Thập Niên 70: Từ Hôn Tìm Tự Do!
1
Ngự Doãn Lam Kỳ
2025-03-31 15:01:23
Ánh nắng chói chang len lỏi qua khe hở của vách đất, chiếu thẳng vào khuôn mặt đang nhăn nhó của Trình Ngọc Uyển. Đầu cô đau như búa bổ, ký ức hỗn loạn ùa về, những hình ảnh vụn vặt, rời rạc đan xen lẫn lộn giữa cuộc sống hiện đại và một thế giới xa lạ.
Cô là Trình Ngọc Uyển, sinh viên y khoa năm cuối của một trường đại học danh tiếng. Cô có một tương lai rộng mở phía trước, với bao ước mơ và hoài bão. Vậy mà, chỉ vì một phút bất cẩn, cô đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết ngôn tình cẩu huyết do chính cô em họ Trình Tuyết Vi viết.
Cuốn tiểu thuyết mang tên "Tổng tài bá đạo yêu tôi", kể về một cô gái lọ lem Trình Tuyết Vi, với vẻ ngoài thánh thiện, yếu đuối, được hai chàng tổng tài giàu có tranh giành. Còn Trình Ngọc Uyển, nghiễm nhiên trở thành nữ phụ độc ác, chuyên bày trò hãm hại nữ chính, cuối cùng nhận kết cục bi thảm.
Trong nguyên tác, Trình Ngọc Uyển bị mất trí nhớ sau một tai nạn, trở nên ngốc nghếch, dễ bị lợi dụng. Cô ta mù quáng yêu Lâm Chí Minh, vị hôn phu được định sẵn với Trình Tuyết Vi, và không từ thủ đoạn để chiếm đoạt anh ta. Tất nhiên, mọi nỗ lực của cô ta đều thất bại, và cuối cùng, cô ta bị tước đoạt mọi thứ, lưu đày đến vùng đất hoang vu, sống không bằng chết.
Đỉnh điểm của sự ngu ngốc là khi Trình Ngọc Uyển nghe theo lời xúi giục của Trình Tuyết Vi, nhảy xuống sông tự tử để níu kéo tình cảm của Lâm Chí Minh. Và chính khoảnh khắc cận kề cái chết, ký ức của Trình Ngọc Uyển ở thế giới thực đột ngột quay về.
"Khốn kiếp! Trình Tuyết Vi, cô dám hãm hại tôi!"
Trình Ngọc Uyển nghiến răng ken két, cơn giận bùng nổ trong lòng. Cô không thể tin được rằng cô em họ mà cô luôn yêu thương, giúp đỡ lại có thể độc ác đến như vậy. Chỉ vì ghen ghét, đố kỵ, cô ta đã biến cô thành một nhân vật phản diện thảm hại trong cuốn tiểu thuyết của mình.
Nhưng Trình Ngọc Uyển không phải là kẻ dễ dàng khuất phục. Cô là một bác sĩ, một người có kiến thức và bản lĩnh. Cô sẽ không để cho Trình Tuyết Vi tiếp tục giở trò, và cô sẽ thay đổi vận mệnh của mình.
Cô mở mắt, nhìn xung quanh. Đây là một căn nhà tranh vách đất, đơn sơ và cũ kỹ. Mọi thứ đều khác xa với cuộc sống tiện nghi mà cô từng quen thuộc. Cô đang ở thập niên 70, một thời kỳ khó khăn và thiếu thốn.
Bên ngoài, tiếng người xì xào bàn tán vọng vào.
"Con nhỏ Uyển này đúng là đồ sao chổi, hết lần này đến lần khác gây chuyện."
"Đúng vậy, không biết nó còn định làm trò gì nữa."
Cô là Trình Ngọc Uyển, sinh viên y khoa năm cuối của một trường đại học danh tiếng. Cô có một tương lai rộng mở phía trước, với bao ước mơ và hoài bão. Vậy mà, chỉ vì một phút bất cẩn, cô đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết ngôn tình cẩu huyết do chính cô em họ Trình Tuyết Vi viết.
Cuốn tiểu thuyết mang tên "Tổng tài bá đạo yêu tôi", kể về một cô gái lọ lem Trình Tuyết Vi, với vẻ ngoài thánh thiện, yếu đuối, được hai chàng tổng tài giàu có tranh giành. Còn Trình Ngọc Uyển, nghiễm nhiên trở thành nữ phụ độc ác, chuyên bày trò hãm hại nữ chính, cuối cùng nhận kết cục bi thảm.
Trong nguyên tác, Trình Ngọc Uyển bị mất trí nhớ sau một tai nạn, trở nên ngốc nghếch, dễ bị lợi dụng. Cô ta mù quáng yêu Lâm Chí Minh, vị hôn phu được định sẵn với Trình Tuyết Vi, và không từ thủ đoạn để chiếm đoạt anh ta. Tất nhiên, mọi nỗ lực của cô ta đều thất bại, và cuối cùng, cô ta bị tước đoạt mọi thứ, lưu đày đến vùng đất hoang vu, sống không bằng chết.
Đỉnh điểm của sự ngu ngốc là khi Trình Ngọc Uyển nghe theo lời xúi giục của Trình Tuyết Vi, nhảy xuống sông tự tử để níu kéo tình cảm của Lâm Chí Minh. Và chính khoảnh khắc cận kề cái chết, ký ức của Trình Ngọc Uyển ở thế giới thực đột ngột quay về.
"Khốn kiếp! Trình Tuyết Vi, cô dám hãm hại tôi!"
Trình Ngọc Uyển nghiến răng ken két, cơn giận bùng nổ trong lòng. Cô không thể tin được rằng cô em họ mà cô luôn yêu thương, giúp đỡ lại có thể độc ác đến như vậy. Chỉ vì ghen ghét, đố kỵ, cô ta đã biến cô thành một nhân vật phản diện thảm hại trong cuốn tiểu thuyết của mình.
Nhưng Trình Ngọc Uyển không phải là kẻ dễ dàng khuất phục. Cô là một bác sĩ, một người có kiến thức và bản lĩnh. Cô sẽ không để cho Trình Tuyết Vi tiếp tục giở trò, và cô sẽ thay đổi vận mệnh của mình.
Cô mở mắt, nhìn xung quanh. Đây là một căn nhà tranh vách đất, đơn sơ và cũ kỹ. Mọi thứ đều khác xa với cuộc sống tiện nghi mà cô từng quen thuộc. Cô đang ở thập niên 70, một thời kỳ khó khăn và thiếu thốn.
Bên ngoài, tiếng người xì xào bàn tán vọng vào.
"Con nhỏ Uyển này đúng là đồ sao chổi, hết lần này đến lần khác gây chuyện."
"Đúng vậy, không biết nó còn định làm trò gì nữa."
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro