Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 113

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

Buổi chiều có cảnh đối diễn với Khương Nùng, Thẩm Liên lại xem lời thoại qua một lần.

So với Khương Nùng mất tự nhiên lại căng thẳng, Thẩm Liên có vẻ bình thảm cực kỳ.

"Lo đóng phim cho đàng hoàng." Tô Niệm Sinh dặn dò Khương Nùng: "Đừng làm anh mất mặt."

Khương Nùng: "Ò."

Tô Niệm Sinh nhìn theo bóng dáng Khương Nùng khẽ thở dài.

Tô Niệm Sinh tự hỏi cả đêm, cẩn thận nhớ lại những chuyện đã xảy ra từ khi vào đoàn tới bây giờ, bao gồm cả đánh giá cực cao từ Trần Tảo dành cho Thẩm Liên. Đúng vậy, Thẩm Liên chưa từng chủ động trêu chọc Khương Nùng, là em trai nhà mình bắt đầu trước. Thẩm Liên cũng không dây dưa mờ ám, mà trái lại, những lúc rảnh rỗi y không phải ôn tập lời thoại thì chính là trao đổi mấy cảnh phim với đạo diễn Lưu Tông. Chỉ riêng điểm này, đã ném xa những diễn viên mà Tô Niệm Sinh từng tiếp xúc khi trước rồi.

Càng đừng nói Thẩm Liên cũng không cáu gắt, không giở bệnh ngôi sao với đồng nghiệp, có vài lần diễn bùng nổ khiến anh ta phải nhìn với cặp mắt khác xưa.

Bỏ đi thành kiến ban đầu, gần như không xoi mói được chút khuyết điểm nào của Thẩm Liên cả.

Ngày hôm qua là anh ta quá quan tâm nên bị loạn, lo lắng Khương Nùng thiệt thòi mới nảy sinh xung đột với trợ lý của Thẩm Liên.

Tô Niệm Sinh đã từng có một đoạn tình cảm, kết quả chia tay trong buồn bã. Đối phương là chủ của một studio, quen nhau khi thay đổi trang phục. Bậc cửa nhà họ Tô quá cao, người ta không vào được cũng không muốn vào, cũng chẳng có ý định lấy lòng bất kỳ người nào của nhà họ Tô cả.

Sau lại, người phụ nữ đó đã ra nước ngoài, Tô Niệm Sinh sa sút ba tháng, đến khi liên hệ lại thì người ta đã bắt đầu bước vào một mối quan hệ mới.

Khi ấy, Tô Niệm Sinh nghe tiếng sóng vỗ trong điện thoại, còn có câu nói của người nọ: "Buông tay đi Niệm Sinh, anh đúng là rất ưu tú nhưng mọi thứ trên đời này không phải do người nhà họ Tô các anh muốn thế nào thì sẽ là thế ấy."

Những lời này có thể áp dụng vào sự chấp nhất của Khương Nùng dành cho Thẩm Liên.

Không phải Khương Nùng thích thì Thẩm Liên buộc phải đáp lại.

Cuối cùng, Tô Niệm Sinh cũng nhận ra đối xử với Thẩm Liên như vậy là không công bằng.

Một cảnh đối diễn trong văn phòng mà Khương Nùng NG bốn lần.

Lưu Tông xoa eo thở dài.

Khương Nùng sốt ruột, cậu ta không phải cố ý nhưng vừa nhìn thấy gương mặt của Thẩm Liên thì trong đầu lập tức xuất hiện đủ loại ý nghĩ kỳ lạ. Tối hôm qua, khi Thẩm Liên trở về, cánh môi đỏ bừng, cậu ta vẫn luôn nghi ngờ có phải đã xảy ra chuyện gì hay không.

Không thể nhập tâm vào cảnh diễn, Khương Nùng không muốn thừa nhận bản thân "mê giai" nhưng mà...

"Đừng căng thẳng." Thẩm Liên nói: "Cậu cố tìm cảm giác xem."

"Xin lỗi, làm chậm trễ tiến độ của mọi người." Tô Niệm Sinh từ phía sau vỗ lên bả vai Khương Nùng, ý bảo em trai lại đây: "Để tôi giảng giải cho cậu ấy."

Thẩm Liên nhận thấy thái độ của Tô Niệm Sinh thay đổi, gật đầu: "Được."

Thẩm Liên đi đến phía sau Giang Dữu, vừa thấy trong tay Giang Dữu có hai đề đã chấm xong, cảm thán: "Mạnh."

"Mạnh cái gì mà mạnh?" Tôn Bỉnh Hách nói khẽ: "Một tiếng mới hai đề, tôi mười phút là một đề rồi."

Thẩm Liên quét mắt thật nhanh qua đề bài: "Tôi tám phút."

Tôn Bỉnh Hách ngồi thẳng dậy: "Thiệt hay giả?"

Thẩm Liên kéo ghế qua ngồi xuống: "Dù sao cũng không có việc gì làm, nào, hai ta so thử xem, lấy mười phút làm giới hạn."

Tôn Bỉnh Hách: "OK luôn."

Giang Dữu: "..."

Không phải, hai anh... Thật sự... Không nghĩ cho... Cảm nhận của tôi chút sao?

Hai đời trước sau có rất nhiều thứ không khác nhau là mấy. Điểm khác biệt lớn nhất giữa Thẩm Liên với Tôn Bỉnh Hách chính là y không có quá nhiều oán giận của người làm công, cho nên không trêu chọc y, y cũng sẽ không diss người.

Hai người gần như là buông bút cùng một lúc.

Tôn Bỉnh Hách nhìn đồng hồ, xấp xỉ tám phút.

Thẩm Liên thoải mái đưa bài thi: "Đã quên rất nhiều nhưng đề bài không khó, nào thầy Tôn, nhìn thử xác suất làm đúng xem."

Cùng một kiểu trắc nghiệm, độ chính xác đều là trăm phần trăm.

Tôn Bỉnh Hách trái phải là một tờ bài thi, lăn qua lộn lại, trên mặt tràn ngập vui mừng cùng hài lòng, tựa như trở về thời còn đi học, trong tay là một bài thi full điểm đẹp mắt, thoải mái, tựa như đang tắm nắng giữa cánh đồng lúa mì vàng rực rỡ, vô cùng thoải mái.

"Không hổ là cậu Thẩm." Tôn Bỉnh Hách cảm thán: "Tôi đã nói mắt của sếp chưa bao giờ nhìn lầm cả."

Thẩm Liên cười ha ha ra tiếng.

Cuối cùng sau khi Thẩm Liên uống hết một ly trà, Khương Nùng cũng được Tô Niệm Sinh giảng giải xong.

Khương Nùng xem như có chút thiên phú, tuy không nhiều nhưng giờ phút này đối diễn lại rõ ràng đã trôi chảy hơn không ít.

Quay xong, trong mắt cậu ta tràn ngập mong mỏi nhìn về phía Thẩm Liên, chỉ thiếu điều viết "Anh khen em đi" lên mặt.

Nếu là trước đây, dỗ dành chút cũng không sao nhưng tâm tư Khương Nùng khác thường, Thẩm Liên chỉ xem như không thấy, đi trở về lật kịch bản.

Cảm xúc của Khương Nùng rơi xuống đáy cốc, sau mấy lần thăm dò, trong lòng cậu ta như gương sáng, Thẩm Liên không có ý đó.

Lúc này đã khác xa hoàn toàn với tưởng tượng trước khi tới đây của cậu ta.

Khương Nùng còn nhỏ, đương nhiên sẽ xem trọng tình yêu, bây giờ hoa còn chưa nở đã vội chết non, làm sao mà không buồn bực cho được?

Quay chụp năm ngày liên tục, Thẩm Liên cũng chưa về nhà. Nhưng mỗi ngày khi trời tối Sở Dịch Lan đều đến, cũng không đi vào, mà ở trong xe, hai người chỉ dây dưa hôn môi mấy cái đã vô cùng thỏa mãn rồi.

Tối hôm qua Sở Dịch Lan còn mang Sở Trư Mễ tới, Thẩm Liên yêu thương ôm không muốn buông tay, cũng không quan tâm người ta có đồng ý không, hung hăng hít hà mười phút liền.

Giữa trưa ăn cơm, nhớ tới cảnh Sở Dịch Lan ôm Sở Trư Mễ vẫy tay chào mình, Thẩm Liên không khỏi cười ra tiếng.

Có câu nói trên mạng nói thế nào nhỉ? Yêu người như chăm hoa, y chăm Sở Dịch Lan thành như bây giờ cũng xem như thành công rồi đúng không?

"Đó là ai vậy?" Có người tò mò.

"OMG, hình như là mẹ của Khương Nùng, giám đốc nhãn hiệu đồ xa xỉ tên Lâm Phỉ đó đó!"

"Mẹ ruột tới thăm ban á."

"Lâm Phỉ là một trong nhà đầu tư của bộ phim 《Ánh rạng đông》 này mà."

Thẩm Liên nghe từ tai này qua tai kia, không để trong lòng.

Mẹ của Khương Nùng rất thời thượng, từ đầu tới chân đều là đồ hiệu, tuy đã qua bốn mươi nhưng chăm sóc rất thỏa đáng. Mái tóc hơi xoăn dừng trên vai, cằm thoáng nâng lên, xa cách cao quý nói không nên lời.

Khương Nùng vừa thấy mẹ mình đã vui mừng khôn xiết. Mẹ Khương cũng không kém gì mấy, nghiêm nghị trên mặt tan đi, tràn ngập đều là cưng chiều.

Thẩm Liên lùa cơm xong, cảm thấy hơi buồn ngủ bèn đi toilet rửa mặt.

Ai ngờ lúc đi ra, một người đứng ở cách xa ba mét, nghe thấy tiếng động xoay người lại, là mẹ Khương.

Thẩm Liên xem đã hiểu, tới đây nhằm vào y.

Bầu không khí im lặng, mẹ Khương không mở miệng, Thẩm Liên cũng không mở miệng.

Chỉ trong chốc lát này cũng đủ để mẹ Khương quan sát Thẩm Liên mấy vòng. Cuối cùng, bà ta khẽ nhíu mày: "Cậu Thẩm, Tiểu Nùng không hiểu chuyện, chắc mấy ngày nay đã làm phiền cậu nhiều."

"Cũng không có gì." Thẩm Liên ý có điều chỉ: "Bận đóng phim, không rảnh quan tâm những thứ khác."

Mẹ Khương bày ra gương mặt tươi cười: "Như vậy rất tốt, thời gian làm việc không thể bị một ít việc vặt vãnh làm lỡ mất. Thằng bé Tiểu Nùng này bị chúng tôi chiều hư, nghĩ lại chờ nó lớn hơn chút nữa tìm một cô gái tài giỏi có thể quản lý được nó."

"Ừm." Thẩm Liên gật đầu: "Khương Nùng điều kiện tốt lắm, hẳn sẽ tìm được."

Trong mắt mẹ Khương vẫn có nghi hoặc, ngoài miệng lại nói: "Cậu Thẩm nghĩ được như vậy, tôi rất vui."

"Bà vẫn có thể tiếp tục vui vẻ như vậy." Thẩm Liên thản nhiên: "Tôi có người thích rồi, trong lòng tôi, đời này tôi chỉ có người đó thôi. Khương Nùng còn quá trẻ, không phân biệt được tình cảm của bản thân, nên trong thời điểm này mới cần người lớn tận tình dạy dỗ, chứ không là sẽ gây họa cho người khác. Bà nói đúng không?"

Lộp cộp, có thứ gì rơi xuống đất.

Thẩm Liên và mẹ Khương cùng ngẩng đầu lên, nhìn thấy Khương Nùng đi từ cuối hành lang ra.

"Anh có người thích rồi?" Trên mặt Khương Nùng lộ ra phẫn nộ: "Gạt người đúng không?"

Thẩm Liên im lặng một hồi lâu sau, hỏi lại: "Cho nên lúc mẹ cậu tới làm phiền tôi, cậu có nghe thấy đúng không?"

Khương Nùng kinh ngạc.

Thẩm Liên chẳng thèm nói thêm gì nữa. Nếu hôm nay người đứng nơi này là Sở Dịch Lan, ai dám nói Thẩm Liên nửa chữ không hay thì Sở Dịch Lan sẽ khiến đối phương lúc vào là đi mà lúc ra là được khiêng ra. Nhưng Khương Nùng không quan tâm khó xử của Thẩm Liên, cậu ta chỉ để ý tình cảm của bản thân có được đáp lại hay không thôi.

Người xem mình là trung tâm, sẽ không bao giờ nhận ra bản thân sai cả.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0