Sủi Cảo Mẹ Chồng Làm, Tôi Quăng Vào Thùng Rác

Chương 13

Dương Tử Dục

2025-03-27 07:33:28

Em chồng tức giận hét lên: 

 

“Mẹ đang nói cái gì vậy? 

 

“Con trai con dù không mang họ Tạ, nhưng chẳng lẽ không có quan hệ m.á.u mủ với mẹ sao? 

 

“Nếu mẹ coi trọng cái họ này đến vậy, thì con để con trai con theo họ mẹ là được chứ gì?” 

 

Anh cả lạnh mặt nói: 

 

“Bây giờ con mới biết, mẹ trọng nam khinh nữ. 

 

“Trước đây mẹ cưng chiều em gái đến thế, con còn tưởng mẹ thiên vị con gái cơ đấy.” 

 

Mẹ chồng gào lên: 

 

“Tất cả là lỗi của tôi! 

 

“Tôi không muốn sống nữa! 

 

“Tôi ra ngoài để xe đ.â.m c.h.ế.t cho rồi!” 

 

Nói xong, bà lao ra khỏi nhà. 

 

Anh cả và em rể vội vàng đuổi theo. 

 

Chị dâu cả nhìn chúng tôi một lúc, rồi cũng chạy theo sau. 

 

Em chồng hậm hực lườm tôi: 

 

“Chị đã phá nát nhà tôi thành thế này, chị hài lòng chưa?” 

 

Tôi bực bội nói: 

 

“Liên quan quái gì đến tôi? 

 

“Nhà cô vốn dĩ đã là một vũng bùn lầy rồi. 

 

“Cả nhà chỉ biết bắt nạt người ngoài. 

 

“Tôi không để cho mấy người bắt nạt thì lại thành sai à?” 

 

Em chồng quay sang chồng tôi, cố ý méc: 

 

“Anh Hai, anh nghe thấy chưa? Cô ta nói nhà mình như vậy đấy!” 

 

Chồng tôi thản nhiên đáp: 

 

“Vợ anh nói sai à? 

 

“Người nhà họ Tạ các em thì ôm nhau bắt nạt chị dâu, bắt nạt đàn ông trong nhà, còn muốn bắt nạt luôn vợ anh. 

 

“Nhưng vợ anh không phải loại dễ ăn h.i.ế.p đâu!” 

 

Em chồng ngơ ngác, như thể vừa nghe phải chuyện động trời: 

 

“Anh Hai nói gì vậy? 

 

“Anh cũng mang họ Tạ mà?”

 

 30 

 

Chồng tôi cười lạnh: 

 

“Tôi mang họ Tạ, nhưng không cùng một loại với các người!” 

 

Anh ấy kéo tay tôi: 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

“Đi thôi, về nhà!” 

 

Em chồng gào lên: 

 

“Hai người làm mẹ tức giận đến mức này, rồi cứ thế bỏ đi sao? 

 

“Không lo cho bà ấy nữa à?” 

 

Chồng tôi đáp: 

 

“Tạ Đức Thanh, nhớ kỹ lời này. 

 

“Mẹ thành ra như hôm nay, là do cô và anh cả gây ra! 

 

“Nếu các người đối xử tốt với bà ấy một chút, đừng suốt ngày sai bà ấy làm việc, thì bà ấy đã chẳng bám riết lấy nhà tôi không chịu đi. 

 

“Vậy nên đừng có đổ tội bất hiếu lên đầu bọn tôi. 

 

“Kẻ bất hiếu thật sự chính là các người! 

 

“Cô và anh trai cô đều là lũ đạo đức giả. 

 

“Bên ngoài thì ra vẻ đoan chính, nhưng bên trong thì hèn hạ, bỉ ổi. 

 

“Miệng lúc nào cũng nói đạo lý, nhưng thực chất chỉ biết tính toán lợi ích. 

 

“Từ nay về sau, tôi không còn liên quan gì đến các người nữa, đừng bao giờ đến quấy rầy bọn tôi!” 

 

Giữa ánh mắt ngơ ngác của em chồng, chúng tôi rời đi. 

 

Vừa xuống lầu, liền thấy mẹ chồng đang ngồi bệt dưới đất, anh cả đang đỡ bà ấy dậy. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Bà vừa khóc vừa nói: 

 

“Đừng lo cho mẹ, để mẹ c.h.ế.t quách đi cho xong. 

 

“Mẹ già rồi, vô dụng rồi, sống chỉ tổ phí cơm gạo...” 

 

Thấy chúng tôi bước đến, bà càng khóc lớn hơn: 

 

“Mẹ đã chạy ra giữa đường, muốn để xe tông chết, nhưng xe nào cũng tránh mẹ mà chạy qua. 

 

“Sao số mẹ khổ thế này, muốn c.h.ế.t mà cũng c.h.ế.t không được, hu hu hu...” 

 

Chồng tôi dắt tôi lên xe, lái đi thẳng. 

 

Tôi hơi lo lắng, hỏi: 

 

“Bà ấy có khi nào thực sự tìm đến cái c.h.ế.t không?” 

 

Anh ấy thản nhiên đáp: 

 

“Dù có thì cũng chẳng liên quan đến chúng ta.” 

 

Tối đó, về đến nhà, chúng tôi ngã xuống giường ngủ một mạch. 

 

Sáng hôm sau, khi còn đang say ngủ, điện thoại của chồng reo lên. 

 

Anh cầm máy, bật loa ngoài. 

 

Em chồng hoảng loạn hét lên: 

 

“Anh Hai, mau đến bệnh viện! 

 

“Anh cả gặp tai nạn rồi, bác sĩ nói phải cắt cụt chân, nhưng chị dâu lại biến mất...” 

 

Chúng tôi lập tức chạy đến bệnh viện. 

 

Anh cả đã được đưa vào phòng phẫu thuật, em chồng là người ký giấy xác nhận.

 

 31 

 

Mẹ chồng và con gái anh cả cũng có mặt trong bệnh viện. 

 

Bà ta lại bắt đầu khóc lóc: 

 

“Sao chiếc xe lại đ.â.m vào con trai tôi, mà không đ.â.m c.h.ế.t tôi?” 

 

Cháu gái nhỏ bỗng hét lên: 

 

“Bà nội! Bà lại nói linh tinh nữa rồi! Chính vì bà nguyền rủa, nên bố con mới bị tai nạn!” 

 

Mẹ chồng sững sờ: 

 

“Cháu nói gì vậy? Bà nguyền rủa bố cháu? 

 

“Bà có nói thế bao giờ đâu?” 

 

Cô bé mười một tuổi, nói chuyện lưu loát, đầu óc rõ ràng. 

 

Cháu nhanh chóng kể lại toàn bộ chuyện xảy ra tối qua. 

 

Thì ra, sau khi chúng tôi rời đi, anh cả kéo mẹ chồng về nhà. 

 

Bà ta liên tục nguyền rủa, trách móc tài xế tại sao không đ.â.m vào bà ta, để bà ta không thể c.h.ế.t được. 

 

Chị dâu cả nghe mà phát bực, bực tức nói: 

 

“Người ta lái xe đâu có ngốc? 

 

“Đâm c.h.ế.t mẹ, mẹ thì thoát, nhưng họ thì xong đời rồi. 

 

“Không chỉ phải đền tiền, mà còn ám ảnh cả đời. 

 

“Tạ Đức Minh lái xe, nhìn thấy con mèo giữa đường cũng giảm tốc độ né qua, huống hồ là người lớn như mẹ, tài xế nào lại dám lao thẳng vào?” 

 

Kết quả, anh cả lại tức giận, quát chị dâu: 

 

“Em nói chuyện với mẹ kiểu gì đấy? 

 

“Biết mẹ đang buồn mà còn lớn tiếng với bà, mau xin lỗi mẹ ngay!” 

 

Chị dâu cả nhìn anh ta đầy thất vọng: 

 

“Tạ Đức Minh, em đã kết hôn với anh hơn mười năm. 

 

“Chỉ cần em và nhà anh xảy ra mâu thuẫn, bất kể đúng sai, anh đều ép em phải xin lỗi. 

 

“Trong lòng anh, em mãi mãi là người ngoài, còn mẹ và em gái anh mới là người thân thật sự của anh. 

 

“Được, vậy ly hôn đi.” 

 

Nói xong, chị ấy đi vào phòng ngủ thu dọn đồ đạc. 

 

Anh cả lập tức xông vào, giật lấy hành lý của chị ấy, gằn giọng: 

 

“Cô muốn ly hôn chứ gì? 

 

“Vậy thì cút ngay! 

 

“Tất cả mọi thứ trong căn nhà này đều thuộc về nhà họ Tạ chúng tôi, không liên quan gì đến cô!” 

 

Chị dâu cả không tranh cãi một lời, xoay người rời đi.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Sủi Cảo Mẹ Chồng Làm, Tôi Quăng Vào Thùng Rác

Số ký tự: 0