Chương 7
Giang La Bố
2025-03-30 12:18:09
Về đến nơi, tổ chương trình đột ngột thông báo: nhóm kiếm được nhiều tiền nhất sẽ có đầu bếp miễn phí nấu ăn.
Nhóm kiếm được nhiều tiền nhất chính là tôi và Tân Gia Ninh.
Nhóm của Ảnh hậu và Tân Dịch đứng bét bảng, ngay cả tiền mua thức ăn cũng không đủ.
Tôi và Tân Gia Ninh bàn bạc một chút, quyết định tặng số thực phẩm đã mua cho nhóm của Ảnh hậu. Không thể để họ chịu đói được.
Người đẹp, lòng tốt, tiên nữ hạ phàm, không ai khác chính là hai chúng tôi!
“Cảm ơn chị Du Du.”
Tân Dịch khó chịu nói một câu cảm ơn với tôi, nhưng dứt khoát không thèm nhìn Tân Gia Ninh lấy một lần.
?
Nói mới nhớ, Tân Dịch còn nhỏ hơn tôi một tuổi. Nhưng này, đừng có phá hoại tinh thần ship CP của tôi chứ!
Nói thật, tổ chương trình đúng là mất hết đạo đức. Họ sắp xếp cho hai chúng tôi ăn chung một bàn với bốn người kia.
Bàn ăn chia làm hai phong cách đối lập.
Bên tôi có gà, vịt, cá, tôm đủ cả.
Bên kia thì chỉ có khoai tây, cải thảo và cơm trắng nhạt nhẽo.
Tổ chương trình còn cử người giám sát, không cho tôi và Tân Gia Ninh chia thức ăn.
Khiến cả hai chúng tôi đều ngại không dám ăn nữa.
Sau bữa tối, ai về phòng nấy.
Tôi mệt như chó, vừa ngã lên chiếc giường êm ái thì cửa lại vang lên tiếng gõ.
Cả ngày nay, cái cửa này chưa yên được phút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Tôi uể oải mở cửa, phát hiện người đứng bên ngoài là Tân Dịch.
“Chị Du Du.”
Một câu này khiến tôi giật nảy mình, có cảm giác như đang làm chuyện mờ ám.
Tôi vội vã thò đầu ra ngoài nhìn quanh, thấy không có tay săn ảnh nào mới yên tâm kéo cậu ta vào phòng.
“Vào đi vào đi.”
Nhìn người đàn ông trước mặt với vẻ mặt tủi thân, tôi không nhịn được mà chống trán.
“Vậy nên cậu đói bụng, đến tìm tôi xin đồ ăn đúng không?”
Tôi lục lọi trong túi lấy ra mấy món đồ ăn vặt đưa cho cậu ta.
“Sao cậu biết tôi mang theo đồ ăn?”
Tân Dịch vừa định nói gì đó, nhưng bỗng khựng lại.
“Tối qua tôi thấy trong túi của chị, có một góc gói đồ ăn vặt lộ ra ngoài.”
Thiếu hiệp, mắt tinh thật đấy.
Vịt Bay Lạc Bầy
Không sai, tôi mang theo nguyên một vali đồ ăn.
Dù có khổ thế nào cũng không thể để cái bụng phải chịu đói.
Tôi thấy Tân Dịch còn định nói gì đó nữa, liền vội vàng đẩy cậu ta ra khỏi phòng.
Hết cách rồi, nhỡ đâu bị chụp lại thì sao. Tôi sợ fan của cậu ta, còn cả fan couple nữa, sẽ lột da tôi mất.
Tôi không muốn sáng mai hot search xuất hiện dòng 【Tân Dịch – Tang Du Du hẹn hò】 đâu.
Chuyện cần tránh thì vẫn nên tránh thì hơn.
Nhóm kiếm được nhiều tiền nhất chính là tôi và Tân Gia Ninh.
Nhóm của Ảnh hậu và Tân Dịch đứng bét bảng, ngay cả tiền mua thức ăn cũng không đủ.
Tôi và Tân Gia Ninh bàn bạc một chút, quyết định tặng số thực phẩm đã mua cho nhóm của Ảnh hậu. Không thể để họ chịu đói được.
Người đẹp, lòng tốt, tiên nữ hạ phàm, không ai khác chính là hai chúng tôi!
“Cảm ơn chị Du Du.”
Tân Dịch khó chịu nói một câu cảm ơn với tôi, nhưng dứt khoát không thèm nhìn Tân Gia Ninh lấy một lần.
?
Nói mới nhớ, Tân Dịch còn nhỏ hơn tôi một tuổi. Nhưng này, đừng có phá hoại tinh thần ship CP của tôi chứ!
Nói thật, tổ chương trình đúng là mất hết đạo đức. Họ sắp xếp cho hai chúng tôi ăn chung một bàn với bốn người kia.
Bàn ăn chia làm hai phong cách đối lập.
Bên tôi có gà, vịt, cá, tôm đủ cả.
Bên kia thì chỉ có khoai tây, cải thảo và cơm trắng nhạt nhẽo.
Tổ chương trình còn cử người giám sát, không cho tôi và Tân Gia Ninh chia thức ăn.
Khiến cả hai chúng tôi đều ngại không dám ăn nữa.
Sau bữa tối, ai về phòng nấy.
Tôi mệt như chó, vừa ngã lên chiếc giường êm ái thì cửa lại vang lên tiếng gõ.
Cả ngày nay, cái cửa này chưa yên được phút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Tôi uể oải mở cửa, phát hiện người đứng bên ngoài là Tân Dịch.
“Chị Du Du.”
Một câu này khiến tôi giật nảy mình, có cảm giác như đang làm chuyện mờ ám.
Tôi vội vã thò đầu ra ngoài nhìn quanh, thấy không có tay săn ảnh nào mới yên tâm kéo cậu ta vào phòng.
“Vào đi vào đi.”
Nhìn người đàn ông trước mặt với vẻ mặt tủi thân, tôi không nhịn được mà chống trán.
“Vậy nên cậu đói bụng, đến tìm tôi xin đồ ăn đúng không?”
Tôi lục lọi trong túi lấy ra mấy món đồ ăn vặt đưa cho cậu ta.
“Sao cậu biết tôi mang theo đồ ăn?”
Tân Dịch vừa định nói gì đó, nhưng bỗng khựng lại.
“Tối qua tôi thấy trong túi của chị, có một góc gói đồ ăn vặt lộ ra ngoài.”
Thiếu hiệp, mắt tinh thật đấy.
Vịt Bay Lạc Bầy
Không sai, tôi mang theo nguyên một vali đồ ăn.
Dù có khổ thế nào cũng không thể để cái bụng phải chịu đói.
Tôi thấy Tân Dịch còn định nói gì đó nữa, liền vội vàng đẩy cậu ta ra khỏi phòng.
Hết cách rồi, nhỡ đâu bị chụp lại thì sao. Tôi sợ fan của cậu ta, còn cả fan couple nữa, sẽ lột da tôi mất.
Tôi không muốn sáng mai hot search xuất hiện dòng 【Tân Dịch – Tang Du Du hẹn hò】 đâu.
Chuyện cần tránh thì vẫn nên tránh thì hơn.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro