?"
Dương Bân không thể phản bác.
Đừng thấy Từ Cảnh Ca trước mặt Thường Thanh miệng đầy lời ngon tiếng ngọt, cảm thấy anh ta là một kê thô lỗ chỉ lo yêu đương, dường như trong một giây lát là sẽ bị lừa táng gia bại sản. Nhưng ở Khinh Hải khi tranh giành quyền sử dụng cảng với người địa phương, anh ta quyết đoán tới chỉ thiếu điều cưỡi lên mặt người ta nói "Tôi ăn chắc rồi."
Sở Dịch Lan chẳng hiểu sao lại bị trói chung một sợi dây với Từ Cảnh Ca, đương nhiên cũng không cần phải vùng vẫy, xem như là giúp bạn bè một tay thôi.
Lúc này, Sở Dịch Lan còn chưa kịp trả lời tin nhắn của Tôn Bỉnh Hách và Thẩm Liên thì đã bị xe của Từ Cảnh Ca đón đi, đưa thẳng lên bàn rượu.
Từ Cảnh Ca ném ánh mắt biết ơn về phía Sở Dịch Lan, sau đó lấy một hơi thật sâu.
Hai người không nhớ đã uống bao nhiêu, lúc từ khách sạn đi ra, trên bầu trời đã lất phất mưa thu, không khí lạnh xộc ngược vào xoang mũi.
Trước mắt Sở Dịch Lan mơ màng. Từ Cảnh Ca không để ý hình tượng, cầm điện thoại ngồi trên bậc thang bên cạnh. Xe còn chưa đến, Sở Dịch Lan chợt nghe anh ta nhắc mãi: "Để xem Thường Thanh của tôi nói gì với tôi."
Sở Dịch Lan cũng xem tin nhắn của Thẩm Liên. Thật ra Dương Bân đã báo cho y rằng đêm nay có nhiều việc nhưng Thẩm Liên sau khi kết thúc quay phim cứ cách mấy chục phút lại nhắn vài câu cho Sở Dịch Lan, bao gồm cả trên khăn mặt bị thủng mấy cái lỗ cũng chụp hình gửi sang.
Một tin nhắn cuối cùng là lúc mười một giờ rưỡi, Thẩm Liên nói ngày mai có nhiều cảnh nên đi ngủ trước, sau đó là một đống sticker môi đỏ "moa moa moa".
Sở Dịch Lan không khỏi cười khẽ ra tiếng.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro