Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Chương 105

Sơn Hữu Mang Đình

2025-03-29 18:33:44

Trans: Thuỷ Tích

"Tôn Bỉnh Hách!" Dương Bân hô to.

Nhưng Tôn Bỉnh Hách đã sải bước đi tới trước, trong lúc chưa ai kịp phản ứng thì hắn đã vững vàng nhảy lên một chiếc ca nô.

"Bỉnh Hách." Sở Dịch Lan thấp giọng.

Tôn Bỉnh Hách ấn xuống tay lái, hơi hơi đẩy mạnh về phía trước.

Hắn đang do dự.

Nhưng giây tiếp theo, Sở Dịch Lan nói: "Tùy cậu.

Một thứ như tâm ma, chỉ có tự mình mới hiểu rõ.

"Mày dám không?!" Kim Lôi hiểu được ý đồ của Tôn Bỉnh Hách, giương cao giọng gào lên cùng với một câu thô tục "Đồ chó đẻ". Đáp lại gã là chiếc ca nô của Tôn Bỉnh Hách đột ngột thay đổi phương hướng, lao thẳng về phía trước!

Khoảng cách hơn mười mét, trong nháy mắt đã có thể đuổi kịp.

Kim Lôi trừng to mắt, giây tiếp theo gã lảo đảo, được thuộc hạ đỡ lấy. Thì ra là người của gã phát hiện không ổn, du thuyền cũng bắt đầu lao đi.

Kim Lôi còn đang cố gắng đứng thẳng người, từng tiếng nổ hết đợt này tới đợt khác tựa như trống dồn đã vang lên bên tai. Gã lập tức ngẩng đầu, nhìn thấy Tôn Bỉnh Hách hơi khom người xuống, nửa khuôn mặt bị tấm chắn gió che khuất, gió lớn đẩy ngược sợi tóc hắn ra sau để lộ cái trán trơn bóng cùng một đôi mắt tràn ngập lạnh lẽo.

Đến lúc này, Kim Lôi đã nhận ra Tôn Bỉnh Hách là thật sự nghiêm túc.

Chính như Tôn Bỉnh Hách đã từng bảo đảm với Sở Dịch Lan, cho dù là dùng cách thức gì cũng phải để Kim Lôi ở lại Cừ Đô mãi mãi.

Trong mắt mấy người Thẩm Liên, vùng nước được ngọn hải đăng phía xa xa chiếu sáng lên, Tôn Bỉnh Hách theo đuôi thật chặt nhưng như vậy cũng không thể ép cho Kim Lôi dừng lại. Phải va chạm sao? Nếu vậy bản thân cũng phải gánh chịu mạo hiểm cùng loại.

Mà lúc này du thuyền và ca nô vừa khéo đang đối diện nhau, một khi Tôn Bỉnh Hách thao tác sai, ngã xuống có thể sẽ bị nghiền thành thịt nát.

"Tôi phải đánh chết cậu ta." Dương Bân nhìn mà chỉ thấy tay chân lạnh toát, miệng lẩm bẩm: "Tôi phải đánh chết cậu ta."

Đúng lúc này, Tôn Bỉnh Hách đứng thẳng người dậy.

Mọi người: "???"

Trái tim Thẩm Liên siết chặt, không khỏi hô câu: "Dừng lại!"

Tôn Bỉnh Hách thong thả uốn gối, đó là một tư thế chuẩn bị, cùng lúc đó, hai tay đẩy tay lái về trước tới mức cao nhất. Giống như dự đoán của mọi người, lúc hai động cơ va chạm cuốn lấy nhau, trên mặt nước trào dâng bọt sóng, ca nô không chịu nổi, lại thiếu mất điều khiển từ con người nên đã mau chóng nghiêng sang một bên. Tôn Bỉnh Hách là ngay tại khoảnh khắc này phi thân nhảy lấy đà.

Mọi thứ như bị ấn nút dừng lại, cơ thịt trên bắp đùi Tôn Bỉnh Hách siết chặt, bị quần tây thít ra đường cong rõ ràng. Sóng biển vây quanh bốn phía, mà hắn cũng chỉ là phù du trôi nổi, tựa như một giây nữa thôi là sẽ bị nước biển tối đen bao trùm lấy. Nhưng đáy mắt Tôn Bỉnh Hách lại vô cùng bình tĩnh.

Thật ra lúc mới vừa được Dương Bân đưa tới bên người, hắn không phải như thế.

Nhạy cảm, đa nghi, tính tình không tốt. Tôn Bỉnh Hách khi còn trẻ quen trốn trong một góc xó, mỗi lần ngồi là cả ngày trời.

Lần đầu Sở Dịch Lan nhìn thấy hắn ở nhà trọ của Dương Bân, anh khẽ nhíu mày: "Dùng được không vậy?"

Dương Bân cười nói: "Thu hoạch ngoài ý muốn, là một đứa trẻ rất thông minh nhưng do từng bị doạ sợ nên mới vậy."

"Từng bị dọa sợ là sẽ không tiến về phía trước nữa sao?" Sở Dịch Lan hỏi vặn lại.

Lời này khiến Tôn Bỉnh Hách hơi chấn động, sau đó, hắn càng vùi đầu sâu hơn vào khuỷu tay.

Khi đó Dương Bân bề bộn nhiều việc, đi sớm về muộn, thời gian lâu dài, Tôn Bỉnh Hách cũng không chịu đựng nổi nữa. Một buổi tối nọ, lúc Dương Bân trở về đã là hai giờ khuya, xách theo một miếng pizza, kết quả vừa mới bật đè lên, pizza đã rơi xuống đất.

Dương Bân nhìn thiếu niên đỏ vành mắt trước mặt.

"Có phải anh muốn vứt tôi đi rồi không?" Tôn Bỉnh Hách hỏi.

Dương Bân lạnh giọng: "Tôi nói sẽ nhận nuôi cậu bao giờ?"

Tôn Bỉnh Hách ngạc nhiên.

"Cậu mười tám tuổi rồi." Dương Bân tiếp tục: "Còn nhận nuôi cái rắm! Tôi không chơi trò gia đình, như cậu thấy đó, tôi rất bận."

Dương Bân nói rồi cũng không thèm để ý tới Tôn Bỉnh Hách, tự mình ngồi lên sô pha, mở máy tính bắt đầu làm việc.

Qua thật lâu, Tôn Bỉnh Hách mới cứng đờ xoay người.

Hắn nhìn Dương Bân quần tây áo sơ mi giày da, nhìn kỹ thì nơi khóe mắt rõ ràng có mệt mỏi nhưng khi gõ máy tính lại rất tỉnh táo nghiêm túc. Không có an ủi, không có ôm. Sở Dịch Lan và Dương Bân làm nên sự nghiệp đều là dựa vào bản thân chiến thắng cuộc đời, đương nhiên sẽ không cho Tôn Bỉnh Hách những thứ quá thân thiết, điều họ có thể làm chỉ là lấy kinh nghiệm của bản thân dạy cho hắn: Dừng lại, thì cút đi.

Tiến về phía trước, có lẽ còn có lối thoát.

Tiến về phía trước... Khi trong đầu Tôn Bỉnh Hách nhảy ra bốn chữ này, thứ gì đó nặng trịch đè lên vai mấy năm nay lập tức đã không còn thấy tăm hơi.

Sau đó, quả trứng đáng thương nhạy cảm đa nghi khi đó đã lớn dần thành trợ lý Tôn một mình có thể đảm đương một phía như hiện giờ. Tôn Bỉnh Hách không dễ bị mất khống chế, hắn nhận lấy hết thảy từ bên ngoài, giẫm lên điều kiện Sở Dịch Lan cùng Dương Bân cung cấp, cuối cùng không gì là không làm được.

Cho nên Tôn Bỉnh Hách không phải trái tim pha lê, lại càng không phải không thể bước qua những chuyện trong quá khứ, hắn chỉ là không thích có người gọi mình là "đồ chó đẻ" thôi.

Ai làm hắn không vui, hắn sẽ đùa chết người đó, bằng không hắn đi đến một bước hiện giờ để làm chi?

Mỗi người đều nói trợ lý Tôn trưởng thành chững chạc nhưng tính trẻ con của Tôn Bỉnh Hách nói đến là đến.

Giờ phút này, trong đôi mắt thình lình trợn to của Kim Lôi, bóng dáng của Tôn Bỉnh Hách ngày càng trở nên rõ ràng hơn.

Ca nô bị đụng ầm ầm lật nghiêng, chẳng mấy chốc đã bị nhấn chìm trong sóng nước quay cuồng. Mà chiếc du thuyền nhỏ lại càng tăng tốc lao nhanh về phía trước, gã đàn ông bên cạnh Kim Lôi đứng không vững ngã xuống nước. Giây tiếp theo, Tôn Bỉnh Hách bóp lấy cổ Kim Lôi, lực chấn động quá mạnh khiến cho cả hai va phải bàn điều khiển.

Mọi thứ diễn ra trong chớp nhoáng, Tôn Bỉnh Hách lấy Kim Lôi làm đệm thịt cho nên hắn vẫn còn tỉnh táo. Không đợi Kim Lôi lấy lại tinh thần, hắn đã tóm lấy đầu chỉ còn dư lại mấy sợi tóc của Kim Lôi, nện liên tiếp mấy cái xuống sàn.

Lần đầu tiên Kim Lôi làm "Bao cát thịt người", cũng có thể tự thể nghiệm mùi vị bị ngược đánh.

"Nào, bây giờ nói tao nghe." Tôn Bỉnh Hách thở hổn hển, tiến đến bên tai Kim Lôi: "Ai là chó đẻ?"

Môi Kim Lôi run rẩy như muốn nói gì đó, nhưng chưa kịp thì đã lại bị Tôn Bỉnh Hách ấn đánh lên trên bàn điều khiển.

Hai gã đàn ông lái du thuyền ở phía trước chạy vội tới, Tôn Bỉnh Hách kịp thời né đi, còn có thể tiếp hai chiêu. Nhưng khi ngực bị đạp một cước, trợ lý Tôn không hề do dự, xoay người nhảy xuống biển.

Động cơ đã hỏng, Kim Lôi chạy không thoát.

"Người đâu?! Người phụ trách bên này nghèo tới mức chỉ dư lại một chiếc ca nô rách nát đó thôi sao? Tôi cho họ bao nhiêu tiền? Hả?!" Dương Bân tức giận nổi trận lôi đình ngay tại chỗ.

Trên mặt biển tối đen, sau khi Tôn Bỉnh Hách nhảy xuống đã không thấy bóng dáng.

Dương Bân xoay người đi. Sở Dịch Lan hơi chững lại: "Bơi lội là sở trường của Bỉnh Hách."

"Là rất sở trường." Thẩm Liên chạy chậm tới: "Lá gan cũng rất lớn!"

Tôn Bỉnh Hách tựa như người cá, ngoi lên lặn xuống, sau vài giây đã bơi tới gần hơn mười mét, lại ngoi lên lấy hơi, cứ thế lặp lại.

Bắt lấy dây thừng Thẩm Liên ném xuống, cuối cùng Tôn Bỉnh Hách đã không còn chút sức lực nào, được mọi người kéo lên bờ.

Bên tai Tôn Bỉnh Hách trở nên ồn ào, hình như có không ít vây quanh lấy hắn, đây là phản ứng ngược sau khi hao hết thể lực. Nhưng cũng không ảnh hưởng tới dự đoán chính xác của hắn.

Tôn Bỉnh Hách run lẩy bẩy giơ một ngón tay lên: "Tôi chính là công thần, ai dám động tới tôi, tôi khiến người đó nửa năm tới đây mỗi khi ngủ hai mắt phải thay nhau canh gác."

Đúng ngay lúc Dương Bân vừa giơ bàn tay lên: "..."

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Trời Đất! Diễn Viên Mờ Nhạt Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu?

Số ký tự: 0