Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?
Chương 106
Sơn Hữu Mang Đình
2025-03-29 18:33:44
Tran: Thuỷ Tích
Cuối cùng, một bàn tay này không thể hạ xuống, sau đó Tôn Bỉnh Hách được cấp tốc đưa tới bệnh viện, những chuyện tiếp theo được giao lại cho Dương Bân và Nhiếp Thịnh xử lý.
Kim Lôi không trốn thoát, lúc được mò lên đã sắp không còn thở nữa.
Nhưng thê thảm hơn chính là, vẫn còn sống.
Sở Dịch Lan tuyệt đối sẽ không để gã dễ chịu.
"Sự tích anh hùng" của Tôn Bỉnh Hách được truyền đi rất mau chóng, ngày hôm sau Phùng Duyệt Sơn đã xách theo giỏ trái cây tới thăm bệnh. Vừa vào cửa đã dùng sức vỗ tay "Bốp bốp bốp": "Không hổ là anh nha trợ lý Tôn, nghe Thẩm Liên kể tình hình lúc đó rất kịch tính giống như đang đóng phim bom tấn vậy."
Tôn Bỉnh Hách chỉ bị thiếu oxi trong máu và cạn kiệt thể lực thôi, còn lại đều không sao cả, nghỉ ngơi một đêm đã trở lại dáng vẻ hoàn mỹ, sắc mặt ôn hòa. Hắn nhận lấy lời khen của Phùng Duyệt Sơn, hào phóng nói: "Cũng tạm thôi."
Dương Bân nhíu mày ở bên cạnh điều chỉnh tốc độ truyền dịch, muốn nói gì đó lại nhịn xuống.
"Bớt mắng tôi đi." Phùng Duyệt Sơn đi rồi, Tôn Bỉnh Hách tựa vào đầu giường, nhắm mắt lại nói: "Tôi đã tính trước hết rồi."
Vừa dứt lời, điện thoại hơi rung lên, hắn cầm lấy nhìn thử, sau đó đột nhiên ngồi thẳng người dậy.
Dương Bân: "Cậu có thể hoạt động chậm rãi chút không?"
Tôn Bỉnh Hách cười toe toét, đưa điện thoại qua cho Dương Bân xem. Tiền thưởng nóng hôi hổi vừa tới, phải nói là Sở Dịch Lan rất hào phóng với thân tín.
Dương Bân thấy vậy cười: "Cậu thiếu tiền?"
"Không thiếu." Tôn Bỉnh Hách bổ sung thêm cho kho bạc nhỏ của mình: "Nhưng tiền ấy mà, đương nhiên là càng nhiều càng tốt."
Dương Bân và Tôn Bỉnh Hách có rất nhiều thực quyền, Sở Dịch Lan rèn luyện họ kiên cố tới mức không có gì là phá nổi. Đương nhiên hai người cũng không phải "ngu trung", bình thường các dự án hợp tác có chỗ nào rút được thì sẽ không bỏ qua. Đối với chuyện này, Sở Dịch Lan biết nhưng anh không chỉ không tức giận, mà còn thấy rất hài lòng. Trong mắt Sở Dịch Lan, nếu chút ham muốn đó cũng không có thì vị trí trợ lý riêng nên đổi cho người khác ngồi.
Dương Bân còn tạm, Tôn Bỉnh Hách là vì nghèo quá đâm ra sợ. Lúc nghèo nhất là mỗi đêm lục thùng rác chỉ để tìm được một thứ gì đó có thể no bụng.
Thậm chí trong khoảng thời gian bắt đầu sống ở nhà Dương Bân, hắn vẫn có hành vi giấu những thứ chưa ăn hết trong thùng rác đi.
Dương Bân nhìn ra được Tôn Bỉnh Hách không phải muốn làm như vậy, càng nhiều như là thân thể tự hình thành ra phản ứng thói quen nào đó, nếu không làm sẽ có cảm giác nguy cơ mãnh liệt.
Mãi đến khi Tôn Bỉnh Hách lấy thành tích xuất sắc, đi theo Dương Bân kiếm được thùng tiền đầu tiên, tâm bệnh này mới hoàn toàn mất đi.
Nhưng niềm yêu thích với tiền, Tôn Bỉnh Hách là thủy chung như một.
"Gần đây thiếu cái gì không?" Tôn Bỉnh Hách hỏi: "Tôi bao."
Dương Bân nghiêm túc suy nghĩ một hồi mới đưa ra đáp án: "Áo sơ mi."
Hắn đúng là nên đổi áo sơ mi rồi. Tôn Bỉnh Hách không chỉ tặng áo sơ mi, mà đồng hồ, quần áo, thậm chí một nửa siêu xe cũng đều từng tặng rồi. Về vì sao là một nửa, là do nếu trả hết thì chẳng khác gì lấy mạng của trợ lý Tôn.
"Được, mẫu mới nhất" Tôn Bỉnh Hách hào phóng: "Mua cho anh tám mười bộ luôn."
Dương Bân chỉ cười.
Tự hắn cũng mua được nhưng Tôn Bỉnh Hách đã quen tặng đồ. Nếu đổi thành người khác muốn moi chút từ Tôn Bỉnh Hách cũng chưa chắc moi được. Làm anh em nhiều năm, trải qua vô số chuyện, cũng xưng được một câu "bạn chí cốt vào sinh ra tử", biết Tôn Bỉnh Hách chỉ có xài tiền thì trong lòng mới thoải mái cho nên trước nay Dương Bân chưa từng khách sáo.
"Cậu nghỉ ngơi đi, tôi đi công ty." Dương Bân nhìn đồng hồ.
Tôn Bỉnh Hách gật đầu: "Còn Kim Lôi?"
"Ở chỗ Nhiếp Thịnh, yên tâm đi." Dương Bân trầm giọng: "Nhiếp Thịnh có nhiều biện pháp hơn chúng ta."
Nhiếp Thịnh dùng "hình phạt riêng" xong lại muốn đào ra đường dây của Kim Lôi, sau đó anh ta phát hiện Kim Lôi đúng là nhảy disco trên đường dây cao thế. Vậy thì dễ làm, về sau có thể tới kiếm "phiếu cơm dài hạn".
Lá cây bên ngoài dần rụng hết, nhiệt độ trong không khí giảm xuống gần như chỉ trong một đêm. Buổi sáng, Thẩm Liên còn chưa mở mắt đã chợt nghe thấy tiếng gió lạnh vù vù rít gào.
Muốn ăn lẩu nhúng của dì Phân làm, Thẩm Liên thầm nghĩ, cơ thể lại rụt vào trong chăn phát ra âm thanh mơ hồ không rõ.
Sở Dịch Lan dém chăn lại cho y, thử đoán: "Lẩu nhúng?"
"Ừm." Thẩm Liên lim dim nói.
Sở Dịch Lan cười khẽ: "Đã biết."
Sáng nay, Thẩm Liên không có việc, giữa trưa được ăn lẩu nhúng như mong muốn, lại khui thêm một hộp đồ hộp cho Sở Trư Mễ, sau đó mới ngồi xe đi Tinh Khai.
Hồ Khải Lam gọi y, nói có rảnh tới xem phòng làm việc.
Đúng vậy, Hồ Khải Lam chuẩn bị một phòng làm việc cho Thẩm Liên, chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đầy đủ, trước sau mười sáu người, trả lương không thấp cho nên đều rất thành thật.
Tủ quần áo của Thẩm Liên mấy hôm trước đã được Sở Dịch Lan thay đổi toàn bộ, bây giờ Sở tổng không hề giấu giếm, nhìn thấy gì hợp là mua, Thẩm Liên chỉ cần do dự một giây chính là "Chê tôi rồi?"
Thẩm Liên thầm nghĩ, đây không nên là lời kịch của y sao?
Nhiếp Thịnh không đi theo nhưng Thẩm Liên ngầm biết rời cửa sẽ có hai ba vệ sĩ bên người, y đã quen rồi.
Vừa tới dưới tòa nhà Tinh Khai đã nhìn thấy đoàn người đang đi vào bên trong, đi đầu không phải ai khác chính là Khuông tổng, Khuông Thành Hải.
Khuông Thành Hải vừa thấy Thẩm Liên đã cười hăm hở, bảo phó tổng cùng quản lý đi tiếp đãi phía đối tác trước, còn mình bước vội đến bên này.
Giang Dữu sợ tới mức không dám nhúc nhích.
Cô ấy từng nhìn thấy Khuông Thành Hải phê bình nhân viên, rất khí thế.
"Cậu Thẩm." Khuông Thành Hải như cái gì cũng biết, nói: "Phòng làm việc của cậu một mặt có ánh sáng chiếu vào, những bộ phận khác không ảnh hưởng tới được. Đi nhìn thử xem?"
Thẩm Liên vừa cảm ơn, vừa đi theo Khuông Thành Hải lên lầu.
Lầu mười sáu, thật sự rộng rãi, sáng sủa sạch sẽ, các nhân viên nghe tiếng đều đi ra, từ nhà tạo mẫu, bộ phận quan hệ xã hội tới tài vụ kế toán, thậm chí cố vấn luật sư cũng bố trí một người. Thẩm Liên có trí nhớ tốt, Hồ Khải Lam giới thiệu một lần là y đã nhớ kỹ.
Thẩm Liên chào hỏi từng người, còn tặng một món quà gặp mặt xinh xắn đẹp đẽ.
"Cậu Thẩm." Khuông Thành Hải như còn đang sợ cái gì mà nhìn ra phía sau: "Hôm nay trợ lý Tôn không tới à?"
Chuyện Tôn Bỉnh Hách nằm viện chỉ có vài người biết, tuần trước đã về đi làm lại. Thẩm Liên nghe vậy cười khẽ: "Khuông tổng muốn gặp à?"
"Không không không không không!" Khuông Thành Hải lắc đầu như trống bỏi: "Gặp trong cuộc họp đã đủ rồi! Cậu Thẩm thấy sao, có vừa lòng không?"
"Vừa lòng." Thẩm Liên trước nay không yêu cầu quá nhiều về mặt này: "Cảm ơn Khuông tổng và anh Hồ."
Hôm nay, Hồ Khải Lam cột cái đuôi ngựa, đa số thời gian đều đứng một bên làm phông nền, nghe nói thế rất vui vẻ cười.
Sau lại Khuông Thành Hải vừa đi, Hồ Khải Lam rót ly nước cho Thẩm Liên, rồi vội vàng lấy kịch bản vừa tới tay ra: "Cậu xem thử đi, có hứng thú không?"
Thẩm Liên mở trang đầu tiên ra đã kinh ngạc. Ố quào! Đề tài cảnh sát hình sự, chống tệ nạn!
Lại nhìn đạo diễn, nhà sản xuất, Thẩm Liên lập tức ngồi thẳng dậy, hai mắt tỏa sáng: "Được đó anh Hồ, có nói là nam số mấy không?"
"Cậu muốn nam số mấy?"
Thẩm Liên: "Số một."
"Nghĩ hay quá." Hồ Khải Lam bật cười, sau đó nghiêm mặt: "Đợi năm nay ra thành tích, cậu có thể tiếp tục nghĩ. Còn bộ phim này là đạo diễn đưa lời mời, cho cậu diễn nam hai."
Nam hai cũng được, chỉ kém nam một một bước thôi.
Thẩm Liên lật xem nội dung liên quan tới nam hai. Ừm, là một nhân vật anh tuấn phóng khoáng, làm việc đáng tin cậy, cuối cùng hy sinh anh dũng cho bạn bè và nghiệp lớn. Phải đóng!
Cuối cùng, một bàn tay này không thể hạ xuống, sau đó Tôn Bỉnh Hách được cấp tốc đưa tới bệnh viện, những chuyện tiếp theo được giao lại cho Dương Bân và Nhiếp Thịnh xử lý.
Kim Lôi không trốn thoát, lúc được mò lên đã sắp không còn thở nữa.
Nhưng thê thảm hơn chính là, vẫn còn sống.
Sở Dịch Lan tuyệt đối sẽ không để gã dễ chịu.
"Sự tích anh hùng" của Tôn Bỉnh Hách được truyền đi rất mau chóng, ngày hôm sau Phùng Duyệt Sơn đã xách theo giỏ trái cây tới thăm bệnh. Vừa vào cửa đã dùng sức vỗ tay "Bốp bốp bốp": "Không hổ là anh nha trợ lý Tôn, nghe Thẩm Liên kể tình hình lúc đó rất kịch tính giống như đang đóng phim bom tấn vậy."
Tôn Bỉnh Hách chỉ bị thiếu oxi trong máu và cạn kiệt thể lực thôi, còn lại đều không sao cả, nghỉ ngơi một đêm đã trở lại dáng vẻ hoàn mỹ, sắc mặt ôn hòa. Hắn nhận lấy lời khen của Phùng Duyệt Sơn, hào phóng nói: "Cũng tạm thôi."
Dương Bân nhíu mày ở bên cạnh điều chỉnh tốc độ truyền dịch, muốn nói gì đó lại nhịn xuống.
"Bớt mắng tôi đi." Phùng Duyệt Sơn đi rồi, Tôn Bỉnh Hách tựa vào đầu giường, nhắm mắt lại nói: "Tôi đã tính trước hết rồi."
Vừa dứt lời, điện thoại hơi rung lên, hắn cầm lấy nhìn thử, sau đó đột nhiên ngồi thẳng người dậy.
Dương Bân: "Cậu có thể hoạt động chậm rãi chút không?"
Tôn Bỉnh Hách cười toe toét, đưa điện thoại qua cho Dương Bân xem. Tiền thưởng nóng hôi hổi vừa tới, phải nói là Sở Dịch Lan rất hào phóng với thân tín.
Dương Bân thấy vậy cười: "Cậu thiếu tiền?"
"Không thiếu." Tôn Bỉnh Hách bổ sung thêm cho kho bạc nhỏ của mình: "Nhưng tiền ấy mà, đương nhiên là càng nhiều càng tốt."
Dương Bân và Tôn Bỉnh Hách có rất nhiều thực quyền, Sở Dịch Lan rèn luyện họ kiên cố tới mức không có gì là phá nổi. Đương nhiên hai người cũng không phải "ngu trung", bình thường các dự án hợp tác có chỗ nào rút được thì sẽ không bỏ qua. Đối với chuyện này, Sở Dịch Lan biết nhưng anh không chỉ không tức giận, mà còn thấy rất hài lòng. Trong mắt Sở Dịch Lan, nếu chút ham muốn đó cũng không có thì vị trí trợ lý riêng nên đổi cho người khác ngồi.
Dương Bân còn tạm, Tôn Bỉnh Hách là vì nghèo quá đâm ra sợ. Lúc nghèo nhất là mỗi đêm lục thùng rác chỉ để tìm được một thứ gì đó có thể no bụng.
Thậm chí trong khoảng thời gian bắt đầu sống ở nhà Dương Bân, hắn vẫn có hành vi giấu những thứ chưa ăn hết trong thùng rác đi.
Dương Bân nhìn ra được Tôn Bỉnh Hách không phải muốn làm như vậy, càng nhiều như là thân thể tự hình thành ra phản ứng thói quen nào đó, nếu không làm sẽ có cảm giác nguy cơ mãnh liệt.
Mãi đến khi Tôn Bỉnh Hách lấy thành tích xuất sắc, đi theo Dương Bân kiếm được thùng tiền đầu tiên, tâm bệnh này mới hoàn toàn mất đi.
Nhưng niềm yêu thích với tiền, Tôn Bỉnh Hách là thủy chung như một.
"Gần đây thiếu cái gì không?" Tôn Bỉnh Hách hỏi: "Tôi bao."
Dương Bân nghiêm túc suy nghĩ một hồi mới đưa ra đáp án: "Áo sơ mi."
Hắn đúng là nên đổi áo sơ mi rồi. Tôn Bỉnh Hách không chỉ tặng áo sơ mi, mà đồng hồ, quần áo, thậm chí một nửa siêu xe cũng đều từng tặng rồi. Về vì sao là một nửa, là do nếu trả hết thì chẳng khác gì lấy mạng của trợ lý Tôn.
"Được, mẫu mới nhất" Tôn Bỉnh Hách hào phóng: "Mua cho anh tám mười bộ luôn."
Dương Bân chỉ cười.
Tự hắn cũng mua được nhưng Tôn Bỉnh Hách đã quen tặng đồ. Nếu đổi thành người khác muốn moi chút từ Tôn Bỉnh Hách cũng chưa chắc moi được. Làm anh em nhiều năm, trải qua vô số chuyện, cũng xưng được một câu "bạn chí cốt vào sinh ra tử", biết Tôn Bỉnh Hách chỉ có xài tiền thì trong lòng mới thoải mái cho nên trước nay Dương Bân chưa từng khách sáo.
"Cậu nghỉ ngơi đi, tôi đi công ty." Dương Bân nhìn đồng hồ.
Tôn Bỉnh Hách gật đầu: "Còn Kim Lôi?"
"Ở chỗ Nhiếp Thịnh, yên tâm đi." Dương Bân trầm giọng: "Nhiếp Thịnh có nhiều biện pháp hơn chúng ta."
Nhiếp Thịnh dùng "hình phạt riêng" xong lại muốn đào ra đường dây của Kim Lôi, sau đó anh ta phát hiện Kim Lôi đúng là nhảy disco trên đường dây cao thế. Vậy thì dễ làm, về sau có thể tới kiếm "phiếu cơm dài hạn".
Lá cây bên ngoài dần rụng hết, nhiệt độ trong không khí giảm xuống gần như chỉ trong một đêm. Buổi sáng, Thẩm Liên còn chưa mở mắt đã chợt nghe thấy tiếng gió lạnh vù vù rít gào.
Muốn ăn lẩu nhúng của dì Phân làm, Thẩm Liên thầm nghĩ, cơ thể lại rụt vào trong chăn phát ra âm thanh mơ hồ không rõ.
Sở Dịch Lan dém chăn lại cho y, thử đoán: "Lẩu nhúng?"
"Ừm." Thẩm Liên lim dim nói.
Sở Dịch Lan cười khẽ: "Đã biết."
Sáng nay, Thẩm Liên không có việc, giữa trưa được ăn lẩu nhúng như mong muốn, lại khui thêm một hộp đồ hộp cho Sở Trư Mễ, sau đó mới ngồi xe đi Tinh Khai.
Hồ Khải Lam gọi y, nói có rảnh tới xem phòng làm việc.
Đúng vậy, Hồ Khải Lam chuẩn bị một phòng làm việc cho Thẩm Liên, chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đầy đủ, trước sau mười sáu người, trả lương không thấp cho nên đều rất thành thật.
Tủ quần áo của Thẩm Liên mấy hôm trước đã được Sở Dịch Lan thay đổi toàn bộ, bây giờ Sở tổng không hề giấu giếm, nhìn thấy gì hợp là mua, Thẩm Liên chỉ cần do dự một giây chính là "Chê tôi rồi?"
Thẩm Liên thầm nghĩ, đây không nên là lời kịch của y sao?
Nhiếp Thịnh không đi theo nhưng Thẩm Liên ngầm biết rời cửa sẽ có hai ba vệ sĩ bên người, y đã quen rồi.
Vừa tới dưới tòa nhà Tinh Khai đã nhìn thấy đoàn người đang đi vào bên trong, đi đầu không phải ai khác chính là Khuông tổng, Khuông Thành Hải.
Khuông Thành Hải vừa thấy Thẩm Liên đã cười hăm hở, bảo phó tổng cùng quản lý đi tiếp đãi phía đối tác trước, còn mình bước vội đến bên này.
Giang Dữu sợ tới mức không dám nhúc nhích.
Cô ấy từng nhìn thấy Khuông Thành Hải phê bình nhân viên, rất khí thế.
"Cậu Thẩm." Khuông Thành Hải như cái gì cũng biết, nói: "Phòng làm việc của cậu một mặt có ánh sáng chiếu vào, những bộ phận khác không ảnh hưởng tới được. Đi nhìn thử xem?"
Thẩm Liên vừa cảm ơn, vừa đi theo Khuông Thành Hải lên lầu.
Lầu mười sáu, thật sự rộng rãi, sáng sủa sạch sẽ, các nhân viên nghe tiếng đều đi ra, từ nhà tạo mẫu, bộ phận quan hệ xã hội tới tài vụ kế toán, thậm chí cố vấn luật sư cũng bố trí một người. Thẩm Liên có trí nhớ tốt, Hồ Khải Lam giới thiệu một lần là y đã nhớ kỹ.
Thẩm Liên chào hỏi từng người, còn tặng một món quà gặp mặt xinh xắn đẹp đẽ.
"Cậu Thẩm." Khuông Thành Hải như còn đang sợ cái gì mà nhìn ra phía sau: "Hôm nay trợ lý Tôn không tới à?"
Chuyện Tôn Bỉnh Hách nằm viện chỉ có vài người biết, tuần trước đã về đi làm lại. Thẩm Liên nghe vậy cười khẽ: "Khuông tổng muốn gặp à?"
"Không không không không không!" Khuông Thành Hải lắc đầu như trống bỏi: "Gặp trong cuộc họp đã đủ rồi! Cậu Thẩm thấy sao, có vừa lòng không?"
"Vừa lòng." Thẩm Liên trước nay không yêu cầu quá nhiều về mặt này: "Cảm ơn Khuông tổng và anh Hồ."
Hôm nay, Hồ Khải Lam cột cái đuôi ngựa, đa số thời gian đều đứng một bên làm phông nền, nghe nói thế rất vui vẻ cười.
Sau lại Khuông Thành Hải vừa đi, Hồ Khải Lam rót ly nước cho Thẩm Liên, rồi vội vàng lấy kịch bản vừa tới tay ra: "Cậu xem thử đi, có hứng thú không?"
Thẩm Liên mở trang đầu tiên ra đã kinh ngạc. Ố quào! Đề tài cảnh sát hình sự, chống tệ nạn!
Lại nhìn đạo diễn, nhà sản xuất, Thẩm Liên lập tức ngồi thẳng dậy, hai mắt tỏa sáng: "Được đó anh Hồ, có nói là nam số mấy không?"
"Cậu muốn nam số mấy?"
Thẩm Liên: "Số một."
"Nghĩ hay quá." Hồ Khải Lam bật cười, sau đó nghiêm mặt: "Đợi năm nay ra thành tích, cậu có thể tiếp tục nghĩ. Còn bộ phim này là đạo diễn đưa lời mời, cho cậu diễn nam hai."
Nam hai cũng được, chỉ kém nam một một bước thôi.
Thẩm Liên lật xem nội dung liên quan tới nam hai. Ừm, là một nhân vật anh tuấn phóng khoáng, làm việc đáng tin cậy, cuối cùng hy sinh anh dũng cho bạn bè và nghiệp lớn. Phải đóng!
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro