Thập Niên 70: Từ Hôn Tìm Tự Do!
Chương 18
Ngự Doãn Lam Kỳ
2025-03-31 15:01:23
Tin tức này lan truyền nhanh chóng, khiến mọi người vô cùng kinh ngạc. Họ bắt đầu tin tưởng vào những kiến thức mà Trình Ngọc Uyển đã chia sẻ, và tìm đến cô để xin lời khuyên.
"Cô Uyển ơi," một người đàn ông hớt hải chạy đến tìm cô, "thằng bé nhà tôi bị tiêu chảy mấy ngày nay rồi, uống thuốc không thấy đỡ. Cô xem giúp tôi với."
Trình Ngọc Uyển nhanh chóng đến nhà người đàn ông, kiểm tra tình hình của đứa bé. Cô phát hiện đứa bé bị tiêu chảy do ăn phải thức ăn ôi thiu.
Cô hướng dẫn người nhà cách bù nước và điện giải cho đứa bé, và khuyên họ nên cho đứa bé ăn những thức ăn dễ tiêu hóa như cháo loãng, súp. Cô cũng dặn dò họ phải giữ gìn vệ sinh cá nhân và vệ sinh môi trường để tránh lây lan bệnh cho người khác.
Nhờ sự hướng dẫn tận tình của Trình Ngọc Uyển, đứa bé nhanh chóng khỏi bệnh. Người nhà vô cùng biết ơn cô, và càng tin tưởng vào những kiến thức y học của cô hơn.
Tiếng lành đồn xa, ngày càng có nhiều người tìm đến Trình Ngọc Uyển để nhờ cô tư vấn và chữa bệnh. Cô trở thành một "bác sĩ chân đất" được mọi người yêu mến và kính trọng.
Đình Thanh cũng rất vui mừng khi thấy những nỗ lực của Trình Ngọc Uyển đã mang lại kết quả tốt đẹp. Anh càng tin tưởng vào khả năng và tâm huyết của cô, và quyết định sẽ tạo điều kiện để cô phát huy hết tài năng của mình.
"Ngọc Uyển," anh nói với cô, "tôi thấy cô rất có năng khiếu trong việc chăm sóc sức khỏe cho người dân. Cô có muốn tôi giúp cô mở một phòng khám nhỏ trong thôn không?"
Trình Ngọc Uyển ngạc nhiên nhìn Đình Thanh. Cô không ngờ rằng anh lại có ý định giúp đỡ cô đến như vậy.
"Anh muốn giúp tôi mở phòng khám?" cô hỏi.
"Đúng vậy," Đình Thanh đáp. "Tôi thấy trong thôn mình rất thiếu thốn về y tế. Nếu cô có thể mở một phòng khám, cô sẽ giúp được rất nhiều người."
Trình Ngọc Uyển cảm động trước tấm lòng của Đình Thanh. Cô biết rằng đây là một cơ hội tuyệt vời để cô thực hiện ước mơ của mình.
"Tôi rất muốn," cô nói, "nhưng tôi không có tiền để mở phòng khám."
"Cô đừng lo," Đình Thanh nói. "Tôi sẽ giúp cô lo liệu mọi thứ. Tôi sẽ kêu gọi người dân trong thôn đóng góp tiền của và công sức để xây dựng phòng khám cho cô."
Và Đình Thanh đã làm đúng như lời anh nói. Anh kêu gọi người dân trong thôn đóng góp tiền của và công sức để xây dựng một phòng khám nhỏ cho Trình Ngọc Uyển.
Mọi người đều nhiệt tình hưởng ứng lời kêu gọi của Đình Thanh. Họ biết rằng Trình Ngọc Uyển là một người tốt bụng và có tài, và họ muốn giúp cô thực hiện ước mơ của mình.
"Cô Uyển ơi," một người đàn ông hớt hải chạy đến tìm cô, "thằng bé nhà tôi bị tiêu chảy mấy ngày nay rồi, uống thuốc không thấy đỡ. Cô xem giúp tôi với."
Trình Ngọc Uyển nhanh chóng đến nhà người đàn ông, kiểm tra tình hình của đứa bé. Cô phát hiện đứa bé bị tiêu chảy do ăn phải thức ăn ôi thiu.
Cô hướng dẫn người nhà cách bù nước và điện giải cho đứa bé, và khuyên họ nên cho đứa bé ăn những thức ăn dễ tiêu hóa như cháo loãng, súp. Cô cũng dặn dò họ phải giữ gìn vệ sinh cá nhân và vệ sinh môi trường để tránh lây lan bệnh cho người khác.
Nhờ sự hướng dẫn tận tình của Trình Ngọc Uyển, đứa bé nhanh chóng khỏi bệnh. Người nhà vô cùng biết ơn cô, và càng tin tưởng vào những kiến thức y học của cô hơn.
Tiếng lành đồn xa, ngày càng có nhiều người tìm đến Trình Ngọc Uyển để nhờ cô tư vấn và chữa bệnh. Cô trở thành một "bác sĩ chân đất" được mọi người yêu mến và kính trọng.
Đình Thanh cũng rất vui mừng khi thấy những nỗ lực của Trình Ngọc Uyển đã mang lại kết quả tốt đẹp. Anh càng tin tưởng vào khả năng và tâm huyết của cô, và quyết định sẽ tạo điều kiện để cô phát huy hết tài năng của mình.
"Ngọc Uyển," anh nói với cô, "tôi thấy cô rất có năng khiếu trong việc chăm sóc sức khỏe cho người dân. Cô có muốn tôi giúp cô mở một phòng khám nhỏ trong thôn không?"
Trình Ngọc Uyển ngạc nhiên nhìn Đình Thanh. Cô không ngờ rằng anh lại có ý định giúp đỡ cô đến như vậy.
"Anh muốn giúp tôi mở phòng khám?" cô hỏi.
"Đúng vậy," Đình Thanh đáp. "Tôi thấy trong thôn mình rất thiếu thốn về y tế. Nếu cô có thể mở một phòng khám, cô sẽ giúp được rất nhiều người."
Trình Ngọc Uyển cảm động trước tấm lòng của Đình Thanh. Cô biết rằng đây là một cơ hội tuyệt vời để cô thực hiện ước mơ của mình.
"Tôi rất muốn," cô nói, "nhưng tôi không có tiền để mở phòng khám."
"Cô đừng lo," Đình Thanh nói. "Tôi sẽ giúp cô lo liệu mọi thứ. Tôi sẽ kêu gọi người dân trong thôn đóng góp tiền của và công sức để xây dựng phòng khám cho cô."
Và Đình Thanh đã làm đúng như lời anh nói. Anh kêu gọi người dân trong thôn đóng góp tiền của và công sức để xây dựng một phòng khám nhỏ cho Trình Ngọc Uyển.
Mọi người đều nhiệt tình hưởng ứng lời kêu gọi của Đình Thanh. Họ biết rằng Trình Ngọc Uyển là một người tốt bụng và có tài, và họ muốn giúp cô thực hiện ước mơ của mình.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro