Hành Trình Công Chúa: Chuyện Xưa Liệu Còn Vẹn Nguyên?

Chương 7

Lạc Vị Ương

2025-03-31 15:18:10

Thì ra mẫu hậu đã âm thầm đưa ám vệ của mình cho Triệu Đoan Hoa và Lý Thừa Ân.

 

Mà ta, nữ nhi ruột của bà, ngay cả một người cũng không có.

 

Lòng ta lạnh như tro, buông tay nàng ra, quay người bước nhanh khỏi đó.

 

Tại cửa cung, ta đứng đợi mãi đến rạng sáng mới được ra khỏi cung.

 

Ngoài cung, Lục Ngạc đang lo lắng đứng đợi. Vừa thấy ta, nàng lập tức lao tới ôm chầm lấy ta.

 

Ta ôm nàng, không kìm được, khẽ hỏi:

 

“Lục Ngạc, ta thật sự là con ruột của mẫu hậu sao?”

 

Lục Ngạc nhẹ vỗ về lưng ta, dịu giọng:

 

“Điện hạ là con ruột của người. Người là công chúa của Đại Ninh, là công chúa duy nhất.”

 

Phải vậy không…?

 

Ta không tin.

 

“Vậy vì sao bọn họ có ám vệ, còn ta thì không?”

 

Lục Ngạc nghẹn lời.

 

“Công chúa là người tốt nhất. Người có bọn nô tỳ, có chúng thần…”

 

Tạ Vô Dạng bỗng nhiên quỳ một gối xuống trước mặt ta.

 

“Điện hạ, từ hôm nay trở đi, thuộc hạ chính là ám vệ của người.”

 

12

 

Tạ Vô Dạng thật sự trở thành ám vệ của ta.

 

Ngoại trừ lúc ta gọi hắn ra thay thuốc, những khi khác, hắn như cái bóng, có thể cảm nhận được sự hiện diện nhưng không nhìn thấy được hắn ở đâu.

 

Ta từng hỏi hắn:

 

“Tại sao lại chắn trước mặt ta?”

 

Đôi mắt hắn trong suốt, mang theo sự chân thành đến từ bản năng.

 

“Vì đó là việc thị vệ phải làm.”

 

Câu trả lời ấy, ta không quá hài lòng.

 

Không rõ tại sao lại không hài lòng, nhưng chỉ cảm thấy là không đủ.

 

“Nếu ngươi là thị vệ của Triệu Đoan Hoa, cũng sẽ bảo vệ nàng ta sao?”

 

Hắn cau mày:

 

“Ta chỉ làm thị vệ của điện hạ.”

 

“Vì sao?”

 

“Không có vì sao. Ta chỉ là thị vệ của điện hạ.”

 

Hắn nói chắc nịch, không do dự chút nào.

 

Ta bỗng có một chút vui mừng thầm kín, có lẽ là cảm giác… cuối cùng ta đã có được thứ mà Triệu Đoan Hoa chưa từng có.

 

Mẫu hậu vì muốn lấy lại thể diện cho Triệu Đoan Hoa, liền thỉnh phụ hoàng phong nàng ta làm công chúa.

 

Nhưng phụ hoàng mãi vẫn chưa hạ chỉ.

 

Tuy vậy, tin đồn đã truyền ra ngoài cung.

 

Lục Ngạc giận đến nghiến răng, mà cũng chỉ đành giậm chân tức giận:

 

“Giả thì vẫn là giả, có tô vẽ thế nào cũng không thể so với phượng hoàng chân chính được!”

 

Đêm ấy, ta không ngủ được, cứ lặng lẽ đi lại trong sân.

 

Tạ Vô Dạng âm thầm theo sau, lén lút giẫm lên cái bóng của ta.

 

Hắn tưởng ta không biết.

 

Ta bỗng nổi hứng, xoay người vòng ra sau, bước lên cái bóng của hắn:

 

“Bị ta giẫm rồi, không được nhúc nhích.”

 

Quả nhiên, hắn đứng yên như tượng.

 

Ta cười khẽ, bước đi.

 

Hắn vẫn không theo.

 

Ta quay đầu nhìn lại, thấy hắn cũng đang cười:

 

“Điện hạ, người vẫn chưa giải trói cho bóng của ta đâu.”

 

Ngốc thâth!

 

Ta không nhịn được bật cười ha ha.

 

Hắn cũng cười theo.

 

Hồng Trần Vô Định

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Khoảnh khắc ấy, ta bỗng hiểu ra một điều.

 

Ta không muốn để Triệu Đoan Hoa được như ý, nàng đã đắc ý quá lâu rồi, cũng nên nếm thử mùi vị tổn thương. Không thể chỉ có một mình ta ôm lấy bi thương.

 

Hôm sau, ta dậy từ sáng sớm, tới chùa Vạn An xin một phần cơm chay, thúc ngựa trở về kịp trước giờ trưa, đích thân mang vào cung.

 

Cổng cung, thị vệ ngăn ta lại.

 

Ta lập tức hiểu ra đây là ý của mẫu hậu.

 

Vậy nên, ta chuyển sang đứng đợi ở lối ra vào triều của các đại thần.

 

Từ sáng đến tối.

 

Ngày nào cũng vậy, ta đến chùa xin cơm chay, rồi đến cổng triều đợi phụ hoàng.

 

Cuối cùng, đến ngày thứ ba ta đã gặp được phụ hoàng.

 

Ánh mắt người sâu lắng, trên mặt lộ vẻ mệt mỏi cùng chán chường.

 

“Ngươi muốn gì?”

 

Ta mở miệng, muốn nói vài lời nịnh nọt lấy lòng.

 

Muốn nói ta thấy người ta quỳ dập đầu từng bước lên núi chỉ để cầu Phật phù hộ.

 

Muốn nói ta may mắn hơn họ, vì ta không chỉ cầu Phật mà còn có thể cầu phụ hoàng.

 

Ta còn muốn nói dạo gần đây ta sống rất không vui, trong tim như có một cái lỗ, ngày một rách rộng, đau âm ỉ không thôi.

 

Nhưng ta chẳng thể nói nên lời.

 

Chỉ thấy nước mắt rưng rưng.

 

Cuối cùng ta cúi đầu, quỳ rạp xuống đất, giọng khẽ khàng:

 

“Nữ nhi chỉ mong phụ hoàng có thể thiên vị nữ nhi nhiều hơn một chút… Nữ nhi… chỉ còn phụ hoàng là người thân duy nhất.”

 

Trán chạm nền đất lạnh lẽo, tim ta run lên từng đợt, tự hỏi không biết người có tức giận không.

 

Nhưng người chỉ im lặng.

 

Hồi lâu sau, mới chậm rãi nói: “Trẫm biết rồi.”

 

Rời khỏi hoàng cung, ta cũng không biết mình có thành công hay không.

 

Ta quay đầu ngoảnh nhìn lại cung điện mái ngói vàng son cao vút, cảm nhận sự cao vợi không thể lay động nổi của nó.

 

Thời gian lặng lẽ trôi.

 

Chiếu thư sắc phong Triệu Đoan Hoa làm công chúa vẫn chưa được ban ra.

 

Lòng ta dần buông lỏng, thậm chí thấp thoáng dâng lên một suy nghĩ đầy hy vọng, chẳng lẽ phụ hoàng thật sự thiên vị ta?

 

Lúc ấy, phụ hoàng lại đang bận rộn chuyện khác.

 

Năm nay mưa nhiều, phía Nam lũ lụt, phía Bắc đang vào vụ thu hoạch thì trời lại dầm dề mưa không dứt.

 

Ta cũng buồn lo, nên cũng giảm bớt chuyện ra ngoài.

 

Nhưng mỗi ngày, trên bàn ta đều có một nhành hoa.

 

Là Tạ Vô Dạng hái.

 

Lục Ngạc vui mừng mang hoa cắm vào bình, cười nói:

 

“Coi như còn có lương tâm, biết là công chúa nhặt hắn về đấy.”

 

Nhưng rồi có một hôm, hắn không mang hoa.

 

Thay vào đó là toàn thân đầy thương tích, còn cố gắng giấu không cho ta biết.

 

Nhưng sao ta có thể không biết? Chỉ cần đoán là đã biết nhất định có chuyện.

 

Ta hỏi ai làm hắn bị thương.

 

Hắn mím môi không nói.

 

Ta lạnh giọng:

 

“Nói!”

 

Hắn lắc đầu:

 

“Sau này… ta sẽ đánh trả.”

 

Hắn hình như đã thông minh hơn rồi, không còn là kẻ ngốc đơn thuần như trước nữa.

 

Ta tức giận bỏ đi. Hắn không nói, thì ta tự điều tra cũng biết được.

 

Người đánh là thái tử.

 

Chỉ vì có kẻ nói, Tạ Vô Dạng có đường nét khuôn mặt nhìn nghiêng rất giống thái tử.

 

Lúc đó, thái tử còn làm ra vẻ độ lượng, chỉ cười nhẹ cho qua.

 

Nhưng sau lưng lại sai người mai phục Tạ Vô Dạng khi hắn đang đi hái hoa buổi sớm, đánh cho một trận suýt chết.

 

Nếu không phải hắn liều mạng trốn thoát, e là hôm đó đã bỏ xác nơi rừng vắng rồi.

 

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro

Nhận xét của độc giả về truyện Hành Trình Công Chúa: Chuyện Xưa Liệu Còn Vẹn Nguyên?

Số ký tự: 0