Tôi Chỉ Muốn Làm Cá Mặn

Chương 6

Giang La Bố

2025-03-30 12:18:09

“Đi ngang qua, đừng bỏ lỡ! Mọi người đã từng thấy màn xiếc đập đá trên n.g.ự.c chưa? Bà con ơi!”

“Nào, một, hai, ba… ĐÙNG!”

Tôi nằm dài trên đất, ra sức rao bán tài nghệ của mình, xung quanh người xem càng lúc càng đông.

“Cô gái trẻ thế này, sao lại nghĩ quẩn vậy? Chắc là túng tiền lắm rồi phải không?”

Một bà thím lớn tuổi đứng ngay phía trước, nhìn tôi với ánh mắt đầy thương cảm, sau đó đặt mười tệ vào trong cái chậu.

“Đúng vậy, làm tôi nhớ đến con gái mình xa nhà đi làm kiếm tiền. Con ơi, con vất vả quá rồi.”

Một ông bác khác cũng móc ra hai mươi tệ bỏ vào.

Cái chậu đó…

Vịt Bay Lạc Bầy

Là tôi giật từ miệng của A Hoàng bên đường đấy. À không, phải nói là cướp mới đúng.

Khoan đã, bây giờ quan trọng là tôi kiếm được ba mươi tệ rồi!

Nghĩ đến đây, tôi hừng hực khí thế, liếc nhìn chú chó vàng nhỏ bên cạnh.

Anh em à, cho mượn cái chậu trước nhé.

Đợi tôi kiếm đủ tiền, đảm bảo có đùi gà cho cậu ăn.

Tôi nhìn sang Tân Gia Ninh đang hăng hái khuân gạch ở đằng xa, ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Ánh nắng vàng rực rỡ rọi xuống, khoảnh khắc này, tương lai của chúng tôi thật tươi sáng.

Làm việc quần quật cả ngày, tôi và Tân Gia Ninh chẳng còn chút dáng vẻ nữ minh tinh nào, ngồi bệt xuống đất đếm tiền.

“Hai trăm năm mươi tệ.”

“Ba trăm tệ.”

Hai chúng tôi đồng thanh nói ra con số.

Nhìn xem, đúng là mất hết đạo đức! Sao tôi lại kiếm đúng con số 250 thế này chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

“Khuân gạch mà được nhiều vậy à?”

Tôi tò mò hỏi, Tân Gia Ninh ngượng ngùng cười.

“Ông chủ công trường thấy tôi là minh tinh, lại là con gái, nên cho thêm chút tiền.”

Tôi nhìn cô ấy với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

“Không ngờ cậu khỏe vậy đó.”

“Cũng bình thường thôi mà~”

Tôi không quên người anh em A Hoàng đã giúp đỡ mình, liền mua một cái đùi gà thật to cho nó.

Sau đó, tôi và Tân Gia Ninh đeo khẩu trang, chuẩn bị đi mua đồ ăn về nhà.

Lúc này, tôi chợt thấy một sạp trái cây ở phía xa, liền bước tới.

“Bác ơi, quýt đường này có ngọt không?”

“Ngọt lắm đó cháu gái!”

Tôi liếc sang ông chủ sạp bên cạnh, thấy ông ấy cứ nháy mắt ra hiệu, liền cảnh giác.

“Cháu không tin!”

Ông bác bán quýt sốt ruột, vội vàng bóc một trái đưa cho tôi và Tân Gia Ninh nếm thử.

Ừm, cũng ngọt thật.

Vậy là tôi mua mấy ký mang về.

Nhưng tôi vẫn không hiểu sao ông chủ sạp kế bên cứ nháy mắt liên tục như vậy.

“Bác ơi, mắt bác bị sao thế?”

“Hầy, bị bụi bay vào mắt thôi.”

……

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Tôi Chỉ Muốn Làm Cá Mặn

Số ký tự: 0