Hành Trình Công Chúa: Chuyện Xưa Liệu Còn Vẹn Nguyên?
Chương 16
Lạc Vị Ương
2025-03-31 15:18:10
Ngày phát tang, dân chúng kéo nhau đến đưa tiễn, từng bó hoa rơi lên quan tài, hoa rực như dệt gấm.
Hoa vẫn nở đầy trời, mà cố nhân đã hóa hư vô trong chớp mắt.
Ta đóng cửa phủ suốt ba tháng, không gặp bất kỳ ai. Ta đang chỉnh lý lại suy nghĩ, đang nghĩ vì sao bàn cờ này ta lại đi đến bước này.
Trong ba tháng ấy, kinh thành xảy ra không ít chuyện.
Trước là chuyện ma quái nơi vách núi sau chùa Vạn An.
Có người bảo nghe thấy bên dưới vách có người u oán kêu oan, nhưng khi cúi xuống nhìn thì chẳng thấy ai cả.
Sau đó, chuyện thái tử ăn vải bị nổi ban lan truyền khắp nơi, khiến hắn nổi trận lôi đình, ngay cả phụ hoàng nhìn thấy cũng không còn thuận mắt.
Dù sao thì một người thừa kế mang khuyết điểm lớn, khó khiến lòng người yên tâm.
Còn nhị hoàng tử Lý Thừa Niên thì được giao trọng trách, đi Phúc Châu an dân, củng cố lòng dân.
Chuyện thứ ba lại là một chuyện phong lưu.
Một nữ tử chặn xe ngựa của Triệu Đoan Hoa giữa đường, nói bụng nàng đã mang cốt nhục của La Thần, cầu xin Triệu Đoan Hoa cho nàng cùng hài tử một con đường sống, nàng nguyện làm nô làm tì, chỉ cầu được bên La Thần.
Chuyện này khiến Triệu Đoan Hoa trở thành trò cười trong thiên hạ.
Dù sao thì nàng cũng mới thành hôn chưa đầy ba tháng.
Thế nhưng tất cả những chuyện ấy, cuối cùng đều bị một chuyện khác che lấp.
Trong cung có người truyền rằng, ta chẳng phải là nữ nhi của hoàng hậu, mà là một công chúa giả. Công chúa thật đã bị đánh tráo từ lâu.
Những lời đồn thêu dệt đến mức mạch lạc rõ ràng, nói năm xưa Vạn quý phi tâm địa độc ác, cố ý tìm một thai phụ vào cung, nhân lúc hoàng hậu nương nương lâm bồn, liền m.ổ b.ụ.n.g thai phụ ấy, lấy ra một hài nhi đánh tráo với công chúa thật.
Một mũi tên trúng hai đích.
Không chỉ ta khiến ta thân bại danh liệt,
Ngay cả nhị hoàng tử cũng đứng trên lằn ranh sinh tử.
Nhưng ta nghĩ, nhị hoàng tử chắc hẳn càng thêm kinh hoàng.
Ta còn ở kinh thành, có thể vào cung tra rõ, hắn thì đang trên đường đến Phúc Châu, không thể quay về giải thích.
Đến nơi ấy rồi, e rằng cũng chẳng yên lòng mà làm việc. Dù có hoàn thành công việc, chờ hắn quay về thì sự tình đã đổi khác mất rồi.
Ta vào cung, không đi gặp mẫu hậu, mà đến thẳng gặp phụ hoàng.
Ta quỳ trên đất cầu xin phụ hoàng tra rõ thân phận của ta.
Phụ hoàng có lẽ là lần đầu nghe được lời đồn như vậy, liền nổi giận quát:
“Hoang đường! Chẳng lẽ việc tráo đổi hài tử trong cung lại dễ như thế sao?”
Người không chịu tra, phần nhiều là vì tin tưởng mẫu hậu.
Nhưng ta thì rất thất vọng.
Chẳng lẽ người chưa từng nghĩ đến, kẻ tung ra lời đồn kia chính là mẫu hậu?
Vừa có thể khiến chuyện thái tử dị ứng bị quên lãng, vừa để Triệu Đoan Hoa khỏi bị chê cười, lại khiến danh tiếng của nhị hoàng tử Lý Thừa Niên bị tổn hại.
Còn ta, chỉ là con cờ bị đưa lên bàn hy sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Lời đồn lan tràn, ngày tháng của ta càng thêm khó sống.
Ngay cả lúc ta ra ngoài tế bái Tạ Vô Dạng, cũng bị người đứng xa chỉ trỏ, xì xào bàn tán.
Nhưng cũng có người hy vọng ta bình an.
Trước phủ công chúa, có người đưa tới rau quả tươi ngon, cũng có văn nhân sĩ tử gửi thư khích lệ, an ủi. Lại có đủ loại dược bổ dưỡng thân thể.
Lúc vào cung, ta không rơi lệ.
Lúc tế bái Tạ Vô Dạng, ta cũng không khóc.
Vậy mà khi nhìn thấy những thứ này, nước mắt ta không cầm được nữa.
Lục Ngạc ôm lấy ta, thay ta lau nước mắt.
“Điện hạ, thật thì là thật, không có cách nào hóa thành giả được? Trời xanh đang nhìn xuống, người chỉ cần yên tâm là được.”
Ba ngày sau, lại đến yến tiệc trung thu.
Hồng Trần Vô Định
Nhưng năm nay, ta không nhận được thiệp mời nhập cung.
Triệu Đoan Hoa cố tình tới phủ, rủ ta cùng vào cung. Khi nghe nói ta không được mời, nàng kinh ngạc đưa tay che miệng cười.
“Chẳng lẽ lời đồn là thật? Tỷ thật sự không phải do di mẫu sinh ra sao?”
Nàng nhìn ta từ đầu đến chân, chậc lưỡi nói tiếp:
“Ồ, thật là kỳ lạ… nhìn kỹ thì đúng là chẳng có điểm nào giống cả.”
Nàng ghé sát vào, dùng giọng chỉ hai người nghe thấy:
“Tỷ đừng trách di mẫu. Dù sao thì tỷ cũng không phải do bà ấy sinh ra. Một kẻ hoang thai tráo mất nữ nhi ruột của bà… thì người khác có đối xử với tỷ ra sao, cũng không quá đáng, đúng không?”
Thì ra là vậy.
Tất cả khổ nạn, dường như đều có lý do.
Nhưng mẫu hậu có thể nói thẳng với ta. Ngôi vị công chúa, ta chẳng phải không thể buông bỏ.
Nghe nói yến tiệc Trung thu năm nay rất không vui.
Phụ hoàng tức giận rời tiệc, mẫu hậu thì đầy vẻ bi thương. Thái tử giận dữ đạp cửa xông vào phủ công chúa.
Hắn cầm roi ngựa, chỉ vào ta.
“Tất cả đều do con tiện nhân nhà ngươi! Mẫu thân ngươi cùng Vạn quý phi tráo đổi muội muội ruột của ta, ngươi còn mặt mũi ở phủ công chúa sao? Người đâu, đập cho ta!”
Một đám thị vệ như lang như hổ xông vào, đập phá giành giật khắp nơi.
Ta căn dặn hạ nhân không ai được ngăn cản, giữ mạng mình là trên hết.
Lý Thừa Trạch vung roi đánh về phía ta.
Lục Ngạc liều mình che chắn cho ta, cứng rắn đỡ lấy roi ấy.
Lý Thừa Trạch còn muốn đánh tiếp, ta liền bắt lấy roi, thuận thế quật hắn ngã xuống đất.
Ta từ trên cao nhìn xuống hắn.
“Hôm nay ngươi g.i.ế.c ta thì cứ giết. Nếu g.i.ế.c không nổi, thì đừng trách ta đánh cho ngươi nằm dài dưới đất không nhúc nhích nổi. Thái tử điện hạ, chẳng lẽ ngươi quên rồi sao? Ngươi văn chẳng bằng ta, võ cũng không thắng nổi ta. Ngươi ngoài cái tài đầu thai, thì chẳng có gì ra hồn. Trước giờ ngươi không ưa ta, là vì ta không phải muội muội ruột của ngươi, hay là vì ngươi căn bản ghen tị với ta? Ghen vì ta là nữ tử, nhưng cái gì cũng hơn ngươi một bậc?”
Hoa vẫn nở đầy trời, mà cố nhân đã hóa hư vô trong chớp mắt.
Ta đóng cửa phủ suốt ba tháng, không gặp bất kỳ ai. Ta đang chỉnh lý lại suy nghĩ, đang nghĩ vì sao bàn cờ này ta lại đi đến bước này.
Trong ba tháng ấy, kinh thành xảy ra không ít chuyện.
Trước là chuyện ma quái nơi vách núi sau chùa Vạn An.
Có người bảo nghe thấy bên dưới vách có người u oán kêu oan, nhưng khi cúi xuống nhìn thì chẳng thấy ai cả.
Sau đó, chuyện thái tử ăn vải bị nổi ban lan truyền khắp nơi, khiến hắn nổi trận lôi đình, ngay cả phụ hoàng nhìn thấy cũng không còn thuận mắt.
Dù sao thì một người thừa kế mang khuyết điểm lớn, khó khiến lòng người yên tâm.
Còn nhị hoàng tử Lý Thừa Niên thì được giao trọng trách, đi Phúc Châu an dân, củng cố lòng dân.
Chuyện thứ ba lại là một chuyện phong lưu.
Một nữ tử chặn xe ngựa của Triệu Đoan Hoa giữa đường, nói bụng nàng đã mang cốt nhục của La Thần, cầu xin Triệu Đoan Hoa cho nàng cùng hài tử một con đường sống, nàng nguyện làm nô làm tì, chỉ cầu được bên La Thần.
Chuyện này khiến Triệu Đoan Hoa trở thành trò cười trong thiên hạ.
Dù sao thì nàng cũng mới thành hôn chưa đầy ba tháng.
Thế nhưng tất cả những chuyện ấy, cuối cùng đều bị một chuyện khác che lấp.
Trong cung có người truyền rằng, ta chẳng phải là nữ nhi của hoàng hậu, mà là một công chúa giả. Công chúa thật đã bị đánh tráo từ lâu.
Những lời đồn thêu dệt đến mức mạch lạc rõ ràng, nói năm xưa Vạn quý phi tâm địa độc ác, cố ý tìm một thai phụ vào cung, nhân lúc hoàng hậu nương nương lâm bồn, liền m.ổ b.ụ.n.g thai phụ ấy, lấy ra một hài nhi đánh tráo với công chúa thật.
Một mũi tên trúng hai đích.
Không chỉ ta khiến ta thân bại danh liệt,
Ngay cả nhị hoàng tử cũng đứng trên lằn ranh sinh tử.
Nhưng ta nghĩ, nhị hoàng tử chắc hẳn càng thêm kinh hoàng.
Ta còn ở kinh thành, có thể vào cung tra rõ, hắn thì đang trên đường đến Phúc Châu, không thể quay về giải thích.
Đến nơi ấy rồi, e rằng cũng chẳng yên lòng mà làm việc. Dù có hoàn thành công việc, chờ hắn quay về thì sự tình đã đổi khác mất rồi.
Ta vào cung, không đi gặp mẫu hậu, mà đến thẳng gặp phụ hoàng.
Ta quỳ trên đất cầu xin phụ hoàng tra rõ thân phận của ta.
Phụ hoàng có lẽ là lần đầu nghe được lời đồn như vậy, liền nổi giận quát:
“Hoang đường! Chẳng lẽ việc tráo đổi hài tử trong cung lại dễ như thế sao?”
Người không chịu tra, phần nhiều là vì tin tưởng mẫu hậu.
Nhưng ta thì rất thất vọng.
Chẳng lẽ người chưa từng nghĩ đến, kẻ tung ra lời đồn kia chính là mẫu hậu?
Vừa có thể khiến chuyện thái tử dị ứng bị quên lãng, vừa để Triệu Đoan Hoa khỏi bị chê cười, lại khiến danh tiếng của nhị hoàng tử Lý Thừa Niên bị tổn hại.
Còn ta, chỉ là con cờ bị đưa lên bàn hy sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Lời đồn lan tràn, ngày tháng của ta càng thêm khó sống.
Ngay cả lúc ta ra ngoài tế bái Tạ Vô Dạng, cũng bị người đứng xa chỉ trỏ, xì xào bàn tán.
Nhưng cũng có người hy vọng ta bình an.
Trước phủ công chúa, có người đưa tới rau quả tươi ngon, cũng có văn nhân sĩ tử gửi thư khích lệ, an ủi. Lại có đủ loại dược bổ dưỡng thân thể.
Lúc vào cung, ta không rơi lệ.
Lúc tế bái Tạ Vô Dạng, ta cũng không khóc.
Vậy mà khi nhìn thấy những thứ này, nước mắt ta không cầm được nữa.
Lục Ngạc ôm lấy ta, thay ta lau nước mắt.
“Điện hạ, thật thì là thật, không có cách nào hóa thành giả được? Trời xanh đang nhìn xuống, người chỉ cần yên tâm là được.”
Ba ngày sau, lại đến yến tiệc trung thu.
Hồng Trần Vô Định
Nhưng năm nay, ta không nhận được thiệp mời nhập cung.
Triệu Đoan Hoa cố tình tới phủ, rủ ta cùng vào cung. Khi nghe nói ta không được mời, nàng kinh ngạc đưa tay che miệng cười.
“Chẳng lẽ lời đồn là thật? Tỷ thật sự không phải do di mẫu sinh ra sao?”
Nàng nhìn ta từ đầu đến chân, chậc lưỡi nói tiếp:
“Ồ, thật là kỳ lạ… nhìn kỹ thì đúng là chẳng có điểm nào giống cả.”
Nàng ghé sát vào, dùng giọng chỉ hai người nghe thấy:
“Tỷ đừng trách di mẫu. Dù sao thì tỷ cũng không phải do bà ấy sinh ra. Một kẻ hoang thai tráo mất nữ nhi ruột của bà… thì người khác có đối xử với tỷ ra sao, cũng không quá đáng, đúng không?”
Thì ra là vậy.
Tất cả khổ nạn, dường như đều có lý do.
Nhưng mẫu hậu có thể nói thẳng với ta. Ngôi vị công chúa, ta chẳng phải không thể buông bỏ.
Nghe nói yến tiệc Trung thu năm nay rất không vui.
Phụ hoàng tức giận rời tiệc, mẫu hậu thì đầy vẻ bi thương. Thái tử giận dữ đạp cửa xông vào phủ công chúa.
Hắn cầm roi ngựa, chỉ vào ta.
“Tất cả đều do con tiện nhân nhà ngươi! Mẫu thân ngươi cùng Vạn quý phi tráo đổi muội muội ruột của ta, ngươi còn mặt mũi ở phủ công chúa sao? Người đâu, đập cho ta!”
Một đám thị vệ như lang như hổ xông vào, đập phá giành giật khắp nơi.
Ta căn dặn hạ nhân không ai được ngăn cản, giữ mạng mình là trên hết.
Lý Thừa Trạch vung roi đánh về phía ta.
Lục Ngạc liều mình che chắn cho ta, cứng rắn đỡ lấy roi ấy.
Lý Thừa Trạch còn muốn đánh tiếp, ta liền bắt lấy roi, thuận thế quật hắn ngã xuống đất.
Ta từ trên cao nhìn xuống hắn.
“Hôm nay ngươi g.i.ế.c ta thì cứ giết. Nếu g.i.ế.c không nổi, thì đừng trách ta đánh cho ngươi nằm dài dưới đất không nhúc nhích nổi. Thái tử điện hạ, chẳng lẽ ngươi quên rồi sao? Ngươi văn chẳng bằng ta, võ cũng không thắng nổi ta. Ngươi ngoài cái tài đầu thai, thì chẳng có gì ra hồn. Trước giờ ngươi không ưa ta, là vì ta không phải muội muội ruột của ngươi, hay là vì ngươi căn bản ghen tị với ta? Ghen vì ta là nữ tử, nhưng cái gì cũng hơn ngươi một bậc?”
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyenHay.pro