Sủi Cảo Mẹ Chồng Làm, Tôi Quăng Vào Thùng Rác
Chương 19
Dương Tử Dục
2025-03-27 07:33:28
Mặc dù có người nghi ngờ, nhưng chẳng ai dám điều tra sâu.
Bởi vì họ không phải là thân thích, chẳng ai muốn xía vào chuyện nhà người khác.
Cảnh sát hỏi một câu:
“Hai người đã đầu độc vợ chồng anh trai, vậy tại sao lại không ra tay với đứa trẻ?”
Dù sao thì muốn bịt miệng một đứa trẻ một tuổi cũng không khó.
Mẹ Tạ trả lời:
“Đứa bé lúc đó đang ở nhà bà ngoại, chúng tôi không có cơ hội xuống tay.”
Tôi sởn gai ốc, quay sang chồng nói:
“Mạng sống của anh lúc nhỏ, là do bà ngoại anh cứu đấy!”
Anh ấy gật đầu:
“Đúng vậy, lúc đầu bọn họ không thể ra tay với anh, về sau cũng không dám động thủ nữa.”
Tôi bừng tỉnh:
“Vì nếu anh xảy ra chuyện, tất cả mọi người sẽ nghi ngờ rằng bọn họ g.i.ế.c người để chiếm tài sản.”
Trong vụ án này, người chú là chủ mưu, còn mẹ Tạ là đồng phạm.
Bà ta bị tuyên án mười lăm năm tù, không biết có thể sống đến ngày ra tù hay không.
Chồng tôi tiếp tục mời luật sư kiện ra tòa, yêu cầu mẹ Tạ hoàn trả toàn bộ tài sản chiếm đoạt, đồng thời đòi bồi thường dân sự.
44
Tài sản của mẹ Tạ bị đóng băng.
Bà ta đứng tên một căn nhà và có hai trăm nghìn tệ tiền tiết kiệm.
Cuối cùng, tất cả đều bị tịch thu để bồi thường cho chồng tôi.
Chị dâu chăm sóc Tạ Đức Minh xuất viện xong, lập tức đệ đơn ly hôn.
Tạ Đức Minh cũng hiểu rõ không thể giữ vợ lại, đành bất đắc dĩ ký vào đơn ly hôn.
Chị dâu dắt theo con gái rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Tạ Đức Thanh thấy anh trai chỉ còn một mình, nên bất đắc dĩ phải đến chăm sóc.
Nhưng điều này lại dẫn đến sự bất mãn từ nhà chồng, khiến chồng cô ta cũng quyết định ly hôn.
Sau vụ tai nạn xe lần trước, đứa con không giữ được, bác sĩ còn nói cô ta không thể sinh nở nữa.
Tin này lan rộng trong nhà chồng, nên không còn người đàn ông nào muốn cưới cô ta.
Từ đó về sau, hai anh em chỉ còn biết nương tựa vào nhau.
Đúng là hại người chưa chắc đã hại mình ngay lập tức, nhưng sớm muộn gì cũng tự chuốc lấy quả báo!
Tôi và chồng đến phần mộ của cha mẹ ruột anh ấy.
Anh quỳ xuống, vừa gọi một tiếng “Ba, mẹ...”, nước mắt đã không kiềm được mà trào ra.
Tôi đỡ anh, dịu dàng nói với vong linh cha mẹ chồng:
“Ba, mẹ, chúng con đã báo thù rửa hận cho hai người rồi.
Con và Đức Quân sẽ sống hạnh phúc viên mãn, mong hai người an nghỉ!”
Những bông hoa dại trên mộ khẽ đung đưa trong gió, như đang truyền tải sự hài lòng của họ.
Chúng tôi cũng đến thăm mộ bà ngoại.
Chồng tôi xúc động nói:
“Anh vẫn còn nhớ một chút về bà ngoại.
Khi anh ba, bốn tuổi, bà thường xuyên đến thăm anh.
Nhưng từ lúc gia đình chuyển lên thành phố, anh không còn gặp lại bà nữa.
Có lẽ, lúc đó chú không dám ngược đãi anh, cũng vì sợ bà ngoại tìm đến.”
Chúng tôi tìm hiểu được rằng, bà ngoại mất trước khi người chú qua đời một năm.
Từng ấy năm qua, đây là lần đầu tiên chồng tôi đến thăm mộ bà.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Anh lại rưng rưng nước mắt.
Tôi nghĩ, nếu bà ngoại có linh thiêng, nhất định sẽ vui mừng khi thấy đứa cháu trai mà bà từng che chở, giờ đây đã lớn khôn và hạnh phúc.
(Hết)
Bởi vì họ không phải là thân thích, chẳng ai muốn xía vào chuyện nhà người khác.
Cảnh sát hỏi một câu:
“Hai người đã đầu độc vợ chồng anh trai, vậy tại sao lại không ra tay với đứa trẻ?”
Dù sao thì muốn bịt miệng một đứa trẻ một tuổi cũng không khó.
Mẹ Tạ trả lời:
“Đứa bé lúc đó đang ở nhà bà ngoại, chúng tôi không có cơ hội xuống tay.”
Tôi sởn gai ốc, quay sang chồng nói:
“Mạng sống của anh lúc nhỏ, là do bà ngoại anh cứu đấy!”
Anh ấy gật đầu:
“Đúng vậy, lúc đầu bọn họ không thể ra tay với anh, về sau cũng không dám động thủ nữa.”
Tôi bừng tỉnh:
“Vì nếu anh xảy ra chuyện, tất cả mọi người sẽ nghi ngờ rằng bọn họ g.i.ế.c người để chiếm tài sản.”
Trong vụ án này, người chú là chủ mưu, còn mẹ Tạ là đồng phạm.
Bà ta bị tuyên án mười lăm năm tù, không biết có thể sống đến ngày ra tù hay không.
Chồng tôi tiếp tục mời luật sư kiện ra tòa, yêu cầu mẹ Tạ hoàn trả toàn bộ tài sản chiếm đoạt, đồng thời đòi bồi thường dân sự.
44
Tài sản của mẹ Tạ bị đóng băng.
Bà ta đứng tên một căn nhà và có hai trăm nghìn tệ tiền tiết kiệm.
Cuối cùng, tất cả đều bị tịch thu để bồi thường cho chồng tôi.
Chị dâu chăm sóc Tạ Đức Minh xuất viện xong, lập tức đệ đơn ly hôn.
Tạ Đức Minh cũng hiểu rõ không thể giữ vợ lại, đành bất đắc dĩ ký vào đơn ly hôn.
Chị dâu dắt theo con gái rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Tạ Đức Thanh thấy anh trai chỉ còn một mình, nên bất đắc dĩ phải đến chăm sóc.
Nhưng điều này lại dẫn đến sự bất mãn từ nhà chồng, khiến chồng cô ta cũng quyết định ly hôn.
Sau vụ tai nạn xe lần trước, đứa con không giữ được, bác sĩ còn nói cô ta không thể sinh nở nữa.
Tin này lan rộng trong nhà chồng, nên không còn người đàn ông nào muốn cưới cô ta.
Từ đó về sau, hai anh em chỉ còn biết nương tựa vào nhau.
Đúng là hại người chưa chắc đã hại mình ngay lập tức, nhưng sớm muộn gì cũng tự chuốc lấy quả báo!
Tôi và chồng đến phần mộ của cha mẹ ruột anh ấy.
Anh quỳ xuống, vừa gọi một tiếng “Ba, mẹ...”, nước mắt đã không kiềm được mà trào ra.
Tôi đỡ anh, dịu dàng nói với vong linh cha mẹ chồng:
“Ba, mẹ, chúng con đã báo thù rửa hận cho hai người rồi.
Con và Đức Quân sẽ sống hạnh phúc viên mãn, mong hai người an nghỉ!”
Những bông hoa dại trên mộ khẽ đung đưa trong gió, như đang truyền tải sự hài lòng của họ.
Chúng tôi cũng đến thăm mộ bà ngoại.
Chồng tôi xúc động nói:
“Anh vẫn còn nhớ một chút về bà ngoại.
Khi anh ba, bốn tuổi, bà thường xuyên đến thăm anh.
Nhưng từ lúc gia đình chuyển lên thành phố, anh không còn gặp lại bà nữa.
Có lẽ, lúc đó chú không dám ngược đãi anh, cũng vì sợ bà ngoại tìm đến.”
Chúng tôi tìm hiểu được rằng, bà ngoại mất trước khi người chú qua đời một năm.
Từng ấy năm qua, đây là lần đầu tiên chồng tôi đến thăm mộ bà.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Anh lại rưng rưng nước mắt.
Tôi nghĩ, nếu bà ngoại có linh thiêng, nhất định sẽ vui mừng khi thấy đứa cháu trai mà bà từng che chở, giờ đây đã lớn khôn và hạnh phúc.
(Hết)
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro